Thần Khống Thiên Hạ

Chương 2434: Phiêu Phiêu tỷ theo ta đi!


Hắn nghĩ cũng không nghĩ đem hai người ở phía trước chấn khai, xoay người lại hướng về phía năng lượng đã ở gần trong gang tấc oanh trảm đi.

Chỉ là hắn hồi chiêu thủy chung vẫn chậm hơn nửa nhịp, trước đó lại tiêu hao không ít thần lực, tụ kình căn bản không có ở trạng thái đỉnh phong.

Oanh long oanh long!

Lực lượng cường đại đối oanh, phát ra lực lượng dao động cường đại, chấn đến người ở bốn phía đều tản mát ra.

Ảnh Công chỉ cảm thấy thần thể bị lực lượng cuồng tập, một ngụm nghịch huyết bắn tung tóe ra, thân hình đã là thất thủ.

- Người nào!

Ảnh Công không hiểu kinh hô.

Chỉ là ở lúc này hai đại cao cấp khôi lỗi của Lăng Tiếu đã là huy động Cổ thần khí hướng về phía hắn đánh xuống.

Ảnh Công ở sau một chiêu này bắt đầu rơi xuống hạ phong, bị bức đến đỡ trái hở phải, muốn đột vây đã là không thể nào.

Mà hắn cũng giống như chim sợ cành cong, thời khắc đều đang chú ý lấu người ẩn hình kia không biết khi nào lại sẽ ra tay đối phó hắn.

Tâm thần hắn đã loạn chú định liền là gặp phải bi kịch rồi!

Đang ở lúc hắn muốn mượn không gian liệt phùng trốn tránh, một đạo song sắc chỉ mang lặng lẽ từ một vị trí không tưởng được của hắn đột kích mà đến.

Một lần này hắn muốn trốn chạy đã là không kịp rồi, một bên người hung hăng mà bị đạo chỉ mang này oanh trúng.

Chỉ mang kia hai loại lực lượng giao dung, lực lượng hủy diệt sản sinh ra thực sự là quá mực cường đại quỷ dị, thiêu đốt hòa tan thần thể của Ảnh Công khiến cho hắn một mực kêu thảm không ngừng.

Hai đại khôi lỗi Chí tôn kia của Lăng Tiếu bắt được cơ hội trong nháy mắt này lần nữa xuất ra cường chiêu đánh xuống, trực tiếp đem Ảnh Công trảm đến tan xương nát thịt!

Thần hồn kia của Ảnh Công chạy ra ngay lập tức liền bị thần hồn của Lăng Tiếu trực tiếp nuốt lấy.

Ảnh Mã cùng Ảnh Đáo đều cảm ứng được Tam đệ bọn họ gặp chuyện không may, đều là không nhịn được mà bi thiết:

- Tam đệ a!

Ảnh mã là liều chết mà về, đem một thân thần lực đánh ra đến cảnh giới cường đại nhất, hướng về phương hướng Ảnh Công xông lại.

Rất nhiều Chí tôn Thủy Thần ngăn cản hắn không khỏi bị oanh đến thân thân thể bạo liệt, thần huyết bay tán loạn trên bầu trời!

U Ảnh tộc "Mã Đáo Thành Công" tứ huynh đệ đã là bị Lăng Tiếu trừ đi hai người rồi.

Ảnh Mã đã là đến biên giới cuồng nộ rồi, nhưng mà một chút lý trí còn lại để cho hắn không có thề chết đi đánh giết, bởi vì những thứ này đều là khôi lỗi, cho dù giết chết cũng là chuyện vô công.

Hết thảy đều là hảo sự do tiểu tử được Hồn tộc truyền thừa này làm ra, nhưng mà ở bên cạnh hắn có mấy chục tên Chí tôn Thủy Thần bảo vệ lấy, tạm thời không có cách nào làm gì được hắn.

Chỉ có thể toàn lực đi cứu viện Nhị đệ của hắn đột vây mà đi, thù này hắn nhất định sẽ nhớ kỹ!

Thực lực của Ảnh Mã cường đại nhất ở chỗ này, bát can kỳ thương như ảnh tùy hình, chúng nó không ngừng hướng về bốn phía giảo sát, khiến cho những khôi lỗi Chí tôn kia của Lăng Tiếu liên tục tránh né ra.

Đang ở lúc Ảnh Mã sắp đến trước người Ảnh Đáo, thần hôn phân thân của Lăng Tiếu liền là trước một bước xuất thủ với Ảnh Đáo rồi.

- Các gươi đều nhất nhất đền mạng cho Phiêu Phiêu tỷ của ta!

Lăng Tiếu để cho những khôi lỗi Chí tôn kia không đoái hoài đến sinh tử mà kháng cự trùng kích của Ảnh Mã, mà thần hồn của hắn thì là đối với Ảnh Đáo phát ra bạo tập mãnh liệt nhất.

Ánh Đáo đầu tiên là cảm ứng được khí tức của Tam đệ hắn biến mất, tâm thần đã là cực độ bất ổn ồi, lại có năm, sáu người vây đánh hắn để cho hắn không cách nào đột vây.

Bất thình lình bị Đế Long Diệt Thiên quyết của Lăng Tiếu cuồng tập, bị đánh đến hoàn toàn không biết làm sao rồi!

Lăng Tiếu quyền chưởng như thiên mang theo khí thế vô cùng kinh khủng đem thần thể của cao cấp Chí tôn như Ảnh Đáo đều đánh bạo rồi.

Khi Ảnh Đáo miễn cưỡng khôi phục thân thể nghĩ muốn chạy trốn, những khôi lỗi khác lại là liều lĩnh mà oanh tập tới hắn, để hắn càng phát ra tuyệt vọng.

Hắn muốn dùng lại kế cũ trốn vào trong không gian liệt phùng nhưng là lại bị Lăng Tiếu sinh sinh từ trong không gian kia oanh đánh đi ra.

Lăng Tiếu đối với U Ảnh bí thuật có điều hiểu rõ, bọn họ chỉ là mượn biên giới không gian liệt phùng kia ẩn nấp, chỉ cần bắt được điểm sơ hở kia bọn họ liền sẽ không thể che dấu rồi!

Lăng Tiếu đang vì cái chết của Liễu Phiêu Phiêu mà tức giận, tất cả lực lượng phát huy đến cực hạn, uy lực của Đế Long Diệt Thiên quyết chấn thiên động địa!

Dưới tình huống Ảnh Đáo đều chưa thấy địch nhân là ai đã bị triệt để đánh bại rồi, thần hồn ngay cả cơ hội trốn cũng không có đã bị Lăng Tiếu nuốt sống.

- Ngươi cái tiểu tạp chủng này, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Ảnh Mã bi thống kêu thảm, hắn trừng mắt nhìn Lăng Tiếu tàn nhẫn không thể đem Lăng Tiếu nuốt sống rồi!

- Ngươi không tha cho ta, ta cũng không muốn bỏ qua cho ngươi, giết Phiêu Phiêu tỷ của ta ngươi cũng phải chôn cùng!

Lăng Tiếu giận hồng hai mắt nói.

Hai năm nay hắn cùng Liễu Phiêu Phiêu sớm chiều có nhau, tình cảm có thể nói là một ngày ngàn dặm, dù là không có đột phá một tầng cuối cùng nhưng mà lại không tránh được tình tố giữa hai người dũng động.

Sau khi Lăng Tiếu giết chết Ảnh Đáo, đem tất cả Chí tôn Thủy Thần của hắn toàn bộ triệu tập hướng về Ảnh Mã trùng sát mà đi.

Ảnh Mã thực cũng là lợi hại vô cùng, dựa vào bát can kỳ thương hoành quét tứ phương, trên người lại mặc đỉnh cấp phòng ngự thần giáp, trong lúc nhất thời lại là không bị nhiều người như vậy oanh rơi xuống.

Thần hồn Lăng Tiếu tính toán lại một lần nữa thừa cơ mà động, không ngờ một khắc phong vân lại là đột biến!

Chỉ thấy Ảnh Mã lấy ra một khỏa Thủy Tinh chi tâm hình dạng như trái tim, từng vòng thần quang ở bốn phương thiểm thước chói mắt để cho mọi người đều là không cách nào nhìn thẳng vào những quang mang này.

Thiên Nhãn chi tâm!

Đây là một loại nghịch thiên thần vật khó gặp, có thể phát tán ra Thiên nhãn chi mang, có thể để mọi người mất đi thị giác trong chốc lát, cũng có thể đem tất cả vật ẩn hình hoặc một chút tà vật chiếu hiện ra.

Thần hồn của Lăng Tiếu ở dưới ánh sáng Thiên nhãn quả nhiên là không cách nào lại ẩn tàng được nữa, nhãn lực cũng là bị những quang tuyến này đâm đến thần nhãn đau nhức không thôi.

- Nguyên lai là tiểu tạp chủng ngươi! Ta muốn giết ngươi!

Ảnh Mã một mực đều không nghĩ đến sẽ có người âm thầm hạ độc thủ.

Khi hai vị đệ đệ của hắn chết đi một cách không hiểu, hắn cuối cùng là mới tỉnh ngộ hẳn là còn có người âm thầm xuất thủ đánh lén rồi, bằng không hai huynh đệ này của hắn sẽ không dễ dàng chết đi như vậy.

Ảnh Mã phát hiện thần hồn Lăng Tiếu, thừa dịp lúc những người khác lui thủ hắn hướng về phía thần hồn Lăng Tiếu oanh giết qua.

Bát can kỳ thương lần nữa hợp nhất, một đạo thần mang mấy vạn thước hướng về phía thần hồn Lăng Tiếu xông thẳng mà đến, lực lượng kia so với một chiêu trước đó còn phải kinh khủng hơn nhiều lắm!

Rất nhiều không gian bị rạch phá, vô số loạn lưu chợt hiện bay múa, không ít Chí tôn Thủy Thần ở dưới một kích này thần thể liên tục bạo liệt!

Trong nháy mắt lực lượng một kích này đã là xông đến trước thần hồn Lăng Tiếu!

Thần hồn Lăng Tiếu dù không thể nhìn được bên ngoài nhưng mà lại sớm phát hiện ra có lực lượng kinh khủng tấn công, đã là đem Bạo Phong thân pháp thôi diễn tới cực hạn, sau đó cực nhanh mà lui chạy!

Chỉ là bất kể hắn nhanh cỡ nào đều đừng nghĩ có thể trốn qua được truy kích của một chiêu này!

Chí tôn đỉnh phong muốn giết một người tuyệt đối không phải là dễ dàng có thể tránh qua được.

- Lão thất phu, ngươi cho là thật có thể làm gì được ta? Đi bạo hắn cho ta!

Chân thân Lăng Tiếu cách rất xa đã có thể thấy được hết thảy tình huống, hắn không muốn để cho thần hồn xảy ra chuyện gì, lập tức đối với khôi lỗi của hắn hạ xuống tử lệnh!

Chỉ thấy mấy tên trung cấp Chí tôn cùng với mấy tên đê cấp Chí tôn ở phụ cận Ảnh Mã nhất tề hướng về phía Ảnh Mã xông qua, những khôi lõi khác lại là tản mát ra mọi ngươi, khí tức của mấy người kia đã là cường đại đến cực điểm.

Ảnh Mã muốn một chiêu tru sát Lăng Tiếu nhưng mà bảy tám người này cùng nhau xông đến để hắn phát hiện ra một cỗ dự cảm không rõ ràng!

- Không tốt, bọn họ muốn tự bạo!

Ảnh Mã rốt cuộc là biết cái tình huống gì rồi, thần sắc của hắn đại biến hét lên, vội vàng thu về lực lượng muốn tránh né!

Một gã trung cấp Thủy Thần tự bạo có thể uy hiếp được một gã cao cấp Chí tôn, nhưng mà chỗ này có mấy tên trung cấp Chí tôn cùng với mấy tên đê cấp Chí tôn cùng nhau tự bạo, lực lượng kia đủ để Chí tôn đỉnh phong như hắn đều vì thế mà tâm kinh nhục khiêu.

Oanh long oanh long!

Lúc Ảnh Mã thu lại một chiêu kia, bảy tám tên Chí tôn Thủy Thần này cùng trong lúc nhất thời tự bạo thần thể, khiến cho phiến không gian này đều là bị oanh tạc đến trở thành một mảnh chân không hư vô rồi.

Tất cả loạn lưu bị quét sạch không còn, tất cả lực lượng đều bị sóng trùng kích kia quét tản mát ra, khiến cho không gian này càng không ngừng hồi đãng phiên đằng, thật lâu không thể bình tĩnh lại.

Ở lúc lực lượng này hồi đãng không ngừng, một đạo thanh âm tức tối phát ra tàn nhẫn mà truyền đi nói:

- Tiểu tạp chủng, thù này lão phu sớm muộn phải báo!

Một đạo huyết quang ngay lập tức trốn vào trong hư vô không gian, bát can kỳ thương cũng theo đó mà xông vào, tốc độ kia nhanh tới cực điểm, người nào cũng không cách nào truy kích được.

Cuối cùng "Mã Đáo Công Thành" tứ huynh đệ này chỉ có Ảnh Mã chạy trốn được, còn lại ba người đều đã chết hết, còn có mười mấy người đi theo bọn họ cũng toàn bộ chết đi!

Một trận này bên phái Lăng Tiếu đã tổn thất ước chừng ba bốn mươi người, hơn phân nửa đều là bị Ảnh Mã giết chết, càng có không ít người thân bị trọng thương, thần thể khó có thể khỏi hẳn!

Nếu như Lăng Tiếu không thu những khôi lỗi này chỉ sợ hắn thật phải chết ở dưới tay Tứ huynh đệ này rồi!

- Phiêu Phiêu tỷ!

Lăng Tiếu nhìn Ảnh Mã trốn chạy, vô cùng không cam lòng mà ngửa mặt lên trời trường khiếu lên, khóe mắt hắn lặng lẽ nhỏ ra từng điểm thủy châu trong suốt đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện qua!

Bất kể chất đi bao nhiêu khôi lỗi Lăng Tiếu đều sẽ không khó chịu, nhưng mà Liễu Phiêu Phiêu chết đi lại là để cho nội tâm hắn đau đến cực hạn!

Hắn mới phát hiện Liễu Phiêu Phiêu trong lòng hắn đã có một vị trí vô cùng trọng yếu rồi!

- Lăng Tiếu ngươi đây là đang gọi loạn cái gì!

Một đạo thanh âm trong trẻo điềm mỹ ở sau lưng Lăng Tiếu sâu kín truyền tới.

Chỉ thấy một đạo bóng hình xinh đẹp lăng không mà đến, khí tức nàng lộ ra hư nhược không ít, sắc mặt lộ ra tái nhợt nhưng mà vẫn đầy đủ vô khuyết không có quá nhiều tổn thương.

- Phiêu Phiêu tỷ!

Lăng Tiếu quay đâu nhìn bóng hình kia kinh hô lên, tiếp theo nhân hình dũng động liền đến bên cạnh Liễu Phiêu Phiêu.

Sau một khắc Lăng Tiếu làm ra một cái động tác để cho Liễu Phiêu Phiêu đều không nghĩ tới.

Hắn chặt chẽ đem nàng ôm vào trong lòng thâm tình nói:

- Phiêu Phiêu tỷ, ta... Ta còn cho là ngươi đã... Ngươi không chết thì thật tốt quá, sau này ngươi tuyệt không thể lại thay ta mạo hiểm nữa có biết không? Nếu như ngươi chết ta sẽ áy náy cả đời đấy!

Liễu Phiêu Phiêu không nghĩ đến Lăng Tiếu lại nói ra những lời như vậy, thoáng cái để nàng có chút không thích ứng được, trong nội tâm chảy qua một cỗ cảm giác ngọt ngào ấm áp trước nay chưa từng có.

Hai tay kia của Liễu Phiêu Phiêu do dự một chút, đồng dạng là chặt chẽ mà ôm lấy eo hổ của Lăng Tiếu, hai má nóng bỏng chôn ở trong lòng của hắn.

Nàng lên tiếng hỏi:

- Ngươi thạt để ý đến ta như vậy sao?

- Đương nhiên, cho dù ta chết cũng không hi vọng ngươi chết!

Lăng Tiếu chém đinh chặt sắt mà nói.

Lăng Tiếu không lừa gạt được chính mình, lúc hắn cho là Liễu Phiêu Phiêu đã chết hắn liền đau đến không muốn sống, cho nên hắn không hề lại áp chế tình cảm trong lòng, toàn bộ ở trong một khác này phóng thích ra.

Trên khuôn mặt của Liễu Phiêu Phiêu lập tức phù hiện lên nụ cười, vẻ hồng nhuận đã là đến tận bên tai.

Nàng chặt chẽ ôm lấy Lăng Tiếu, tham lam hít lấy mùi vị nam nhân kia của hắn, một cỗ cảm giác hạnh phúc dâng lên trong tâm khảm của nàng, để nàng cảm thấy không uổng công thay Lăng Tiếu đỡ một kích kia!

Đương nhiên nàng thay Lăng Tiếu ngăn cản một kích kia cũng không phải là vọng động nhất thời, mà là trên người nàng có mặc một kiện đỉnh cấp phòng ngự thần y được Phong Thanh Dương tặng cho nàng.

Cho nên nàng mới có thể đủ để ngăn cản công kích đáng sợ này mà không chết!

Một lúc lâu sau Lăng Tiếu đẩy Liễu Phiêu Phiêu ra một chút khoảng cách, hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ hồng vì xấu hổ kia của nàng, đối với đôi môi diễm hồng của nàng liền hôn xuống.

Thân thể của Liễu Phiêu Phiêu nhẹ run lên một chút, đôi mắt kia nhắm lại càng không ngừng run nhẹ.

Lăng Tiếu tham lam mà hút lấy đinh hương thanh lương kia của Liễu Phiêu Phiêu, dục niệm ngăn chặn rất lâu dâng lên, hậu chưởng không ngừng vuốt ve phái sau lưng của Liễu Phiêu Phiêu, lại càng thỉnh thaongr hạ xuống phía dưới, chạm đến bộ vị nhô cao lên của nàng!

Liễu Phiêu Phiêu chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác giống như điện chạy qua truyền tới, để thân thể nàng trở nên mềm nhũn xuống, hai tay nàng chặt chẽ mà ôm lấy eo hổ của Lăng Tiếu, trong miệng không nhịn được mà khẽ hô lên.

Nàng vẫn là lần đầu tiên bị một nam nhân đối đãi như thế, loại cảm giác này trước kia chưa từng có.

Vực ngoại vô biên, bốn bề tràn đầy ngũ hành loạn lưu cuồng bạo, bất kỳ Thần Vương nào đều không cách nào ở trong loại hoàn cảnh này mà sinh tồn được.

Chỉ thấy từ chỗ xa lướt đến một đầu Quỷ Hồn thú, đầu Quỷ Hồn thú này rõ ràng đã đạt tới cảnh giới thập nhất giai trung cấp, thân hình kia nhanh như phong, chạy như điện, trong mấy cái nháy mắt liền lướt đi mấy chục vạn thước.

Ở trên đầu Quỷ Hồn thú này có một đôi tuấn nam mỹ nữ đang tựa sát nhiệt luyện với nhau.