Thần Khống Thiên Hạ

Chương 2383: Xem ra huynh đệ ta là tâm ý tương thông a!


Kim Cương Viên Vương cùng với Thông Tí Thiết Hầu Vương đều là trái phải bảo hộ Viên Chiến Thiên, đều lấy hắn làm chủ, mang theo vẻ hung hăng tàn nhẫn vô cùng, để người bên cạnh không dám dễ dàng đi tới gần!

- Viên huynh, ngươi thật là để ta quá giật mình rồi, ngươi mới tới Thiên vực bao lâu liền đã đạt tới cảnh giới mà người khác đều không cách nào đạt được, ta thật thay ngươi cảm thấy cao hứng!

Lăng Tiếu vô cùng chân thành mà nói.

Viên Chiến Thiên híp mắt nhìn Lăng Tiếu, trong mắt thoáng qua vài tia chiến ý cường đại, nhưng mà rất nhanh lại biến mất rồi.

Hắn lên tiếng nói:

- Vốn dĩ là có thể đuổi theo thực lực của ngươi, tính toán cùng ngươi chiến một trận, không nghĩ đến ta vừa rời núi ngươi lại tiến giai, trở nên càng mạnh rồi, xem ra ta muốn lại chiến một trận với ngươi còn cần thời gian không ngắn!

- Lấy tốc độ của ngươi chỉ sợ không đến trăm năm liền đuổi kịp rồi, đến lúc đó ta và ngươi lại chiến một trận!

Lăng Tiếu nói.

Hắn cũng rất muốn cùng với Viên Chiến Thiên đồng giai lại chiến một tràng, trong lòng cũng vô cùng hi vọng Viên Chiến Thiên có thể sớm ngày đạt tới cảnh giới giống như hắn.

- Ừ, nhất ngôn vi định!

Viên Chiến Thiên lạnh lùng nói, ngừng một chút hắn lại nói:

- Lần này ta đến đây một là cảm tạ ngươi mang theo ta đến Thiên vực, bằng không ta cũng đừng mơ mà thu được cơ duyên lớn hơn nữa của tộc ta, hai là đến xem một chút ngươi có tiến bước hay không, nếu như còn dậm chân tại chỗ ta và ngươi liền chiến trước một trận thỏa mãn tâm nguyện, chẳng qua là ngươi còn ở trên ta, một trận chiến này tạm thời để sau, đợi đến sau khi ta từ vực ngoại trở về hi vọng ngươi có thể trở nên mạnh hơn, chớ bị ta vượt qua, bằng không một trận chiến này chỉ sợ đều phải vô hạn kéo dài rồi!

Lăng Tiếu sững sờ nhìn Viên Chiến Thiên, trên khuôn mặt lộ ra có chút tinh thải.

Viên Chiến Thiên bị Lăng Tiếu nhìn như vậy có chút ngượng ngùng nói:

- Có cái vấn đề gì sao?

Lăng Tiếu cười to lên nói:

- Ha ha, xem ra huynh đệ ta là tâm linh tương thông a!

Viên Chiến Thiên mang theo vài phần lạ lùng nhìn Lăng Tiếu, không rõ lời này của hắn là có ý gì.

Lúc này Lăng Tiếu mới giải thích nói:

- Ta cũng đang định đi tới vực ngoại, chỉ là không biết ta và ngươi có thể đi cùng đường hay không đây?

Nếu như Viên Chiến Thiên còn là thực lực trước kia, Lăng Tiếu tự nhiên không muốn để hắn đi vực ngoại, lấy thực lực như vậy của hắn căn bản không chịu nổi, nhưng mà bây giờ hắn đã có thực lực Bán Thủy Thần, lại có hai đại thánh thú hộ pháp, tin tưởng đến vực ngoại cũng không dễ dàng ăn thiệt thòi.

Lại nói, Viên Chiến Thiên có lòng tin đến vực ngoại nhất định là có môn đạo của hắn, đây tự nhiên không cần hắn lo lắng cái gì!

Trên khuôn mặt lạnh lùng kia của Viên Chiến Thiên thoáng qua vài tia tiếu dung nói:

- Ngươi cũng đi vực ngoại? Tính toán khi nào lên đường?

Lăng Tiếu trầm tư một chút nói:

- Đại khái còn cần ước chừng một năm, chỉ là không biết chúng ta có cùng đường hay không!

- Chắc chắn là cùng đường, lần này ta xuất hành cũng là không có mục đích, ta liền chờ ngươi cùng nhau đồng hành đi!

Viên Chiến Thiên nói.

- Tốt lắm, có Viên huynh một đường cùng đi, tin tưởng hành trình vực ngoại tuyệt đối sẽ không tịch mịch đấy!

Lăng Tiếu cười nói.

Có Viên Chiến Thiên gia nhập, tâm tình của Lăng Tiếu thật tốt.

Ngày đó hắn liền cùng Viên Chiến Thiên đối ẩm một phen, sau đó liền cùng người của hắn từ biệt, mới bắt đầu lên đường rời khỏi Thiên Long môn.

Lăng Tiếu cũng không lập tức đi tới vực ngoại chi lộ, mà là trước chạy tới Thiên Tước địa vực làm một chuyện quan trọng!

Lần nữa đi đến Thiên Tước địa vực, Lăng Tiếu trực tiếp đến Vạn Thú sơn mạch tìm cô nàng Hạ Huyên Huyên này.

Lăng Tiếu ở mấy năm trước đã là thượng khách của Vạn Thú minh rồi, hắn đến đây tự nhiên là nhận lấy một phen chiêu đãi nhiệt tình.

Độc Cô Tấn lão gia tử không có ở đây, lão đã bế quan đi trùng kích quan đạo cuối cùng rồi, một mực đều chưa có xuất quan.

Hạ Huyên Huyên lại nhìn thấy Lăng Tiếu tự nhiên là vô cùng mừng rỡ, một mực ôm cánh tay của Lăng Tiếu không tha, dáng vẻ thân mật kia để cho Lăng Tiếu đều có chút cảm thấy không chịu nổi.

Lăng Tiếu theo nàng hàn huyên một ngày, sau đó mới hỏi vào chính đề:

- Huyên Huyên, Tước nhi tỷ làm sao không ở bên cạnh ngươi? Còn có Tước a di ở đâu?

Tước nhi tỷ tự nhiên là chỉ tiểu Chu Tước thần thú, Tước a di thì là chỉ đại Chu Tước thần thú rồi!

Hạ Huyên Huyên nháy động ánh mắt sáng ngời hỏi:

- Đại ca ca chẳng lẽ còn muốn Thủy Nguyên thạch sao?

Lăng Tiếu cười cười, nhẹ vuốt chiếc mũi tinh xảo của Hạ Huyên Huyên một cái nói:

- Đừng đem đại ca ca nghĩ đến tham lam như vậy có được hay không, ta chỉ là muốn lại đi vào Niết Bàn không gian một chuyến, lần này không phải là muốn tìm Thủy Nguyên thạch, mà là muốn thu nhiều hỏa diễm một chút, có đại tác dụng!

- Nguyên lai là như vậy a, ta còn cho là ngươi lại muốn tìm Thủy Nguyên thạch, những phá thạch đầu kia không dễ tìm a!

Hạ Huyên Huyên đáp, tiếp theo nàng mới nói:

- Tước nhi tỷ bị Tước a di mang theo tu luyện tiến giai rồi, đều đã thật lâu không đến chơi với ta, thật là nhàm chán đến chết!

- Như vậy a, vậy ngươi có thể liên hệ với chúng nó hay không, Đại ca ca còn cần chúng nó mang đi, tránh cho bị lạc ở trong Niết Bàn không gian!

Lăng Tiếu có chút chờ đợi nói.

Nếu như không có Chu Tước dẫn đường, cho dù hắn là Chí tôn Thủy Thần cũng không muốn bước vào Niết Bàn không gian kia.

Một khi bị lạc phương hướng cũng không biết khi nào mới có thể từ bê trong đi ra được.

- Đây có thể thử một lần, nhưng mà ta cũng không dám bảo đảm a!

Hạ Huyên Huyên nói.

- Vậy là được rồi, ngươi nhanh thử một lần! Vật này đối với Đại ca ca rất trọng yếu!

Lăng Tiếu thúc giục nói.

- Đây phải cần đến Niết Bàn sơn mạch bên kia mới được, Đại ca ca ngươi mang ta đến đó đi!

Hạ Huyên Huyên gật đầu đáp.

Lăng Tiếu không lại nói phế thoại với nàng, mang theo nàng nhanh chóng chạy về phía Niết Bàn sơn mạch.

Niết Bàn sơn mạch là địa phương tiếp cận Niết Bàn không gian nhất, Chu Tước thần thú thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở chỗ này, đây đã là chuyện sớm được người chứng thực qua.

Sau khi Lăng Tiếu mang theo Hạ Huyên Huyên chạy đến Niết Bàn sơn mạch, Hạ Huyên Huyên lấy ra Chu Tước vũ linh, sau đó giọt một điểm máu huyết của nàng lên trên đó, liền đối với nó mà lẩm bẩm:

- Tước a di ngươi nghe Huyên Huyên nói chuyện không? Huyên Huyên cùng Đại ca ca có chuyện tìm ngươi, ngươi mau mau đi ra đi!

Chu Tước vũ linh kia bắn ra trận trận hỏa mang, tiếp theo một hồi sau mới ảm đạm lại.

- Đại ca ca chúng ta đợi ở chỗ này đi, tin tưởng Chu Tước a di đã nhận được lời của ta, rất nhanh liền sẽ chạy đến đây!

Hạ Huyên Huyên nói.

- Đa tạ Huyên Huyên!

Lăng Tiếu cảm kích nói.

- Đại ca ca thật là đáng ghét, ngươi nói như vậy để cho nhân gia cảm thấy rất tức giận đó!

Hạ Huyên Huyên nhăn nhẹ chiếc mũi thanh tú mà bất mãn nói.