Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 69: Giữa đường hiến nghệ


Ra khỏi hoa viên, đột nhiên Lí Mẫn Đức đứng lại: “Tam tỷ, tỷ không nên mạo hiểm vì ta như vậy, đồ ngự ban không phải để chơi đùa.”

Lí Vị Ương cười, không nói gì.

Bạch Chỉ lại mở miệng nói: “Trâm đó không phải là đồ bệ hạ ngự ban, tiểu thư chỉ hù dọa bọn họ thôi.”

Khóe miệng Lí Mẫn Đức nhếch lên, nở nụ cười.

Lí Vị Ương nhìn hắn, chỉ nhẹ nói: “Mẫn Đức, chuyện như hôm nay, đệ không cần thiết phải nhẫn nhịn đến mức đó.”

Lí Mẫn Đức buông mắt xuống: “Sau này sẽ không.”

Lí Vị Ương kỳ quái, không biết rốt cuộc hắn nói sau này sẽ không bị những người đó ức hiếp, hay là không ăn nói khép nép nhẫn nhục cầu toàn như vậy.

Vừa định nói tiếp, thì nghe thấy Bạch Chỉ nói: “Tiểu thư, Tam điện hạ đi ra.”

Vừa quay đầu lại, thấy đi sau hai tỳ nữ dẫn đường, có một nam tử trẻ tuổi mặc mỹ phục chậm rãi đi tới, đúng là Thác Bạt Chân vừa rồi còn ngồi trong đình, có lẽ là đang rời đi.

Ánh mắt Lí Vị Ương hơi nheo lại, áo lông chim điêu đẹp đẽ quý giá trên người Thác Bạt Chân, là do Hoàng đế ban thưởng, toàn bộ Đại Lịch không quá năm cái, hiện giờ xem ra vị Hoàng tử xuất thân không cao này đã ẩn giấu mũi nhọn tiến dần vào trung tâm quyền lực rồi.

Thấy hắn đi tới, Bạch Chỉ cùng các tỳ nữ vội vàng cúi đầu khom người, nhường đường, Thác Bạt Chân lại dừng ngay trước mặt Lí Vị Ương.

“Huyện chủ…” Hắn nghiêng đầu nhìn Lí Vị Ương, thản nhiên nói, “Hôm nay đã coi chúng ta thành khỉ để đùa giỡn rồi.”

Đám người Bạch Chỉ sợ tới mức nói không ra lời, Lí Mẫn Đức nắm chặt nắm tay.

“Đúng là cả gan làm loạn.” Thác Bạt Chân thở dài một tiếng nói.

“Đúng vậy, lá gan của ta luôn rất lớn.” Sắc mặt Lí Vị Ương bình tĩnh ngoài dự đoán của mọi người.

Kiếp trước nàng luôn ái mộ trượng phu của mình, đồng tình với xuất thân hèn kém của hắn rồi không ngừng quyết tâm nỗ lực, khi đó trong mắt nàng người đó là một phu quân hoàn hảo, là chỗ dựa vững chắc như thiên địa, qua một đời, người trước mắt không hề thay đổi, hắn vẫn cương nghị quyết đoán như trước, tâm tính cứng cỏi, có thủ đoạn, có quyết đoán, có mưu trí, không thể phủ nhận là rồng giữa chốn người. Nếu có thể, cả đời Lí Vị Ương cũng không muốn nhìn thấy con người trước mắt, bởi vì nàng rất hiểu nam nhân này, tâm cơ hắn thâm trầm, ra tay tàn nhẫn, để đạt được mục đích không từ thủ đoạn, chỉ thích đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay. Người như vậy, ngươi vĩnh viễn không đoán được điều hắn muốn rốt cuộc là gì, đồng thời cũng không biết hắn đối xử với ngươi chân tình hay là giả ý.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, gần như trong nháy mắt, có sự lạnh lẽo tỏa ra.

“Không biết Tam công tử có thể dời bước được không,” Thác Bạt Chân thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói.

Lí Mẫn Đức nhìn Lí Vị Ương, thấy nàng gật đầu, đồng tử Lí Mẫn Đức co rút lại, sau đó lui về sau mấy bước, tạo không gian cho hai người.

“Điện hạ có lời gì muốn nói sao?” Lí Vị Ương nhướng mày.

“Trong tuyết thưởng thức mai, đúng là một cảnh trí đẹp…” Thác Bạt Chân không trả lời, mỉm cười nhìn phía xa xa.

“Tam điện hạ thật là nhàn hạ thoải mái…” Lí Vị Ương cười.

Thác Bạt Chân phất tay, đám tỳ nữ đều lui về phía sau, ngay cả Bạch Chỉ, cũng bất đắc dĩ rời khỏi hành lang.

“Ta chỉ muốn nói với nàng vài lời, xem trong đầu nàng rốt cuộc đang suy nghĩ gì mà thôi.” Nụ cười mỉm của Thác Bạt Chân mang theo sự lạnh nhạt.

“Chuyện đó can hệ gì đến Tam Hoàng tử.” Lí Vị Ương hỏi.

Thác Bạt Chân cười ha ha, tiếng cười thanh thoát, làm kinh động đám chim sẻ đang kiếm ăn cách đó không xa: “Hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt, Tam tiểu thư quả thật nhanh mồm nhanh miệng, dù thế nào cũng có thể thoát thân, hôm nay Cao Tiến nhảy xuống hồ nước lạnh thấu xương, không chết cũng bị lột da… Tâm địa nàng thật ngoan độc, đúng là làm người khác vô cùng bội phục.”

Lần này đến phiên Lí Vị Ương nở nụ cười.

Tươi cười của Lí Vị Ương so với hoa mai còn sáng lạn hơn: “Là tại hắn gieo gió gặt bão.”

“Thật ra hiện giờ nàng hoàn toàn không nên làm như vậy…” Thác Bạt Chân ngừng cười, đột nhiên nghiêm mặt nói.

Lí Vị Ương nhướng mày: “Ồ, nguyện nghe rõ hơn.”

“Nhìn qua hành vi của nàng, có vẻ hoàn toàn không chú ý đến Lí gia, cuộc sống nàng gần đây tốt hơn nhiều, tương lai còn có thể sống tốt hơn nữa, nhưng nàng phải biết rằng, nếu không có Lí gia, Lí Vị Ương nàng cái gì cũng không có, cho nên tiếp theo…” Thác Bạt Chân thản nhiên nói.

Còn chưa nói xong, đã bị Lí Vị Ương ngắt lời.

“Điện hạ, nơi này không có người khác, khỏi cần nói đạo lý to lớn làm gì.” Lí Vị Ương cười, “Huống chi, điện hạ cảm thấy ta sẽ nghe lời điện hạ sao?”

“Lí Vị Ương, để hả giận, đem cả bản thân ra đánh cược, đáng giá sao?” Thác Bạt Chân đột nhiên hỏi: “Có lẽ những người này đã giẫm lên tôn nghiêm của nàng, nhưng bản tính con người chính là như thế, ngồi trên cao giẫm xuống phía dưới, có thời gian oán hận người khác, không bằng tốn chút thời gian, nhanh chóng đứng ở nơi bọn họ không thể với tới, để bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể ngưỡng mộ nàng…” Bất giác, ý tứ trong lời nói của hắn thay đổi, Lí Vị Ương gần như cho rằng hắn không phải nói về nàng, mà đang nói chính hắn.

Bởi vì Thác Bạt Chân xuất thân đê tiện, cho nên hắn luôn bị những người khác khinh thường. Cũng vì như thế, dã tâm của hắn ẩn giấu so với người khác càng sâu hơn, không phải hắn không thù hận, mà hắn hóa thù hận thành động lực hướng về phía trước, từng bước một đi lên cao, từ một Hoàng tử bị người khác chế nhạo biến thành Hoàng đế cao cao tại thượng, hiện giờ xem ra, hắn đang có ý đồ dùng dạng lý luận này khuyên Lí Vị Ương, không, hoặc là muốn Lí Vị Ương đứng bên chiến tuyến của hắn.

“Vị Ương, hiện giờ nàng đã có được danh dự địa vị người bình thường khó có được, phụ hoàng cùng Thái hậu đều rất coi trọng nàng, nàng đã làm được như vậy, vì sao phải vẽ rắn thêm chân?”

Hắn hướng dẫn từng bước một, Lí Vị Ương nhìn hắn, đột nhiên cười.

“Điện hạ, điện hạ bỗng dưng kiên nhẫn với ta như vậy…” Nàng ngẩng đầu nhìn về phía hắn, “Thật làm ta được sủng ái mà kinh hoảng. Như vậy, theo ý điện hạ, ta nên làm thế nào?”

Gương mặt anh tuấn của Thác Bạt Chân mang theo sự thoải mái, hắn cho rằng Lí Vị Ương đã bị thuyết phục, hoặc là, bước đầu tiên của hắn đã thành công.

“Nếu như ta là nàng, sẽ nghĩ cách giao hảo với mọi người, nhân cơ hội bước lên cao, để bệ hạ cùng Thái hậu càng lúc càng thích nàng, sủng ái nàng, tương lai mưu cầu tiền đồ rộng lớn. Vị Ương, nếu nàng nguyện ý, ta có thể cầu phụ hoàng, để nàng trở thành Trắc phi của ta —— “

Trắc phi?

Ha ha ha ha, hoá ra là có ý định như vậy. Lí Vị Ương lạnh lùng cười, kiếp trước kiếp này giống hệt nhau, kiếp trước nam nhân này vì tranh thủ sự ủng hộ của Lí Tiêu Nhiên cùng binh quyền Tưởng gia mới đến cầu cưới Lí Trường Nhạc, ai ngờ nhận về một thứ nữ, hắn rõ ràng cực kỳ bất mãn lại tỏ ra không có việc gì, lợi dụng mình duy trì sự cân bằng bên ngoài với Lí gia, cũng thành công nhận được sự ưu ái của Hoàng đế, từng bước một mưu hại những Hoàng tử khác, cuối cùng thành công đăng vị, sau khi đăng vị để duy trì quyền lực, không chút do dự biếm mình vào lãnh cung để Lí Trường Nhạc lên làm Hoàng hậu. Mà hiện giờ, hắn lại cầu thân mình. Nam nhân này, hành vi nhìn qua có vẻ mâu thuẫn, nhưng thật ra không có gì kỳ quái, tất cả đều dựa theo một quy tắc, ai có giá trị lợi dụng, thì người đó có thể ở lại bên cạnh hắn.

Trắc phi? Nàng lại không có hứng thú làm đá lót đường một lần nữa, trong lòng Thác Bạt Chân khinh thường thân phận thứ xuất của mình, người hắn vốn định cầu cưới, là Lí Trường Nhạc hòn ngọc quý của Lí gia, khuynh quốc khuynh thành.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Thác Bạt Chân, xuất hiện sự thương tiếc dịu dàng: “Từ xưa đến nay, nam nhân muốn quyền thế có rất nhiều cách thức, nhưng nữ tử lại chỉ có thể dựa vào phu quân. Nàng biết không, xuất thân của ta cũng không cao, thậm chí có thể nói là cùng cảnh ngộ với nàng, ta cũng có người để hận, nhưng hiện tại ta chấp nhận cam chịu, không giống nàng, gây thù hằn khắp xung quanh. Nếu nàng tin ta, ít nhất ta có thể trợ giúp nàng.”

“Tam điện hạ, điện hạ có từng từng bị người khác đánh đập.”

Thác Bạt Chân khó hiểu.

“Điện hạ có từng đói đến mức vào chuồng heo tranh ăn cùng heo?”

“Điện hạ có bị người khác coi như ngựa cưỡi, coi như chó sủa, chỉ bởi vì người ta thiếu đồ chơi…”

“Tam điện hạ, người có biết cái gì gọi là hận, cái gì gọi là đau khổ?”

Lí Vị Ương đột nhiên nhạo báng một tiếng.

Thác Bạt Chân nhìn nàng, không nói gì.

“Điện hạ nói người hiểu mùi vị hận thù? Điện hạ có gì để oán hận? Điện hạ có cẩm y hoa phục, tiền hô hậu ủng, cái gọi là oan ức tủi thân, chỉ là thân phận không cao, bị người khác xem thường hoặc nói vài câu nhục nhã mà thôi, chúng ta không phải cùng một loại người.” Lí Vị Ương lạnh lùng cười, “Ta đã nói qua, chúng ta vĩnh viễn không thể là cùng một loại người. Cho nên những lời này, Tam điện hạ, không cần phải nói lại nữa.”

Dùng lời đả động không thành công, Thác Bạt Chân lạnh lùng cười không nói gì.

Cơ hội hắn đã đưa cho nàng, nếu không phải nàng ta có giá trị lợi dụng, hắn sẽ không đứng trong gió lạnh nói với nàng ta lâu như vậy. Đôi môi hồng nhuận mịn màng góc cạnh của Thác Bạt Chân cong lên thành nụ cười lạnh lùng: “Đã như vậy, tùy ý nàng.” Nói tới đây, khuôn mặt hắn mang theo sự khác thường, câu cuối cùng càng nhấn mạnh hơn.

Nói xong, hắn phất tay áo rời đi, Lí Vị Ương nhìn bóng lưng hắn, cười lạnh.

Cách đó không xa, Lí Mẫn Đức nhìn chằm chằm tình hình chỗ Lí Vị Ương, hắn nắm tay lại thật chặt. Nếu không vì hắn, Tam tỷ sẽ không phải lui tới với những người này, rõ ràng là đi lột da lão hổ.

Trong mắt hắn xuất hiện ánh sáng lạnh lẽo đóng băng, tựa như một thanh đao sáng bằng tuyết.

Cái thế giới kia, không phải hắn muốn là có thể đi vào, ít nhất hiện tại hắn không thể, ngay cả có Lí Vị Ương giúp cũng không thể, điều này đả kích lớn đến hắn.

Xung quanh Tam tỷ có rất nhiều người, tuy biết nàng cùng những người kia không có quan hệ tình yêu, nhưng hai người đó, phảng phất như có sự liên hệ nào đó hắn không thể nắm trong tay, nếu Tam tỷ thật sự không để ý đến Thác Bạt Chân, vì sao nàng luôn toát ra sự chán ghét nhàn nhạt cùng oán hận…

Hắn cúi đầu, có lẽ là hắn quá ích kỷ, Tam tỷ cùng mình không có ràng buộc huyết thống, ngoại trừ hứa hẹn với Tam phu nhân, nàng không cần phải che chở hắn như vậy. Nhưng mà hắn – lại cố chấp ích kỷ muốn giữ hết toàn bộ sự quan tâm cùng ánh mắt của Lí Vị Ương.

Không một ai, lo lắng vì hắn như vậy, che chắn trước mặt hắn bảo vệ hắn.

Chỉ có điều, thế giới của Tam tỷ, thật sự có rất nhiều cố kỵ, rất nhiều người phức tạp, rốt cuộc hắn phải làm thế nào, mới có thể để trong lòng Lí Vị Ương, chỉ có một mình hắn.

Từ sau chuyện ở hoa viên, bất cứ lúc nào đám người Lí Trường Nhạc đụng mặt Lí Vị Ương, đều đi vòng qua, chỉ sợ không cẩn thận đụng rơi trâm cài trên đầu nàng, chạm hỏng vòng ngọc nhẫn ngọc trên tay nàng, bộ dáng đó, thật quá buồn cười. Lí Vị Ương nhìn thấy, cũng không thèm để ý, nàng biết, người chân chính sẽ động thủ với mình, Đại phu nhân, đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.

Qua tết âm lịch không bao lâu là đến tháng ba.

Lúc xuân ấm hoa nở, yến hội được tổ chức nhiều nhất, nhà nào cũng nhận được bái thiếp. Lão phu nhân chọn lựa thật lâu, cuối cùng quyết định dẫn theo Lí Vị Ương đi ra ngoài gặp mặt mọi người.

Thường ngày lão phu nhân không ra khỏi cửa, có thể đưa bái thiếp mời được bà, nhất định là đến từ Hoàng gia, thiệp mời lần này, đến từ Vĩnh Ninh Công chúa của bệ hạ. Nói đến vị Vĩnh Ninh Công chúa này, là do một Huệ tần địa vị thấp kém sinh ra, Huệ tần đó khó sinh mà chết, Vĩnh Ninh Công chúa được đưa đến chỗ Hoàng hậu để bà nuôi nấng, Hoàng hậu chỉ có một đứa con là Thái tử, cho nên cẩn thận nuôi nấng Vĩnh Ninh Công chúa, lại nói tiếp, vị Công chúa này lớn hơn Thái tử bốn tuổi. Đến lúc nàng ấy mười lăm tuổi, Hoàng đế đã lệnh cho lễ Bộ tìm Phò mã cho nàng. Nhưng vì tiền triều đã phát sinh chuyện Phò mã phản loạn, cho nên Công chúa xuất giá, có một quy củ phải tuân thủ, chính là Phò mã tương lai không thể vào triều làm quan, Phò mã cũng chỉ là một chức vị hư ảo được lĩnh bổng lộc mà thôi. Hơn nữa Công chúa là kim chi ngọc diệp, không cẩn thận đụng chạm thì sẽ phạm tội lớn, cứ như thế, các thế gia đại tộc chân chính, đường quan chắc chắn, có con trai văn võ song toàn, đều không nguyện ý kết thân với Hoàng gia. Mà Hoàng đế nhìn trúng ai, ai phải làm Phò mã, không muốn làm cũng không được.

Đến lúc Vĩnh Ninh Công chúa đủ tuổi, trong Hoàng cung vừa đưa ra tin tức tuyển chọn, tất cả nhà hào môn quý tộc lập tức tìm mọi biện pháp cho con trai vừa đến tuổi của mình đi cưới thê tử, nhất là Quốc công đương thời Chu gia, cả bốn con trai bỗng chốc đều đính hôn, điều này làm cho Hoàng đế vốn định chọn ra một người thuộc Chu gia vô cùng tức giận. Hoàng hậu tự mình gọi phu nhân Chu Quốc công vào cung, ép buộc bà chọn ra một đứa con văn võ song toàn để đặt hôn phối. Phủ Quốc công không dám cãi lại, nhưng thật sự luyến tiếc bốn đứa con Đại phòng văn võ song toàn của mình, đành bằng mặt không bằng lòng tiến cử trưởng tử Nhị phòng của phủ Quốc công Chu Minh Xương làm Phò mã. Hoàng đế triệu kiến Chu Minh Xương, thấy hắn quả nhiên tuấn tú nho nhã thì rất vừa lòng, phái tổng quản thái giám thân cận nhất đi điều tra vị Chu công tử này, tổng quản thái giám cũng là người có lòng tham, sau khi nhận được hối lộ lớn, thì hắn đương nhiên tâng bốc không hết lời.

Vĩnh Ninh Công chúa thuận lợi vui vẻ gả qua, đây vốn là chuyện tốt, chỉ có điều Chu Minh Xương không được tốt như bề ngoài, từ nhỏ hắn đã là người lòng dạ hẹp hòi, trong người còn có bệnh lao, bởi vì lên làm Phò mã, nên đường quan vô vọng, lại bị các đường huynh đệ trong nhà trào phúng, càng họa vô đơn chí. Trong hôn lễ, nhất thời kích động cùng mệt nhọc quá độ mà Chu Minh Xương nôn ra máu ngay trước mặt mọi người. Sau hôn lễ không lâu, Vĩnh Ninh Công chúa phát hiện ra chân tướng, vô cùng tức giận, Chu Minh Xương có tật giật mình, càng bệnh không dậy nổi, sau khi thành hôn chỉ nửa năm, cứ như thế quy thiên. Chuyện đã đến nước này, mọi thứ không giấu giếm được nữa, Hoàng đế cho sung quân lưu đày toàn bộ phủ Quốc công, giết tên thái giám nhận hối lộ, một lần nữa tu kiến phủ Công chúa, để Vĩnh Ninh Công chúa ở.

Công quý cao quý chảy huyết mạch của Hoàng đế, tuy không cần tuẫn tiết vì Phò mã chết, nhưng cũng không còn tâm tư tái giá, chỉ đành sống qua ngày trong phủ Công chúa tráng lệ lại lạnh như băng. Một thời gian trôi qua, nàng ấy tất nhiên cảm thấy nhàm chán, nên thường xuyên tổ chức yến hội trong phủ Công chúa, chiêu đãi các quý tộc Kinh đô, đến tán gẫu giải sầu.

Trong xe ngựa, lão phu nhân nói đến những chuyện xưa, bề ngoài Lí Vị Ương nghiêm cẩn lắng nghe, nhưng thực ra, tâm tư của nàng đã bay đi rất xa.

Những điều người khác biết, chỉ là mặt ngoài. Hoàng gia, vĩnh viễn không làm chuyện ngu ngốc. Lúc trước Quốc công là công thần khai quốc của tiên đế, hơn nữa bốn con trai của ông đều chiếm cứ chức vụ quan trọng trong triều, một người trong đó còn nắm giữ hai vạn binh quyền, dần dần bắt đầu kiêu ngạo ngang ngạnh, không còn cung kính cùng trung thành với Hoàng đế như trước, Hoàng đế muốn loại trừ Chu gia, mà đợi hai năm vẫn chưa tìm được lý do hoàn hảo, hơn nữa có lý do gì danh chính ngôn thuận hơn so với tội khi quân phạm thượng? Vĩnh Ninh Công chúa, có lẽ chỉ là một quân cờ của Hoàng gia. Bởi vì cuộc hôn nhân này, nàng ấy đã bỏ cả hạnh phúc của mình, như thế, cống hiến của nàng ấy cho Hoàng gia, xem như rất lớn.

“Vĩnh Ninh Công chúa thật là đáng thương, sao có thể gả cho một nam nhân như vậy.” Lão phu nhân lắc đầu thở dài.

Lí Vị Ương cười, không nói gì. Nàng biết thật ra Vĩnh Ninh Công chúa cùng tiền Phò mã rất ân ái, tuy thân thể Phò mã không tốt, nhưng thơ văn phong lưu, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, hơn nữa tính tình chu đáo đôn hậu, cùng với Công chúa là một đôi phu thê như hình với bóng. Mấy lời lòng dạ hẹp hòi, đố kị người tài, căn bản là thứ giả dối bịa đặt. Sau này Phò mã chết đi, năm đó Lí Vị Ương đã từng nghe thấy Hoàng hậu lỡ lời, thật ra không phải chết vì bệnh lao…

“Đúng vậy, Công chúa đúng là rất đáng thương.” Lí Vị Ương gật đầu, xem như đáp lại lời lão phu nhân nói.

“Cũng vì vậy, hiện giờ bệ hạ mới hậu đãi Công chúa như thế, hai ngày trước lại tặng năm ngàn mẫu ruộng điền cho Công chúa làm biệt viện, lần này con đi, phải nói chuyện nhiều với Công chúa, để Công chúa thích con, có thể trở thành khách quen của phủ Công chúa, con mới được những người khác tiếp nhận.”

Lí Vị Ương gật đầu, trong lòng lại đang nghĩ đến chuyện khác.

“Lão phu nhân, bái thiếp lần này —— “

Lão phu nhân chậm rãi nở nụ cười: “Đại tỷ của con đang đóng cửa suy nghĩ, tất nhiên không thể dẫn nó đến.”

Lí Vị Ương cũng cười, con ngươi xinh đẹp mang theo sự châm chọc nhàn nhạt, Lí Trường Nhạc vì chuyện năm biện pháp cứu tế mà nhận không ít chê trách, hiện giờ cần nhất là lộ diện ở những yến tiệc lớn, rửa sách ấn tượng không tốt trước mặt mọi người. Yến hội của Công chúa hôm nay, người được mời đều là quan to quý nhân, Đại phu nhân sao có thể bỏ qua cơ hội quý giá như vậy.

Mẹ con nàng ta tuyệt đối không cam tâm bị người khác ngáng đường, cho nên, chỉ sợ lần này lão phu nhân tính sai rồi.

Lí Mẫn Đức lẳng lặng nhìn hai người, không hé miệng nói gì. Hôm nay lão phu nhân căn bản không định dẫn hắn theo, nhưng Tam tỷ lại nói, sau khi Tam phu nhân qua đời, hắn luôn buồn bực rầu rĩ không vui, thỉnh cầu lão phu nhân dẫn hắn ra ngoài giải sầu, nhưng mà hắn biết, sự thật là, Tam tỷ lo lắng không muốn để hắn ở lại Lí gia một mình.

Chẳng lẽ, hắn đã nhu nhược đến mức chuyện gì cũng cần Tam tỷ bảo vệ sao? Lí Mẫn Đức buông hàng mi thật dài xuống, ánh mắt phức tạp. Có lẽ, hắn nên để Tam tỷ biết, hắn không yếu đuối như nàng nghĩ, đôi lúc là hắn đang ẩn nhẫn, không muốn để lộ mũi nhọn mà thôi.

Phủ Công chúa tọa lạc ở phía nam Kinh đô, chiếm trọn trăm mẫu, Lí Vị Ương ngồi xe ngựa đi vào, kéo rèm lên, thấy dọc đường đi cây cối xanh um, hoa cỏ trải dài, lầu các so le lẫn nhau, đình đài thấp thoáng, phủ Công chúa, như thể cất chứa toàn bộ mùa xuân.

Tại trước cửa vào trang viên, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, Lí Vị Ương đỡ lão phu nhân xuống xe, nhưng, chỉ liếc mắt đã nhìn thấy xe ngựa của Đại phu nhân. Mà Lí Trường Nhạc vốn nên ở trong nhà tĩnh tâm suy nghĩ, lại trang điểm xinh đẹp, đứng bên cạnh Đại phu nhân, hàn huyên cùng các phu nhân xung quanh.

Vẻ tươi cười của lão phu nhân, trong nháy mắt cứng đờ lại.

Quả nhiên là đến! Tay Lí Vị Ương dưới lớp áo chậm rãi nắm chặt, cố gắng không để bản thân toát ra cảm xúc hưng phấn, nhẹ nhàng đỡ lấy tay lão phu nhân, lão phu nhân mới phản ứng lại, đen mặt: “Trường Nhạc không phải còn đang sinh bệnh sao, sao lại chạy đến đây.”

Lí Vị Ương cười: “Chuyện của Đại tỷ, tất nhiên là đã được phụ thân cho phép.”

Sắc mặt lão phu nhân càng khó coi, Lí Tiêu Nhiên làm việc cẩn thận, sắc sảo ổn thỏa, vậy mà cố tình quá sủng ái nữ nhi này, nam nữ đơn phòng trong triều không nhiều, huống chi những yến tiệc thế này, thường biến thành yến tiệc thân cận giữa nam nữ quý tộc, nhìn bộ dáng này, bọn họ còn chưa hết hy vọng.

Lí Trường Nhạc chú ý tới gì đó, ngước mắt nhìn qua bên này, vừa hay đối diện với ánh mắt của Lí Vị Ương.

Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu xuống người Lí Vị Ương, vẫn mặc tố y trắng như tuyết, uyển chuyển nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân đều tỏa ra sự lạnh nhạt thản nhiên. Bất cứ lúc nào nhìn, nàng ta đều có bộ dáng không quan tâm gì cả, thế mà tâm tư tinh xảo, thủ đoạn độc ác, Lí Trường Nhạc không kìm lòng được, tay nắm chặt lại, trên mặt nở nụ cười như hoa tươi mùa xuân: “Tam muội.”

Lí Vị Ương cười: “Đại tỷ.”

Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, nói: “Đúng là không biết xấu hổ.”

Lí Trường Nhạc biến sắc, tươi cười gượng gạo như đeo mặt nạ, từ trên trán xuất hiện một khe nứt, cuối cùng vết nứt kéo dài đến toàn bộ khuôn mặt, răng rắc vỡ nát.

Nàng không ngờ, qua chuyện Vu cổ, lão phu nhân lại căm ghét nàng đến mức này.

Lão phu nhân thấy vẻ mặt nàng ta thay đổi, lạnh lùng cười, nhưng không nói thêm gì nữa, phất tay, ý bảo đám người Đại phu nhân đi theo sau mình. Đã đến rồi, thì không thể bỏ về ngay trước mặt mọi người, chỉ có điều, trong lòng bà vẫn thấy cực kỳ không thoải mái.

Đại phu nhân thở phào nhẹ nhõm, bà biết, tuy hiện giờ lão phu nhân rất không thích Lí Trường Nhạc, mà con bé dù sao cũng là người Lí gia, trước mặt người ngoài, lão phu nhân sẽ không khó xử con bé. Lúc này mỉm cười với Lí Trường Nhạc, nói: “Vào đi thôi.”

Lí Trường Nhạc vui vẻ hẳn lên, nhẹ nhàng nhấc gót sen đi bên cạnh Đại phu nhân, đương nhiên, dọc đường đi, thu hút vô số ánh nhìn. Sắc đẹp của Lí Trường Nhạc truyền khắp Hoàng thất dân gian từ lâu, không ít người đã từng gặp nàng, nhưng mỗi lần nhìn thấy, lại kinh diễm như lần đầu gặp mặt. Lúc này nàng chỉ tùy tiện đứng nơi đó, đã như chiếu sáng toàn bộ hoa viên. Nhưng mọi người đồng thời chú ý tới Tam tiểu thư Lí Vị Ương của Lí Thừa tướng, nàng ấy với thân phận thứ nữ lại được Hoàng đế sắc phong làm An Bình Huyện chủ, cũng là một chuyện làm người khác thấy ngạc nhiên, hiện giờ lão phu nhân phủ Thừa tướng còn đặc biệt dẫn nàng ấy đến yến hội, ý tứ coi trọng Tam tiểu thư cũng thể hiện rất rõ ràng.

Ngụy Quốc phu nhân cùng Cao Mẫn đã đến từ trước, nhìn thấy Đại phu nhân thì vội vàng đến chào hỏi, đối với Lí Vị Ương thì hoàn toàn coi như không thấy. Lí Vị Ương cũng không thèm để ý, ánh mắt lướt qua toàn bộ yến hội. Yến hội lần này được bày lộ thiên (ngoài trời) trong hoa viên, khắp hoa viên bao phủ bởi từng cụm hoa tươi, từng đóa, diễm lệ yêu kiều, hoa lệ đẹp đẽ, phảng phất như được tô son, chiếm hết cả xuân phong. Giữa hoa viên trải một tấm thảm thật lớn, thảm được thêu hoa văn Phù dung cùng hoa Tường Vân, ngoại trừ chỗ ngồi trên cao phía bắc cho chủ nhân yến tiệc, thì hiển nhiên số bàn còn lại là chỗ ngồi cho khách nhân. Lại nhìn thấy các quý phu nhân cùng tiểu thư ngồi ở phía tây, còn phía đông, ngồi theo thứ tự là Tam Hoàng tử Thác Bạt Chân, Ngũ Hoàng tử Thác Bạt Duệ, Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc, còn có Bát Hoàng tử Thác Bạt Thông vừa mới tròn mười một tuổi.

Thác Bạt Chân ngồi phía trên cùng ở khu khách phía đông, quần áo gấm màu xanh thêu hoa, khuôn mặt anh tuấn, cực kỳ thu hút ánh nhìn. Còn Thác Bạt Ngọc ngồi ở vị trí thứ ba khu phía đông, đội miện ngọc, mặc áo bào trắng thêu chỉ bạc, áo bào trắng như ngọc, làm cả người hắn như đang tỏa sáng chói mắt. Chỗ ngồi của hai người không cách xa nhau, thỉnh thoảng trò chuyện cười đùa vài câu, nhìn bọn họ giống như huynh đệ tốt chốn dân gian, ngồi cùng nhau nói chuyện uống rượu, Lí Vị Ương có ảo giác rằng mình đang nằm mơ.

Ánh mắt Thác Bạt Chân, đột nhiên nhìn tới, liếc mắt đã thấy Lí Trường Nhạc diễm quang lóa mắt, sau đó, bất giác dừng lại trên người Lí Vị Ương quần áo màu sắc mộc mạc.

Tam phu nhân phủ Thừa tướng vừa mới qua đời, tuy chỉ là thẩm mẫu (thím), nhưng xuất phát từ sự tôn trọng, Lí Trường Nhạc không nên mặc quần áo tiên diễm như vậy, so sánh, nhận thấy Lí Vị Ương thông minh cẩn trọng hơn nhiều. Nói thật, hiện giờ, Thác Bạt Chân cực kỳ thấy thất vọng vì Lí Trường Nhạc. Không đủ thông minh để lộ rõ mũi nhọn, cộng thêm không có khả năng ẩn nhẫn, nữ nhân như vậy, thật sự xứng ở cạnh mình sao? Nàng ta có năng lực trợ giúp mình được bao nhiêu?

Mà Ngũ Hoàng tử bên cạnh từ lúc nhìn thấy Lí Trường Nhạc, ánh mắt không dời đi được, ban đầu trong lòng hắn tính toán, tìm cơ hội nói rõ tâm ý với mẫu phi, sau đó để phụ hoàng ban Lí Trường Nhạc cho mình. Nhưng mẫu phi lại nói cho hắn biết, gần đây phụ hoàng rất căm tức Lí Trường Nhạc, lúc này không thích hợp đề cập đến chuyện đó, cho nên hắn mới miễn cưỡng kiềm chế lại.

Thác Bạt Ngọc cũng chú ý tới Lí Vị Ương, ban đầu trong mắt hắn, tiểu nha đầu này rất thông minh, nhưng cũng gian xảo, như một con hồ ly. Nhưng lúc này nhìn nàng ăn mặc trang điểm chỉnh tề, khuôn mặt mang ý cười, tóc mai đen như mực, làn da ngọc, không khác biệt so với các tiểu thư khuê các bình thường, hắn gần như hoài nghi, tiểu nha đầu mình từng gặp khóc lóc om sòm hại người lúc trước, căn bản không phải là nàng.

Lí Vị Ương đứng bên cạnh lão phu nhân, hàng mi buông xuống, khóe miệng tươi cười đúng mực, so với Lí Trường Nhạc phô trương cao quý, nàng có vẻ dịu dàng dễ thân cận, hơn nữa bình dị gần gũi.

“Tam tỷ, ta sang bên nam nhân ngồi.” Lí Mẫn Đức nhìn thoáng qua phía xa xa, nhìn thấy đường huynh của mình Lí Mẫn Phong đã đến từ sớm, đang hàn huyên cùng người khác, cho dù cực kỳ chán ghét hắn, nhưng cũng biết mình và hắn phải ngồi cùng nhau.

Lí Vị Ương cười với hắn, nói: “Đi đi.”

Không để Mẫn Đức một mình ở lại Lí gia, không chỉ vì bảo vệ hắn, mà còn làm hắn bớt thời gian suy nghĩ miên man.

Đang nghĩ đến đây, nghe thấy tỳ nữ từ xa nói vọng tới: “Vĩnh Ninh Công chúa giá lâm —— “

Lí Vị Ương cười, quay đầu nhìn, thấy đầu kia của hành lang gấp khúc thật dài, một nữ tử dẫn đầu đám tỳ nữ phía sau thướt tha đi đến. Nàng ấy búi tóc thật cao, dùng mười cây trâm để giữ mái tóc như áng mây, dung nhan đoan chính thanh nhã, quần áo sang trọng xa xỉ, đúng là Vĩnh Ninh Công chúa. Nhưng Lí Vị Ương lại khe khẽ thở dài dưới đáy lòng. Hiện giờ Vĩnh Ninh Công chúa chỉ mới hai mươi tuổi, lại vô cùng tiều tụy. Gương mặt vốn nên hồng nhuận tươi tắn lại che phủ bởi lớp son phấn xám trắng dày đặc, làn da trắng nhợt, đuôi mày khóe mắt đầy sự mỏi mệt. Đương nhiên tệ nhất vẫn là ánh mắt của nàng ấy. Tối đen, tựa như một cái động sâu không đáy, nếu không phải đôi mắt ấy thỉnh thoảng chuyển động, thì quả thật không giống một con người còn sống. Tuy rằng đầu đầy châm ngọc, cả người lăng la tơ lụa, nhưng vẫn không thể che giấu đi khí chất suy bại, làm người khác có cảm giác như không còn sinh khí.

Công chúa so với người trong kí ức của Lí Vị Ương, giống nhau như đúc.

Vĩnh Ninh Công chúa được nữ quan cao gầy tú lệ bên cạnh đỡ tay, ngồi vào chỗ, các vị Hoàng tử đang ngồi đều đứng lên hành lễ, vị Hoàng tỷ này, luôn được phụ hoàng mẫu hậu thương yêu, vô cùng coi trọng nàng ta, bọn họ ai cũng không dám chậm trễ.

Lí Vị Ương thấy Công chúa mỉm cười gật đầu với mọi người, trong lòng lại khổ sở thay cho nàng ấy. Yến hội này, căn bản không phải là nàng ấy muốn tổ chức, mà chỉ sợ xuất phát từ ý kiến của Hoàng đế Hoàng hậu, bọn họ lợi dụng nữ nhi này, cho nên dùng các phương thức khác để mang lại sự tôn vinh cho nàng ấy, cứ cách ba tháng nhất định tổ chức một yến hội, để mọi người biết Vĩnh Ninh công chúa được hậu đãi được tôn trọng, mỗi lần như vậy, chẳng khác nào để lại một vết đao trong lòng Vĩnh Ninh.

Yến hội được cử hành như bình thường.

Rượu uống được nửa, Vĩnh Ninh Công chúa nói: “Yến hội hôm nay, đa tạ các vị đã đến tham dự, trước đó phụ hoàng đã ban cho ta một vị nhạc sĩ, tài đánh đàn cao siêu, mời nàng ấy tấu một khúc cho mọi người đi.”

Lúc này, mọi người thấy một thiếu nữ mặc y phục hồng phấn, da trắng như tuyết, cung kính đi lên, nàng ấy hành lễ với các quý nhân, rồi bắt đầu đàn. Tiếng đàn của nàng ấy cực kỳ tuyệt vời, giống như một con rồng chậm rãi xuất hiện, uốn lượn xung quanh, phảng phất biến thành tiếng đàn xoay tròn, múa một vòng rồi chậm rãi tiến nhập vào thân thể mọi người, làm người khác không thể không động dung…

Khúc đàn đã kết thúc từ lâu, mà mọi người mới tỉnh lại, trở lại thực tế, quả thật như vừa mơ một giấc mộng vậy.

“Hoàng tỷ vị nhạc sĩ này, đúng là cầm kỹ cao siêu!” Thác Bạt Chân vỗ tay tán thưởng.

Vĩnh Ninh Công chúa cười, trong tươi cười lại lộ ra sự nhạt nhẽo.

Bát Hoàng tử Thác Bạt Thông hồn nhiên phấn điêu ngọc mài, cực kỳ đáng yêu: “Hoàng tỷ, bảo nàng ta đàn thêm khúc nữa đi!”

Vĩnh Ninh Công chúa gật đầu, nhạc sĩ bắt đầu lướt tay trên dây đàn, lại có tiếng đàn tuyệt vời chậm rãi vang lên. Lần này tiếng đàn vô cùng uyển chuyển, dịu dàng, biến ảo làm người khác không thể nắm lấy, nhẹ nhàng lưu chuyển giữa không trung, như có như không, lại chặt chẽ ôm lấy mỗi người, khẽ chạm đến cảm xúc trong lòng bọn họ.

Lí Vị Ương chú ý, từ đầu tới cuối, trên mặt Vĩnh Ninh Công chúa không có biểu cảm gì, thậm chí, một tia vui vẻ thoải mái trên mặt cũng không có.

Khúc đàn kết thúc, mọi người đều vỗ tay.

Thác Bạt Duệ nhếch môi, nói: “Hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, các tiểu thư ngồi đây đều tinh thông nhạc khí, chi bằng mời các nàng diễn tấu một hai bài cho mọi người nghe?”

Vĩnh Ninh Công chúa vẻ mặt thản nhiên: “Thật không, không biết chư vị tiểu thư có nguyện ý không?”

Các thiên kim danh môn đang ngồi liếc nhìn nhau, đều cảm thấy đây là một cơ hội tốt. Nếu thường ngày tiểu thư khuê các xuất đầu lộ diện đương nhiên là chuyện không hay, nhưng trong trường hợp này – đây là yến hội thân cận, không cần nói tất cả công tử đại hào môn, đến ngay cả các Hoàng tử đều đang ngồi đây, nếu được bọn họ ưu ái, thì được vươn lên càng cao, huống chi, đây là cơ hội nổi danh ngàn năm mới có, lỡ mất thì sau này chắc chắn không còn!

Chỉ có Lí Vị Ương, trong tươi cười mang theo ác ý nhìn Thác Bạt Duệ, thản nhiên cười. Vị Ngũ Hoàng tử này, làm như vậy đương nhiên không phải vô duyên vô cớ. Hắn nhìn chuẩn Lí Trường Nhạc cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ, mượn cơ hội xoay chuyển hình tượng lụn bại trước mặt Công chúa và mọi người, mà bản thân mình lớn lên ở thôn quê, tài nghệ so với các tiểu thư khuê các thì cực kỳ kém cỏi, càng không thể tùy tiện thể hiện, bằng không sẽ thành trò cười. Phải biết rằng, tài nghệ của những thiên kim tiểu thư đều khắc khổ học tập nhiều năm, mình về Kinh chỉ mấy tháng ngắn ngủi, làm sao có thể đuổi kịp?

Lời này —— thật ra không sai. Mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, Lí Vị Ương đều không tinh thông những thứ đó. Có lẽ chính vì thế, mới bị Thác Bạt Chân ruồng bỏ, nàng cúi đầu, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Thác Bạt Ngọc nhìn tình cảnh này, bờ môi khẽ nhếch tạo thành vẻ tươi cười thú vị, hắn cũng nhìn ra, Thác Bạt Duệ rõ ràng đang làm khó vị Huyện chủ mới nhậm chức, không biết thiếu nữ này sẽ ứng đối thế nào đây.

Lí Mẫn Đức ở xa xa, nhíu mày thật chặt.

Những người này, rõ ràng không hề trêu chọc bọn họ, bọn họ hết người này đến người khác lại chạy đến gây phiền toái.

Ngũ Hoàng tử Thác Bạt Duệ cười lấy lòng với Lí Trường Nhạc, Lí Trường Nhạc hồi báo bằng nụ cười mỉm cảm kích, Thác Bạt Duệ lập tức cảm thấy quyết định của mình vô cùng anh minh.

Lí Trường Nhạc đương nhiên rất vui vẻ, thậm chí có thể nói là hưng phấn, hôm nay mẫu thân vốn muốn làm cho mình tỏa sáng trên yến hội, sao bà có thể bỏ qua một cơ hội tốt như vậy! Mà Lí Vị Ương, hôm nay chắc chắn sẽ thành trò cười cho mọi người, đường đường là một Huyện chủ, lại không có chút tài nghệ gì, đúng là quá mất mặt quá xấu hổ! Nghĩ đến đây, nụ cười của nàng càng thêm đắc ý.

Nữ nhi của Ngụy Quốc phu nhân Cao Mẫn thổi một khúc sáo, thiên kim Lễ bộ thị lang Vương tiểu thư thổi tiêu mỹ diệu thu hút cả hồ điệp (bươm bướm) đến, khuê tú Lại bộ Thượng thư Lí tiểu thư múa như nước chảy mây trôi làm người khác không thể dời mắt, cháu gái Chu tướng quân múa kiếm tư thế oai hùng hiên ngang, liên tiếp mấy màn biểu diễn, mỗi người một vẻ, tỏa sáng vô cùng, lúc trước các tiểu thư sẽ không xuất đầu lộ diện dễ dàng, cơ hội như vậy quả nhiên là ngàn năm có một, mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Ánh mắt Ngũ Hoàng tử dừng trên người Lí Trường Nhạc chói lọi: “Đến phiên Đại tiểu thư phủ Thừa tướng, mời.”

Lí Trường Nhạc theo bản năng nhìn thoáng qua Thác Bạt Chân, lại phát hiện vẻ mặt hắn ấm áp nhìn nàng, trong lòng khẽ động, bất giác nở nụ cười, đứng lên, nói: “Tiểu nữ bêu xấu rồi.”

Mọi người không khỏi tò mò, mười tám loại nhạc cụ đều đã biểu diễn, không biết vị Lí tiểu thư mỹ mạo hơn người này, có chỗ nào độc đáo.

Lí Trường Nhạc vỗ tay, tỳ nữ bên cạnh đem lên một vật bị lụa đỏ che khuất.

Mọi người giật mình, đây là thứ gì? Sao lại dùng lụa đỏ che đi?

Trên mặt Đại phu nhân lộ ra ý cười, những thứ tầm thường các tiểu thư kia biểu diễn, Trường Nhạc cần gì phải để ý đến!

Lí Vị Ương nhìn, đột nhiên cúi đầu, che lại ý cười xấu xa bên môi. Đại tỷ, lần này là tỷ tự tìm đường chết.

Lí Trường Nhạc nhẹ nhàng nhấc gót sen, mười ngón tay thon thon, tự mình nhấc lụa đỏ lên, lộ ra thứ bên trong.

Tất cả mọi người kinh ngạc, thấy một nhạc khí dáng vẻ tương tự như đàn Không Hầu, nhưng có nhiều chỗ bất đồng hiện ra trước mắt bọn họ. Đàn này được chế tạo từ gỗ cây hạch đào, dưới hộp đàn chạm trổ hình hồ điệp để trang trí. Đầu trên của thanh gỗ cong hình cung được làm gồ lên thành xoắn ốc ở chỗ tay cầm đàn, một đầu dây đàn buộc vào chốt dây ở then ngang phía dưới, một đầu buộc vào lưng đàn hình cung. Đàn có 13 dây, các dây có đường kính bằng nhau, ở hai bên thanh gỗ hình cung, điêu khắc hai con phượng hoàng nằm đối xứng nhau, có trang trí từng đám mây, hoa văn, cây cỏ, nhìn qua cổ xưa mà hoa mỹ.

Đàn Không Hầu

Chi tiết xem:

http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/chapt... 230108.htm

“Đây là đàn Không Hầu sao?” Cao Mẫn kinh ngạc nhướng mày.

Lí Trường Nhạc cười, nói: “Không, đây là đàn Phượng Đầu Hầu, từ Tây Vực xa xôi truyền đến.”

Tiếng kinh ngạc xuýt xoa vang lên khắp nơi, chỉ riêng sắc mặt Vĩnh Ninh Công chúa hơi tái nhợt đi, nữ quan đứng bên nhìn Lí Trường Nhạc muốn nói lại thôi, dường như định nhắc nhở nàng ta gì đó, nhưng mà, Lí Trường Nhạc đang đắm chìm trong vui sướng vì đã náo động được mọi người, không để ý đến bất cứ điều gì khác.

Bờ môi Lí Vị Ương có ý cười rất nhẹ, Lí Mẫn Đức lại nhìn thấy rõ ràng, ánh mắt hắn tiện đà dừng lại trên nhạc khí, trong lòng sáng bừng lên.

Lí Trường Nhạc ngồi xuống, tay trái cầm đàn, tay phải khẽ lướt. Nhạc khí lập tức phát ra tiếng âm trầm hùng hậu, vang như tiếng đàn cổ. Sau đó năm ngón tay mảnh khảnh của nàng khảy đàn thật nhanh, tiếng đàn mượt mà như suối tuôn ra, uyển chuyển trầm thấp, khi thì như tri âm tri kỷ, khi thì giống tiếng chim hoàng oanh lúc bình minh, ngón tay trắng thuần di chuyển rất nhanh, âm cao thanh thúy đẹp đẽ, như đàn tranh đang “ca hát”, có khi lại phát ra tiếng đàn như nước chảy róc rách.

Mọi người cảm thấy, tiếng đàn Phượng Đầu Hầu như phát ra từ mặt nước trong suốt, đến cả mặt hồ cũng hơi dao động, trong trẻo, trôi nổi, mơ hồ.

Ngũ Hoàng tử tán thưởng: “Nhạc khí này đúng là hiếm thấy, réo rắt linh động hơn đàn tranh, mênh mang như nước hồ sen ban đêm, như gió giữa trời tuyết, nước trong núi sâu!” Hắn càng nghe càng say mê, cảm xúc dường như càng thêm thoải mái, lông mày lơ đãng khẽ động, đôi mắt tỏa sáng, bỗng nhiên lấy ra một cây tiêu ngọc, cùng hòa tấu với Phượng Đầu Hầu.

Lí Vị Ương nâng ly trà lên, chậm rãi uống một ngụm, lại nhìn thấy ánh mắt hứng thú của Thác Bạt Ngọc nhìn mình, thì mỉm cười với hắn.

Thác Bạt Chân nghiêm túc nghe khúc nhạc của Lí Trường Nhạc, cảm thấy âm sắc hai loại nhạc khí hòa lẫn vào nhau đạt tới sự hoàn mỹ, uyển chuyển dây dưa, gắn bó kề cận bên nhau, giữa không gian như hòa nhập thành một thể, hóa thành tiên tử đang nhảy múa, nhẹ lướt qua tâm tư mỗi người, làm cho người khác như nhìn thấy cảnh thần tiên quyến lữ. Lí Trường Nhạc nhẹ nhàng hát:

Nhất khúc đương niên tằng tích duyên nhược thủy ngạn, lưỡng địa tương tư phi vô hoàng túy hoa tiền

Tam tiễn đào hoa tùy lưu thủy không lưu chuyển, tứ thời bất kiến ngũ canh thâm trích lậu đoạn

Lục nguyệt phong qua mạch mạch khước khinh hàn, thất huyền nan đạn lục khởi cầm tâm nan biến

Bát hành thùy thư trường tương tư vật tương kiến, cửu trọng viễn sơn thập lí đình nguyệt bất mãn

Minh kính ứng khuyết kiểu nhược vân gian nguyệt lạc hoa niên, chu huyền vị đoạn ngũ sắc lăng tố thanh ngọc án gian

Triều lộ dạ hi kỷ liên hoàn dã tòng trung chiết đoạn, phương thời tằng hiết kim nhật thâu bả cựu nhật hoán

(Trích lời bài hát Bạch đầu ca – ca sỹ Hita)

Edit láo lếu by TM

Một khúc từng tiếc cho mối duyên mờ bên bờ hồ, hai nơi tương tư không phải không có phượng hoàng say vì hoa

Ba lần dứt hoa đào thuận theo dòng nước chảy, bốn mùa không gặp canh năm khuya nước ngừng đếm thời gian

Tháng sáu gió thổi đưa tình lại mang theo lạnh lẽo, bảy dây đàn khó đánh, đàn cầm xanh biếc không thay đổi được tâm tư

Tám bước đi không gặp lại mà ai còn giữ mãi tương tư, chín ngọn núi cao, mười dặm đình vọng nguyệt xa cũng không so được

Gương sáng không bằng ánh trăng trên mây năm đó, trong ngũ sắc, dây đàn màu đỏ giữa dây màu trắng và xanh ngọc vẫn chưa đứt

Sương đêm khi sắp rạng động sẽ biến mất, thật lòng từng muốn trộm đổi ngày hôm nay thành ngày xưa kia.

Giọng hát của nàng uyển chuyển êm tai, còn hát ca khúc đang thịnh hành, mỹ nhân mỹ khúc mỹ nhạc, đúng là rung động lòng người.

Đại phu nhân đắc ý nhìn cảnh này, bà biết, từ hôm nay trở đi, Lí Trường Nhạc sẽ rửa sạch được ác danh, một lần nữa được tất cả mọi người khen ngợi. Còn Lí Vị Ương sao, đương nhiên là sẽ phải nhận lấy sự xấu hổ, vô cùng xấu hổ.

Nhưng Thác Bạt Ngọc ngồi bên kia lại thấy rất tò mò, không biết vì sao Lí Vị Ương lộ ra vẻ tươi cười kỳ lạ như vậy. Hắn có dự cảm, vị Lí Trường Nhạc đang làm náo động mọi người này, chỉ sợ sẽ vô cùng xui xẻo!

—— Lời ngoài truyện ——

Thấy mọi người comment nhiệt tình như thế, ta rất vui mừng(⊙o⊙)

PS: Ca khúc Lí Trường Nhạc hát, là một ca khúc phong cách cổ xưa, oa kaka kaka kaka

Bình luận