Tiểu Phú Bà

Chương 69


Hai người đang ăn cơm.

Ông chủ nhà ăn tự mình trái cây đến cho Chu Mộ Tu, nhìn trộm cô gái ngồi đối diện với Chu tổng, đúng lúc Bộ Hành bắt gặp ánh nhìn đó, Bộ Hành cười nhạt gật đầu với ông ấy.

Ông chủ nhà ăn thấy mình hơi thất lễ, vội nói: “Xin mời dùng!”

Trong lòng tán thưởng, nghe danh cô Bộ đã lâu và cũng mỗi ngày nấu tổ yến cho cô, quả nhiên là cô gái đẹp.

Ông chủ nhà ăn đi rồi, Chu Mộ Tu nói: “Em ở bên kia có nhiều việc không? Có cần mỗi tuần dành cho MOCO ít thời gian không? Thời gian em tự sắp xếp, khi nào không bận thì em qua đó.”

“Tạm thời không cần đâu. Hứa Thành rất tận tâm, việc giao cho anh ta em cũng yên tâm. Nhưng phúc lợi này em sẽ nhận, chờ công ty đi vào hoạt động, có lẽ sẽ cần.”

“Mà,” Bộ Hành dừng lại một chút, nghiêm túc nhìn Chu Mộ Tu nói: “Anh yên tâm, khi vẫn đang còn giữ chức chủ nhiệm thiết kế ở Trác Chu, em vẫn sẽ đặt Bella lên trước, chịu trách nhiệm về Bella.”

“Anh tin tưởng em.”

Điểm này, Chu Mộ Tu cũng không lo lắng gì khi sau này cô làm ở MOCO. Cô tuy rằng hơi khác người, nhưng cũng không phải người không có trách nhiệm, ngược lại, cô là người có trách nhiệm và nhiệt tình với công việc.

Bộ Hành mỉm cười nói, “À còn chuyện này nữa, trước khi em rời Bella em sẽ hỗ trợ giám đốc Tô tìm kiếm một chủ nhiệm thiết kế mới.”

“Ừ!”

Chu Mộ Tu đưa một miếng hoa quả lên miệng cô, rất tự nhiên mà nói, “Khi nào rảnh đi về nhà gặp người lớn được không?”

Sau hai ngày cầu hôn, việc này luôn khiến Bộ Hành suy nghĩ, cô hơi do dự một chút rồi nói: “Anh sắp xếp đi! Nhưng cho em thời gian để chuẩn bị chút quà.”

Chu Mộ Tu rất vui, lại rất biết nén niềm vui sướng trong lòng xuống, nhẹ nhàng nói: “Được.”

Tiếp theo, hai người thảo luận việc nên mua quà gì trong dịp gặp mặt, rồi cùng nhau đi ra khỏi nhà ăn.

Buổi chiều, Phạm Văn Hiên mang theo hai nhân viên nam ra ngoài khảo sát thị trường, tổ Bộ Hành chỉ còn lại mấy nhân viên nữ.

Bộ Hành đang xem tài liệu Chu Dung Dung gửi đến, cách đó không xa là Giang Kỳ Nhã, hai lần trước cô vô tình phát hiện lúc thì cô ta đang chơi di động, lúc đang đi dạo ở diễn đàn, hiện tại bây giờ cô ta đang soi gương tỉa lông mày.

Không ai có thể tập trung công việc trong khoảng thời gian dài được, thỉnh thoảng nghỉ ngơi ngồi chơi cô cũng không trách gì, nhưng không được quá thường xuyên.

Bộ Hành trong lòng không vui, giọng hơi to: “Giang Kỳ Nhã, mấy mẫu kia của cô thế nào rồi, Lưu sư phó nói khi nào thì xong?”

Giang Kỳ Nhã có chút giật mình mà ngẩng đầu lên, vội vàng buông nhíp trong tay ra, nhìn về phía Bộ Hành, ấp a ấp úng nói: “Tôi…. Giờ tôi chuẩn bị đi đây.”

Bộ Hành trong lòng thở dài, trình độ thiết kế Giang Kỳ Nhã cũng không phải tồi, nhưng làm việc chậm chạp, tính tình còn có chút đại tiểu thư.

Nhưng theo cô được biết từ Tô Mạn Lệ, Giang Kỳ Nhã khi đến công ty đã ở vị trí thiết kế trung cấp, năm ngoái Từ Giai đến công ty, cô ta và Từ Giai vẫn luôn có quan hệ tốt, sáu tháng cuối năm nhân cơ hội cô đề nghị thăng lên thiết kế cao cấp.

Cùng thời điểm có Triệu Văn vào công ty với thân phận thiết kế sơ cấp, hiện tại so với năng lực tốt hơn Giang Kỳ Nhã, nhưng cũng chỉ mới là thiết kế trung cấp. Việc Giang Kỳ Nhã năm ngoái được thăng chức, nhất định phải được Tô Mạn Lệ ký duyệt.

Bộ Hành có thể nghĩ ra, Tô Mạn Lệ tuy rằng hiện tại có chút mạnh miệng, nhưng trước cũng có điểm kiêng dè Từ Giai, mới nhắm một mắt mở một mắt đồng ý Giang Kỳ Nhã được thăng chức, thực tế chị ta cũng không thoái thác được trách nhiệm.

Bộ Hành đứng lên, đi đến bàn Giang Kỳ Nhã nói: “Chúng ta đến phòng nghỉ một lát.”

Giang Kỳ Nhã trong lòng kinh ngạc, có chút không tình nguyện, nhưng vẫn chậm rãi đứng lên, theo Bộ Hành đến phòng nghỉ.

Hai người cùng ngồi xuống sô pha.

Bộ Hành thuận miệng hỏi: “Tôi nhớ lần trước cô nói tháng tám cô sẽ kết hôn.”

“Đúng vậy.”

Giang Kỳ Nhã có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới Bộ Hành nhớ rõ như vậy.

“Sau kết hôn cô có kế hoạch gì không?”

“Tôi chưa có kế hoạch gì cả, dù sao thì cứ từ từ từng việc thôi.”

Nói xong, Giang Kỳ Nhã có chút do dự, nói có chút ngượng ngùng: “Việc sinh con cũng sẽ thuận theo tự nhiên, mẹ bạn trai tôi trước đây cũng đã hỏi tôi, cũng hy vọng chúng tôi kết hôn xong sẽ có em bé luôn.”

Bộ Hành trong lòng hiểu rõ, không thể không hỏi: “Sau này cô sẽ ở nhà chăm con sao?”

“Đương nhiên là không,” Giang Kỳ Nhã có chút tức tối mà nói: “Tôi không muốn ở nhà làm bà thím già, làm việc nhà và chăm sóc con! Phụ nữ vẫn nên ra ngoài đi làm, nếu không sẽ bị nhà chồng coi thường! Tôi vẫn muốn làm việc ở Trác Chu!”

Bộ Hành khóe miệng cong nhẹ, “Nếu cô tính toán còn muốn làm việc ở Trác Chu, cho dù tương lai cô muốn nghỉ sau kết hôn hay nghỉ sinh, tôi yêu cầu cô trước mắt vẫn phải làm tốt công việc của mình. Cô đang là thiết kế cap cấp, nếu làm việc không chuyên tâm thiếu trách nhiệm trong thời gian dài, làm sao để các thiết kế cấp dưới nể mình chứ!”

Giang Kỳ Nhã tức khắc mặt đỏ tía tai, tuy rằng sớm biết Bộ Hành không phải người dễ chọc, nhưng lần đầu tiên cô nghe Bộ Hành nói chuyện không nể nang như vậy. Cô vừa xấu hổ lại vừa tức giận, nhìn Bộ Hành nhẹ nhàng, thần sắc tự tin nên không dám cãi lại.

Kể cũng lạ, Bộ Hành rõ ràng kém cô ba, bốn tuổi, trước khi cô biết cô ta và Chu Mộ Tu có quan hệ, cô vẫn luôn kiêng kị cô ta. Bộ Hành bình thường nói chuyện hay công việc thật ra cũng không phải người quyết liệt, nhưng lại khiến người ta nể phục, trên người cô ta đã có sẵn sinh khí khiến người khác không dám coi thường.

Bộ Hành lời cần nói cũng đã nói rồi, đứng dậy, “Cô xuống dưới lầu mua hai quả dưa, Lưu sư phó thích ăn đấy. Nếu cô muốn giao tiếp với ông ấy sau này.”

Nói xong đi thẳng ra ngoài.

Giang Kỳ Nhã ngẩng đầu, kinh ngạc mà nhìn theo bóng cô ta, cắn răng cầm di động cũng đi ra ngoài.

Qua vài phút, Bộ Hành đi đến phòng kỹ thuật bên cạnh.

Cô đến chỗ Ngô sư phó, xem lại hai mẫu giày của mình.

Mẫu giày của cô cô cũng không muốn sửa gì, chỉ là thêm một chút màu sắc.

Các chi tiết đã làm tốt, đợi lát nữa dán thành hình là được, buổi chiều có thể hoàn thành xong.

Ngô sư phó đắc ý mà nói: “Hai mẫu này ngay từ đầu chú đã nói là đẹp, con xem đi, chắc chắn sẽ có lượng đặt hàng lớn.”

Bên cạnh Lưu sư phó có người hâm mộ nói: “Ông lần này kiếm lời đi, đi theo Bộ Hành mà lấy phần trăm.”

Bộ Hành mỉm cười nói: “Đây là do Ngô sư phó phối hợp rất tốt, đem ý tưởng của con ra làm chuẩn một trăm phần trăm.”

Ba người trò chuyện, ngẫu nhiên cũng có các sư phó khác chen vào nói chuyện cùng.

Tuy các sư phó cũng đã nhiều tuổi, làm việc không cần máy tính, nhưng ở bên cạnh phòng thiết kế, mọi người cũng biết tin tức chuyện tình cảm của Bộ Hành và Tiểu Chu tổng.

Bọn họ cũng tiếp xúc với Bộ Hành trong khoảng thời gian dài, biết cô gái này có năng lực, cô không những biết thiết kế, còn hiểu về cách làm ra sản phẩm, cho nên cũng không ai coi thường cô ngay cả khi chuyện quan hệ với Tiểu Chu tổng chưa được công khai.

Bây giờ thậm chí còn tốt hơn vì mối quan hệ với Chu Mộ Tu.

Chỉ chốc lát, Giang Kỳ Nhã xách theo một túi nilon tới.

Ngô sư phó cười cười không nói gì.

Lưu sư phó nhìn liếc cô ta một cái, rồi tiếp tục uống trà, không có phản ứng gì.

Bộ Hành nhìn nhìn, cười cười nói: “Kỳ Nhã, cô không phải cố tình mang theo dưa từ Nam Phụng đến để biếu Lưu sư phó sao?”

(Continue.....)

Bình luận