Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 78: Ác quỷ đòi mạng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đỗ ma ma vội nói: “Tối hôm qua Cửu di nương ngủ cùng một phòng với Tam tiểu thư, ai ngờ sáng sớm đã mất tích!”

Lí Tiêu Nhiên lập tức nhìn về phía Lí Vị Ương, như đang chờ nàng xác nhận việc này.

Lí Vị Ương gật đầu nói: “Buổi sáng con tỉnh giấc, đúng là không thấy Cửu di nương.”

Lí Tiêu Nhiên không tin nổi: “Một người còn sống sờ sờ ra đấy đã đi đâu rồi?”

Đại phu nhân nghe xong, nhìn lướt qua mọi người: “Các ngươi ai thấy Cửu di nương ở đâu? Mau nói ra!”

Đám nha đầu hai mặt nhìn nhau, đột nhiên, có một người đi ra, chỉ thẳng vào Lí Vị Ương nói: “Phu nhân, lần trước nô tỳ tận mắt thấy Cửu di nương quỳ xuống cầu xin Tam tiểu thư, nói chuyện một lúc lâu, loáng thoáng nghe thấy cái gì như là thả Cửu di nương đi!”

Đại phu nhân tức giận: “Nói bậy bạ cái gì! Ý của ngươi là Cửu di nương bị Tam tiểu thư thả đi sao?”

Lí Vị Ương cười lạnh nhìn bọn họ diễn trò, không nói một lời.

Nha đầu kia run run nói: “Lúc đó… không chỉ một mình nô tỳ nhìn thấy, Hồng Nhi Lục La Minh Hà… đều nhìn thấy rõ ràng! Nếu phu nhân không tin, có thể hỏi các nàng ấy!”

Đỗ ma ma lạnh lùng nói: “Ba người các ngươi còn không đi ra nói rõ ràng!”

Ba nha đầu bị gọi tên hiển nhiên là bị động, lúc đi ra còn sợ hãi nhìn Lí Vị Ương: “Lão gia, nô tỳ đúng là nhìn thấy Cửu di nương quỳ xuống cầu xin Tam tiểu thư, nói chuyện gì đó, nhưng chúng nô tỳ không biết là chuyện gì!”

Lí Trường Nhạc hình như chỉ chờ đến giờ khắc này, giận dữ hỏi Lí Vị Ương: “Vị Ương, muội có ý gì, vì sao phải giúp Cửu di nương chạy trốn?”

Lí Tiêu Nhiên cảm thấy không có khả năng: “Còn chưa tìm khắp mọi nơi, chưa chắc đã là chạy trốn.”

Đại phu nhân cười lạnh: “Vậy để bọn họ đi tìm trước đã!”

Nói xong, cho vài người tìm một vòng từ trong ra ngoài viện, lúc trở về đều đáp tìm khắp cả Phật đường không thấy bóng dáng.

Lí Vị Ương buông mắt, bờ môi nổi lên nụ cười lạnh, đây không phải là một cái bẫy sao, bao gồm lần trước Cửu di nương khóc lóc cầu xin mình giúp đỡ, bao gồm cả tối qua an bày nàng ta ngủ trong phòng mình, mọi chuyện an bày rất hoàn hảo.

Lí Trường Nhạc lạnh lùng nói: “Tam muội, muội còn gì để giải thích!”

Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Lí gia cẩm y ngọc thực, Cửu di nương vì sao muốn chạy trốn?”

Lí Tiêu Nhiên nhíu mày, lâm vào trầm mặc. Người thiếp ông rất sủng ái, vì sao phải liều lĩnh bỏ trốn?

Lí Trường Nhạc lộ ra vẻ mặt thật kinh ngạc: “Chẳng lẽ — ” nàng bày ra vẻ mặt bừng tỉnh, “Con nhớ lần trước mẫu thân mời gánh hát đến hát hí khúc, một nha đầu lắm mồm nói lúc trước Cửu di nương từng có người thương trong gánh hát này, hay là —— “

Cửu di nương bỏ trốn cùng người khác! Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh.

Trên mặt Lí Tiêu Nhiên, chỉ còn lại sự khó xử không nói nên lời, thân là nam nhân, sủng thiếp của mình bỏ trốn cùng một con hát, chuyện này nói rõ trong lòng Cửu di nương, ngay cả một con hát thấp kém ông cũng không bằng! Trong nháy mắt, từ đáy lòng ông bốc lên lửa giận ngập trời, lớn tiếng quát: “Vị Ương, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!” Ông đã phẫn nộ đến cực điểm, rốt cuộc vì sao Lí Vị Ương trợ giúp Cửu di nương bỏ trốn!

Lí Vị Ương lạnh nhạt nhìn Lí Tiêu Nhiên tức giận, nàng không trách, thậm chí còn lý giải được ông, nhưng mà, đồng thời nàng cũng khinh thường ông, vì một nữ nhân, hoặc là vì một bóng hình trong lòng kia, mà luống cuống đến mức này! Có thể thấy được bất luận người thông minh cỡ nào, đến thời điểm mấu chốt cũng sẽ trở nên hồ đồ, Đại phu nhân đúng là rất hiểu trượng phu của bà ta, nắm chắc không sai điểm nào!

Lí Trường Nhạc dịu dàng nói: “Tam muội, cho dù muội oán hận phụ thân bỏ muội ở quê nhiều năm như vậy cũng không nên làm ra loại chuyện này, dù sao sau khi muội trở về, phụ thân đối xử với muội không tệ, muội làm như vậy, khác gì lấy oán trả ơn!”

Lí Vị Ương đột nhiên nở nụ cười, vẫn không nói chuyện, như thể không có gì để biện giải.

Lí Tiêu Nhiên tức giận đến đỏ cả mắt, Đại phu nhân vội nói: “Tiểu hài tử không hiểu chuyện, lão gia đừng tức giận hại thân!”

Tứ di nương lại không tin Lí Vị Ương thông minh như thế sẽ ngồi chờ chết, cẩn thận quan sát vẻ mặt đối phương, rốt cuộc nhìn ra được chút manh mối, khẽ cười: “Lão gia, thiếp tin Tam tiểu thư sẽ không làm loại chuyện này, lão gia đừng chỉ tin lời nói một bên của bọn nha đầu!”

Lí Trường Nhạc cười lạnh: “Chuyện đã rõ ràng, Tứ di nương không thể giảo biện như vậy được!”

Tứ di nương hừ lạnh một tiếng, quay mặt ra chỗ khác không thèm nói nữa.

Đại phu nhân sợ chậm trễ sẽ phát sinh biến hóa, vội nói: “Lão gia, chuyện này nên xử lý thế nào?” Tự mình thả thiếp của phụ thân bỏ trốn, đây là tội ngỗ nghịch bất hiếu, nhẹ nhất cũng phải đuổi ra khỏi Lí phủ. Hôm qua trận lửa kia không thiêu chết được nó, thì hiện tại phải làm cho nó không có đường mà đi!

Lí Tiêu Nhiên vừa định nói thì nhìn thấy một tiểu mỹ nhân thướt tha đi từ ngoài cửa vào, bên cạnh còn có nha đầu đi theo.

Tất cả mọi người đều ngây người, Cửu di nương lộ ra vẻ mặt giật mình: “Lão gia? Sao lão gia lại đến đây?”

Đại phu nhân vẻ mặt kỳ lạ, đứng bất động. Lí Trường Nhạc bật thốt: “Ngươi – sao lại ở chỗ này?”

Lí Tiêu Nhiên cất bước xuống bậc thềm, vội vàng chạy đến cầm lấy tay Cửu di nương: “Nàng vừa đi đâu?”

Mặt Cửu di nương hơi đỏ lên: “Thiếp đi nhà xí, vì trong phòng sợ quấy rầy Tam tiểu thư, cho nên mới ra ngoài.”

Lí Tiêu Nhiên sửng sốt, sau đó nhìn về phía Đại phu nhân, lộ ra vẻ mặt cực kỳ quái dị.

Lí Vị Ương nãy giờ không nói gì, hiện tại mới thở dài, nói: “Phụ thân, hiện giờ phụ thân đã hiểu cái gì gọi là miệng lưỡi nhiều người, khó thể chối cãi rồi chứ.”

Mấy nha đầu vừa rồi còn nói Cửu di nương chạy trốn, đều mang vẻ mặt hoảng sợ. Nếu Cửu di nương không bỏ trốn, vậy những người nói nàng bỏ trốn, chính là vu oan ——

Ánh mắt Lí Tiêu Nhiên, băn khoăn đảo qua Đại phu nhân, Lí Trường Nhạc, Đỗ ma ma và mấy nha đầu vừa rồi nói Cửu di nương mưu đồ bí mật bỏ trốn với Lí Vị Ương, hơn nửa ngày vẫn không nói một chữ.

Trên mặt Đại phu nhân, lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi, nhưng rất nhanh bà trấn định lại.

Lí Vị Ương cười nói: “Phụ thân, mời đến phòng con, con có thứ muốn cho phụ thân xem.”

Trong nháy mắt, Đại phu nhân đột nhiên hiểu ra gì đó, theo bản năng bước xuống bậc thềm, kinh hoảng kêu lên: “Lão gia!” Nói xong hai chữ này, bà như suy yếu đứng không vững, ngã quỵ xuống đất.

Đỗ ma ma vội vàng chạy lên đỡ bà, hét lên với người xung quanh: “Còn không mau đỡ phu nhân vào phòng!” Bà hiểu được ý của phu nhân, không thể để Lí Vị Ương nói ra chuyện gì trước mặt mọi người, như thế sẽ không còn đường để quay lại!”

Lí Trường Nhạc vội vàng nhào qua, quay đầu nói: “Phụ thân, người xem mẫu thân!” Trong giọng nói, mang theo sự cầu xin.

Lí Tiêu Nhiên do dự trong nháy mắt, lúc này, đột nhiên Cửu di nương bước lên một bước, nước mắt lưng tròng thấp giọng nói: “Lão gia, thiếp có chuyện muốn nói!”

Lí Tiêu Nhiên nhìn cặp mắt đẹp quen thuộc kia, trong lòng khẽ động, gật đầu, bước nhanh vào phòng của Lí Vị Ương.

Vào phòng, Lí Vị Ương phân phó Triệu Nguyệt, lôi Lâm ma ma bị trói dưới gầm giường suốt một đêm ra.

Lí Tiêu Nhiên không hiểu chuyện gì đã phát sinh, nhìn Cửu di nương, đôi mắt nàng ngấn nước trong trẻo, tựa như hồ nước sâu thẳm mà trong suốt. Nhưng hồ nước xinh đẹp này bỗng nhiên dâng lên sự u oán không ngừng, nàng quỳ xuống đất: “Cầu xin lão gia cho thiếp một đường sống!”

Lí Tiêu Nhiên phát hoảng, không hiểu gì cả hỏi: “Đường sống cái gì? Nàng làm sao vậy?”

Cửu di nương quỳ trên mặt đất, giọng run run, nói như chém đinh chặt sắt: “Khẩn cầu lão gia thả thiếp đi, để thiếp an tĩnh sống nốt cuộc đời này!”

Lí Tiêu Nhiên càng thêm kinh hãi, cũng càng khó hiểu, đành nói: “Nàng nói bậy bạ gì thế, đang êm đẹp, sao lại…” Đột nhiên hiểu ra, lập tức nổi giận: “Có phải phu nhân làm khó dễ nàng không?”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Phụ thân, không phải làm khó, mà mẫu thân muốn ép Cửu di nương vào đường chết.”

Lí Tiêu Nhiên giật mình, nói: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Lí Vị Ương chậm rãi nói: “Phụ thân, trận hỏa hoạn tối qua, là có người cố ý phóng hỏa, mục đích chính là Cửu di nương.” Thật ra trận hỏa hoạn kia nhằm vào mình, nhưng mà hiện tại nàng muốn kéo cả Cửu di nương xuống nước cùng. “Ai ngờ Cửu di nương mạng lớn, không chết, sau lưng người đó lập tức an bày một tuồng kịch, bức Cửu di nương rời đi, sau đó vu oan hãm hại con. Lâm ma ma này, là đến giám thị con và Cửu di nương, không may bị nha đầu của con phát hiện, đem trói lại.”

“Bức nàng rời đi?” Lí Tiêu Nhiên tức giận nói, “Đây là có ý gì, mau nói rõ ràng?”

“Lão gia, thiếp là nữ nhân xuất thân ti tiện, chuyện này lão gia cũng biết rồi, ban đầu hát hí khúc ở trong gánh hát, không tránh khỏi bị đồn đãi ra vào, Đại phu nhân lại nói thiếp có tư tình với một võ sinh, bắt hắn nghiêm hình tra tấn, còn buộc thiếp thừa nhận. Tuy rằng thiếp xuất thân hạ lưu, nhưng vẫn là người trong sạch, sao có thể thừa nhận, bất đắc dĩ, đành phải tìm mọi cách cầu xin phu nhân cho thiếp một con đường sống. Phu nhân nói cho thiếp một cơ hội, lần này lên núi thỉnh nguyện, bảo thiếp thức thời tự mình rời đi… Nhưng mà, trước khi rời đi phải giúp Đại phu nhân làm một chuyện, chính là vu oan chuyện này lên người Tam tiểu thư. Thiếp biết, Tam tiểu thư và phu nhân luôn có khúc mắc…”

Từ giật mình đã không đủ để hình dung khuôn mặt của Lí Tiêu Nhiên lúc này.

Cửu di nương cuống quít túm lấy tay áo ông, ai oán nói: “Thiếp chiếm được sự sủng ái của lão gia, phu nhân tất nhiên không thể buông tha thiếp, buộc thiếp rời đi cũng không có gì, nhưng thiếp thật sự không đành lòng đổ hết mọi tội lỗi lên người Tam tiểu thư vô tội, tiểu thư là người lòng dạ bao dung…”

Vừa nói xong mặt Lí Tiêu Nhiên gần như tím ngắt, rống lên: “Tiện nhân, lại còn dám làm ra loại chuyện này!”

“Lão gia, thiếp rất sợ hãi! Lần này thiếp không chịu đi, Đại phu nhân sẽ không tha cho thiếp!” Cửu di nương sống chết túm lấy ống tay áo ông, thảm thiết nói ra một câu.

Lí Tiêu Nhiên nghe xong thì ngây người tại chỗ.

Lí Vị Ương bày ra bộ dáng đồng tình: “Phụ thân, bằng không người đặt mua một tòa nhà, để Cửu di nương ở lại bên ngoài đi.”

Nghe xong những lời này, trên mặt Lí Tiêu Nhiên hiện ra sự hung ác nham hiểm trước nay chưa từng có, ông nói với Cửu di nương: “Nàng đừng lo lắng… Bà ta là chủ mẫu thì sao, ta tất nhiên sẽ có biện pháp để bà ta không dám nói, cũng không dám làm gì hết!”

“Nhưng mà… thiếp vừa nghĩ đến mình đẩy lão gia vào vấn đề khó như thế, thì cảm thấy bản thân thật sự không thể luyến tiếc thế giới này, nếu thiếp chủ động rời đi, lão gia sẽ không phải khó xử…” Giọng nói của Cửu di nương yếu ớt như tơ nhện, cảm giác như thể nếu Lí Tiêu Nhiên không cho nàng rời đi, thì nàng sẽ lập tức hậm hực mà chết. Thật ra, sợ sau này bị Đại phu nhân xử lý, gặp chuyện bất trắc mới là nguyên nhân chính.

Nghe được sự đáng thương trong giọng nói của nàng, trên mặt Lí Tiêu Nhiên lộ ra thương tiếc: “Được, nếu nàng muốn rời đi, ta sẽ an trí một tòa nhà bên ngoài.”

“Đa tạ lão gia.” Đây là kim ốc tàng kiều, Cửu di nương thở phào nhẹ nhõm một hơi. (Kim ốc tàng kiều: nhà vàng cất người đẹp)

Lí Vị Ương mỉm cười nhìn cảnh này, sau đó thấy Lí Tiêu Nhiên xông ra ngoài. Nói chữ xông, tuyệt đối không khoa trương, bởi vì Lí Vị Ương chưa bao giờ nhìn thấy phụ thân nàng đi nhanh như vậy, bước đi gần như bay.

Cửu di nương dè dặt nói: “Tam tiểu thư, ta làm thế được chưa?”

Lí Vị Ương tươi cười rất hòa khí: “Tất nhiên, kỹ thuật diễn của Cửu di nương càng ngày càng tốt.”

Bạch Chỉ liếc mắt nhìn Lâm ma ma: “Tiểu thư, bà già đáng ghét này làm sao đây?”

Lí Vị Ương mặt không đổi sắc: “Triệu Nguyệt, vứt vào núi cho sói ăn.”

Lâm ma ma lắp bắp kinh hãi, sau đó ô ô ô ô ô muốn nói gì đó, bị Triệu Nguyệt mặt không biểu cảm túm lên, nhảy từ cửa sổ ra ngoài.

Bạch Chỉ âm thầm nói, nha đầu kia không thể đi bằng cửa chính sao, người tập võ đúng là thô lỗ.

Lí Tiêu Nhiên toàn thân sát khí đằng đằng, Lí Trường Nhạc định bước lên ngăn cản, lại bị ông đá một cái ngã sang bên cạnh.

Ông lập tức đi qua, hắt một ly trà lạnh lên mặt Đại phu nhân, làm bà ta giật mình từ trên giường ngồi dậy, ngây ngốc nhìn ông, ánh lửa trong mắt kia đã bị nước trà lạnh dập tắt, tràn đầy cảm xúc hỗn loạn, Lí Tiêu Nhiên tiến lên, một chân đạp lên giường, kéo mái tóc dài của Đại phu nhân, lớn tiếng quát: “Tiện nhân, ngươi đã làm những gì!”

Theo bản năng Đại phu nhân khẽ run rẩy, gian nan ngẩng đầu lên. Bà cảm thấy hiện tại toàn thân như bị ngâm trong nước lạnh. Bà hiểu ra Lí Tiêu Nhiên đã biết hết mọi chuyện: “Lão gia, chuyện gì ta cũng không biết!”

Lí Tiêu Nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm bà, như thể rắn độc đang nhìn chằm chằm một con ếch.

Đại phu nhân lại run rẩy. Hiện giờ bà không biết rằng bản thân không phải ngâm trong nước lạnh, mà là ngập trong hồ – nước đang nhanh chóng kết băng, chỉ chốc lát sau sẽ đóng băng toàn bộ. Trong sự lạnh giá thấu xương, đầu lưỡi bà hơi chết lặng, nói chuyện cũng thấy gian nan: “Ta thật sự không biết lão gia vì sao lại làm thế này, ta không làm chuyện gì hết mà!” Lúc nói xong câu cuối, bà đã không còn để ý đến hình tượng, sắp khóc rống lên.

“Từ hôm nay trở đi, nếu Cửu di nương bị tổn thương chút nào, cho dù nàng vấp ngã, ngươi cũng phải trả giá tương đương!” Lí Tiêu Nhiên nói hết mấy câu.

Đại phu nhân lắp bắp kinh hãi, từ lúc bà gả đi đến giờ, chưa từng nhận sự đãi ngộ như vậy, hiện giờ tâm tình không chỉ thấy đau đớn, mà gần như nhấm nháp sự tuyệt vọng sắp chết.

Bởi vì bà biết, Lí Tiêu Nhiên đã nói thì sẽ làm!

Lí Trường Nhạc bỗng thét lên chói tai, phá vỡ sự trầm mặc trong sảnh: “Phụ thân, sao người có thể đối xử với mẫu thân như vậy!”

“Phải không?” Lí Tiêu Nhiên xoay người sang chỗ khác, tối tăm nhìn Lí Trường Nhạc: “Vậy bà ta đối xử với người khác như thế nào? Tuy Vị Ương là thứ xuất, mà trên người con bé chảy huyết mạch của ta, con bé cũng là muội muội ruột thịt của ngươi, mà mẹ con các ngươi hết lần này đến lần khác hãm hại con bé, ta đã hạ thủ lưu tình không xử phạt các ngươi, mà tay của các ngươi quá dài, ngay cả Cửu di nương cũng muốn đuổi đi, các ngươi muốn ta trở thành người cô đơn sao? Hay là muốn buộc ta trở mặt với các ngươi?!”

Lí Trường Nhạc chưa bao giờ thấy phụ thân có biểu cảm như vậy, mặt nàng tràn ngập hoảng sợ, bỗng chốc quỳ gục dưới chân Lí Tiêu Nhiên: “Phụ thân, mẫu thân và con đều toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho phụ thân, nhất định Tam muội nói gì đó sau lưng, nó lúc nào cũng ghen tị với con, phụ thân ngàn vạn lần đừng tin tưởng nó!”

Lí Tiêu Nhiên gạt tay nàng ta ra: “Muội muội ngươi ghen tị với ngươi? Chẳng lẽ ngay cả Cửu di nương cũng nói năng bậy bạ sao? Trường Nhạc, ngươi đã làm ta quá thất vọng rồi, sao ngươi có thể biến thành cái dạng này! Được rồi, lúc trước đã nói đến Từ Độ am, từ hôm nay trở đi ngươi ở lại chỗ đó đóng cửa suy nghĩ, một ngày ta không cho phép, ngươi đừng có trở về!” Nói xong, ông đi ra ngoài không hề quay đầu lại.

Đi ra sân, ông nhìn thấy Lí Vị Ương một mực đứng yên lặng, không tự chủ đi đến bên cạnh nàng, ông thở dài một hơi, nhìn thẳng vào mắt nàng nói: “Vị Ương, con là nữ nhi của ta, về sau có người bắt nạt con, ta sẽ làm chủ cho con.”

Lí Vị Ương cười, nói: “Đa tạ phụ thân.”

Lí Tiêu Nhiên rời đi, đột nhiên Lí Trường Nhạc từ trong phòng vọt ra, ánh mắt gắt gao nhìn Lí Vị Ương.

Lí Vị Ương nhướng mày, mỉm cười nhìn Lí Trường Nhạc, chờ nàng ta tức giận hoặc luống cuống.

Tuy trong lòng phát lạnh, cổ họng cứng đờ, nhưng Lí Trường Nhạc vẫn kiên trì mở miệng, giọng nói mang theo một tia run run: “Muội muội… tỷ mặt dày lấy thân phận Đại tỷ nói với muội… đừng tiếp tục gây chuyện nữa. Dù thế nào, chúng ta đều là tỷ muội ruột thịt, cho dù muội đuổi ta ra ngoài, trong lòng muội cũng không thấy thoải mái hơn đâu, chúng ta đấu đi đấu lại, sẽ chỉ làm cho người khác chê cười, một bút không thể vẽ ra hai chữ, muội biết đấy, cuộc sống ở am ni cô khổ cực đến mức nào, muội nhẫn tâm để ta một ngày ba bữa nghèo khó như vậy sao?”

Lí Vị Ương không trả lời, chỉ yên lặng nhìn nàng ta, trong mắt lóe ra tia sáng khác thường.

Lí Trường Nhạc chán ghét Lí Vị Ương nhất, đồng thời cũng khinh thường nàng ta nhất, không chỉ vì xuất thân của nàng ta, mà quan trọng hơn là mặc kệ bề ngoài hay phong độ, đối phương rõ ràng không so được với nàng, nhưng lại làm náo động hơn cả nàng, vận khí rất tốt, nàng sao có thể dễ dàng tha thứ cho một nha đầu như vậy cưỡi lên đầu mình, ngay cả nhìn mặt Lí Vị Ương nàng cũng cảm thấy khó chịu, nếu trận hỏa hoạn ngày hôm qua thiêu chết đối phương, hôm nay nàng sẽ không cần phải khó xử thế này. Nhưng nghĩ đến phụ thân tức giận, Lí Trường Nhạc cảm thấy yếu hầu xẹt qua sự đau đớn khô nứt, nhưng vẫn kiên trì nói: “Vị Ương, muội nên biết, trận hỏa hoạn ngày hôm qua là ngoài ý muốn, sau đó mẫu thân đã phân phó người vào cứu muội, hơn nữa chuyện của Cửu di nương, hoàn toàn không liên quan gì đến tỷ, phụ thân đang giận chó đánh mèo…”

Lí Vị Ương chỉ bình tĩnh nhìn nàng ta, biểu cảm cười như có như không.

Lí Trường Nhạc cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, nặng trịch tựa như phủ đầy đá tảng, nhưng vẫn nỗ lực tác động đến yết hầu sắp bị đông lạnh, giọng nói cũng biến thành run run: “Được rồi, có lẽ trong lòng muội còn đang oán hận tỷ cùng mẫu thân, nhưng dù sao chúng ta cũng chảy chung một dòng máu, nếu muội nguyện ý cầu tình thay tỷ với phụ thân, từ nay về sau tỷ có thể bỏ qua mọi chuyện trước kia, làm tỷ muội chân thành với muội. Tỷ còn có thể bảo mẫu thân cho muội tham dự nhiều yến tiệc hơn, muội đã hơn mười ba tuổi, qua hai năm nữa sẽ được hứa hôn, đến lúc đó muội cũng muốn như vậy, có đúng không? Hiện giờ muội đến nói với phụ thân, nói mọi chuyện đều là hiểu lầm, toàn bộ là do Cửu di nương châm ngòi ly gián quan hệ tỷ muội chúng ta!”

Lí Vị Ương đột nhiên cười ra tiếng: “Đại tỷ, tỷ thật sự quá vô sỉ, ta chưa từng gặp người không biết xấu hổ như tỷ.”

Lí Trường Nhạc như bị lửa nóng đốt, cả người run lên, đột nhiên thay đổi sắc mặt, hai mắt mở to nhìn thẳng nàng, trong mắt lóe ra ánh sáng kinh dị: “Lí Vị Ương, ta đã cho ngươi cơ hội, chỉ cần ngươi chịu đi cầu tình cho ta, về sau ta sẽ bỏ qua mọi chuyện cũ, bằng không —— “

“Bằng không Đại tỷ định làm gì? Lại phóng hỏa thiêu chết ta sao?” Lí Vị Ương mỉm cười, ánh mắt như giếng cổ mang theo sự mát lạnh đến thấu xương.

“Ngươi đồ tiện nhân này…” Lí Trường Nhạc vì sốt ruột gấp gáp mà không nghĩ ra được lời gì để chửi.

“Ta thật sự không ngờ Đại tỷ lại đến cầu xin ta, ban đầu ta còn cảm thấy tuy Đại tỷ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác, thủ đoạn cay độc), nhưng ít ra còn có lòng tự trọng, cho nên mới buông tha, mà bây giờ ngay cả thể diện Đại tỷ cũng không cần. Đại tỷ, nói thật với tỷ, người quyết định cho tỷ đóng cửa suy nghĩ là phụ thân, ta thật sự bất lực, nếu tỷ không muốn đi, thì đến cầu phụ thân là được, đừng trông cậy ta sẽ thay tỷ nói gì, nhưng mà ta khuyên tỷ một câu, hiện giờ phụ thân đang nổi nóng, tỷ vẫn nên ngoan ngoãn đóng cửa suy nghĩ đi, nếu không, có lẽ không phải đến am ni cô đâu, mà trực tiếp cho tỷ xuất gia đấy!”

“Tiểu tiện nhân! Ta tuyệt đối không tha cho ngươi!” Lí Trường Nhạc cuồng loạn rống ra những lời này, quay đầu chạy ra khỏi viện.

Bạch Chỉ chưa bao giờ thấy Đại tiểu thư quốc sắc thiên hương có bộ dạng luống cuống như thế, kinh ngạc nói: “Trời ạ, hóa ra Đại tiểu thư là người như thế này.”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Chó bị ép quá mức cũng sẽ nhảy tường, chỉ có điều, lần này nàng ta nhảy thế nào cũng không ra được.”

Lí Tiêu Nhiên nói được thì làm được, buổi chiều hôm đó lập tức đưa Lí Trường Nhạc đến am ni cô, nói với bên ngoài là nàng ta sinh bệnh, ở lại núi dưỡng bệnh, chuyện này dâng lên phong ba rất lớn ở Kinh đô, Đại phu nhân vì kế hoạch trên núi chẳng những không thu hoạch được gì còn đẩy cả nữ nhi vất vả lắm mới giữ lại được bên người rời đi, tức giận đến ngã bệnh. Lần bệnh này, kéo dài đến ba tháng.

Ban đêm canh hai, nha đầu Ngân Hạnh bưng thuốc trong tay đi qua hành lang. Bởi vì Đại phu nhân tức giận quá bị bệnh, cho nên đại phu cố ý kê đơn thuốc tĩnh tâm điều dưỡng cho bà, cứ cách hai canh giờ sẽ uống một lần, chỉ khổ đám nha đầu hầu hạ, đêm hôm cũng không được ngủ.

Đúng lúc này, Ngân Hạnh đột nhiên dừng chân, nàng cảnh giác nhìn khắp xung quanh.

” ô ô ô… Ô ô ô…”

Một trận tiếng động như tiếng khóc nức nở bi thương vang vọng khắp bốn phía, âm thanh này thê lương cùng phẫn nộ, như thể tiếng người khóc mang theo sự oan ức không nói được hết.

Ngân Hạnh phát hoảng, sợ hãi nhìn về chỗ bụi cỏ, đột nhiên, bụi cỏ lay động, sau đó hiện lên mấy cụm ma trơi xanh biếc. Chúng xoay quanh lúc cao lúc thấp, lãng đãng lơ lửng đi hết hành lang gấp khúc.

Ma trơi kia bay xung quanh Ngân Hạnh, Ngân Hạnh sợ tới mức vứt luôn bát thuốc, gào thét như heo bị cắt tiết: “Không, đừng mà! Quỷ! Có quỷ!” Sau đó nàng chạy nhanh về phía sau, vừa chạy vừa ngã, rồi biến mất ở cuối hành lang.

Từ hôm đó trở đi, viện của Đại phu nhân bắt đầu có chuyện ma quỷ, mỗi ngày đến đêm sẽ có vô số ma trơi không biết từ chỗ nào hiện ra, xoay tròn lên cao, gặp người không hề e ngại, chuyện này lan truyền ồn ào huyên náo, rất nhiều người ngầm nói, Tam phu nhân đột nhiên chết bệnh, nhất định có liên quan đến Đại phu nhân, đây là linh hồn của Tam phu nhân đến tìm Đại phu nhân. Lời đồn đãi như vậy, càng truyền càng đáng sợ, đám nha đầu ma ma nghị luận, thậm chí có người nói, tận mắt nhìn thấy ma trơi kia hóa thành hình người, chính là bộ dáng Tam phu nhân.

Đại phu nhân nghe được chuyện này, tất nhiên là giận tím mặt, bởi vì chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của bà, bà cảm thấy có người cố ý tung lời đồn, hủy hoại thanh danh của bà, cho nên bà cố gắng đứng dậy, tự mặc quần áo, yêu cầu toàn bộ nha đầu ma ma đứng trong hoa viên, muốn để cho bọn họ tận mắt nhìn xem, rốt cuộc có quỷ hồn gì!

Đợi đến nửa đêm, vẫn không có gì khác thường, Đại phu nhân cười lạnh một tiếng, nói: “Hừ, tất cả chỉ là lời đồn, các ngươi đều tận mắt nhìn thấy rồi đó!”

Đám nha đầu ma ma hai mặt nhìn nhau, không ai dám nói không, mặc dù quá nửa các nàng đã nhìn thấy quỷ hồn kia.

Đại phu nhân vừa dứt lời, bỗng nhiên nghe thấy Đỗ ma ma kêu to: “A A A! Quỷ!”

Đại phu nhân hít một ngụm khí lạnh, cuống quít quay đầu lại, quả thật thấy hai ngọn ma trơi phiêu động từ xa lại gần, đúng là ở bên ngoài viện của bà sao? “Mau, mau đi xem! Lập tức đi xem!” Đại phu nhân kinh hoảng, không quên cao giọng ra lệnh.

Tất nhiên có ma ma gan dạ cầm đen lồng đi qua, nhưng đi tới trước mặt ma trơi, lại chỉ thấy bãi cỏ khô, không có bóng dáng ma quỷ.

Đại phu nhân bỗng nhiên nghe thấy ở xa có tiếng thét chói tai vang lên, bà vừa đưa mắt nhìn, thấy có ma trơi xoay quanh hành lang phụ cận. Bà lập tức kêu lên: “Ở bên kia! Ở bên kia!”

Mọi người chạy qua, không ngờ đến nơi thì không có gì cả, đang nghi hoặc không hiểu thì Đại phu nhân lại nhìn thấy ma trơi ở chỗ khác.

Đại phu nhân vốn tưởng rằng có người tung tin đồn, ai ngờ tối nay tận mắt nhìn thấy, bản thân bà lại đang mang bệnh, cho nên nhìn tình cảnh này bị dọa đổ mồ hôi lạnh toàn thân, kinh hoảng nói: “Mau, quay về! Về phòng!”

Đám nha đầu ma ma vội vàng vây quanh bà trở về, Đại phu nhân lệnh cho mọi người thắp hết các đèn, ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, miệng nói lung tung: “Ngươi đừng tới tìm ta, ta không sợ ngươi, ta không sợ ngươi!” Vừa nói, mắt bà vừa cảnh giác nhìn khắp xung quanh.

Trong phòng, hơn mười nha đầu, nhưng các nàng đều sợ hãi giống Đại phu nhân, căn phòng yên tĩnh vô cùng, ngoại trừ tiếng nến cháy, thì không nghe thấy gì hết.

Đại phu nhân chưa bao giờ sợ hãi như thế, bà cố gắng vểnh tai, khẩn trương căng thẳng nghe ngóng động tĩnh trong ngoài phòng, nếu như có tiếng dị thường nào đó vang lên sẽ hồi hộp không ngừng – nhớ lại cái chết của Tam phu nhân, Đại phu nhân không tự chủ được rùng mình. Bà cố ý thiết kế để Tam phu nhân chết, nhưng bà không ngờ, nữ nhân kia sau khi chết còn biến thành quỷ đến tìm bà! Mấy năm gần đây, số người chết trong tay bà nhiều không đếm được, nhưng không ai có thể làm bà sợ hãi như thế, có thể vì Tam phu nhân là kẻ địch mạnh của bà, không, còn có một khả năng nữa, chẳng lẽ ngày chết của bà đã đến, cho nên Tam phu nhân mới đến lấy mạng của bà! Đại phu nhân càng thấy sợ hãi hơn, đúng lúc này, ngoài cửa sổ bỗng lóe lên ánh sáng màu lam, dường như bà nhìn thấy một đoàn ma trơi bay qua. Bà đang có tật giật mình, bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng khủng bố như thế, sợ tới mức máu cả người đông lại – Đại phu nhân hét lên một tiếng, đứng bật dậy, như bị trúng tà, miệng thét chói tai: “Ta không sợ ngươi, ta không sợ ngươi, ngươi cút ngay! Mau cút đi!”

Từ khe cửa một cơn gió quỷ dị thổi vào, làm vạt áo của bà lay động như sóng nước. Đám nha đầu thấy Đại phu nhân bỗng trở nên điên khùng, hoài nghi bà đã bị quỷ nhập, tất cả đều kinh hoàng, không dám động đậy.

Đại phu nhân xông đến trước cửa sổ, đúng lúc này, dưới cửa sổ bỗng nhiên có một đoàn lửa màu lam lướt qua, trong ánh sáng mơ hồ như chiếu ra một gương mặt dữ tợn.

“Á!” Đại phu nhân hét thảm một tiếng, lung lay như sắp đổ. Bà cảm thấy có một năng lượng vĩ đại trong cơ thể nổ tung ra, như bỗng chốc vét sạch sức lực trong người bà.

“Phu nhân!” Đỗ ma ma vọt lên, đỡ lấy Đại phu nhân.

Ngoài cửa sổ bóng quỷ chợt nhoáng lên rồi biến mất.

Lập Tuyết đường

“Chữ của Mẫn Đức đã vượt qua ta rồi.” Lí Vị Ương cười nói, khóe miệng khẽ cong lên do nàng cười, như gió xuân tháng ba thổi tới.

Hiển nhiên Lí Mẫn Đức không thèm để ý đến, cười nói: “Tam tỷ thích thư pháp sao? Nếu tỷ thích, ta có thể mời lão sư —— “

Gần đây bên người Lí Mẫn Đức, càng ngày càng xuất hiện nhiều người, Lí Vị Ương không cần hỏi, cũng biết thân phận của hắn nhất định vô cùng đặc biệt, mới có thể đưa đến vô số người vốn không nên xuất hiện ở Đại Lịch. Nhưng hắn không nói, nàng cũng chưa bao giờ đề cập đến. Mà hiện giờ có một việc, nàng lại rất muốn biết. Buông tờ giấy Tuyên Thành trong tay, nàng nhẹ giọng nói: “Trong viện Đại phu nhân…”

Lí Mẫn Đức hơi sửng sốt, sau đó không để ý gì nói: “Ồ, Tam tỷ nói tin tức Đại bá mẫu bị bệnh nặng sao.”

Lí Vị Ương nhìn hắn, không biết từ lúc nào, mỗi khi nàng không chú ý đến, ánh mắt Lí Mẫn Đức đã trở nên cực lạnh, như thể hàn băng nghìn năm, đuôi mắt hơi dè dặt giương lên mang theo sự lạnh lùng đáng sợ, gương mặt hắn đã bớt đi sự xinh đẹp của thiếu niên khi sống thoải mái mà thay vào dung mạo lãnh diễm hơn. (lạnh lùng, diễm lệ)

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt hắn, hắn hơi híp mắt ngẩng lên nhìn nàng, góc độ này thể hiện được hết sự xuất sắc trong dung mạo hắn, người đứng cạnh nhìn đến mất hồn.

“Tam tỷ, vì sao nhìn ta như vậy.”

Lí Vị Ương nở nụ cười, nói: “Ta cảm thấy, chuyện này có liên quan đến đệ.”

Sự ác liệt chợt lóe trong mắt Lí Mẫn Đức, rất nhanh hóa thành vẻ mặt hồn nhiên: “Tam tỷ, ta là một người không nơi nương tựa, ta có năng lực làm Đại phu nhân kinh sợ sao?”

Lí Vị Ương cười, nhẹ nhàng nói: “Khỏi cần giả bộ, ta đã đoán được.”

Lí Mẫn Đức cười mà không đáp.

Lí Vị Ương thấy hắn không muốn nói chuyện, cũng không miễn cưỡng, dù sao nàng đã có đáp án mình muốn, không cần phải truy cứu nữa, cười nhẹ, rồi xoay người rời đi.

Chờ Lí Vị Ương đi khỏi, Lí Mẫn Đức lập tức nói với người phía sau: “Làm việc thế nào, vì sao để nàng phát hiện?”

Người phía sau kinh sợ quỳ xuống: “Tiểu chủ tử, chuyện này giấu rất kín, Huyện chủ không thể phát hiện được.”

“Tam tỷ là người cực kỳ thông minh.” Lúc nói đến Lí Vị Ương, vẻ mặt của Lí Mẫn Đức trở nên ấm áp mà chuyên chú, nhưng đến lúc hắn quay sang, trong giọng nói lại toát lên sự tiêu điều, “Truyền lệnh xuống, tạm thời ngừng sự kiện kia.”

“Nhưng mà…”

Lí Mẫn Đức hơi nghiêng đầu, ánh mắt hung ác nhìn hắn, trầm giọng nói, “Có vấn đề gì?”

Đối diện với đôi mắt ẩn chứa sự ác liệt kia, người đó lập tức hoảng sợ cúi đầu.

Từ sau khi Tam phu nhân chết, cả người Lí Mẫn Đức đã thay đổi, đại khái ngoại trừ Lí Vị Ương, hắn không đặt bất cứ chuyện gì trong lòng. Người đó thầm than, nhưng cũng biết không khuyên can được, muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau vẫn cố mở miệng, “Thật ra tiểu chủ tử không cần phải phiền toái như thế, có thể giết Lí phu nhân…”

Sắc mặt Lí Mẫn Đức không hề biến đổi, “Giết bà ta? Thứ nhất dễ bại lộ thân phận ta, thứ hai quá dễ dãi với bà ta.”

“Tiểu chủ tử, sau lần trước bị ám sát, nơi này đã không còn an toàn, ngài có nên nhanh chóng về nước…”

“Chuyện này không cần nhắc lại.” Lí Mẫn Đức khẽ chạm vào giấy Tuyên Thành Lí Vị Ương đã từng cầm lên, không quay đầu lại nói, “Lui ra đi.”

Ta, bất luận thế nào, cũng không thể tách ra khỏi nàng.

Ta, thật sự muốn ở lại.

Ở lại bên cạnh người này…

Bệnh Đại phu nhân càng ngày càng nặng, theo đạo lý mà nói, Lí Vị Ương phải đích thân đến thăm.

Nhưng mà nàng vừa bước vào cửa, Đỗ ma ma đã dùng ánh mắt cực kỳ cảnh giác nhìn nàng. Lí Vị Ương nâng mắt nhìn xung quanh, chỗ nào cũng dán đầy giấy bùa, trên bàn còn đặt một chén nước bùa, trên đầu Đại phu nhân buộc một dây đai, sắc mặt tái nhợt nằm trên giường.

“Tam tiểu thư sao lại đến đây?” Đỗ ma ma chạy nhanh ra đón.

Lí Vị Ương mỉm cười: “Hôm nay đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, nghe người nói mẫu thân bệnh nặng, haiz, ta thân là nữ nhi, tất nhiên phải đến thăm.”

Đại phu nhân nằm trên giường mở bừng mắt, tuy khuôn mặt gầy hơn, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén vô hạn, khí thế không suy giảm chút nào.

Lí Vị Ương nhìn bà ta, cười nói: “Mẫu thân đã đỡ hơn chưa?”

Đỡ hơn mới là lạ! Đầu tiên Đại tiểu thư bị lão gia đuổi lên núi đóng cửa suy nghĩ, sau đó Đại phu nhân tức quá thành bệnh, hiện giờ trong viện còn có chuyện ma quỷ, bệnh tình Đại phu nhân càng lúc càng nghiêm trọng, đáng tức nhất là, lão gia nghe xong, thậm chí đến liếc mắt nhìn một lần cũng không có, đúng là họa vô đơn chí (họa không chỉ đến một lần). Hiện tại thấy Lí Vị Ương sắc mặt hồng nhuận, vui vẻ thoải mái, Đại phu nhân càng cảm thấy lòng mình như bị chém một đao, máu chảy đầm đìa.

“Ta không sao.” Đại phu nhân mạnh mẽ áp chế lửa giận trong lòng, miễn cưỡng cười nói, “Để con lo lắng rồi.”

Lí Vị Ương nhìn ra được bà ta đang nghĩ một đằng nói một nẻo: “Nghe nói Đại tỷ ở am ni cô tu thân dưỡng tính, hiện giờ hiểu chuyện hơn trước nhiều.”

Sắc mặt Đại phu nhân bỗng chốc xanh mét, Lí Trường Nhạc đã viết không biết bao nhiêu phong thư gửi về, vừa khóc vừa nháo đòi trở về, nhưng dù mình cầu tình thế nào, Lí Tiêu Nhiên cũng không chịu buông tha. Để một nữ nhi như hoa như ngọc ngây người ở nơi thâm sơn cùng cốc đủ ba tháng.

“Đại tỷ của con nếu biết như vậy đã chẳng làm, chung quy cũng vì con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, không phân nặng nhẹ, mới phạm vào tội lỗi, cùng là tỷ muội hy vọng con thay con bé cầu tình với lão phu nhân, để con bé được sớm trở về.”

Lí Vị Ương khó xử nói: “Ai da, mẫu thân biết đấy, phụ thân để Đại tỷ đi tĩnh tâm suy nghĩ, nếu hành vi của Đại tỷ không làm phụ thân vừa lòng, thì ngay cả lão phu nhân cũng không thể đáp ứng. Không bằng mẫu thân khuyên nhủ Đại tỷ, để Đại tỷ sửa đổi.” Nói xong, Lí Vị Ương đứng lên, nói, “Mẫu thân nghỉ ngơi cho tốt, về sau con sẽ thường xuyên đến thăm người vào ban ngày.”

Đại phu nhân nghe xong, nhất thời không hiểu có ý tứ gì.

Lí Vị Ương thở dài: “Chỗ của mẫu thân, buổi tối Vị Ương thật sự không dám tới.”

Đại phu nhân sửng sốt: “Vì sao?”

Lí Vị Ương nhìn xung quanh một vòng, như thể đang tìm kiếm cái gì, quay đầu thản nhiên cười: “Nghe nói phòng này không sạch sẽ, mẫu thân còn bị dọa đến sinh bệnh, con nhát gan, sao dám đến đây?”

“Lí Vị Ương!” Đại phu nhân quát lên một tiếng, nổi giận đùng đùng nhìn nàng, dường như lập tức đứng bật dậy. Bà thở một hơi, lạnh lùng nói: “Ta phúc lớn mệnh lớn, yêu ma quỷ quái tầm thường không thể xâm nhập, về sau chuyện hoang đường này khỏi cần nói nữa! Vô duyên vô cớ làm mất thân phận!”

Lí Vị Ương cười nói: “Mẫu thân nói đúng, bình thường không làm chuyện xấu, nửa đêm không sợ bị quỷ gõ cửa, mẫu thân thiện lương rộng lượng, có lẽ quỷ kia sẽ không tùy tiện đến tìm người.”

Đại phu nhân nhìn nàng rời đi, tức đến mức mắt lật trắng, hôn mê bất tỉnh.

Đỗ ma ma kinh hoảng hô: “Phu nhân! Phu nhân!”

Phúc Thụy viện rối loạn người ngã ngựa đổ, Đỗ ma ma chạy nhanh đi mời đại phu, lại mời tới Đại thiếu gia Lí Mẫn Phong. Lí Mẫn Phong vừa bước vào cửa, thấy Đại phu nhân đang hấp hối nằm trên giường.

“Mẫu thân!” Hắn bước nhanh đến trước giường, thấy Đại phu nhân từ từ mở mắt, “Người thấy đỡ hơn không?”

“Ta không sao.” Đại phu nhân cố sức nói ra một câu, sau đó thở dài thật mạnh.

Lí Mẫn Phong tức giận: “Có phải tiểu tiện nhân kia tới đây?”

Đỗ ma ma nhỏ giọng nói: “Dạ Đại thiếu gia, hôm nay cái Tam tiểu thư kia nói lung tung, làm phu nhân tức quá ngất đi.”

Lửa giận trong lòng Lí Mẫn Phong hừng hực thiêu đốt: “Tiện nhân này!” Sau đó, hắn cúi đầu nói, “Mẫu thân, người uống thuốc trước đã, dưỡng bệnh cho tốt đừng để nó đắc ý! Đầu tiên nó đuổi muội muội đi, hiện tại chạy tới làm người tức giận, con nhất định sẽ tìm cách xử lý nó!”

Đại phu nhân vừa nghe xong, sắc mặt biến đổi: “Con lại muốn làm gì! Ta đã sớm nói với con, nha đầu kia rất tà khí! Lần trước ta muốn phóng hỏa thiêu chết nó, kết quả bên người nó không hiểu sao có thêm một nha đầu võ công cao cường, sau này từ chuyện Cửu di nương, ta lại bị nó trả đũa, hoàn toàn mất đi lòng tin của cha con, còn liên lụy đến muội muội con, ta đã như thế, con càng không phải là đối thủ của nó, cách nó thật xa, nghe thấy chưa! Ta không thể để cả con cũng liên quan vào!”

Lí Mẫn Phong gần như không nói được gì, trong lòng hắn, thật sự hận Lí Vị Ương, mà hiện giờ đối phương là Huyện chủ Nhị phẩm, bên người còn có thị vệ võ công cao cường, hắn căn bản không có biện pháp động đến nàng ta.

“Không thể tiếp tục như vậy được!” Đại phu nhân thở hổn hển một hơi: “Con đem giấy bút đến đây!”

Lí Mẫn Phong kỳ quái: “Mẫu thân, người đã bệnh đến mức này, còn lấy giấy bút làm gì?”

Đại phu nhân nói: “Đừng nhiều lời, lấy đến là được!”

Lí Mẫn Phong khó hiểu sai người mang giấy bút đến, lại nhìn thấy bàn tay run run của Đại phu nhân, tỉ mỉ viết xuống vài chữ.

Lí Mẫn Phong lắp bắp kinh hãi: “Lần này mẫu thân viết thư cho ngoại tổ mẫu?”

Ngoại tổ mẫu của Lí Mẫn Phong, chính là lão phu nhân phủ Tưởng Quốc công.

Đại phu nhân gật đầu: “Ta muốn nhờ mẫu thân hỗ trợ, thay ta trần tình với cha và huynh, mời bọn họ nhanh chóng về kinh.” Tưởng lão phu nhân là nữ nhi của Đại tướng quân khai quốc tiền triều Lâm Tín, bà không chỉ đọc làu sách sử, thông minh hơn người, tính cách còn kiên cường quyết đoán, so với nam nhân bình thường còn lợi hại hơn ba phần, hơn nữa còn là cánh tay đắc lực giúp đỡ Tưởng Quốc công lập nghiệp. Tưởng Quốc công trấn thủ Nam Cương, Quốc công phu nhân bởi vì tuổi lớn, không đi theo, mà ở lại phủ Quốc công. Bình thường, Đại phu nhân sẽ không đi quấy rầy mẫu thân của mình, bởi vì thân thể Tưởng lão phu nhân gần đây ngày càng sa sút, nhưng tình huống hiện tại, Đại phu nhân cảm thấy nếu không để nhà mẹ đẻ ra mặt, chỉ sợ Trường Nhạc sẽ ở lại nơi đó cả đời.

Lí Mẫn Phong lại nhìn thấy Đại phu nhân viết thêm hai ba chữ, nhưng tay run run không cầm nổi bút, trong lòng âm thầm kinh hoảng, từ lúc nào bệnh của mẫu thân nghiêm trọng như vậy. Hắn thấp giọng nói: “Mẫu thân, có chuyện gì cứ để con đi làm, hôm nay người nghỉ ngơi trước đi.”

Đại phu nhân thấy không viết được, dứt khoát ném bút, nói với Đỗ ma ma: “Sai người vào thay quần áo cho ta.”

“Cái gì?” Lí Mẫn Phong hoàn toàn sửng sốt, “Hiện tại mẫu thân còn muốn đi đâu?”

Đại phu nhân lạnh lùng nói: “Dù sao thư cũng không bằng ta tự mình đi một chuyến.”

Hiện tại muốn đến phủ Tưởng Quốc công? Lí Mẫn Phong phát hoảng, Đại phu nhân suy yếu như vậy còn muốn ngồi xe ngựa, quả thực là đi tìm đường chết.

Hắn vội vã mở miệng khuyên bảo, nhưng bất luận hắn nói thế nào, Đại phu nhân cũng không chịu buông tay, nếu hôm nay Lí Vị Ương không tới, có khả năng bà còn chấp nhận, nhưng Lí Vị Ương nói mấy câu kia, rõ ràng nói có khả năng Lí Tiêu Nhiên cả đời cũng không đón Lí Trường Nhạc trở về! Chuyện này sao có thể! Bà nhất định phải tìm cách để Lí Trường Nhạc trở lại Lí gia!

Nhưng Đại phu nhân vừa mới xoay người đứng lên, lập tức nôn ra máu tươi…

—— Lời ngoài truyện ——

Ta phát hiện, các ngươi đều trúng gió rồi… ngày nào cũng rủa Đại phu nhân sớm mất mạng.

_________________________________________

Thanh Mai: Đáp án câu hỏi trước là: Đồi chè

Tiếc là không bạn nào trả lời đúng

Nhưng nhân dịp có tin vui nên TM vẫn up truyện. Tin vui đó là: Thứ nữ hữu độc đã hoàn thành, tác giả kết thúc với 294 Chương, chỉ hy vọng đừng có nhà xuất bản nào mua bản quyền, ko TM sẽ bỏ edit mất =.=

Bình luận