Cinque Terre

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Tác giả : Cận Niên
Thể Loại : Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Lượt xem : 1272711
Đọc Online

Danh sách chương


  • Chương 51: Dụ thiên tuyết, cô có biết xấu hổ hay không?

  • Chương 52: Đại hổn đản nam cung

  • Chương 53: Trời sinh cô ra là để chọc tôi phải không

  • Chương 54: Tôi không phải là người không có khí phách như vậy

  • Chương 55: Đi kính trình tiên sinh một ly

  • Chương 56: Đàn ông của cô thì tự mình quản cho tốt

  • Chương 57: Con của tôi! !

  • Chương 58: Hôm nay sẽ để cô nhận lấy báo ứng

  • Chương 59: Tôi không cần phải nghe lời tên khốn kiếp như anh

  • Chương 60: Anh dám chạm vào tôi, tôi liều mạng với anh

  • Chương 61: Để tôi xem cô có bao nhiêu ngạo khí

  • Chương 62: Khốn kiếp, tôi sẽ không bỏ qua cho anh!

  • Chương 63: Không còn luyến tiếc sự sống

  • Chương 64: Vì sao lại bị thương nặng như vậy

  • Chương 65: Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt

  • Chương 66: Thiếu đàn ông cô sống không được phải không

  • Chương 67: Cô gái, chúng ta hãy làm giao dịch

  • Chương 68: Hình như anh…..Không đội mũ

  • Chương 69: Chỉ một lần thì chưa đủ!

  • Chương 70: Nếu như mang thai con của anh, vậy thà chết còn hơn

  • Chương 71: Anh đừng mơ tưởng lại có cơ hội thương tổn tôi

  • Chương 72: Lúc cô ngủ rất đáng yêu

  • Chương 73: Cô gái này, xinh đẹp đến mức khiến cho người ta điên cuồng!

  • Chương 74: Chọc giận tôi một lần, tôi sẽ coi trọng cô một lần

  • Chương 75: Lại muốn không nhịn được nữa rồi

  • Chương 76: Tôi nghĩ ra biện pháp gì thì cũng tốt hơn là làm phụ nữ của anh

  • Chương 77: Nhớ kỹ cho tôi, đây là lần cuối cùng

  • Chương 78: Anh đi, thế giới hoàn toàn yên tĩnh

  • Chương 79: Loại phụ nữ này đáng đời không ai thương (1)

  • Chương 79-2: Loại phụ nữ này đáng đời không ai thương (2)

  • Chương 80: Đáng chết, cô gái này đến tột cùng là làm sao vậy? !

  • Chương 81: Đừng sợ, đêm nay tôi sẽ không chạm vào cô

  • Chương 82: Tất cả những người này đều không bằng cầm thú

  • Chương 83: Ở yên đó đừng động tôi đi tìm cô

  • Chương 84: Buông cô ấy ra cho tôi

  • Chương 85: Anh đúng là điên rồi, gần đây đối xử với cô gái này tốt như vậy

  • Chương 86: Khóc, chỉ có thể đại biểu cô mềm yếu

  • Chương 87: Tiện nhân, con mẹ nó cô căn bản không đáng giá!

  • Chương 88: Em khóc lòng tôi đau

  • Chương 89: Đi rồi cũng không cần trở về nữa

  • Chương 90: Mỗi lần muốn đối xử tốt với em một chút thì em đều cáu kỉnh

  • Chương 91: Tối nay không cần thiết nhịn nữa

  • Chương 92: Một tháng, tôi phải từ bỏ em

  • Chương 93: Trầm mặc chính là cốt khí của cô

  • Chương 94: Cô gái này, tâm tư quả thật rất khôn khéo!

  • Chương 95: Tôi muốn mau chóng rời khỏi anh

  • Chương 96-1: Nếu tôi quyết định nuôi em thì sẽ không bạc đãi em (1)

  • Chương 96-2: Nếu tôi quyết định nuôi em thì sẽ không bạc đãi em (2)

  • Chương 97: Nếu như tôi không khi dễ em, em có động lòng với tôi hay không?

  • Chương 98: Quá muộn em không có biện pháp đi về

  • Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

    Bình luận