Tiểu Phú Bà

Chương 63-2


Khi gọi món ăn, anh vẫn còn lúng túng nhìn mắt cô, gọi hai món ăn và một canh.

Hai món ăn đó là: Gà và địa tam tiên.

Bộ Hành nếm trước, thực tế mà nói: “Đầu bếp chính là đầu bếp, nấu ăn ngon hơn nhiều so với em. Được rồi, anh cứ xem như đây do em nấu đi.”

Chu Mộ Tu nghe cô nói ý như không muốn làm cho anh ăn, liền thấy không vui, “Anh không ăn, anh muốn em làm kia.”

Bộ Hành dở khóc dở cười, “Ấu trĩ! Em làm em làm là được chứ gì?”

Người này khi đối mặt với cô vừa keo kiệt lại vừa ấu trĩ, nói ra thì ai tin chứ!

Chu Mộ Tu lại cố ý xuyên tạc lời nói của cô, bỡn cợt mà cười, “Em định làm như thế nào? Làm ở đâu?”

Bộ Hành vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay lên đầu anh, làm bộ muốn gõ đầu một cái.

Anh không né tránh, không đứng đắn mà vừa cười vừa nhìn cô.

Bộ Hành chỉ muốn hù dọa anh, lại thấy anh cợt nhả như vậy, cưỡi lên lưng cọp rồi khó mà leo xuống, cô gõ mạnh một cái vào đầu anh.

Chu Mộ Tu khoa trương mà “Á” lên một tiếng.

Bộ Hành thấy lưu lại trên làn da trắng trắng của anh một dấu màu hồng, nhịn không được lấy tay xoa xoa, mắng anh, “Anh không biết tránh à?”

Anh nắm lấy tay cô, mặt dày mà nói: “Đánh là thương, mắng là yêu. Anh thích.”

Vừa lúc đó có một dì mang trái cây đến, không biết đã nhìn trộm trong bao lâu, miệng cười cười và dùng giọng địa phương nói một câu.

Bộ Hành da không mỏng, nhưng nghe được lời nói đó lại hơi đỏ mặt.

Chu Mộ Tu ngạc nhiên, hỏi thẳng Bộ Hành, “Dì ấy nói gì thế?”

Bộ Hành cố ý giấu cầm quả nho bỏ vào miệng, cố ý nói: “Bác ấy nói anh nhìn có vẻ khôn khéo, thông minh, nhưng lại là một tên đại ngốc.”

Chu Mộ Tu không tin, “Đừng lừa anh!”

Lúc sau anh liên tục hỏi nhưng Bộ Hành nhất định không nói.

Ăn cơm xong, Chu Mộ Tu còn muốn ăn vạ ở đây, nói muốn ở đây cùng vui vẻ với mọi người.

Bộ Hành sớm biết như vậy, không phàn nàn một câu nào đến vườn cây để nịnh nọt anh, đồng ý mai trở về sẽ nói cho anh nghe dì kia nói cái gì, anh mới đồng ý trở về.

Năm giờ chiều, mọi người Bella bắt đầu bận rộn.

Bên phải biệt thự có lều gỗ giống như ở khu sinh thái, trong đó có bàn ghế bằng các gốc cây.

Cạnh đó chính là bếp nướng BBQ.

Chạng vạng tối có chút gió hơi lạnh, mọi người cùng nhau vây quanh ăn nướng BBQ và uống bia còn gì hợp lý hơn nữa.

Về nguyên liệu nấu nướng mà nói, không chỉ có vài thứ rau tươi, ngay cả thịt cũng là loại được nông trang giết mổ trong ngày.

Hơn nữa tay nghề nướng thịt của Bộ Hành không tồi, vừa lửa đủ để chín, mọi người ăn uống vui vẻ, không ngừng dùng tay ra dấu like cho cô.

Người thì đông, sợ một mình Bộ Hành làm không xong, Tô Mạn Lệ kêu Chu Dung Dung đến hỗ trợ cho cô.

Đang nướng, Bộ Hành vừa xiên thịt vừa nhận điện thoại.

“Alo, Tiểu Lưu!”

“Được, hôm nay ở nông trang khá tốt, cảm ơn anh.”

“Được, đồng ý hai nghìn một trăm vạn, các loại thuế và phí mỗi bên chịu một nửa, đồ dùng trong nhà tôi đều không cần. Anh cứ tiến hành đi.”

“Ừ, đến lúc đó chúng ta sẽ hẹn lại, có gì liên hệ WeChat nhé!”

Mọi nhất cử nhất động của Bộ Hành đều được mọi người chú ý, cuộc điện thoại này mọi người cũng đều nghe thấy được, gây sự chú ý nhất vẫn là hai nghìn một trăm vạn kia.

Tô Mạn Lệ hỏi: “Em muốn bán nhà à?”

“Vâng,” Bộ Hành cất di động, “Đó là nhà cũ của em cũng ở Nam Phụng thôi.”

Triệu Văn kinh ngạc, “Bán hơn hai nghìn vạn sao? Cái biệt thự chúng ta đang ở đây nếu bán còn không được số tiền đó.”

Bộ Hành gật đầu, “Nhà tôi thật ra không xa hoa bằng biệt thự này, cũng không lớn, chỉ là một tiểu biệt thự bình thường. Nhưng lại nằm ở vị trí tốt, ngay trung tâm, xung quanh có trường học.”

Tôn Hiểu Hiểu tò mò, “Cô là con một à? Nhà ở mang tên cô à?”

“Đúng vậy.” Bộ Hành không muốn trước mặt đồng nghiệp nói đến chuyện ba mẹ mình, chỉ nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Khi tôi mười tuổi ba mẹ tôi đã cho tôi ngôi nhà đó, nói cho tôi làm của hồi môn sau này.”

Không biết ai trầm trồ, “Quá tốt! Nếu tôi có một căn nhà trị giá mấy trăm vạn thì trong mơ tôi cũng cười ấy chứ.”

Lời này nói ra trúng tiếng lòng của không ít người ở đây.

Phạm Văn Hiên đang cùng Điền Quân uống bia cười khổ, bản thân lúc trước cũng đã để ý đến cô ấy, thật đúng là vọng tưởng.

Tiểu Viên nhìn Bộ Hành thành thạo nướng thịt, rắc vừng, không thể không hỏi: “Bộ Hành, hôm nay thấy cô nấu ăn tôi rất ngạc nhiên, cô làm thế nào các que nướng lại đều nhau như vậy?”

“Đúng đấy, nhìn không giống người không vào bếp bao giờ.”

Bộ Hành cười, “Trước đây không phải tôi nói tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn sao? Ông nội tôi có một trang trại nên Nông gia nhạc, ngoài cắt dưa tôi còn làm que nướng cho khách. Lâu lắm rồi không nướng, tay nghề không được như trước nữa.”

“Quá đỉnh, cô nướng không kém các đầu bếp đâu!”

Tô Mạn Lệ cũng không nghĩ tới, nửa đùa nửa thật nói: “Bộ Hành nhà chúng ta có tiền, có nhan sắc còn không kiêu ngạo, lại biết làm đồ nướng, công việc thì chưa bàn đến, một cô gái tốt như vậy nghìn dặm mới tìm được. Cho nên, chị nghĩ, Tiểu Chu tổng thật có phúc mới được làm bạn trai Bộ Hành.”

Mọi người cũng suy nghĩ về điều đó, một số người sinh ra đã vượt xa bạn, nếu bạn ghen tị cũng là điều bình thường, nhưng tại thời điểm này nó rất thuyết phục.

Tiểu Viên đảo tròng mắt, cười đen tối, xâu xa mà trêu chọc, “Khó trách Tiểu Chu tổng lại lo lắng như vậy, vừa nghe Bộ Hành nói muốn chia tay liền vội vã mà chạy tới!”

Mọi người đều ngạc nhiên, “Chu tổng đã tới đây sao? Sao tôi không thấy anh ấy nhỉ?”

Bộ Hành bình tĩnh cười, giữa trưa hai người ở bên cạnh bể bơi ôm ôm ấp ấp vẫn có người nhìn thấy được.

Tiểu Viên quả nhiên cười ranh mãnh, “Mọi người khi đó đều ở trong nhà chơi hết còn đâu! Người ta đến đây gặp bạn gái, ngọt ngào thân mật, tôi cũng không còn mặt mũi đứng nhìn ấy chứ!”

“Ai u! Nhóm độc thân đâu rồi, cạn chén thôi!”

Không biết ai hét to một tiếng, mọi người cùng nhau cười rộ lên.

Bình luận