Vụng Trộm Không Thể Giấu

Chương 19: Hầu hạ tổ tông


Tang Diên bị Tang Trĩ siết có chút khó, cổ hơi đỏ lên. Nghe thấy thế, khóe miệng hắn co quắp, giống như bị sặc bắt đầu ho khan. 

“A?” Trần Minh Húc không phản ứng kịp, lại nhìn mặt Tang Diên, biểu lộ trong nháy mắt trở nên phức tạp, “Tang Trĩ,em nói đây là ba của em?”

Tang Trĩ sợ muốn chết, não như nổ tung, viễn cảnh về sau bị tất cả mọi người chửi rủa bập bùng trong đầu cô, đối với cô tương lai ấy chẳng khác nào ngày tận thế. Cô cảm thấy  không có một chút sức lực nào, không dám lên tiếng nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Đoàn Gia Hứa nhìn chằm chằm biểu lộ trên mặt của Tang Trĩ, bỗng nhiên cúi đầu xuống không nén được nụ cười. 

Cô bé con đôi mắt to, trong veo phủ một tầng nước ướt ướt, viền mắt đỏ hoe, gương mặt có mấy vệt bẩn nhìn vừa chật vật vừa đáng thương. 

Nhìn cô thế này, Trần Minh Húc có bao nhiêu lời muốn nói đều bị chặn ở cổ họng.

Anh chàng bị Tang Trĩ gọi là “Ba ba” và anh chàng “Anh hai của Tang Trĩ” đứng cùng nhau rõ ràng cùng tuổi, còn cùng mặc trang phục tình nguyện. 

Nhưng nghe Tang Trĩ nói vậy, thầy quả thực thấy người con trai này cùng Tang Trĩ có chút giống nhau. 

Trần Minh Húc âm thầm nghĩ. 

Mặc dù không biết nguyên nhân cô nói dối, Trần Minh Húc cũng không đành lòng tiếp tục câu hỏi, đưa tay sờ sờ cái đầu hói của mình: “Trước tiên em đi xử lý vết thương đi.”

Ở sân vận động có hai cái lều in hình chữ thập đỏ, có sẵn giáo y và tình nguyện viện để sẵn sàng xử lý khi có học sinh bị thương.

Tang Diên miễn cưỡng khôi phục tâm tình, nói mà không biểu cảm gì: “Được rồi.”

Sau đó nhanh chóng Tang Trĩ về lều vải cứu thương. 

Trần Minh Húc lôi kéo Đoàn Gia Hứa đi phía sau nói vài câu. Bởi vì có phụ huynh ở đây, thầy cũng yên tâm, sau đó liền quay lại chỗ hội thao để giám sát các học sinh khác. 

Hai anh em trầm mặc đi về phía trước. 

Qua mấy giây, Đoàn Gia Hứa cũng đi theo sau. 

Tang Trĩ ghé vào lưng Tang Diên, trái tim treo lơ lửng. Cô nhịn không được nhìn về hướng Đoàn Gia Hứa cầu cứu.

Một giây sau, Tang Diên lành lạnh mở miệng: “Mày vừa mới gọi anh là gì?”

Tang Trĩ lập tức thu lại tầm mắt, không dám lên tiếng. 

“Ai là ba của cô cơ?”

“…”

“Mày ngã đến văng não ra rồi đúng không?”

Lúc đầu vì tham gia trò đấu vật nên toàn thân Tang Trĩ đều đau, một câu cũng không muốn nói. Vừa mới rồi tình huống quá đột ngột cô bất đắc dĩ lên tiếng ứng phó với thầy chủ nhiệm, nay tâm tình vừa mới buông lỏng một chút lại phải căng lên nghe sự chỉ trích từ Tang Diên. 

Cổ họng cô khô khốc, tất cả ủy khuất cứ thế ào ra. 

“Anh già sao có thể mắng em, cả ngày nay anh toàn khó chịu với em.” Trong nháy mắt, Tang Trĩ cảm thấy mình là người đáng thương nhất thế gian, cô dùng sức mấp máy môi, cố nhịn nước mắt xuống không khóc, những vẫn không ngăn được giọng nói nghẹn ngào, “Em muốn gặp ba… Anh bỏ em xuống, không cần anh cõng…”

“…” Tang Diên lập tức ngậm miệng. 

Qua hai giây, hắn nhẹ giọng nói: “Chân đang đau thế kia, anh không cõng mày, thì mày đi kiểu gì?”

“Em tự đi được.” Tang Trĩ giãy giãy muốn xuống, “Em tự đi, không cần anh cõng…”

Tang Diên quay đầu, không nhịn được nói: “Em có thể nghe lời một chút được không?”

“Em không muốn!” Nước mắt Tang Trĩ rơi càng nhiều, nhìn chằm chằm hắn, “Tại sao còn muốn em nghe lời, là anh mắng em trước, cả ngày hôm nay đều mắng em…”

Tang Diên bực tức vơi đi phân nửa, xuống nước nói: “…Anh hai không phải chỉ muốn đùa giỡn với em thôi sao?”

Thái độ mềm mỏng này giường như không có nửa điểm tác dụng.

Cảm xúc hiện tại của Tang Trĩ đang bùng nổ, mọi lời nói đều không qua não, chỉ có sự bực tức và tính khí trẻ con ăn vạ: “Anh chính là không ưa gì em cả, thế sao lúc mẹ đẻ em ra, anh không vất luôn đứa em này đi đi.”

“…”

Tang Diên nhíu mày: “Em đang nói cái gì đó?”

Âm cuối hắn hơi giương cao, âm lượng cũng không nhỏ, dường như cực kì không đồng ý cách nói này của em gái.

Tang Trĩ dừng vài giây, giống như không thể tin mình có thể nói ra mấy lời khó nghe như thế. Cô lăm lăm nhìn Tang Diên, qua mấy giây chớp chớp mắt, nước mắt lại rơi càng dữ dội hơn: “Anh lại mắng em…”

Tang Diên: “…”

Cách lều vải cứu thương còn một đoạn nữa.

Tang Trĩ tựa như đem nước mắt cả đời đổ ra. 

Đoàn Gia Hứa nghe hai người đối thoại, lại nghe Tang Trĩ khóc nức nở bên cạnh. Anh gãi gãi đuôi mắt, nhịn không được kêu lên: “Này Tang Diên.”

Tang Diên: “Lại sao?”

Anh đi lên phía trước, nhìn Tang Trĩ một chút: “Để mình cõng cho.”

Nghe nói thế, tiếng khóc của Tang Trĩ giảm phân nửa, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn Gia Hứa.

Cái phản ứng quá rõ ràng này khiến Tang Diên thoáng nghiêng đầu, phi thường tôn trọng tiểu bát nháo trên lưng, hỏi một câu: “Em muốn cậu ấy cõng?”

Tang Trĩ triệt để nín khóc, yên lặng nhìn Đoàn Gia Hứa.

“…”

Cô nhóc tuy không đáp lại, nhưng phản ứng này, giống như bị hắn cõng là một việc cỡ nào khó chịu, không cam tâm tình nguyện cỡ nào. 

Tang Diên thở hắt ra, chịu đựng khuất nhục nói: “Được.”

Nói xong, hắn không nói tiếng nào đem Tang Trĩ đặt xuống. 

Chờ Tang Trĩ đứng vững, Đoàn Gia Hứa ngồi xuống cõng cô bé lên. Tang Trĩ ghé vào trên lưng Đoàn Gia Hứa, quay đầu nhìn Tang Diên một chút, muốn nói gì đó, nhưng vì còn đang tức giận rất nhanh liền thu tầm mắt lại. 

Đoàn Gia Hứa điều chỉnh tư thế, nhìn chăm chú về phía trước, thuận miệng hỏi: “Trừ chân ra còn đau chỗ nào nữa không?”

Tang Trĩ khụt khịt mũi, nhỏ giọng: “Đau tay nữa.”

“Còn đau ở đâu nữa không?”

“Đầu gối cũng đau một chút!”

“Nào, đừng khóc.” Đoàn Gia Hứa nói, “Chút nữa anh trai sẽ bôi thuốc cho em.”

Tang Trĩ trầm mặc gật đầu. 

Từ góc độ này, Tang Trĩ có thể nhìn thấy gò má của anh. 

Vừa rồi Đoàn Gia Hứa đổi cho cô một chiếc mũ, nhưng do còn đang thi đấu nên cô trả lại anh. Lúc này anh đang đội cái mũ đó trên đầu. Khoảng cách của hai người thật gần, cô có thể ngửi được mùi thuốc lá đạm đạm phảng phất trên áo anh. 

Ánh sáng mặt trời chiếu tới, khiến nửa bên sườn mặt anh phát sáng, ánh nắng đậu trên tóc anh khiến từng lọn tóc như mạ một lớp vàng kim lấp lánh, bờ môi nhạt lúc nào cũng khẽ đậu một nụ cười như có như không. Điểm trên khuôn mặt anh tuấn là cặp mắt hoa đào câu hồn, cùng sống mũi thẳng tắp. 

Ngũ quan lưu loát, rõ ràng, ánh mắt lúc nào cũng thản nhiên không rõ vui buồn, Tang Trĩ không tài nào đọc được suy nghĩ của người con trai này, không tài nào hiểu được. 

Rất nhanh, giống như chú ý đến tầm mắt của cô, Đoàn Gia Hứa đột nhiên lên tiếng gọi: “Tiểu Tang Trĩ.”

Tang Trĩ lập tức thu tầm mắt lại, giả bộ như mình cái gì cũng không làm. Không chờ cô đáp lời, Đoàn Gia Hứa lại nói: “Bỏ mũ trên đầu anh xuống.”

“…”

Tang Trĩ ngoan ngoãn làm theo: “Sau đó thì sao?”

Đoàn GIa Hứa giọng điệu nhàn tản: “Sau đó thì đội lên đầu em.”

Tang Trĩ sững sờ.

Tựa hồ chú ý đến ai đó lại ngốc nữa, anh quay đầu, nhìn biểu hiện ngu ngơ của cô, mặt mày khẽ nhếch, cười nói: “Không cảm thấy nắng sao?”

Đến lều y tế.

Đoàn Gia Hứa cõng Tang Trĩ ngồi lên ghế.

Người bị thương không nhiều, đa phần đều là do bị cảm nắng nên vào sơ cứu.

Tang Diên đi gọi giáo y xem chỗ bị thương cho Tang Trĩ. 

Giáo y kiểm tra mắt cá chân Tang Trĩ một chút, cầm túi chườm đá đi đến nói: “Vết thương không có gì nghiêm trọng. Chườm lạnh, sau đó chịu khó thoa thuốc mấy ngày là có thể vận động được.”

Đoàn Gia Hứa nhìn cô: “Không cần đi bệnh viện khám qua à?”

“Không có việc gì, chỉ là vết thương nhỏ thôi!” Giáo y nói, “Bất quá để phòng ngừa vạn nhất, vẫn nên đi bệnh viện khám lại xem có bị tổn thương gân cốt không?”

Tang Diên: “Hay là đi khám lại xem.”

Tang Trĩ cúi đầu nhìn mắt cá sưng húp, không nói gì.

Đoàn Gia Hứa đến bên cạnh cầm bình nước muối sinh lý, ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Trước tiên cứ xử lý qua vết thương đã, rồi đi bệnh viện sau.”

Tang Diên đi qua: “Để mình.”

Tang Trĩ lúc này mới mở miệng, hờn dỗi  nói: “Không được.”

“…” Tang Diên nhìn cô chằm chằm, cố nhịn xuống nói: “Được, anh đi rót cho mày chén nước.”

Thấy thế, Đoàn Gia Hứa nhìn về phía Tang Trĩ nhướn mày cười: “Đây là tin tưởng anh hơn?”

Đôi mắt Tang Trĩ đỏ đỏ cúi đầu xuống, hai tay nắm nắm vào nhau, nhỏ giọng cáo trạng: “Anh hai không kiên nhẫn như thế, khẳng định xử lý vết thương không cẩn thận sẽ làm đau em.”

Đoàn Gia Hứa: “Tiểu Tang Trĩ sợ đau à?”

Tang Trĩ gật đầu, lại cảm thấy mình thế này rất mất mặt, bổ sung: “Làm gì có người nào không sợ đau.”

“Được rồi, có thể sẽ đau một chút đó.” Đoàn Gia Hứa rủ mắt xuống, đổ một ít nước muối sinh lý ra, “Có thể nhịn một chút được không?”

Tang Trĩ lập tức thu nắm tay lại, để ra sau lưng: “Anh cỏ thể nhẹ nhàng một chút được không?” 

“Vẫn hơi đau một chút đó.” Nhìn bộ dáng phòng bị của cô, Đoàn Gia Hứa nhịn không được cười thành tiếng, “Làm sao tuyệt đối không có cảm giác gì được?”

Tang Trĩ phá lệ kiên quyết: “Không được.”

“Vậy được.” Đoàn Gia Hứa nói: “Anh trai sẽ tận lực làm thật nhẹ.”

Tang Trĩ nghi ngờ anh, xoắn xuýt một hồi lâu, mới chậm rãi đưa cánh tay bị thương ra trước mặt anh nói: “Anh à, em thù rất dai đó.”

“Ân?”

“Anh tốt nhất không nên gạt em.”

“Nghiêm trọng như vậy sao?” Đoàn Gia Hứa bận rộn sắp xếp đồ sơ cứu, nhấc mí mắt lên nhìn cô, “Vậy anh để người khác thay anh bôi thuốc cho em nhé, được không?”

“…”

“Anh thật không muốn để Tiểu Tang Trĩ ghi hận anh nha.”

Tang Trĩ mấp máy môi: “Không được.”

Giọng điệu Đoàn Gia Hứa mang theo tia nghiền ngẫm, chậm rãi dùng bông sát trùng rửa vết thương cho Tang Trĩ: “Cái gì cũng đều không chịu, cuối cùng là em muốn thế nào? Có chịu nói đạo lý không?”

“…” 

Nước muối không quá xót, miệng vết thương cũng hơi tê tê nhưng không quá đau. Tang Trĩ nhìn chằm chằm động tác của Đoạn Gia Hứa, cảm thấy có thể chịu đựng được. 

Giống như muốn phân tán lực chú ý của cô, Đoàn Gia Hứa hững hờ nói: “Đã lên cấp hai rồi mà còn không biết nói đạo lý?”

Tang Trĩ nhíu mày: “Mặc dù trước đó em đã nói với anh là em không hiểu như thế nào là đạo lý, nhưng em chính là một con người rất có đạo lý, cả một bầu trời đạo lý đấy.”

Đoàn Gia Hứa cười: “Thế cơ đấy”

Rửa vết thương sạch sẽ xong, Đoàn Gia Hứa lại kéo ống quần cô lên, bắt đầu xử lý vết thương trên đầu gối.

Cách nói này của anh khiến Tang Trĩ rất không cao hứng: “Vốn là như thế.”

Đoàn Gia Hứa nghiêm túc xử lý vết thương, giọng điệu cũng có vẻ không yên lòng: “Được rồi, Tiểu Tang Trĩ nghe lời nhất.”

Tang Trĩ nhìn anh, yên lặng ngậm miệng. 

“Đúng rồi, vừa rồi em nói với thầy chủ nhiệm anh hai em là cha em.” Đoàn GIa Hứa cong môi cười, đột nhiên nhắc đến chuyện này, “Em nói xem liệu thầy có tin hay không?”

Tang Trĩ nghĩ nghĩ: “Dù sai thầy cũng chưa bao giờ gặp cha em.”

Đoàn Gia Hứa: “Ân?”

Tang Trĩ: “Cái kia không có gì phải hoài nghi cả.”

“…” Đoàn Gia Hứa vặn chặt bình nước muối, sau đó cười nói: “Em bảo anh hai em già hả? Cậu ấy với anh còn mặc cùng một bộ đồng phục tình nguyện đó.”

Giờ Tang Trĩ mới chú ý đến cái này, biểu lộ trong mắt đột nhiên cứng đờ, qua hồi lâu mới nói: “Vậy sao lúc đó anh không nhắc nhở em.”

Đoàn Gia Hứa bắt đầu bôi thuốc mỡ cho cô, không nói gì. 

Tang TRĩ do dự hỏi: “Vậy nếu như thầy chủ nhiệm hỏi, em có thể nói hai người thật ra là đồ đôi bố con.”

“…” Đoàn Gia Hứa giương mắt, nhìn cô chằm chằm thật lâu, ý vị thâm trường nói, “Tiểu Tang Trĩ, em thật là một người không có lương tâm, vậy ư?”

“A?”

Đoàn Gia Hứa thản nhiên nói: “Anh trai đối với em tốt như vậy, em thì sao, còn lấy anh hai em ra để khi dễ anh?”

Tang Trĩ ngừng một lát, không hiểu nói: “Em nào có khinh bạc anh.”

Đoàn Gia Hứa làm như không nghe thấy. 

Tang Trĩ nháy mắt, có chút không biết làm sao, giải thích: “Anh, em cảm thấy… em đối với anh… rất tốt.”

Lần này Đoàn Gia Hứa không trả lời, lấy mũ trên đầu cô, đội lên đầu mình.

Tang Trĩ: “…”

Cô nhịn không được nói: “Anh thực sự ngây thơ.”

Đoàn Gia Hứa thản nhiên nói: “Ân, còn mắng chửi người nữa.”

“…” Tang Trĩ trừng lớn mắt, oan uổng nói: “Em mắng anh lúc nào. Mà anh là người lớn, em làm sao có thể khinh bạc anh được. Anh thế là oan uổng một đứa bé đó.”

Đoàn Gia Hứa: “Đưa tay ra đây.”

Tang Trĩ ngừng một lát, ngoan ngoãn đưa tay ra. 

Anh cầm cổ tay cô, cố định lại, sau đó thấp mắt, chậm rãi bôi thuốc lên vết thương ở khủy tay và bàn tay, hoàn toàn không để ý đến cô, có vẻ như là đang tức giận. 

Tang Trĩ ngập ngừng nói: “Anh, tại sao anh lại không để ý đến em.”

“…”

Mặt nóng dán mông lạnh, lại còn dán mãi không thấy đối phương có biểu hiện gì, cô có chút không phục: “Đúng là so đo_”

Thấy anh nhìn lại mình, Tang Trĩ lập tức đổi giọng: “Không là thù dai _ à không đúng, chính là, trí nhớ tốt. Đúng trí nhớ rất tốt.”

“Trí nhớ tốt?” Đoàn Gia Hứa khóe mắt khẽ nhếch, rốt cục cũng đáp lại cô, “Không phải đang mắng anh thù dai hay sao?”

“Anh muốn hiểu như vậy cũng không phải là không _” Tang Trĩ dừng lại, rất không có cốt khí đem những lời muốn nói thu hồi, “Dĩ nhiên không phải ý này.”

“Thế là ý gì?”

“Chính là muốn khen ngợi.”

Đoàn Gia Hứa đứng lên, cầm túi khăn ướt bên cạnh, xé ra: “Có thể anh đây không thích nghe cái này.”

Tang Trĩ: “…”

Thật sự khó đối phó. 

Sau đó, Đoàn Gia Hứa xoay người, xích lại gần Tang Trĩ, muốn lau vết bẩn trên mặt cô bé đi: “Nói cái khác nghe xem nào?”

Bởi vì khoảng cách rút ngắn bất thình lình, Tang Trĩ vô thức xích về phía sau.

Cho là cô bé này không thích người khác đụng vào mặt mình, Đoạn Gia Hứa dừng động tác, cũng không quá để ý, đem khăn ướt đưa cho cô: “Lau mặt đi.”

Tang Trĩ trầm mặc một lát, không nhận, lại nhích thân thể về phía trước.

Ý vị rất rõ ràng. Tang Trĩ nói chuyện rất đương nhiên: “Em không nhìn thấy chỗ nào bẩn.”

“Còn có kiểu nhờ vả khó chịu người khác thế à.” Đoàn Gia Hứa cười nhẹ, chầm chậm lau mặt cho cô. Sau khi lau sạch sẽ, anh cũng không lập tức đứng dậy, ngược lại vui vẻ nói: “Tiểu Tang Trĩ em có cảm thấy _”

Tang Trõ không khỏi có chút khẩn trương: “Cái gì?”

Đoàn Giá Hứa nghiêng đầu một chút, trọng giọng nói có chút đùa bỡn: “Anh tại sao lại cảm thấy chăm em không khác gì hầu hạ tổ tông.”

Bình luận