Cinque Terre

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Tác giả : Cận Niên
Thể Loại : Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Lượt xem : 1273866
Đọc Online

Danh sách chương


  • Chương 138: Rốt cuộc các người làm ba mẹ như thế nào? !

  • Chương 138-2: Rốt cuộc các người làm ba mẹ như thế nào? ! (tt)

  • Chương 139: Người kia chính là một tên biến thái!

  • Chương 140: Anh ta không có cơ hội đến gần em nữa, cho dù chỉ là một chút

  • Chương 141: Tôi chưa chắc sẽ cưới cô ta

  • Chương 142: Ba ba khốn kiếp này lại không tránh!

  • Chương 142-2: Ba ba khốn kiếp này lại không tránh! (2)

  • Chương 143: Tôi yêu ai mắc mớ gì tới anh?

  • Chương 144: Được, bây giờ chúng ta kiểm tra một chút!

  • Chương 145-1: Xử nữ dơ bẩn!

  • Chương 145-2: Xử nữ dơ bẩn! (tt)

  • Chương 146: Anh thật sự rất quái lạ!

  • Chương 147: Em nói lại lần nữa, thằng bé là con trai của Bùi Vũ Triết?

  • Chương 148: Anh yêu em nên mới để cho em tự do

  • Chương 148-2: Anh yêu em nên mới để cho em tự do (tt)

  • Chương 149: Anh cũng đến giành con với tôi sao

  • Chương 150: Tôi còn có thể tin tưởng anh sao? ?

  • Chương 151: Cô dẫn theo con của cô rời khỏi nơi này, được hay không?

  • Chương 152: Cô yêu Kình Hiên sao?

  • Chương 153: Anh muốn biết em chủ động tới tìm thì anh sẽ có cảm thụ gì

  • Chương 154: Ăn bữa cơm cùng ông nội đi

  • Chương 155-1: Không phải chỉ có người đàn bà này mới có thể sinh con

  • Chương 155-2: Không phải chỉ có người phụ nữ này mới có thể sinh con (tt)

  • Chương 156: Vẫn có cảm giác là người thứ ba

  • Chương 157: Em đã không nỡ đẩy anh ra

  • Chương 158: Dù cô yêu, cô cũng là người đến sau là người thứ ba

  • Chương 158-2: Dù cô yêu, cô cũng là người đến sau là người thứ ba (tt)

  • Chương 159: Tôi hận nhất là người khác gạt tôi, sao anh lại có thể hèn hạ như vậy!

  • Chương 160: Có đủ tư cách yêu em hay không?

  • Chương 160-2: Có đủ tư cách yêu em hay không? (tt)

  • Chương 161: Anh nói đúng, dù chết em cũng không buông tay

  • Chương 162: Yêu và tha thứ là hai việc khác nhau

  • Chương 163: Có phải em bị bỏ thuốc hay không? ?

  • Chương 164: Sự tình này, chính anh sẽ giải quyết!

  • Chương 165: Thời điểm phóng đãng, chẳng qua cô cũng như thế

  • Chương 165-2: Thời điểm phóng đãng, chẳng qua cô cũng như thế (tt)

  • Chương 166: Tôi nói, anh tin sao? ?

  • Chương 167: Nam Cung Kình Hiên, chúng ta kết thúc

  • Chương 168: Chú hư hỏng lại chọc giận mẹ cháu, cháu nói chú ấy nên làm gì bây giờ?

  • Chương 168-2: Chú hư hỏng lại chọc giận mẹ cháu, cháu nói chú ấy nên làm gì bây giờ? (tt)

  • Chương 169: Tôi không phải vì anh thủ thân như ngọc

  • Chương 170: Loại chuyện bỏ thuốc hạ lưu này, tôi nhất định phải biết do ai làm

  • Chương 171: Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao?

  • Chương 171-2: Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao? (tt)

  • Chương 172: Giăng một cái bẫy thật lớn, để cô ta tự mình ngã vào!

  • Chương 173: Đi lấy lòng vợ và con trai của cậu à?

  • Chương 174: Đối với tình cảm, yêu cầu của cô rất hà khắc

  • Chương 175: Con trai thông minh như thế, rốt cuộc là di truyền từ người nào?

  • Chương 176: Phụ nữ ngoan một chút thì ai cũng yêu

  • Chương 177: Tôi không phải muốn cô ta, tôi muốn đứa nhỏ

  • Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

    Bình luận