Tiểu Phú Bà

Chương 70-2


Bộ Hành nhận ra giọng nói của quản lý nhóm thiết kế đồ họa, trong lòng luống cuống, sợ ngay sau đó cửa sẽ được đẩy ra.

“Đúng vậy! Sao lại bị người khác chiếm dụng rồi?”

Là giọng của Tiểu Lữ nói.

Bộ Hành nuốt nước miếng, nhỏ giọng hỏi Chu Mộ Tu: “Anh khóa cửa rồi sao?”

Chu Mộ Tu khóe miệng lộ ra ý cười, “Đương nhiên!”

Bộ Hành lúc này mới thở ra một hơi dài, lại nghĩ, người này ngay từ đầu vào phòng đã có ý xấu, bằng không sao lại phải khóa trái cửa làm gì?

Không khỏi nhỏ giọng mắng hắn: “Xấu xa!”

Chu Mộ Tu cười xuề xòa, thanh âm có chút không kiêng nể gì.

Bộ Hành cuống quít che miệng anh lại, hung dữ trừng mắt với anh.

“Cốc cốc cốc!”

Quả nhiên, bên ngoài có người gõ cửa, còn vặn tay cầm.

“Có ai trong đấy không? Còn khóa trái cửa nữa chứ. Tôi nghe bên trong có tiếng người đang cười.”

Ngữ khí của người quản lý hình như có chút không kiên nhẫn.

Tiểu Lữ nói: “Quản lý Tính, bên kia vẫn còn phòng họp trống, chúng ta sang đó đi!”

“Không được! Tôi đang bực mình đây, tôi muốn xem ai đã chiếm dụng phòng họp của người khác mà còn không hé răng lấy nửa lời!”

Quản lý thiết kế đồ họa rất nóng tính mà đập cửa.

“Có chuyện gì thế?”

Trong phòng truyền ra một giọng nam trầm, vừa nghe liền biết người ở trong cũng đang không vui.

Người quản lý đang đập cửa bỗng dừng tay, mắt nhìn Tiểu Lữ bên cạnh.

Tiểu Lữ thanh âm có chút chột dạ mà nói nhỏ, “Ai vậy ạ?”

Mọi người bình thường rất ít có cơ hội gặp Chu Mộ Tu, đối với giọng nói của anh cũng không quen thuộc mấy, nhưng ngay cả khi họ nghe qua một hai lần, mọi người cũng sẽ có ấn tượng.

Hai người nhìn nhau và nhận ra.

Lúc nãy không phải Tiểu Chu tổng đến văn phòng lớn, rồi chạy theo chủ nhiệm Bộ sao? Có thể hai người chạy đến phòng họp này.

Cũng không kịp suy nghĩ hai người khóa cửa bên trong làm cái gì, quản lý thiết kế đồ họa vội làm bộ lẩm bẩm lầu bầu: “Ồ, chúng ta nhầm phòng, không phải phòng họp này.”

Nói xong chạy nhanh kéo Tiểu Lữ đi.

Chu Mộ Tu vẫn định tiếp tục, Bộ Hành đầu óc lúc này đã tỉnh táo lại, tìm lý do cự tuyệt anh, “Không được, em không nghĩ sẽ ở trên bàn đâu.”

Chu Mộ Tu biết hôm nay không được, trong lòng không khỏi cảm thấy đáng tiếc.

Anh dừng động tác, cúi người rúc đầu vào ngực cô, hít một thật sâu nói: “Lần sau đến phòng anh, được không?”

Bộ Hành không để ý đến anh, chỉnh lại quần áo của mình, cầm di động soi gương, sửa lại tóc.

Chu Mộ Tu đứng trước mặt cô, ảo não mà thở dài.

Bộ Hành liếc nhìn anh, “Nếu không ra nhanh, trong công ty mọi người đều biết anh và em ở trong phòng họp lén lút không biết làm gì đấy!”

Chu Mộ Tu nghe cô nói rất đúng cười, “Cho nên chúng ta nhanh chóng đi đăng ký kết hôn đi, xem ai còn dám nói chúng ta lén lút?”

Tuy rằng anh rất thích cái từ “Lén lút” này.

Bộ Hành suy tư, “ Vẫn nên gặp người nhà anh trước.”

Đó là vấn đề về lễ nghi và sự tôn trọng.

Chu Mộ Tu vội nói: “Ngày mai luôn được không?”

Bộ Hành gật đầu, “Được, sau giờ làm việc đưa em đi mua chút quà nhé!”

Trưa ngày hôm sau.

Hai người xuất phát, đi Trác gia.

Hai người đến Trác gia, Bộ Hành có chút kinh ngạc, một nhà người đang nhìn cô chằm chằm.

Cô nhìn Chu Mộ Tu liếc mắt một cái, không phải nói gặp mặt người lớn trong nhà sao? Sao lại như đánh trận thế này?

Chu Mộ Tu siết chặt ngón tay cô, trong lòng cũng không khỏi oán trách, đúng là mọi người không chê náo nhiệt, bình thường không phải rất bận sao? Hôm nay vẫn trong giờ làm việc, đã chạy đến đây từ lúc nào rồi? Ánh mắt còn không kiềm chế lại, dọa vợ anh sợ chạy mất dép!

Mọi người rốt cuộc đã nhìn thấy mặt cô Bộ, có người lập tức nói: “Tới rồi, tới rồi! Chú Chung, mau dọn cơm, con sắp chết đói rồi!”

Trác lão gia nghe động tĩnh bên ngoài, đi từ thư phòng ra, bên cạnh là Chu Vi Khang.

Trác Nghiêu cũng từ phòng bếp ra tới, nhìn Bộ Hành thân thiết mà cười cười.

“Mộ Tu, còn đứng làm cái gì? Mau ngồi xuống nào.”

Bộ Hành mỉm cười nói: “Con chào dì, đây là ít quà con tặng cho dì và chú, còn có của ông ngoại nữa ạ, con hy vọng mọi người sẽ thích.”

Chu Mộ Tu xách ba chiếc túi con, nói thêm, “Mẹ, đây là do Hành Hành đích thân chọn đấy, rất tốn tâm tư.”

Trác Nghiêu lườm con trai một cái, nhận quà và đưa cho chú Chung.

Bộ Hành có chút áy náy mà nhìn mọi người, “Con không biết hôm nay có nhiều người như vậy, nên không mang theo quà ạ.”

Chu Mộ Tu nói nhẹ nhàng nói: “Không sao không sao, mọi người đến là để ăn uống thôi.”

Mọi người ra vẻ không vui, mồm năm miệng mười kêu gào lên,

“Em dâu, hôm nay chị cố ý đến đấy để xem mặt em!”

“Chị dâu, em là em họ của anh Mộ Tu!”

“Dì à, tóc dì thật dài!”

“......”

Nhất thời xưng hô từ nhiều phương hướng ập đến Bộ Hành.

Bộ Hành cũng không biết ai với ai, chỉ có thể nở nụ cười thân thiện nhất trong cuộc đời, gật đầu nhìn mọi người.

Trác Nghiêu vừa cười vừa nhìn con trai, kéo Bộ Hành giới thiệu: “Lại đây nào, đây là ông ngoại, còn đây là bố của Mộ Tu.”

Bộ Hành nhìn hai vị trưởng bối uy nghiêm trước mặt, nhẹ nhàng mà chào: “Con chào ông ngoại, chú ạ!”

Chu Vi Khang cười gật gật đầu, mới nhìn khuôn mặt có chút nghiêm khắc nhưng rồi lại trở nên ôn hòa.

Trác Khánh Uy không có biểu tình gì, đánh giá Bộ Hành một chút, mới nói: “Ngồi đi, ăn cơm thôi!”

Chu Mộ Tu và mọi người nhìn mắt nhau, cũng biết Trác lão gia có thiện cảm với cô gái này.

Mọi người vốn nghĩ rằng Trác lão gia lúc trước miễn cưỡng từ chối Từ gia, nên sẽ có ấn tượng không tốt với cô gái này, xem ra bây giờ hoàn toàn ngược lại.

Mọi người đi vào nhà ăn, mười mấy người ngồi xung quanh một bàn tròn lớn.

Tất cả đều nói chuyện thân thiện với nhau, cứ như bình thường ở chung như vậy.

Bộ Hành nhìn, trong lòng thấy có chút lạ.

Cô nghĩ rằng một gia tộc như vậy, con cháu tranh giành địa vị tài sản cũng là chuyện rất bình thường.

Ngay cả nhà họ Bộ cũng như vậy, vợ chồng chú hai cũng vì gia sản mà không từ bất cử thủ đoạn nào!

Điều Bộ Hành không biết Trác gia không có chuyện như thế bởi vì những việc này sẽ tạo nên những thứ không chân chính. Bọn họ bình thường cũng sẽ nói đùa oán giận với Trác lão gia xem nặng bên này nhẹ bên kia, nhưng đó đều là làm trò nói trước mặt thế thôi.

Trác Chu hai nhà hỗ trợ lẫn nhau, Chu Vi Khang nếu không có Trác Khánh Uy đầu tư tài chính khó có thể khởi nghiệp, mà Trác gia nếu không có tài cán của Chu Vi Khang cùng sự quyết đoán cũng không có Trác Chu phát triển như bây giờ.

Trác Khánh Uy luôn yêu quý đứa cháu ngoại duy nhất này, cũng bởi vì công ty có một nửa của Chu gia, nên hướng Chu Mộ Tu tiếp nhận Trác Chu.

Các anh em họ của Chu Mộ Tu một người là bác sĩ, một là giảng viên đại học, một người làm ở văn phòng chính phủ, còn có một em gái là luật sư, không có ai làm kinh doanh.

Lúc trước cũng vì để tránh cho việc tranh giành, Trác Khánh Uy cố tình đem cháu trai và cháu gái bồi dưỡng theo hướng khác, hiện giờ, bọn họ cũng rất xuất sắc ở lĩnh vực của mình.

Đây là kết quả rất vui mừng.

Tất cả mọi người nói chuyện với nhau, cũng không để quên Bộ Hành.

Bộ Hành cũng là người dễ nói chuyện, rất nhanh chóng hòa nhập vào cuộc nói chuyện.

Bình thường Chu Mộ Tu không hay nói nhiều với các huynh đệ tỷ muội, giữ hình tượng Tiểu Chu tổng trầm ổn, hôm nay trong bữa cơm từ đầu đến cuối miệng đều mang theo ý cười, ánh cũng sáng lên.

Tất cả mọi người đều nhìn ra vẻ đắc ý và vui mừng của anh, trong lòng không khỏi buồn cười.

Trác Khánh Uy đang nhìn cháu ngoại thấy anh híp mắt lại cười gắp thức ăn cho Bộ Hành, nghiêng đầu không biết nói nhỏ cái gì.

Nhìn không được thuận mắt lắm, ông tức giận nói: “Con gắp thức ăn cho cháu dâu chất cao như núi thế kia, ai mà ăn được!”

Mọi người cố gắng nuốt cơm, cười suýt nghẹn.

Bộ Hành lập tức có chút mặt đỏ.

Chu Mộ Tu lại chỉ nghe được hai chữ “Cháu dâu” kia, miệng cười càng tươi.

Ân cần gắp một đũa thức ăn đưa đến trong bát Trác Khánh Uy, “Ông ngoại, đây là món ông thích ăn nhất!”

Trác Khánh Uy ngạc nhiên, đứa cháu ngoại này rất hiếu kính với ông, nhưng đây là lần đầu tiên nó gắp thức ăn cho ông, không khỏi để ý đến Bộ Hành.

Ông chậm rãi nói: “Nghe Mộ Tu nói, con mở công ty riêng à?”

Bộ Hành hơi sửng sốt, ý thức được ông đang hỏi cô, vội nói: “Vâng, con cũng vừa mới bắt đầu thôi ạ!”

Cô cho rằng ông không vui khi cô một chân dẫm hai thuyền, từ tốn mà nói: “Con đang tính cuối năm nay xin từ chức chủ nhiệm thiết kế của Bella.”

Trác Khánh Uy bĩu môi, “Đó không phải là tổn thất lớn đối với Trác Chu sao? Ông nghe nói Kim Võ Dương và Tô Mạn Lệ khen con không hết lời, con tính toán lại xem, ở Trác Chu làm luôn đi! Người tài giỏi không phải có nhiều việc sao!”

Chu Mộ Tu rất vui, trong tâm anh, anh đương nhiên mong Bộ Hành có thể ở lại Trác Chu, vì lúc nào cũng được nhìn thấy cô.

Anh nửa đùa nửa thật đề nghị, “Tương lai anh sẽ tìm cho em một giám đốc để quản lý MOCO, còn em muốn đến công ty lúc nào cũng được!”

Trác Khánh Uy liếc anh một cái, hừ lạnh: “Còn mời giám đốc gì nữa, ông thấy con nên đi giúp cô ấy quản lý thì tốt hơn đấy!”

Chu Mộ Tu bắt đầu suy xét đề nghị này, trầm giọng nói: “Cũng không phải là không thể.”

“Cốc!”

Xung quanh mọi người cười thành tiếng.

(ptv: Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ nha.... Cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện....)

Bình luận