Tiểu Phú Bà

Chương 65


Vào lúc hơn chín giờ, cuộc sống về đêm mới bắt đầu.

Sau khi mọi người vui đùa với nhau ở dưới bể bơi đã gào thét rằng đêm nay muốn thức trắng đêm.

Tô Mạn Lệ lên tiếng: “Mọi người tự do hoạt động, sáng mai thoải mái ngủ nướng!”

Vì thế mọi người thay quần áo rồi lại nhảy nhót mà ùa vào phòng karaoke tiếp tục cuồng nhiệt.

Bộ Hành lên tầng đi tắm, sau đó trở về phòng.

Cô thật sự rất mệt, từ sáng đến giờ đã bận liên tục, hơn nữa đã lâu không vận động, hôm nay lại bơi lội cường độ cao như vậy, hiện tại cảm thấy toàn thân không còn sức lực.

Cô nằm ở trên giường, gọi điện thoại cho Chu Mộ Tu.

Chuông kêu lên một hồi đã bị tắt máy, cô cảm thấy kỳ lạ, thì anh gọi video WeChat đến.

Video vừa được kết nối, cũng thấy anh vừa mới tắm xong, tóc ở trán đang còn ướt.

Chu Mộ Tu liếc mắt chú ý tới tóc dài của cô, nhíu mày, “Em đi sấy tóc trước đi.”

Ở đây không có bồn tắm, Bộ Hành tắm nhanh rồi ra, cũng lười sấy tóc, chỉ dùng khăn khô lau hai lần.

Cô cũng lười di chuyển, “Không cần sấy đâu, lát nữa nó tự khô ấy mà.”

“Không được. Tóc em dài thế, không sấy khô, để ướt đau đầu đấy.”

Chu Mộ Tu ngữ khí rất kiên quyết.

Bộ Hành không thể không nghe theo, ngồi dậy đi vào phòng tắm sấy tóc, sấy khoảng sáu bảy phút mới trở lại giường.

Nghi ngờ anh, “Anh cũng không sấy tóc đi à?”

“Anh đang nóng trong người rồi tóc sẽ tự khô thôi.”

Nói xong, Chu Mộ Tu như liên tưởng đến cái gì đó cười rộ lên, vẻ mặt ái muội.

Bộ Hành biết anh lại hiểu sai, lớn mật hỏi thẳng ra, “Chu Mộ Tu, anh có phải rất thích làm tình với em không?”

Hai người bọn họ kể từ khi bắt đầu đến nay, tần suất chuyện chăn gối so với các cặp tình nhân khác sao hơn hẳn, cô đang hoài nghi bọn họ có phải đã đạt đến mức không có không chịu được.

Chu Mộ hơi bất ngờ trước câu hỏi của cô, không chút do dự thừa nhận, “Đúng.”

Không phải chỉ là thích, anh nghĩ đến chuyện đó khi cô ở cạnh anh, khi cô không ở bên cạnh thì anh lại càng muốn.

Bộ Hành cong hai chân, truy vấn: “Thích cơ thể em hay thích con người em?”

Chu Mộ Tu bật cười, cô luôn táo bạo như thế không nghĩ tới cũng sẽ để ý mấy chuyện vụn vặt như vậy, anh cảm thấy có chút vui sướng.

Bộ Hành lại rất muốn biết đáp án, thúc giục anh, “Trả lời em.”

Chu Mộ Tu thở dài, ngữ khí lại nghiêm túc, “Đồ ngốc, bởi vì yêu em nên mới muốn cùng em làm những chuyện như thế. Chỉ muốn làm chuyện đó với em!”

Bộ Hành trong lòng cảm thấy thoải mái, cô cảm giác như đang nghe những lời lãng mạn âu yếm, không chút bủn xỉn cười với anh.

Chu Mộ Tu lại cảm thấy cô cười như đang câu dẫn anh, nhưng hiện tại lại không đụng được vào cô, không khỏi nóng vội hỏi: “Ngày mai khi nào em về thế? Để anh đi đón.”

“Ba giờ chiều.”

“Được!”

Bộ Hành thấy anh nằm xuống, che chăn, hỏi anh, “Anh sao ngủ ở đấy? Làm gì mà không lên giường mà ngủ?”

“Không được, em nói anh phải ngủ một tuần ở sô pha còn gì, hôm nay là ngày cuối cùng rồi.”

Ngữ khí của anh như thể làm bộ “Tất cả anh đều nghe theo em và rất ngoan.”

Bộ Hành nhìn vào mặt anh ở trên màn hình, trong lòng chửi thầm, người đàn ông này nhìn ở góc độ nào cũng thật đẹp trai. Quay đầu nghĩ lại, ngay từ đầu cô cũng rất thích vẻ đẹp và cơ thể anh, bọn họ cứ như thế mà hấp dẫn lẫn nhau.

Trong lòng không khỏi thở dài, giọng nói ôn hòa: “Anh lên giường ngủ đi! Nằm ở sô pha không thoải mái mà.”

Người ta lại còn ra vẻ kiêu ngạo, “Không, anh chờ đêm mai em đón anh ở trên giường.”

Bộ Hành nhịn không được liếc anh một cái, cô vừa ngáp vừa nằm xuống.

Chu Mộ Tu mắt trông mong hỏi: “Em rất mệt phải không?”

“Vâng,” Bộ Hành xoa xoa bả vai, “Anh xem video bơi lội được đăng trong diễn đàn rồi à? Lâu lắm rồi em không dùng hết toàn bộ sức lực như vậy.”

Nhắc tới bơi lội Chu Mộ Tu liền có chút không thoải mái, thấy cô như vậy lại thêm đau lòng, buột miệng thốt ra, “Để anh qua đó xoa bóp cho em nhé, nếu không ngày mai chắc chắn toàn thân em đau cho mà xem.”

Nhìn anh đã ngồi dậy, Bộ Hành vội nói: “Thôi không cần đâu, em ngủ ngay bây giờ ấy mà. Mai về anh xoa bóp cho em sau cũng được.”

Cô biết nếu cô không kiên quyết phản đối, anh sẽ lập tức lái xe đến đây.

Chu Mộ Tu lại nằm xuống, “Em nhắm mắt lại đi, anh hát cho em nghe.”

“Vâng.”

Bộ Hành nghe lời nhắm mắt lại.

Chu Mộ Tu quả nhiên hắng nhẹ giọng, anh hát bài hát lần trước anh vừa đàn ghi ta vừa hát.

Nhẹ nhàng và dịu dàng, khi hát đến lần thứ hai, Bộ Hành đã ngủ rồi.

Ngày hôm sau.

Mọi người ăn cơm trưa tại nhà hàng ở trong nông trại, Bộ Hành tự bỏ tiền túi mua trái cây cho mọi người, ngoài việc mua cho mỗi người hai quả dưa như lời đã hứa, còn tặng thêm cho mỗi người hai cân nho.

Khoảng hơn một giờ, mọi người xách theo trái cây về phía biệt thự, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về.

Tất cả mọi người đều vui quên cả trời đất, nói đùa rằng không muốn về thành phố.

Bọn họ đến biệt thự, Chu Mộ Tu đã đứng chờ ở cửa.

Hôm nay thứ bảy, anh tranh thủ qua công ty làm việc, ăn cơm trưa xong từ công ty chạy đến đây ngay, đến sớm chờ một chút để đón Bộ Hành về.

Ngoài Bộ Hành, tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên, lục tục chào hỏi Chu Mộ Tu.

Chu Mộ Tu gật đầu mỉm cười, tiến lên cầm túi trái cây nặng trĩu trên tay Bộ Hành.

Bộ Hành nhân cơ hội này nhắc với anh, “Em hứa với bọn họ, hôm qua thi đấu đội nào thắng sẽ được nhận lì xì qua WeChat từ anh.”

Chu Mộ Tu hiểu ý, mặt hướng về phía mọi người chủ động nói: “Tối hôm qua đội nào thắng hãy kết bạn WeChat với tôi, tôi sẽ lì xì cho mọi người.”

Người của giày trẻ em Bella vui mừng không thôi, lập tức lấy di động ra, tổ thời trang trẻ em chỉ biết hâm mộ mà đứng nhìn.

Chu Mộ Tu nghĩ thầm, trong số này một nửa không tham gia thi đấu, ba người xuống nước kia cũng không biết cố gắng, lại kéo xa thêm khoảng cách với đối thủ làm cô gái của anh liều sống liều chết bám đuổi, kết quả anh còn phải lì xì cho những người này.

Dù trong lòng không tình nguyện, nhưng anh vẫn rất hào phóng lì xì cho mỗi người.

(Continue.....)

Bình luận