Cinque Terre

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Tác giả : Cận Niên
Thể Loại : Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Lượt xem : 1288391
Đọc Online

Danh sách chương


  • Chương 278: Chẳng hạn như bậc cha chú, hay em chồng gì đó

  • Chương 279: Ba, con nghĩ, con muốn cưới cô ấy

  • Chương 280: Con bé này lại bắt đầu la lối om sòm

  • Chương 281: Nhắc nhở cô đừng có hận sai người

  • Chương 282: Yên tâm, cô ấy tới ngay lập tức

  • Chương 283: Dụ Thiên Tuyết, tôi chán ghét cô

  • Chương 284: Anh không thích phỏng đoán tâm tư của phụ nữ khác

  • Chương 285: Loại chuyện như vậy, không có đúng hay sai

  • Chương 286: Bảo bảo này, anh vô cùng thích

  • Chương 287: Cô ấy đi một mình

  • Chương 288: Mọi việc đều đợi đến sau hôn lễ

  • Chương 289: Chúc hai người trăm năm hảo hợp

  • Chương 290: Để đứa nhỏ xuống!

  • Chương 291: Chị đưa em về nhà có được không?

  • Chương 292: Con đi van cầu Kình Hiên bỏ qua cho nhà chúng ta đi

  • Chương 293: Không phải anh đã chạy rồi sao, vì sao còn tới tìm tôi? !

  • Chương 294: Anh muốn cho chúng tôi hoàn toàn phá sản cửa nát nhà tan sao? !

  • Chương 295: Mày làm mẹ như thế nào vậy?

  • Chương 296: Cái tát này là thay con gái cô đánh!

  • Chương 297: Muốn tôi kêu cô là chị dâu? Không có cửa đâu!

  • Chương 298: Qua ngày mai chúng ta cùng nhau về nhà

  • Chương 299: Anh muốn cho chúng tôi hoàn toàn phá sản cửa nát nhà tan sao? !

  • Chương 300: Đã lâu không có vui vẻ như thế

  • Chương 301: Cô bé lại là con gái của Trình Dĩ Sênh

  • Chương 302: Mơ một giấc mộng rất xấu

  • Chương 303: Yêu em vô cùng sâu đậm

  • Chương 304: Nếu là tôi, tôi cũng đuổi giết anh cả đời!

  • Chương 305: Có tin tức của Y Y sao?

  • Chương 306: Nam Cung Dạ Hi, có gan cô nói lại lần nữa

  • Chương 307: Cô nói cho tôi biết, chúng ta nên làm gì bây giờ

  • Chương 308: Lương tâm của cô có màu gì?

  • Chương 309: Anh ta không hề dự định thả người

  • Chương 310: Con biết phải tra xét từ chỗ nào

  • Chương 311: Toàn bộ sự xấu xa đều hơi bày ra trước mắt

  • Chương 312: Chúng ta cùng nhau chơi, chơi chết bỏ

  • Chương 313: Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

  • Chương 314: Mày nợ, đến mà trả!

  • Chương 315: Bảo bảo đừng sợ, ba của con không có chuyện gì

  • Chương 316: Chị, thực xin lỗi

  • Chương 317: Công chúa nhỏ nhà cô có ba nuôi chưa?

  • Chương 318: Anh trai như cậu thật đúng là hung ác

  • Chương 319: Vì sao lại bức chúng tôi đến đường cùng

  • Chương 320: Để người chân chính có lỗi tới cầu tôi

  • Chương 321: Nhớ kỹ nợ của em, anh sẽ đòi lại hết

  • Chương 322: Tôi có thể vui vẻ sao

  • Chương 323: Tại sao cô còn giúp tôi?

  • Chương 324: Là chính cô phá hủy nhà họ La

  • Chương 325: Tôi cũng chỉ là cho vợ anh một đề nghị mà thôi

  • Chương 326: Tôi sẽ hạnh phúc cho cô xem, hạnh phúc tuyệt đối

  • Chương 327: Sao cô không tới gần? Sợ à?

  • Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

    Bình luận