Cinque Terre

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Tác giả : Cận Niên
Thể Loại : Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Lượt xem : 1275110
Đọc Online

Danh sách chương


  • Chương 99-1: Gặp mặt tôi thật sự chết cho anh coi (1)

  • Chương 99-2: Gặp mặt tôi thật sự chết cho anh coi (2)

  • Chương 100: Dụ Thiên Tuyết, tôi thả em không được

  • Chương 101: Tốt nhất, con hãy xử lý sạch sẽ cô gái này

  • Chương 102: Trong tử cung đã đậu thai, có muốn giữ lại không?

  • Chương 102-2: Trong tử cung đã đậu thai, có muốn giữ lại không? (2)

  • Chương 102-3: Trong tử cung đã đậu thai, có muốn giữ lại không? (3)

  • Chương 103: Tất cả mâu thuẫn đều tập trung tại thời khắc này

  • Chương 104: Được, bây giờ tôi thả em, em có thể đi!

  • Chương 105: Bắt đầu từ hôm nay, vô luận mày có bao nhiêu nhếch nhác, mày tự do

  • Chương 105-2: Bắt đầu từ hôm nay, vô luận mày có bao nhiêu nhếch nhác, mày tự do (2)

  • Chương 105-3: Bắt đầu từ hôm nay, vô luận mày có bao nhiêu nhếch nhác, mày tự do (tt)

  • Chương 106: Dụ Thiên Tuyết, em lại dám gạt tôi

  • Chương 107: Nếu đứa bé của em ấy có chuyện gì tôi sẽ bắt cô đền mạng

  • Chương 108: Đứa bé của anh, chính tay anh hủy diệt

  • Chương 109: Năm năm sau, Trung Quốc thành phố Z, đã lâu không gặp

  • Chương 109-2: Năm năm sau, Trung Quốc thành phố Z, đã lâu không gặp (2)

  • Chương 110: Đây coi như có ý gì

  • Chương 111: Cùng Nam Cung Hình Hiên hồi còn nhỏ giống nhau như đúc

  • Chương 112: Sinh cháu nhưng không có nuôi cháu, cháu vẫn yêu quý, yên tâm

  • Chương 113: Đi tra giúp tôi đứa bé này có thân phận đứa bé gì

  • Chương 113-2: Đi tra giúp tôi đứa bé này có thân phận đứa bé gì (tt)

  • Chương 114: Dụ Thiên Tuyết, em trở về rồi sao

  • Chương 115-1: Mẹ sợ con bị người ta lừa bán (1)

  • Chương 115-2: Mẹ sợ con bị người ta lừa bán (2)

  • Chương 116: Tôi chỉ hi vọng có thể cách xa anh một chút

  • Chương 117: Mẹ mau tới cứu con, Tiểu Ảnh gặp nguy hiểm á!

  • Chương 118: Nói cho ông biết, ba cháu là ai

  • Chương 119: Vĩnh viễn cũng không nghĩ sẽ gặp lại

  • Chương 120: Thoạt nhìn, anh ta rất yêu em

  • Chương 121: Ngoại trừ không chừa thủ đoạn nào, anh còn có thể làm gì?

  • Chương 122: Đừng vội vã đẩy anh ra như thế, được không?

  • Chương 123: Nam Cung Kình Hiên, anh hèn hạ

  • Chương 124: Đó không phải là con của anh

  • Chương 125: Trên thế giới này, điều duy nhất chú không chấp nhận được là cô ấy rơi lệ

  • Chương 126: Tuyệt đối không để cho mẹ chịu uất ức

  • Chương 127: Cho anh một cơ hội, anh cũng đâu có muốn làm gì em

  • Chương 128: Ngay cả khi anh không tranh giành với em thì cũng biết đó là con trai của anh, em đang giấu diếm cái gì!

  • Chương 129-1: Đánh thoải mái rồi thì phải trả lời câu hỏi của anh

  • Chương 129-2: Đánh thoải mái rồi thì phải trả lời câu hỏi của anh (tt)

  • Chương 130: Đây là chuyện giữa đàn ông, em không phải nhúng tay vào

  • Chương 130-2: Đây là chuyện giữa đàn ông, em không phải nhúng tay vào (tt)

  • Chương 131: Sau này anh tuyệt đối sẽ không đối xử với em như vậy nữa

  • Chương 132: La Tình Uyển, không nghĩ tới em cũng có bộ dạng này!

  • Chương 133-1: Dược tính không tệ, lại có thể khiến tôi không có một chút ấn tượng nào

  • Chương 133-2: Dược tính không tệ, lại có thể khiến tôi không có một chút ấn tượng nào (tt)

  • Chương 134: Thiên Tuyết, anh có thể làm gì cho em (1)

  • Chương 135: Anh chỉ hi vọng trong thế giới của anh có em, có con trai của chúng ta

  • Chương 136: Anh thật sự nên xuống địa ngục lần lượt nếm trải nổi khổ của nhân gian

  • Chương 137: Tại sao ở trước mặt tôi nói cho con trai tôi biết những điều này!

  • Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

    Bình luận