Thần Khống Thiên Hạ

Chương 601: Thật Là Một Cái Tử Pha Ly


Tên còn lại nói:

- Vệ mập tử này không chỉ có thịt dày, ngay cả da mặt cũng siêu dày, thật là người phi thường!

Mập tử khinh thường nói một tiếng:

- Bổn công tử không cùng các ngươi chấp nhặt

Dứt lời, cũng hướng lầu hai đi tới

Sau đó, hắn thấy Lăng Tiếu cùng Ma Đế ngồi ở vị trí gần cửa sổ, lại còn mặt dày đi tới nói:

- Huynh đệ, cần gì cự người ngoài ngàn dặm như thế, bổn công tử là một mảnh hết sức chân thành muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu

- Để cho hắn cút cho ta!

Lăng Tiếu nhăn mày một chút hướng về phía Ma Đế thản nhiên nói

- Này Huynh đệ Đừng Đừng như vậy!

Mập tử liên tục khoát tay nói

Ma Đế nhàn nhạt hừ một tiếng, đơn thủ trảo ra, một cái hắc sắc hư ảnh thủ chưởng đem mập tử ném ra ngoài cửa sổ

Sau đó nghe được tiếng kinh hô của mập tử kia:

- Ai yêu, mẹ nó, ngã chết ta!

Lăng Tiếu khẽ lắc đầu lẩm bẩm nói:

- Bên tai cuối cùng thanh tĩnh rồi!

Lăng Tiếu điểm hai bình rượu nhỏ, mười cân thịt linh thú cùng với mọt chút thức ăn khác, cùng Ma Đế đối ẩm lên

Tuy nói Lăng Tiếu đối với Ma Đế phòng bị rất nặng, tuy nhiên lại tôn trọng không đề phòng đối với thủ hạ

Hai người mới vừa đối ẩm được một nửa, một đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở trước mắt

- Nhân sinh đúng là có duyên sẽ gặp lại, Lăng huynh đệ đúng là đã lâu rồi a!

Một thanh niên nho nhã tuấn lãng cầm trong tay quạt giấy trắng, hơi có mấy phần khí chất phong lưu, trên mặt treo nụ cười hướng Lăng Tiếu đi tới

Lăng Tiếu thấy rõ người tới, lập tức kinh ngạc đứng lên nói:

- Huyền Diệu huynh Ngươi tại sao lại ở nơi này!

Người tới cư nhiên là Huyền Diệu từng có duyên phận gặp qua hai lần

Trước đây ở Cổ Tế thành Huyền Diệu liền tham dự qua Tế ti nữ chọn rể, sau đó thời điểm khi Lăng Tiếu từ Cổ Tế thành trở về Tử Thiên tông vô tình gặp lại hắn, hai người đều có một loại tâm tâm tương tình chi ý, phảng phất liền như lão bằng hữu nhiều năm, ngồi xuống đối ẩm Đáng tiếc ngày đó lại bị người của Lao gia quấy rầy nhã hứng

Ngày đó sau khi cùng Huyền Diệu từ biệt, cũng đã có hơn nửa năm chưa gặp lại

Huyền Diệu khép lại quạt giấy trắng cười nói:

- Ta đã sớm ở chỗ này cung kính chờ đợi Lăng Tiếu nhiều ngày, hoàng thiên không phụ lòng người, hôm nay lại là gặp được rồi, đến Chúng ta trước nâng ly một phen rồi hãy nói

Huyền Diệu cũng không khách khí với Lăng Tiếu, trực tiếp ngồi xuống ở chỗ đối diện với hắn

Bất quá khi hắn thấy Ma Đế, khóe mắt nhảy lên, thần sắc hiện lên một tia quang mang không dễ dàng phát giác

Mà Ma Đế nhìn Huyền Diệu nhưng cũng là có mấy phần cảm giác không thoải mái, cụ thể là chuyện gì xảy ra hắn cũng không nói lên được, chẳng qua là trong lòng hắn nhưng cũng đối với Huyền Diệu đề phòng lên

Lăng Tiếu còn gọi thêm hai bầu rượu lại hướng về phía Huyền Diệu hỏi:

- Huyền Diệu huynh biết ta muốn tới đây

Sau khi Huyền Diệu tự mình uống một chén, hiện lên vẻ bí hiểm nói:

- Thân là phò mã gia dĩ nhiên phải hồi hương giỗ tổ!

Lăng Tiếu thần sắc hơi đổi, hắn đã có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Huyền Diệu

- Chẳng lẽ hắn sớm đã biết thể chất của Vận nhi, đoán chừng ta nhất định sẽ xuôi nam tìm kiếm Thiên Cổ thần công sao

Lăng Tiếu ở trong lòng nghi ngờ nghĩ tới

Hiều Diệu nâng chén nói:

- Lăng huynh không cần lo ngại, tại hạ cũng không có ác tâm, chỉ là tại hạ có mấy phần thiên môn chi pháp, mới biết được Lăng huynh xuôi nam, cho nên đặc biệt ở chỗ này muốn giúp đỡ Lăng huynh một tay

Lăng Tiếu cùng Huyền Diệu đụng chén một cái, sau khi uống một hớp nói:

- Huyền Diệu huynh có thể giúp ta

Huyền Diệu huynh có thể giúp ta

Huyền Diệu đồng dạng uống một ngụm rượu, sau đó lại hướng Ma Đế nhìn một chút, nhưng là chưa trả lời Lăng Tiếu

Lăng Tiếu chỉ đành phải đối với Ma Đế sử một cái ánh mắt, Ma Đế thức thời liền lui xuống

- Huyền Diệu huynh có thể nói!

Lăng Tiếu thản nhiên nói

Trong lòng hắn mơ hồ đối với Huyền Diệu có cảnh giác, đối phương tựa hồ đã sớm biết được hướng đi của hắn, mà hắn đối với đối phương lại là không biết gì cả, chỉ bằng cảm giác hắn đối với Huyền Diệu vẫn là rất có hảo cảm, nhưng mà hảo cảm này vẻn vẹn là tình nghĩa bằng hữu, lại không thể đại biểu Huyền Diệu là hoàn toàn có thể tín nhiệm

Bởi vì có không ít người rất là hiểu được ngụy trang bề ngoài của mình, lừa gạt tín nhiệm của người khác

Huyền Diệu nghiêm mặt nói:

- Tại hạ cùng với Đại tế ti có chút sâu xa, Tế ti nữa hẳn coi như là biểu muội của ta đi

- Cái gì!

Lăng Tiếu bị lời này của Huyền Diệu làm cho sợ hết hồn, trong tay run lên, cơ hồ đem chén rượu đập xuống

- Lăng huynh còn bảo lưu cây quạt kia của ta không Nơi đó từng có một bức họa của tế ti nữ, nếu như ta không phải là biểu ca của nàng, ngươi cho là nàng sẽ để cho ta vẽ nàng sao

Huyền Diệu nghiêm túc nói

Lăng Tiếu đối với lời này của Huyền Diệu đã tin năm thành

Hắn cùng với Tế ti nữ ở chung một chỗ thời gian cũng không dài, nhưng mà hắn hoàn toàn có thể hiểu rõ được tế ti nữ tuyệt đối là loại nữ tử lãnh diễm người lạ chớ tới gần

Mà Huyền Diệu có thể vẻ được bức họa của tế ti nữ, đây đã có thể nói rõ tế ti nữ hoàn toàn là tự nguyện để cho Huyền Diệu vẽ tranh, bằng không lấy thực lực của Huyền Diệu tự nhiên không thể nào bắt buộc được tế ti nữ làm như thế

Nghĩ tới đây, Lăng Tiếu càng thêm tin tưởng vài phần

- Vậy Huyền Diệu huynh biết chuyện lần này ta đi về phía nam

Lăng Tiếu thử dò xét hỏi

Huyền Diệu thản nhiên nói:

- Thiên Cổ chi thể, Thiên Cổ thần công!

Lúc này, Lăng Tiếu hoàn toàn bình thường trở lại!

- Ta đây có phải hay không hẳn là gọi ngươi một tiếng Huyền Diệu biểu ca

Lăng Tiếu sâu xa nói

- Đó là tự nhiên!

Huyền Diệu khẽ ngẩng đầu lên đắc ý đáp

- Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ!

Lăng Tiếu không có tức giận nói, tiếp theo còn nói:

- Huyền Diệu huynh biết hạ lạc của Thiên Cổ thần công

Huyền Diệu lắc đầu, trên mặt mang theo mấy phần vẻ ngưng trọng

Lăng Tiếu thất vọng nói:

- Vậy ngươi như thế nào giúp ta tìm kiếm Thiên Cổ thần công

- Đây phải dựa vào cơ duyên của ngươi, mà ta chỉ là có tác dụng từ bên cạnh đưa đến hiệp trợ

Huyền Diệu đáp

- Đại tế di dùng mười mấy năm thời gian cũng không tìm được, ta đối với mình cũng không có lòng tin quá lớn

Lăng Tiếu thở dài nói

- Số mệnh mịt mờ, thiên hạ tùy duyên, có ít người có lẽ cả đời đều không làm được chuyện, mà có ít người nhưng có thể ở trong nháy mắt đạt được, đây là khác nhau giữa người vô duyên với người hữu duyên

Huyền Diệu mang theo vài phần ngữ khí huyền cơ nói

Lăng Tiếu nghe được đều có chút mờ mịt rồi, hắn ăn một miếng thịt, lại uống một ngụm rượu nói:

- Huyền Diệu huynh ngươi cảm thấy ta giống như người hữu duyên sao

- Trong lòng ngươi hữu duyên tự nhiên hữu duyên, trong lòng ngươi vô duyên tự nhiên không thể cưỡng cầu, duyên đến duyên đi, hết thảy tùy duyên là đủ rồi

Huyền Diệu một bộ bí hiểm nói