Thần Khống Thiên Hạ

Chương 2579: Bộ dáng hình người là uy vũ nhất!


Long châu chỉ có một khỏa, bây giờ đầu lôi Giao Long này cùng nó cạnh tranh, là đối thủ của nó, tự nhiên sẽ không cho Lôi Giao Long sắc mặt tốt rồi.

- Cũng không biết người nào là thất xú mã!

Lôi Giao Long trả lời lại một cách mỉa mai nói.

Mũi của Long Mã tức khí phun ra quát:

- Ngươi nói cái gì, ngươi dám miệt thị Long Mã ta, ngươi không muốn sống nữa rồi a!

- Làm sao, muốn cùng bổn Giao Long chiến một trận sao?

Lôi Giao Long hướng về phía Long Mã khiêu khích mà nói.

Long Mã muốn xông tới nhưng mà nó vẫn dừng bước lại nói:

- Ta không so đo với ngươi, ngày sau lão Đại nhất định sẽ đem Long châu cho ta đấy!

- Cái này còn phải coi lại, lão Đại nhất định sẽ tuyển chọn ta đấy!

Lôi Giao Long tự tin mà nói.

- Tốt lắm, đừng ầm ĩ nữa, Long Mã trước trở về đi!

Lăng Tiếu nhẹ nói một tiếng, đem Long Mã thu hồi vào trong dược đỉnh, ngay lập tức bàn tay hướng về phía Lôi Giao Long vỗ qua.

Lôi Giao Long ý thức muốn tránh nhưng còn là ổn định lại thân hình.

- Đừng khẩn trương!

Lăng Tiếu nói một tiếng, lập tức đem tử sát chi khí tàn lưu ở trên thân Giao Long nhất nhất hấp thu trở lại, không để nó ẩn nấp ở bên trong thân thể Lôi Giao Long, như thế sẽ ảnh hưởng đến thương thế nhục thân cùng sinh cơ của Lôi Giao Long.

Lúc này Lôi Nhã cùng với Lôi Thiến đang một mực quan chiến đều trở nên vô cùng lạ lùng rồi.

Bọn họ không thấy có bất kỳ thiên lôi oanh tập nào, chỉ có rất nhiều hắc sắc cụ phong ở phía trước càng không ngừng xoay chuyển cấp tốc, ngăn cản ánh mắt của bọn họ, để cho bọn họ không thấy rõ ràng tình huống ở bên trong.

- Thiến di, ngươi nói Lôi Giao Long kia có phải là muốn bại rồi hay không? Cũng không nghe được âm thanh chiến đấu nữa rồi!

Lôi Nhã không nhịn được hỏi.

- Ta cũng không rõ ràng lắm, bất quá lấy tình huống bây giờ xem ra Lôi Giao Long kia là không có năng lực tiến công, chỉ là không biết người nọ đang làm cái gì, chầm chậm không đem lực lượng tản ra, ta cũng không có cách nào cảm ứng được tình huống trong đó!

Lôi Thiến đáp.

- Nếu không... Nếu không chúng ta đi qua xem một chút?

Lôi Nhã do dự nói.

Lôi Thiến vội vã ngăn cản nói:

- Tiểu Nhã đừng vọng động, những hắc sắc phong kia uẩn hàm lực hủ thực đáng sợ, chỉ sợ lôi lực của chúng ta đều không cách nào ngăn cản được, chúng ta còn là trước tiên chạy đi mới tốt, ước chừng người nọ không có chuyện gì rồi!

- Đây... Được rồi, chỉ là Ngũ thúc bọn họ bị chết oan rồi, đều là tại ta a!

Lôi Nhã nhớ lại đám người Lôi Tà chết đi, không khỏi ảm nhiên thương thần.

- Đừng suy nghĩ nhiều, đi lại ở vực ngoại, mỗi một ngày đều sẽ có người chết, sau khi trải qua chuyện lần này ngươi phải cẩn thận một chút, nhất thiết không thể làm việc không suy nghĩ!

Lôi Thiến ngữ tâm trọng trường mà nói.

Cùng lúc đó nàng kéo lấy tay của Lôi Nhã liền muốn rời khỏi chỗ này.

Ở lúc này hắc sắc phong bạo đang xoay chuyển cấp tốc ở chỗ xa kia dần dần tiêu thất, lộ ra hai đạo nhân ảnh.

- Thiến di, bọn họ... Bọn họ xuất hiện!

Lôi Nhã kinh hô.

- Chúng ta đi nhanh đi, hắn cũng không phải là người của Lôi tộc chúng ta!

Lôi Thiến kéo lấy Lôi Nhã bắt đầu lướt gấp đi.

Chỉ là Lăng Tiếu cùng Lôi Giao Long trong nháy mắt liền đến trước mặt của chúng nữ.

- Như thế nào, cứu các ngươi một mạng, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không có sao?

Lăng Tiếu cười nhạt mà nhìn Lôi Nhã cùng Lôi Thiến nói.

Lôi Thiến đem Lôi Nhã bảo họ ở phía trước đối với Lăng Tiếu nói:

- Đa tạ ân cứu mạng của các hạ, chúng ta là người của Lôi tộc, nếu như các hạ muốn thù lao mà nói, tùy thời đến Lôi Điện không gian của chúng ta, chúng ta nhất định sẽ hảo hảo trọng tạ ngươi!

Lúc này Lôi Nhã thấy rõ diện mạo của Lăng Tiếu đã dịch dung qua, trái tim không khỏi rung lên, sắc mặt hơi hồng thầm nghĩ: "Nam nhân thật tuấn tú!".

Lăng Tiếu liếc mắt một cái nhìn nhị nữ ở trước mắt, lập tức xuyên thủng tất cả tâm tư của bọn họ rồi.

Lòng đề phòng của Lôi Thiến là rất nặng, mang theo phòng bị nồng đậm, mà Lôi Nhã thì là mang theo càng nhiều tò mò cùng ý hân thưởng.

- Xem ra bổn cung phải hi sinh dáng vẻ anh tuấn vô địch của ta rồi!

Lăng Tiếu lộ ra bộ dạng tương đối bất đắc dĩ thầm thở dài nói.

- Ta biết các ngươi là Lôi tộc nhân, ta còn biết ngươi gọi là Lôi Thiến, mà vị tiểu thư xinh đẹp này thì gọi là Lôi Nhã đúng không?

Lăng Tiếu mang theo vài phần tà mị nói.

- Ngươi... Ngươi làm sao lại nhận ra chúng ta được?

Lôi Thiến cùng Lôi Nhã kinh hô.

Lôi Thiến mang theo vẻ khẩn trương nói:

- Các hạ rốt cuộc là ai?

- Ha hả, ta cùng Lôi Lạc Quân coi như là bằng hữu đi, nghe hắn nói có một chút người mà hắn tương đối trọng thị, bất quá lúc đầu ta không dám khẳng định là các ngươi hay không, nhưng mà các ngươi vừa mới xưng hô với nhau đúng dịp ta nghe được, cho nên mới biết là các ngươi, nếu không phải nhìn ở trên phân thượng của Lôi Lạc Quân, ta tự nhiên sẽ không quản sống chết của các ngươi!

Lăng Tiếu cười mỉm nói, tiếp theo hắn lại chỉ chỉ Lôi Giao Long ở một bên nói:

- Lôi Giao Long này đã bị ta thu phục rồi, các ngươi nếu là bất mãn liền đánh nó một trận tiết giận một chút đi, bất quá... Không thể giết nó!

- Ngươi quen biết Lạc Quân thúc của ta?

Lôi Thiến cùng Lôi Nhã lại là nhất tề kinh hô.

- Ha ha, trước đây rất lâu cùng hắn đánh qua mấy tràng, sau đó hắn bị ta đánh đến mặt mày xanh lè, coi như là không hòa thuận đi!

Lăng Tiếu cười to nói.

- Lạc Quân thúc cũng không phải là đối thủ của ngươi, khó trách ngươi có thể thua thập Lôi Giao Long đáng giận này, nó lại giết Ngũ thúc của bọn ta, ta nhất định phải... Phải đánh chết nó!

Sau khi Lôi Nhã nhẹ hô một tiếng, liền hướng tới Lôi Giao Long xông qua, tay đẹp giơ lên dùng toàn lực hướng về phía Lôi Giao Long oanh phách qua.

Phanh phanh!

Lôi Giao Long không dám phản kháng, chỉ có thể mặc cho Lôi Nhã hung hăng mà đánh một trận xả giận.

Lôi Giao Long nhưng là thập nhất giai cao cấp thánh thú, da dày thịt béo, cho dù là Lôi Nhã dùng Cổ thần khí cũng không lấy được mạng của nó.

Lúc này Lôi Thiến lại hướng Lăng Tiếu hỏi:

- Không biết các hạ xưng hô như thế nào? Ta làm sao không nghe Lạc Quân nhắc tới ngươi?

Lôi Thiến như cũ là không có buông lỏng lòng cảnh giác với Lăng Tiếu.

- Tại hạ Phong Tiêu, là một gã vô danh tiểu tốt, Lôi Lạc Quân không đề cập đến ta đó là bởi vì hắn còn là bại tướng dưới tay ta, đương nhiên không có ý tứ đem chuyện này tuyên dương ra ngoài.

Lăng Tiếu cười nói, tiếp theo hắn hỏi:

- Lần này ta là ứng ước mà đến, Lôi Lạc Quân cùng ta ước định ở đây lại so đấu một tràng, đáng tiếc ta chờ hắn hơn nửa tháng cũng không thấy hắn xuất hiện, chẳng lẽ hắn khiếp sợ rồi?

Lôi THiên cũng không biết lời này của Lăng Tiếu là thật hay giả, chỉ có thể đáp:

- Lạc Quân hắn có việc đi làm rồi, đến nay còn chưa trở về.

- Ha hả, ta biết ngay, hắn lần này nhất định sẽ lâm trận bỏ trốn đấy!