Cinque Terre

Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Tác giả : Cận Niên
Thể Loại : Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Lượt xem : 203738
Đọc Online

Danh sách chương


  • Chương 1: Đêm khuya bắt tù binh

  • Chương 2: Không cần khảo nghiệm sự kiên nhẫn của tôi

  • Chương 3: Chưa bao giờ đánh phụ nữ

  • Chương 4: Cô coi đó là sỉ nhục sao

  • Chương 5: Mài dũa tính tình của cô

  • Chương 6: Không sai, chính là cô ấy

  • Chương 7: Càng vội càng loạn

  • Chương 8: Cô rất không thích nhìn thấy tôi?

  • Chương 9: Câu dẫn đàn ông

  • Chương 10: Không thể để cho anh tìm được trình dĩ sênh

  • Chương 11: Cô không phải ngốc, là cô ti tiện

  • Chương 12: Cô gái này, đừng chạm vào

  • Chương 13: Một tháng, nhất định phải phẫu thuật

  • Chương 14: Cô đột nhiên quay mặt đi

  • Chương 15: Quá xung khắc với người đàn ông này

  • Chương 16: Cô cho rằng tôi hù dọa cô sao?!

  • Chương 17: Cầu xin tôi, tôi liền cho cô

  • Chương 18: Tôi với anh có quan hệ như thế nào

  • Chương 19: Thái độ thù địch không giải thích được

  • Chương 20: Đứa bé, nhất định phải bỏ

  • Chương 21: Cô gái hám tiền!

  • Chương 22: Bán mình sẽ nhanh hơn

  • Chương 23: Không phải là tôi nói

  • Chương 24: Để cho cô biết cái gì gọi là trừng phạt

  • Chương 25: Muốn cho cô nếm thử một chút loại mùi vị này

  • Chương 26: Anh không có trái tim sao? không có nhân tính sao!

  • Chương 27: Nhớ kỹ, đừng chọc giận tôi nữa

  • Chương 28: Mất đi một con mắt, có nghĩa như thế nào?

  • Chương 29: Tự mình bò lên!

  • Chương 30: Ai cho cậu lá gan dám gọi cô ấy là thiên-tuyết!

  • Chương 31: Cường hôn cô

  • Chương 32: Chạm vào cô là để mắt tới cô

  • Chương 33: Hận tôi cũng không thể thoát khỏi tôi

  • Chương 34: Anh nhất định phải tối nay sao

  • Chương 35: Trên người cô rốt cuộc có bao nhiêu cái gai!

  • Chương 36: Anh hài lòng chưa?

  • Chương 37: Không thể chịu thua một lần sao? !

  • Chương 38: Nghe anh giải thích

  • Chương 39: Cút xa một chút

  • Chương 40: Xem cô giải thích với anh như thế nào!

  • Chương 41: Cô gái, cô chưa một lần chịu nghe lời!

  • Chương 42: Đều bởi vì anh!

  • Chương 43: Chính cô không có tỉnh, đừng trách tôi

  • Chương 44: Ngọn lửa thiêu đốt trong thân thể

  • Chương 45: Anh nói cho rõ ràng, ai không sạch sẽ? !

  • Chương 46: Còn muốn em gái được sáng mắt không?

  • Chương 47: Vậy anh đi tìm họ đi, đừng tới tìm tôi!

  • Chương 48: Tại sao nói tôi bẩn

  • Chương 49: Nam cung kình hiên anh không cần phải khinh người quá đáng

  • Chương 50: Anh cũng vì cô mà đau lòng

  • Thể loại: Hiện đại, hào môn, ngược, sủng, H, HE
    Convert: Ngọcquynh520
    Edit: hoalala

    …..Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?

    Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: “Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?”

    “Cút!” Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: “Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!”

    Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.

    Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới: 

    “Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!”

    Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.

    *****

    5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....

    Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.

    Trong khách sạn, ánh mắt của Nam Cung Kình Hiên dừng trên người một đứa bé trai, gương mặt của cậu bé tuấn tú đến mức khiến người khác hít thở không thông, còn có một loại khí thế bức người, làm anh có cảm giác rất thân thiết.

    “Cháu bị vứt bỏ ở chỗ này sao?” Anh nheo mắt, không nhịn được hỏi cậu bé.

    Cậu bé nhìn anh, lạnh nhạt xoay xoay vành nón: “Cháu luôn ngoan ngoãn, mẹ biết cháu đi lạc, sẽ trở về tìm cháu.”

    Nam Cung Kình Hiện nhíu mày: “Vậy sao? Tại  sao không nhắc đến cha cháu?.....Cháu không có cha sao?”

    Cậu bé hơi giật mình, cũng nhíu mày, động tác giống anh như đúc.

    “Có a!” Cậu giảo hoạt cười mỉm: “Chú à, chú thật nhiều chuyện! "

    Bình luận