Thần Khống Thiên Hạ

Chương 139: May Là Bản Thiếu Gia Thân Thể


Lại là một ngày đi qua, Lăng Tiếu miễn cưỡng lại đả thông một đạo kinh mạch, hắn đã đả thông 25 đạo kinh mạch rồi.

Một lúc lâu sau, Kim sắc Lang Vương cùng Thanh Viêm Lang lần nữa trở lại bên cạnh Lăng Tiếu, hơn nữa còn ngậm trong mồm một con nhị giai đê cấp linh thú trở lại cho Lăng Tiếu hưởng dụng.

Sau khi ăn thịt xong, Lăng Tiếu một thân huyền lực hết sức đầy đủ, tinh thần trạng thái thật tốt.

- Tốt, là lúc đi tìm bí cảnh kia rồi, đợi khi tìm được bí cảnh là có thể trở về, tin tưởng lão thái gia thấy ta lên cấp nhanh như thế cũng sẽ không trách tội ta đi.

Lăng Tiếu ngồi ở trên Kim sắc Lang Vương, tự nhiên tự đắc đi về phía chỗ sâu Hoang Tùng sơn mạch.

Trên đường đi, Lăng Tiếu gặp gỡ không ít nhị giai trung cấp cho đến nhị giai cao cấp linh thú, thậm chí còn có kết thành quần đội.

May là Kim sắc Lang Vương cùng Thanh Viêm Lang ở đây, đánh thắng được liền đánh, đánh không lại thì bỏ chạy, nếu không đã trở thành thức ăn trong miệng linh thú rồi.

Trước mắt là một đạo hồng câu khổng lồ sâu không thấy đáy, sâu sắc đem ngoại vi cùng nội vị ngăn cách, dưới đáy câu đen nhánh, một cỗ âm phong từ phía dưới dâng lên khiến cho Lăng Tiếu bất giác co người lại.

- Thật là lạnh, đối diện chính là chỗ sâu sơn mạch sao!

Lăng Tiếu nhìn sơn lĩnh ở phía sau hồng câu lẩm bẩm nói.

- Theo lộ tuyến đồ mà cái bí cảnh kia chỉ thị, bí cảnh này hiển nhiên là ở phụ cận nơi này, không phải là ở dưới hồng câu này sao?

Lăng Tiếu nâng cằm lên suy tư nói.

Lăng Tiếu nhớ được bí cảnh lộ tuyến đồ nhìn được từ chỗ Vi Đại Nhi, vị trí cuối cùng chỉ đến ước chừng liền là phụ cận nơi này, cụ thể ở đâu ngược lại là nói không rõ, chẳng qua là nghe nói có một con tam giai linh thú ở phụ cận, điều này khiến cho Lăng Tiếu có chút khó khăn rồi.

- Tiểu Kim, cảm thụ một chút, chung quanh đây có linh thú cường đại nào không?

Lăng Tiếu vỗ đầu của Kim sắc Lang Vương hỏi.

- Hồi bẩm chủ nhân, ở phụ cận ngang cấp với ta có mấy gia hỏa, nhưng mà so với ta cường đại hơn nhiều thì không có phát hiện.

Kim sắc Lang Vương hồi đáp. Năng lực cảm ứng của linh thú hết sức nhạy cảm, khí tức của linh thú ở trong phương viên trăm dặm là có thể cảm ứng được đến.

- Kỳ quái, không phỉa là ở đối diện sao, có lẽ đây chỉ là một cái âm mưu?

Lăng Tiếu nghi ngờ nghĩ tới.

- Quên đi, ở chung quanh đây đi dạo rồi hãy nói!

Lăng Tiếu quyết định chủ ý, sau đó cưỡi Kim sắc Lang Vương di chuyển ở phụ cận, xem một chút có phát hiện gì.

Di chuyển một hồi lâu, cái thu hoạch gì cũng không phát hiện, bất đắc dĩ chỉ đành phải tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi.

Vào đêm, lương phong như thủy, giảo nguyệt như bàn.

Trong sơn mạch, từng đạo tiếng tế hống của linh thú không ngừng truyền đến.

Lăng Tiếu một bên ăn thịt khô, một bên ở trên cây nghỉ ngơi.

Kim sắc Lang Vương ở không xa hướng về giảo nguyệt thôn tức, một viên thú đan lớn nhỏ chỉ bằng nửa cái quyền đầu từ trong miệng phun ra, thú đan tản ra nhàn nhạt kim sắc uân nhân chi khí, một cỗ Lang Vương chi khí lan ra, để cho Thanh Viêm Lang ở một bên phủ phục trên mặt đất, trong mắt lộ ra vẻ tôn sùng.

Trên giảo nguyệt ừng đạo ôn hòa chi sắc từ trên trời hạ xuống, bắn thẳng đến lên trên thú đan, thú đan kia dần dần có khuynh hướng bành trướng.

- Thì ra linh thú là tu luyện như vậy.

Lăng Tiếu nhìn bộ dáng kia của Kim sắc Lang Vương, cuối cùng đối với phương thức tu luyện của linh thú có điều lý giải.

Bỗng nhiên lúc này cách đó không xa truyền đến một trận xôn xao, Lăng Tiếu lập tức cảnh giác, Kim sắc Lang Vương cũng thu hồi thú đan, lộ ra răng nanh, Thanh Viêm Lang cũng là như thế.

Ngay sau đó một đầu Song Đầu Sư Thú giống như phát điên hướng bên phía đám người Lăng Tiếu chạy tới.

- Chủ nhân, gia hỏa này so với ta còn mạnh hơn!

Kim sắc Lang Vương lập tức truyền tin cho Lăng Tiếu.

- Gia hỏa thật cường tráng, bất quá xem bộ dạng của nó rất cấp bách, chẳng lẽ nó gặp được linh thú nào so với nó còn lợi hại hơn sao?

Lăng Tiếu lo lắng nhìn một con Song Đầu Sư Thú trưởng thành đến bốn thước âm u nói.

- Chủ nhân nhanh lên đây, nó hướng bên phía chúng ta!

Kim sắc Lang Vương lộ ra răng nanh nhìn chằm chằm vào Song Đầu Sư ở phía trước, lại hướng Lăng Tiếu truyền ý niệm.

- Không vội, nó chỉ so với ngươi mạnh hơn một chút, chúng ta không cần sợ nó.

Lăng Tiếu rút ra đao kiếm, âm thầm đề phòng.

Kim sắc Lang Vương cùng Thanh Viêm Lang lui dần đến bên cạnh Lăng Tiếu.

Đầu Song Đầu Sư Thú kia càng không ngừng chạy nhanh, trong miệng hướng tới Lăng Tiếu cùng với hai đầu lang linh thú gào thét.

Hai đầu lang linh thú cũng theo đó tê rống lên, muốn cùng Song Đầu Sư Thú đánh một trận đến cùng.

Vậy mà Song Đầu Sư Thú kia liền ở vào lúc nhanh chóng đến trước mặt Lăng Tiếu bọn họ, đột nhiên thay đổi phương hướng, không có hướng bọn họ công kích.

- Tiểu huynh đệ phía trước, có thể hay không giúp lão phu đem đầu Song Đầu Sư Thú kia ngăn cản một chút, lão phu sẽ có trọng tạ.

Một đạo thanh âm từ không xa truyền đến.

Trong lòng Lăng Tiếu chấn động, thanh âm này lại hàm chứa huyền lực cường đại, khiến người ta có một loại cảm giác bị áp bách không dám không nghe theo, giống như là từng ở Lăng gia nội viện đối mặt cới khí thế của Lý gia tộc trưởng cùng Lam gia gia chủ.

- Tuyệt đối là cao thủ Linh Sư giai.

Lăng Tiếu thầm nghĩ nói.

Tiếp theo thanh âm kia lần nữa truyền đến:

- TIểu huynh đệ có thể giúp đỡ ngăn trở một chút hay không?

Thanh âm này đã gần lại một phần, hiển nhiên đang lấy tốc độ cực nhanh đến gần.

- Tiểu Kim, Tiểu Viêm, ngăn cản đầu Song Đầu Sư Thú kia.

Lăng Tiếu do dự một chút hạ lệnh.

Song Đâu Sư Thú kia đã hướng một cái phương hướng khác chạy đi rồi, nhưng mà Kim sắc Lang Vương có Phong thuộc tính, trong nháy mắt liền đuổi tới trước mặt Song Đầu Sư Thú chặn lại trước mặt, Thanh Viêm Lang từ phía sau đi theo.

Song Đầu Sư Thú bị buộc dừng lại, mở ra cái miệng rộng lập tức hướng Kim sắc Lang Vương cùng Thanh Viêm Lang phun ra hỏa diễm nồng đậm.

Trải qua một phen ngăn cản này, người mở miệng kia rốt cục đi tới phía sau Song Đầu Sư Thú rồi.

- Hảo gia hỏa, để cho ta đuổi đến cực khổ!

Lăng Tiếu phóng mắt nhìn lại, chỉ thấy một gã lão giả phổ thông mặc một bộ hôi sắc trường bào xuất hiện ở phía trước, lão giả này ước chừng 60 tuổi, vóc người hơi có chút mập, vóc dáng cũng không cao, thoạt nhìn một cái cũng cảm thấy rất bình thường, như g khi ngươi thấy được hắn xuất thủ liền sẽ không cho là hắn chỉ là lão nhân gia bình thường.

Chỉ thấy hắn rống một tiếng, một tay liền hướng cái đuôi của Song Đầu Sư Thú kia chộp tới.

Song Đầu Sư Thú kia tựa hồ rất sợ lão nhân gia này, lúc này hống khiếu một tiếng, không để ý đến Kim sắc Lang Vương cùng Thanh Viêm Lang đang chặn lại liền muốn chạy trốn.

- Hừ, còn muốn chạy trốn, thể diện của lão phu toàn bộ bị ngươi ném hết rồi.

Lão giả kia hừ lạnh một tiếng, thân thể lần nữa tiến lên, bàn tay lập tức bắt được cái đuôi của Song Đầu Sư Thú.