Vụng Trộm Không Thể Giấu

Chương 35: Sẽ nhanh chóng kết hôn


Nghe vậy, Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu sang nhìn cô. Trong căn phòng mờ tối, hai mắt anh như sáng lên, giọng nói có chút hăng hái: “Nói một đêm không hết cơ à?”

“Chính là như thế.”

“Thì ra Tiểu Tang Trĩ được hoan nghênh đến thế.”

“Đúng vậy đó.” Tang Trĩ nói rất đương nhiên, “Em xinh đẹp như vậy cơ mà.”

Đoàn Gia Hứa gật gù, rồi không nói gì thêm.

Đột nhiên trầm mặc như vậy giống như không coi lời cô là đúng.

Tâm tình Tang Trĩ không thoải mái, thu hồi tầm mắt, lại cầm điện thoại lên: “Anh mau ngủ đi, không có việc gì làm hay sao mà để ý tới cuộc sống của người trẻ tuổi thế.”

“...”

Tang Trĩ lại hứ một tiếng: “Dù sao anh cũng không hiểu được đâu.”

“Hai anh em nhà em là cố ý đúng không?” Âm cuối Đoàn Gia Hứa cao giọng, rồi nói, “Sao cứ suốt ngày công kích tuổi của anh thế?”

Tang Trĩ nhìn anh: “Sao anh trai em lại công kích anh được. Hai người không phải bằng tuổi nhau sao?”

Buồn cười quá  đi mất.

“Chắc là cậu ta cảm thấy mình vẫn còn trẻ lắm.” Đoàn Gia Hứa cười khẽ, lại quay lại câu chuyện ban nãy, “Được rồi, em bắt đầu kể đi.”

Tang Trĩ còn chưa kịp phản ứng: “Gì cơ ạ?”

“Anh đây kiểm định giúp em.” Nói đến đây, anh như đột nhiên nhớ ra cái gì, trong giọng nói còn mang mấy phần trêu chọc, “À đúng rồi, Tiểu Tang Trĩ cho anh mượn quyển vở nào.”

“...”

“Anh sẽ cố gắng ghi chép.”

Tang Trĩ nhìn chằm chằm anh vài giây. Ngay sau đó, cô quay lưng lại với anh, mở điện thoại lên, thể hiện ý không muốn nói chuyện rất rõ ràng: “Còn lâu em mới nói cho anh biết.”

Sáng ngày hôm sau, Tang Trĩ vẫn không nhẫn tâm được, bất đắc dĩ giup anh rửa mặt, tiện thể lau tay giúp anh.

Lần này Đoàn Gia Hứa không bất ngờ mở mắt như trước nữa, cũng không nói gì khác.

Thế nhưng Tang Trĩ vẫn không chịu nhìn anh, mắt cứ cúi xuống. Cô cố gắng để bản thân không nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác, tựa như đang lau cho một thi thể không thể cử động.

Trước khi đi, Tang Trĩ suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Anh Gia Hứa, anh còn cần gì không? Tối em mang tới cho anh.”

“Ừm.” Hình như Đoàn Gia Hứa vẫn còn cảm thấy hơi đau, mắt nửa khép, “Trong áo khoác của anh có chìa khóa nhà, em mang giúp anh cái máy tính trong phòng anh tới nhé.”

“...” Tang Trĩ tò mò, “Anh cần máy tính làm gì?”

“Đoàn Gia Hứa nâng mắt lên nhìn cô cười: “Làm việc.”

Tang Trĩ hơi sửng sốt, trong nháy mắt cả gương mặt trầm xuống, “Không phải anh đã xin nghỉ rồi sao, bệnh rồi mà còn làm việc, ông chủ sẽ trả lương ngoài giờ cho anh à?”

Đoàn Gia Hứa nhìn cô không nói.

Tang Trĩ: “Em không cầm đâu, lát em xem còn thiếu gì sẽ mang tới. Em đi đây.”

Nói xong liền đi thẳng.

Tang Trĩ ngồi trên tàu điện ngầm nghe tin nhắn thoại của Giang Minh: “Tang Trĩ, cậu có rảnh không? Tới trường đua chơi đi, có cả bạn tớ nữa. Giờ cậu đang ở đâu thế? Tớ nghe Ninh Vi nói cậu vẫn chưa về trường. Muộn thế này rồi trên đường không an toàn, để tớ tới đón cậu về.”

Cô chần chừ một lúc rồi trả lời: XIn lỗi cậu nhé. Hôm qua tôi hơi bận nên không nhìn điện thoại. Cảm ơn cậu đã quan tâm.

Tang Trĩ về ký túc xá trước để tắm rửa, thay một bộ quần áo khác. 

Sau đó cô phải lên lớp. Tiết học của của Tang Trĩ cũng không ít, phải đến tận 6h chiều mới xong. Cơm còn chưa kịp ăn, vừa hết giờ liền lên tàu điện ngầm đến chỗ Đoàn Gia Hứa.

Ra khỏi tàu, Tang Trĩ nhìn theo chỉ dẫn của bản đồ trên điện thoại.

Phía bên này đều là khu dân cư, bên cạnh là thư viện thành phố., nhưng còn cách chỗ Đoàn Gia Hứa ở một đoạn nữa. Gần đó có một con phố, mệnh danh là phố Mỹ thực, còn có một quảng trường nhỏ nên vô cùng náo nhiệt.

Tang Trĩ đi vào khu dân cư, tìm tới tòa nhà Đoàn Gia Hứa ở, đi lên tầng 15.

Một tầng ở đây có bốn căn hộ, phòng của Đoàn Gia Hứa ở phía cuối hành lang. Cô đi tới, cầm chìa khóa mở cửa, vì không quen nên tay lần lần vách tường tìm chỗ bật đèn.

Trang trí trong phòng lấy màu tối làm chủ đạo, ghế salon trong phòng khách và bàn trà đều là màu xám đen, màu sơn tường cũng gần tương tự. Sàn nhà bằng gỗ, ở chính giữa phòng còn trải  một tấm thảm vuông màu cũng không sáng sủa gì cho cam.

Trên salon vẫn còn quyển sách đang mở, bên cạnh là cái đèn bàn cao cao.

Rèm cửa đều đóng kín, trông căn phòng có vẻ hơi tù túng.

Tang Trĩ cởi giày, nhìn thấy trên giá chỉ có đúng một đôi dép lê, do dự không chịu xỏ vào. Cô để tất đi vào trong nhà, tự suy nghĩ xem cần lấy thêm những gì.

Cô nhìn quanh phòng khách một vòng.

Đột nhiên chú ý tới ba khung hình ở tủ tivi.

Một trong số đó là tấm hình của Đoàn Gia Hứa và đám bạn ký túc xá, bên cạnh là tấm hình anh và Tang Trĩ chụp chung tại lễ tốt nghiệp của anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy tấm hình này, không khỏi nhìn nhiều thêm mấy lần.

Lúc ấy, cô mới cao tới vai anh, nhìn vẫn còn vẻ non nớt. Mặc một chiếc váy màu lam nhạt, đứng cách anh 20cm, bên má còn có hai núm đồng tiền nho nhỏ.

Một tay Đoàn Gia Hứa đặt lên đầu cô, thần sắc vẫn cà lơ phất phơ, nhưng nụ cười thì rất tươi.

Chụp ảnh lên cũng đẹp trai thế.

Tang Trĩ liếm liếm môi, lấy điện thoại ra chụp lại khung hình này. Cô nhìn lại, đột nhiên chú ý tới một tấm hình khác đặt ở bên trên, cũng là một tấm ảnh chụp chung.

Là một tấm hình đã cũ, màu sắc cùng không còn rõ ràng.

Trong tấm hình, Đoàn Gia Hứa cùng lắm mới mười mấy tuổi.

Anh mặc đồng phục, ngồi bên cạnh, thấp hơn anh nửa cái đầu là một người phụ nữ. Hai người nhìn tương tự nhau, trên mặt đều là nụ cười thản nhiên.

Nghĩ tới lời Lê Bình kể, Tang Trĩ liền hiểu được người này là ai. Cô ngồi xuống, suy nghĩ rồi nói nhỏ: “Cháu chào dì. Cháu là Tang Trĩ, là em gái của một người bạn thân với anh Gia Hứa.”

Qua mấy giây, Tang Trĩ lại bổ sung thêm: “Hôm qua anh Gia Hứa không về nhà, vì anh ấy bị bệnh, phải vào viện thực hiện một tiểu phẫu, nhưng không quá nghiêm trọng đâu ạ. Bây giờ cháu tới lấy cho anh ấy ít đồ đạc, dì không cần lo lắng đâu.”

Nói xong, Tang Trĩ mở điện thoại, search “Nằm viện cần mang gì.”, dựa theo đề xuất trên mạng, lấy từng thứ. Để ý tới hai chữ “đồ lót”, cô hơi do dự.

Sau đó, cô đến phòng anh tìm tủ quần áo. 

“...”

Sao cô phải làm loại chuyện này nhỉ.

Tang Trĩ nhắm mắt, mở tủ quần áo ra, thấy bên trong có hai cái hộp mới. Cô thở hắt ra, trực tiếp ném hộp vào trong túi.

Cô nhìn lên, rầu rĩ nghĩ xem có nên mang theo mấy bộ quần áo không.

Đột nhiên cô thấy một cái cà vạt vô cùng quen mắt.

Ánh mắt Tang Trĩ dừng lại mấy giây, đột ngột đóng cửa tủ lại.

Được rồi đấy.

Có vẻ là đủ rồi.

Cô lấy hết rồi.

Tang Trĩ đi ra khỏi nhà Đoàn Gia Hứa, đi đến trước thang máy. Cô buồn bực lấy điện thoại ra lướt, một hồi lại cho vào túi. Đúng lúc thang máy đến.

Bên trong thang máy có một cô gái, khuôn mặt xinh đẹp, từ đầu đến chân một thân hàng hiệu, mùi nước hoa trên người rất đậm. Hình như cô ta đang gọi điện thoại nhưng đối phương không bắt máy, nên biểu cảm rất khó coi.

Cô ta nhìn Tang Trĩ một cái rồi đi ra.

Tang Trĩ đi vào trong.

Trong nháy mắt cửa thang máy sắp đóng lại, Tang Trĩ thấy cô ta hình như đi về phía căn hộ của Đoàn Gia Hứa. Nhưng cũng có thể là căn bên cạnh.

Tang Trĩ hạ tầm mắt, cũng không để chuyện này trong lòng.

Lúc Tang Trĩ đến bệnh viện đã là khoảng 8h.

Cô đi vào trong phòng bệnh, thấy ở giường đối diện đã thêm một ông cụ tầm 60, 70 tuổi, ngồi bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên, có vẻ là con của ông.

Còn có một đứa bé khoảng 3 tuổi đang cười đùa.

Tang Trĩ để túi lên bàn.

Nghe thấy động tĩnh, Đoàn Gia Hứa quay đầu sang, mí mắt khẽ giật: “Sao em mang nhiều thứ tới thế?”

Tang Trĩ mệt mỏi thở hổn hển, lập tức ngồi xuống ghế, cởi áo khoác xuống, “Cũng đâu có nhiều, toàn là thứ cần thiết cả mà.”

Đoàn Gia Hứa nhìn vào túi, chậm rãi nói: “Em mang nhiều quần áo đến làm gì?”

“Em mang hai bộ quần áo, có cả một cái áo khoác, lúc anh lạnh có thể mặc thêm.” Tang Trĩ lấy bình nước ra, uống một ngụm, “Em mang cả sạc pin tới cho anh rồi đây.”

Đoàn Gia Hứa ừ một tiếng: “Đã ăn tối chưa?”

“Vẫn chưa.” Lúc này Tang Trĩ mới nhớ tói chuyện này, cũng không cảm thấy đói,”Vừa tan học em đi luôn. Lát nữa em ăn cũng được.”

Nghe thấy thế, Đoàn Gia Hứa nhìn cô: “8h rồi mà em còn chưa ăn cơm.”

Tang Trĩ cầm thanh chocolate ăn tạm, tiện tay lấy điện thoại ra xem tin tức, “Em cũng không đói lắm, lát nữa ăn cũng được.”

“Bây giờ đi ăn luôn đi.”

“...” Tang Trĩ nâng mắt, tâm tình không tốt lắm, “Cũng đâu phải là em không ăn. Em cầm nhiều đồ tới như thế, anh cũng phải để em ngồi nghỉ đã chứ.”

Ông lão giường bên đột nhiên lên tiếng, cười tủm tỉm nói: “Chàng trai, đây là vợ cậu hả?”

“...”

Cơn tức giận của Tang Trĩ tiêu tan trong nháy mắt. Cô ngẩng phắt đầu lên, suýt chút nữa bị nghẹn chết.

Mặt Đoàn Gia Hứa đơ ra một hồi, đột nhiên cười, giọng điệu như thế lời nói vừa rồi rất hoang đường: “Ông ơi, sao ông lại nghĩ đây là vợ cháu được.”

Ông lão nhìn Tang Trĩ chăm chú, ánh mắt rất hiền lành, “Tiểu cô nương này xinh đẹp thật đấy.”

Sợ Tang Trĩ da mặt mỏng dễ ngượng ngùng, Đoàn Gia Hứa lại lên tiếng: “Ông ơi, đây là em gái cháu, không phải vợ.”

Nghe vậy, ông lão lại nhìn về phía Đoàn Gia Hứa: “Àiii, tôi biết vợ cậu đẹp rồi.”

Tang Trĩ: “...”

Đoàn Gia Hứa: “...”

Người đàn ông trung niên lúc này mới nói, có vẻ hơi xấu hổ: “Xin lỗi mấy đứa, bệnh nghễnh ngãng của ông nhà bác hơi nặng, mấy lời vừa rồi hai cháu cứ coi như không nghe thấy cũng được.”

Nói xong, bác ghé xuống nói vào tai ông lão, âm lượng cũng lớn: “Ba, kia là em gái người ta, chứ không phải vợ đâu.”

Ông là à mấy tiếng liền, gật gù: “Vẫn chưa kết hôn à.”

Tang Trĩ đứng bên cạnh nghe vậy không khỏi sốt ruột, nhịn không được lên tiếng: “Ông ơi, không phải, không phải là quan hệ như thế.”

“Chàng trai, cậu xem chừng cũng không còn trẻ, sao vẫn chưa kết hôn?” ông lão hỏi: “Đừng khiến con gái người ta phải chờ lâu.”

“...”

Tang Trĩ cảm thấy mình sắp thở không nổi nữa.

Đoàn Gia Hứa không nhịn được cười, lồng ngực vì thế mà hơi phập phồng: “Ông à, ông đừng đùa nữa. Cháu cười là vết thương trên bụng sẽ đau.”

Ông lão nghiêm túc hẳn lên: “Chàng trai à, ông không nói đùa với cậu. Người yêu cậu lớn lên xinh đẹp như thế lại còn quan tâm chăm sóc. Nếu cậu mà không biết trân trọng, đến lúc muốn hối cũng kịp đâu.”

Đoàn Gia Hứa không tranh cãi với ông nữa: “Vâng, cháu hiểu rồi.”

Tang Trĩ vẫn cố thanh minh: “Ông ơi, thật sự không phải như vậy mà.”

“Chàng trai à, phải đối xử tốt với người ta đấy.” Giọng ông lão kéo dài: “Người ta còn không ngại mệt nhọc mang nhiều đồ đến cho cậu vậy cơ mà.”

Đoàn Gia Hứa gật đầu: “Đúng vậy ạ.”

“...” Tang Trĩ không nhịn được nữa, “Em đi trước đây.”

Nghe vậy, Đoàn Gia Hứa quay đầu sang nhìn cô. Chú ý tới biểu tình trên mặt Tang Trĩ, anh thu ý cười lại, ho nhẹ một tiếng, ra vẻ đứng đắn nói: “Đừng để ý, ông không nghe rõ, em cứ coi như ông chỉ đùa thôi, được không?”

Tang Trĩ nghe không lọt. Cô thở hắt ra, vẫn cố vùng vẫy nói một câu: “Ông. Sao cháu có thể là người yêu của anh ấy được, anh ấy hơn cháu nhiều tuổi lắm. Nhiều đến độ có thể làm ba cháu luôn.”

Đoàn Gia Hứa: “...”

“Ừ, làm ba mới tốt.” Ông lão gật đầu lia lịa, dường như cực kỳ đồng tình, “Hai đứa mau chóng kết hôn, rồi sinh một thằng nhóc trắng trẻo, mập mạp mới tốt. Ổn định rồi thì cái gì cũng dễ dàng hơn.”

“...” Tang Trĩ đành từ bỏ, nhìn về phía Đoàn Gia Hứa: “Anh Gia Hứa, em đi trước đây.”

Một tay Đoàn Gia Hứa để lên trên vết thương, giống như đang cố nén cười, giọng nói còn hơi khàn, “Được, trên đường cẩn thận chút, nhớ phải ăn cơm đấy.”

Tang Trĩ cười, mặc áo khoác vào: “Vâng ạ.”

Đoàn Gia Hứa: “Về đến kí túc xá nhớ gọi điện lại cho anh.”

Tang Trĩ vâng một tiếng. Cô không muốn giằng co với ông lão nữa, nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ phép, chào hỏi một lượt rồi mới rời đi.

Một giây sau, Tang Trĩ vẫn còn nghe được tiếng ông lão từ trong phòng: “Hả, vợ cậu phải về rồi à?”

Ngay sau đó là tiếng cười của Đoàn Gia Hứa, xem chừng cảm thấy rất thú vị, còn phụ họa thêm câu: “Vâng, vợ cháu phải về rồi.”

“...”

Rốt cuộc anh ấy có biết mất mặt là gì không?

6 ngày tiếp theo, ngày nào Tang Trĩ cũng tới.

Ông lão vẫn nằm ở giường bên cạnh. Xem chừng con cái của ông cũng không ít, mỗi ngày đến đều gặp một người khác nhau. Ông cũng thường xuyên nói chuyện phiếm với Đoàn Gia Hứa và Tang Trĩ.

Nói mãi cũng vẫn là đề tài hôm đó.

Dường như ông chỉ hứng thú với mỗi đề tài này.

Tỷ như bây giờ.

Ông nhìn hai người bọn họ, hòa ái hỏi: “Bao giờ hai đứa mới kết hôn?”

Đoàn Gia Hứa miễn cưỡng trả lời: “Bọn cháu cũng không phải yêu đương, sẽ không kết hôn.”

Nghe vậy, ông lão lập tức nghiêm mặt, tỏ vẻ không đồng ý rất rõ ràng: “Không muốn kết hôn sao lại còn chậm trễ con gái nhà người ta.”

Tang Trĩ: “...”

Ông lão tỏ ra từng trải, tận tình khuyên bảo: “Hai đứa kết hôn sớm một chút thì sẽ mau chóng ổn định hơn. Kết hôn cũng không phải chuyện gì đáng sợ, hai người yêu thương nhau, ở cùng với nhau, qua một thời gian cuộc sống sẽ tốt hơn.”

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Vâng ạ.”

Ông lão lại hỏi: “Vậy lúc nào mới đám cưới?”

Đoàn Gia Hứa nhìn sang Tang Trĩ. Mấy ngày rồi anh không cạo râu, râu đã mọc khắp cằm, nhìn càng có vẻ trưởng thành, cà lơ phất phơ nói: “Cô ấy vẫn chưa đủ tuổi để kết hôn ạ, ước chừng phải khoảng 2  năm nữa.”

“...”

Đoạn sau Tang Trĩ cũng không nghe hai người nói nữa. Mỗi khi họ bắt đầu nói chuyện, cô sẽ đeo tai nghe, coi như không nghe thấy gì hết.

Sau một tuần nằm viện, Đoàn Gia Hứa được cắt chỉ xuất viện.

Hôm ấy, Tang Trĩ đến từ sớm, giúp anh thu dọn đồ đạc. Trước khi đi, ông lão ngồi trên giường bệnh, vẻ mặt tươi cười nói chuyện với họ: “Được xuất viện rồi à?”

Đoàn Gia Hứa vâng một tiếng: “Ông điều dưỡng thân thể cho tốt, mau chóng xuất viện nhé!”

Ông lão gật đầu: “Hai đứa phải yêu thương nhau đấy.”

Đoàn Gia Hứa còn muốn nói gì đó, lần này lại là Tang Trĩ mở miệng trước: “Vâng ạ.”

Đoàn Gia Hứa quay phắt đầu lại nhìn cô.

Chú ý tới ánh mắt anh, Tang Trĩ cũng nhìn lại. Cứ như là đã chịu đựng lâu lắm rối, mắt cô nhìn anh chằm chằm, hai mắt tối đen, nhìn không ra cảm xúc gì.

Sau đó, cô gằn từng chữ: “Sẽ mau chóng kết hôn ạ.”

“...”

Bình luận