Thần Khống Thiên Hạ

Chương 199: Thiếu Gia, Vũ Tích Đã Đủ Rồi


Ở trong phòng của Lăng Tiếu, chỉ thấy hắn đang trần trụi thân thể, song chưởng tản ra hỏa diễm ôn hòa, chưởng chưởng thủ ảnh càng không ngừng đánh vào trên dược đỉnh, trong dược đỉnh truyền đến từng đợt vị thuốc thơm ngát, khiến người nghe được đều thấy sáng khoải.

Chỉ thấy hắn bỗng nhiên đẩy nhanh tốc độ xuất chưởng, hỏa diễm trong tay cũng càng ngày càng vượng, ngay khi hỏa diễm đốt tới thịnh nhất thì hắn bỗng nhiên thu chưởng, trong miệng hét lớn một tiếng

- Ngưng cho ta!

Song chưởng cũng ép xuống dược đỉnh.

Bồng!

Một đoàn khói trắng xông ra, vị thuốc đầm đặc lập tức tràn ngập khắp phòng.

Lăng Tiếu khẽ vuốt trán một cái, đôi mắt hổ hiện ra tinh quang rạng rỡ, trên mặt cũng hiện lên vẻ cười đắc ý:

- Hắc, cuối cùng cũng tốt rồi.

Tiếp theo, Lăng Tiếu thu mười khỏa đan dược trong dược đỉnh lại.

Nếu như có võ giả có hiệu rõ nhất định đối với đan dược ở đây, nhất định sẽ nhận ra đây là nhị cấp đan dược Sinh Cơ Đan.

Nhin Lăng Tiếu một lò liền luyện thành mười khỏa đan dược, hơn nữa còn là đan dược nhị cấp, hắn đã là một gã nhị phẩm Luyện Dược Sư phi thường xuất sắc rồi.

Trong nửa năm, hắn cố gắng học luyện đan, dưới tình huống không người chỉ đạo rõ ràng trở thành một gã nhị phẩm Luyện Dược Sư, nếu để cho người khác biết rõ việc này, chỉ sợ đều sẽ kinh hô yêu nghiệt.

Vì sao Luyện Dược Sư lại là chức nghiệp tôn quý nhất trên đại lục này?

Chính là vì chức nghiệp Luyện Dược Sư này cũng không phải ai cũng học được.

Ngoại trừ bản thân phải có hỏa thuộc tính ra, càng cần tâm tính kiên định và tính nhẫn nại, hơn nữa càng phải xem năng lực lĩnh ngộ, mấy yếu tố này thiếu một cái cũng không được.

Bình thường Luyện Dược Sư muốn đạt tới tiêu chuẩn nhị phẩm, ít nhất cũng cần ba đến năm năm trở lên mới có thể, đây là chỉ Luyện Dược Sư thiên phú tốt, nếu như là Luyện Dược Sư tư chất bình thường chỉ sợ phải mất mười năm trở lên, thậm chí càng lâu hơn.

Hiện giờ Lăng Tiếu chỉ tốn nửa năm đã thành Luyện Dược Sư nhị phẩm, hơn nữa thành phẩm ngưng luyện rõ ràng còn là trăm phần trăm, không lãng phí bất luận dược lực nào. Cái này không phải nói rõ thiên phú hắn yêu nghiệt sao?

Bất quá, bản thân Lăng Tiếu đối với cái này lại phi thường không hài lòng, bởi vì hắn cảm thấy muốn đạt Luyện Dược Sư nhị phẩm lại phải mất hơn nửa năm, điều này thật sự quá lâu, nếu như chỉ phí ba tháng còn không sai biệt lắm.

Nếu để cho người khác biết rõ gia hỏa này còn cảm thấy không đủ thì chỉ sợ mọi người đều muốn bổ hắn ra.

Đương nhiên, Lăng Tiếu dốc sức liều mạng luyện đan như vậy còn có một nguyên nhân trọng yếu, đó chính là vì cảm ứng chấn động của tinh thần lực.

Hắn mỗi ngày ban ngày dùng toàn tâm toàn ý mà luyện đan, đến buổi tối sức cùng lực kiệt, sau đó lựa chọn ngồi xuống khôi phục huyền lực, sau mỗi lần huyền lực tràn đầy lại lựa chọn minh tưởng tinh thần lực, hi vọng sớm ngày cảm ứng được vân động tinh thần lực.

Quả nhiên, phương pháp của hắn phi thường chính xác.

Vào tháng thứ tư khi bắt đầu luyện đan hắn bắt đầu cảm ứng được vân động tinh thần lực, cái này khiến hắn mừng rỡ không thôi, kế tiếp lại tốn không ít thời gian bắt đầu luyện tập kỹ năng Khống Kỹ.

Đầu tiên, hắn thử ngưng kết tinh thần lực thành các loại hình dạng, ví dụ như châm, quyền, chưởng, chỉ. . .

Đến hiện giờ thì hắn đã có thể khống chế tinh thần lực hóa ra hình châm công kích bất kỳ vật gì rồi, hình dạng này cũng chỉ có bản thân hắn cảm ứng được chấn động trong đó.

Trong vòng 2m chung quanh, , nếu có người so chiêu với hắn, chỉ cần hắn sử xuất ra tinh thần lực công kích thức hải đối phương thì chỉ sợ dù là đối thủ cao giai hơn hắn cũng sẽ bị chê trụ, dù là Linh Sư giai cũng phải chịu thiệt thòi nhỏ

Bất quá dùng tinh thần lực hiện giờ của Lăng Tiếu, nhiều nhất chỉ có thể phát ra hai lần công kích.

Người ngoại trừ trái tim ra còn có rất nhiều nơi chí mạng, ví dụ như tinh thần thức hải, một khi bị thương, nặng thì lập tức tử vong, nhẹ thì trong óc xuất hiện tinh thần hỗn loạn, tạo thành Tâm Ma, đối với tu luyện ngày sau sẽ tạo thành tổn thương phi thường lớn, thậm chí suốt đời nửa bước khó tiến.

Một khi luyện thành Khống Thần Quyết cấp thứ nhất "Khống Kỹ", chỉ cần là chống lại người tinh thần lực không mạnh lắm thì cơ hồ có thể miểu sát.

Sát nhân trong vô hình, đây chính là chỗ đáng sợ khi lợi dụng tinh thần lực công kích, cũng là chỗ tinh túy của nó.

. . .

Cót kẹtzz!

Cửa phòng Lăng Tiếu mở ra, Độc Ưng ở một bên lập tức cung kính nói:

- Bái kiến thiếu gia.

Lăng Tiếu vỗ vỗ bả vai Độc Ưng nói:

- Nửa năm này vất vả ngươi rồi, ngươi trở về nghỉ ngơi thật tốt hai ngày, sau đó lại đến đây gặp ta.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Đúng rồi, gọi Vũ Tích bảo hạ nhân múc nước tới, bản thiếu gia muốn tắm rửa thay quần áo.

Độc Ưng nhìn thoáng qua Lăng Tiếu, không nhiều lời nữa, cung kính một cúi người lui ra.

Lăng Tiếu cười nhạt, trong nội tâm thầm nói:

- Độc Ưng này xem ra cũng là người trung thành.

Không bao lâu, Bạch Vũ Tích liền bảo người mang theo nước tắm rửa đến

Đợi sau khi mọi người đi, Bạch Vũ Tích nói:

- Thiếu gia để Vũ Tích tắm rửa thay quần áo cho ngươi.

Nửa năm qua đi, Bạch Vũ Tích trở thành Huyền Giả, cả người trở nên càng thêm thanh lệ thoát tục, mị hoặc tự nhiên, thân thể phát dục động lòng người.

Lăng Tiếu nửa năm lo bế chuyên chú luyện đan tu luyện, đã lâu không làm chuyện phòng the rồi.

Hôm nay bế quan chấm dứt, tự nhiên cần phải hảo hảo buông lỏng một chút.

Hắn một ôm lấy Bạch Vũ Tích, lập tức khóa lấy môi nàng, bàn tay lớn men tới trên bộ ngực sữa, một cổ cảm giác mềm mại sảng khoái đánh úp lại, khiến Lăng Tiếu một phát không thể vãn hồi.

Bạch Vũ Tích không có bất kỳ kháng cự, ngược lại cực lực phối hợp Lăng Tiếu, nội tâm của nàng khát vọng được thiếu niên này thương yêu. Từ khi nàng giao thân thể cho thiếu gia, nếm được tư vị phiêu phiêu dục tiên đó thì liền khó có thể thoát ra.

Hai thân thể nhanh chóng dính cùng một chỗ, gian phòng chỉ còn lại một mảnh rên rỉ thở dốc trầm thấp.

Hai ngày qua đi, Lăng Tiếu g mặc một bộ võ phục thuần trắng sắc xuất hiện trong đình viện, một kiện đấu bồng dùng da xuyên sơn thú đặc chế khoác sau lưng, cả người lộ ra phiêu dật tuấn lãng, lại không mất khí phách dương cương của võ giả.

Lăng Tiếu tuy rằng rắm thí một chút, nhưng giờ trải qua sửa sang một chút, quả thật có một cổ mị lực nam nhân khiến không ít thiếu nữ ghé mắt.

Bạch Vũ Tích gần trong gang tấc nhìn Lăng Tiếu cũng trở nên mê ly.

- Thiếu gia ngươi thật là đẹp trai.

Bạch Vũ Tích nhìn chằm chằm vào Lăng Tiếu khen nói.

Lăng Tiếu sờ trên mặt nàng một cái, cười mỉm nói:

- Bổn thiếu gia một mực đều đẹp trai như vậy ah, chẳng lẽ ngươi mới phát hiện sao? Thật là đáng đánh đòn.

Lăng Tiếu ra vẻ muốn đánh Bạch Vũ Tích, Bạch Vũ Tích ngọt ngào cười cười, thấp giọng nói

- Thiếu gia muốn đánh tới buổi tối lại đánh, người ta tùy ngươi thế nào cũng được.

Lăng Tiếu đại chưởng vỗ vào trên kiều đồn của Bạch Vũ Tích, nhẹ mắng:

- Ngươi cô nàng này, xem buổi tối thiếu gia làm sao thu thập ngươi.