Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 286: Ba người thành hổ


Editor: Ánh Quyên

Vội vàng ra khỏi tẩm cung hoàng hậu, ở cửa cung lại tình cờ gặp phải Lý Vị Ương, Doanh Sở lạnh lẽo cười, nói: "Quách tiểu thư, như thế nào canh giờ này còn ở trong cung?"

Lý Vị Ương cười nói: "Ta phụng mệnh của hoàng hậu nương nương đi thỉnh an Huệ phi nương nương. Như thế nào Doanh đại nhân đối với ý chỉ của nương nương cũng có ý kiến?"

Vừa rồi hắn ở trước mặt Bùi hèn mọn như một con chó, Doanh Sở rét buốt cười một cái, đứng thẳng người, nói: "Quách tiểu thư quả thật là miệng lưỡi dẻo như kẹo kéo, lần này ngươi thành công thoát khó khăn, nhưng tiếp theo sẽ dễ dàng như vậy sao? Nhìn thấy ngươi vẫn phải tìm thật nhiều nhược điểm của điện hạ chặt chẽ nắm trong tay làm bùa hộ mệnh mới tốt, nếu không chỉ cần không cẩn thận một chút, ngươi rốt cuộc cũng bò không nổi!"

Hắn nói ngữ khí lạnh lẽo, hàm răng cùng các đốt ngón tay đều đang lạc lạc rung động.

Lý Vị Ương chưa hề gặp qua bộ dáng khủng bố như thế của hắn, không khỏi có chút kinh ngạc. Nàng cẩn thận đánh giá vẻ mặt đối phương, đột nhiên khẽ nở nụ cười.

Doanh Sở lạnh giọng mà nói: "Ngươi cười cái gì?"

Lý Vị Ương thở dài, nói: "Ta cười Doanh đại nhân bị nương nương làm cho khó chịu, yếm khí, lại chạy hướng một người vô tội như ta để xì hơi, ngươi không thấy có chút quá phận cùng vô lý sao?" Doanh Sở ánh mắt trầm xuống, lại nghe thấy Lý Vị Ương tiếp tục nói: "Nghe nói Doanh đại nhân đã từng là gia thần của nương nương, đây là thật sao?"

Nói là gia thần, kỳ thật không bằng nói là gia nô càng thích hợp hơn. Doanh Sở trong lòng chấn động, sau đó nhìn chòng chọc Lý Vị Ương, nói: "Đúng vậy, nhà họ Doanh ta từ xưa đến nay đều phụng dưỡng gia tộc Bùi thị, truyền đến thế hệ này của ta, đã là thế hệ thứ mười." Hắn nói, cũng dùng ánh mắt nhìn kĩ Lý Vị Ương nói: "Không biết Quách tiểu thư như thế nào đột nhiên đối với chuyện này cảm thấy hứng thú?"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng đi hai bước, cười như không cười nhìn hắn: "Doanh Sở đại nhân đối với nương nương quá trung thành và tận tâm, cho nên ta mới có chút tò mò. Doanh đại nhân... Đối với nương nương chắc hẳn là thập phần ngưỡng mộ."

Doanh Sở không có biểu tình mà nói: "Nương nương là chủ tử của ta, ta đối với nàng tất nhiên là rất kính sợ."

Kính sợ cùng ngưỡng mộ hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Lý Vị Ương nghe hắn nói, trong ngữ khí rõ ràng có hận ý ngầm lạnh lẽo, không khỏi nhẹ nhàng cười một cái, giống như quan tâm mà nói: "Doanh đại nhân cần gì phải giấu diếm đây? Nhìn thấy bộ dáng vội vàng phẫn nộ của ngài, không phải nương nương đã làm khó ngài sao? Này hẳn không đúng rồi, Doanh đại nhân làm việc đắc lực, lại là thuộc hạ trung thành và tận tâm của nương nương, nàng lại có cái gì muốn trách móc ngài sao? Hay là, bệ hạ nơi đó trị liệu không được thuận lợi?"

Doanh Sở nhìn Lý Vị Ương, cơ hồ bị tuệ mẫn, trực giác của đối phương làm cho chấn kinh, hắn không tự giác run rẩy một cái, lại cười nói: "Quách tiểu thư cũng thật là con mắt tinh đời, chuyện gì đều không giấu được con mắt của ngươi. Không tệ, vừa rồi ta đích xác hướng bệ hạ hiến dược, tuy rằng bệ hạ đã khôi phục, nhưng nhìn chung vẫn còn cần chút thời gian, chỉ sợ Quách tiểu thư phải thất vọng."

Lý Vị Ương cười cười: "Ta lại có cái gì thất vọng đây? Bệ hạ lần này sinh bệnh, cũng là trường kỳ vất vả lâu ngày thành bệnh... Chứng đau đầu lại là bệnh cũ, không biết Doanh đại nhân điều trị cho bệ hạ thế nào?"

Doanh Sở nhìn nàng một cái, lạnh lẽo nói: "Đây là phương thuốc bí truyền của nhà ta, sợ rằng không thể nói với Quách tiểu thư."

Lý Vị Ương nhẹ nhàng cười, từ tốn thi lễ nói: "Là Quách Gia mạo muội! Sắc trời không sớm, Quách Gia như vậy cáo từ, Doanh đại nhân lần sau gặp lại."

Doanh Sở nhìn Lý Vị Ương nhẹ nhàng rời đi, trong ánh mắt xuất hiện vô biên vô hạn giá lạnh, nữ nhân này thật sự là rất không đơn giản, chỉ trong hai ba câu nói của mình, tựa hồ liền bị nàng nhìn thấu.

Lý Vị Ương một đường trở lại Quách phủ, quản gia lại hướng nàng bẩm báo nói: "Vương tiểu thư tới."

Vương Tử Khâm đến thăm vào lúc này? Lý Vị Ương nghĩ nghĩ, cất bước đi vào đại sảnh, lại nhìn thấy Quách Đạo đang ngồi cùng với Vương Tử Khâm. Vừa mới đi vào, liền nghe thấy Quách Đạo cười nói: "Gia Nhi, muội đã trở về. Ta như thế nào cùng Vương tiểu thư nói chuyện, nàng đều hờ hững, thấy rõ vẫn phải Gia Nhi muội tới tiếp khách mới được!"

Lý Vị Ương cười nói: "Ngũ ca là nói gì đó không tốt, khiến Vương tiểu thư tức giận bực bội sao?"

Vương Tử Khâm hừ lạnh một tiếng, nói: "Quách ngũ công tử xưa nay chính là cái cá tính này, thật sự không coi ai ra gì, ta sẽ không cùng hắn so đo."

Quách Đạo mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng đem chiếc quạt xếp kia quơ quơ, ý thái nhàn nhã mà nói: "Vương tiểu thư ngược lại chẳng những không coi ai ra gì, lại còn quá kiêu ngạo, thế cho nên mắt mới mọc trên đỉnh đầu."

"Ngươi không cần khinh người quá đáng!"Vương Tử Khâm đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, cơ hồ có chút thất lễ.

Lý Vị Ương giật mình nhìn đối phương nói: "Ngũ ca huynh thực có bản lĩnh, cư nhiên có thể đem Vương tiểu thư lúc nào hỉ nộ cũng không hiện ra bức đến mức này."

Quách Đạo không khỏi cười như điên, Vương Tử Khâm sắc mặt xanh mét mà nói: "Ta có ý tốt tới thăm hỏi ngươi, ngươi lại gọi Ngũ ca ngươi tới khi dễ, nhục nhã ta như vậy, thôi, ta đi đây!" Nàng một bên nói, một bên đứng lên, liền muốn đi ra ngoài.

Lý Vị Ương vội vàng ngăn nàng lại, cười nói: "Đã tới, làm gì phải đi nhanh như vậy, lời muốn nói cũng đều chưa nói."

Vương Tử Khâm lạnh lẽo nhìn Quách Đạo liếc mắt một cái, Quách Đạo vội vàng giơ đôi tay lên nói: "Được rồi, ta lập tức ngậm miệng, cái gì cũng không nói." Nói xong, tay của hắn ghé vào bên miệng, làm một cái động tác im bặt.

Vương Tử Khâm cười lạnh, quay đầu nhìn Lý Vị Ương nói: "Ta thấy Quách ngũ công tử này cái miệng sớm muộn cũng sẽ gặp rắc rối. Gia Nhi, ngươi vẫn cố gắng xem chừng hắn mới tốt, miễn cho hắn bôi đen Tề quốc công phủ."

Quách Đạo nhép nhép miệng tựa hồ muốn nói gì đó, lại nghĩ đến chính mình vừa rồi mới hứa hẹn, chỉ nhún vai, làm như không có việc gì, nâng chén trà ung dung uống một ngụm.

Vương Tử Khâm thấy đối phương không tiếp tục hồ ngôn loạn ngữ, liền thấp giọng nói: "Lần này ngươi tiến cung tình huống ra sao?"

Lý Vị Ương cười nhạt nói: "Bùi hậu dĩ nhiên giải lệnh cấm túc của ta, bây giờ ta có thể tự do đi lại ở Đại Đô."

Vương Tử Khâm điểm điểm, suy nghĩ trong khoảng khắc mới nói: "Ngươi phân phó Triệu Nguyệt đưa tin, ta đã nhận được. Chỉ là ta không ngờ ngay cả nha đầu Ngô Đồng kia cũng là gian tế Bùi hậu đưa tới."

Lý Vị Ương lãnh đạm nói: "Bùi hậu nhãn tuyến không chỗ nào không có, nếu không như thế làm sao có thể nói thế lực của nàng thâm căn cố đế (sâu tận gốc rễ) đây? Vương tiểu thư vẫn nên cẩn thận một chút mới tốt!" Nàng nói tới đây, đột nhiên cười nói: "Không, ta phải kêu ngươi là Tử Khâm mới phải."

Vương Tử Khâm nghe vậy, liền biết Lý Vị Ương đã xem nàng là người của mình. Trong lòng ấm áp, mỉm cười nói: "Kỳ thật nếu không phải ngươi đưa lá trà kia tới, ta ngược lại thực nghĩ đến phản chiến."

Quách Đạo không nhịn được nói: "Vương tiểu thư trở mặt thật nhanh."

Vương Tử Khâm liếc hắn một cái: "Kia cũng không bằng lời hứa hẹn của ngươi, thất hứa cũng thật nhanh."

Quách Đạo biết đối phương đang châm chọc mình, nhẹ nhàng cười, lại không lên tiếng.

Lý Vị Ương cùng Vương Tử Khâm ngồi xuống, phân phó Triệu Nguyệt lại dâng thêm một chén trà cho mình, mới từ tốn mà nói: "Đa tạ Tử Khâm quan tâm. Chính là do xách động cùng trợ giúp của ngươi, ta mới có thể thoát thân nhanh như vậy."

Vương Tử Khâm cười cười: "Ta bất quá chỉ làm theo, tất cả chủ ý đều là của ngươi, thấy rõ trong việc đo lường nhân tâm, ta thật là không bằng ngươi."

Lý Vị Ương nói: "Trên đời này, mỗi người đều có sở trường cùng khuyết điểm riêng của mình. Sở trường của ta là ở chỗ nhìn thấu lòng người, mà sở trường của Tử Khâm ngươi là ở chỗ hành quân bày trận, cần gì phải chú ý đây?"

Vương Tử Khâm tinh tế suy nghĩ, đúng là đạo lý này, bây giờ nàng đã sớm hiểu rõ đạo lý "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên", nên cũng không tiếp tục so đo hơn thua với Lý Vị Ương. Nàng ôn nhu nói: "Kỳ thật lần này ta thật sự muốn cùng phụ thân cùng nhau lên chiến trường, cũng muốn thay phụ thân mưu đồ bày trận, nhưng nghĩ đến thế cục ở Đại Đô... Vẫn nên ở lại Vương gia. Ta nghĩ Bùi hậu nóng lòng đem bọn họ điều đi như vậy, sợ rằng còn có mục đích khác."

Lý Vị Ương nghe vậy, mỉm cười nói: "Nàng tuyệt đối sẽ không chỉ vì muốn thu dọn ta mà dẫn tới trận chiến này."

Vương Tử Khâm tinh tế nghĩ nghĩ, trên mặt nổi lên một tầng lo âu nói: "Ngươi nói nàng có thể hay không là muốn đoạt cung?" Lúc nàng nói đến "đoạt cung" giọng nói rõ ràng trầm thấp ba phần.

Mà Quách Đạo bên kia mặt mũi cũng trở nên nghiêm túc, không khỏi ngồi thẳng người, nói: "Không thể nào, nàng đâu có to gan như vậy?"

Lý Vị Ương cười nói: "Nếu nói Bùi hậu không có gan, kia trên đời này còn có ai dám xưng mình can đảm? Năng lực, nàng đương nhiên là có, chỉ xem nàng có tâm tư này hay không!"

Vương Tử Khâm không khỏi cau mày nói: "Chỉ giáo cho?"

Lý Vị Ương nhìn Vương Tử Khâm, từng chữ mà nói: "Hôm nay ta ở trong cung nhìn thấy Doanh Sở." Doanh Sở là tâm phúc của hoàng hậu, Lý Vị Ương vào cung yết kiến Bùi hậu, sẽ nhìn thấy Doanh Sở cũng không kỳ lạ.

Nhìn vẻ mặt nàng khác thường, Vương Tử Khâm không khỏi thăm hỏi: "Ngươi nhìn thấy hắn, lại nhìn ra cái gì?"

Lý Vị Ương trầm ngâm một hồi, mới chậm rãi mà nói: "Trước đây, ta đã từng nghe nói qua, Doanh Sở luôn dâng thuốc chữa bệnh đau đầu cho bệ hạ. Nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, bệ hạ bệnh không hết, lại dùng dược dùng tới nghiện, cách ba tháng phải dùng một lần để giảm đau, mà trong nửa năm Doanh Sở không ở Đại Đô, hắn cũng sai người đem dược đưa đến hoàng cung. Thấy rõ bệ hạ đối với loại dược này, thấy thập phần hữu hiệu, thậm chí muốn bỏ cũng không bỏ được. Ta đoán này chỉ là một thủ đoạn của Bùi hậu dùng để khống chế bệ hạ."

Vương Tử Khâm không khỏi hoài nghi: "Nhưng nếu nàng có thể động tay chân trên viên dược đó, thu dọn bệ hạ, cũng có thể khống chế thái tử đăng cơ."

Lý Vị Ương bật cười: "Chỗ nào có dễ dàng như vậy, ngay cả Thái tử đăng cơ, nhưng các triều thần cũng sẽ hoài nghi nàng. Ai cũng biết bệ hạ luôn dùng dược của Doanh Sở, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, Doanh Sở sẽ là người đầu tiên đào thoát không được liên quan, Doanh Sở chạy không thoát, Bùi hậu chẳng lẽ sẽ không bị người khác hoài nghi sao? Này bản thân chính là một cái nghịch biện."

Nghe đến đó, Vương Tử Khâm cũng không khỏi trở nên càng thêm nghi ngờ: "Ngươi là nói Bùi hậu cho hoàng đế uống thuốc chỉ vì khống chế hắn, mà không phải vì giết hắn?"

Lý Vị Ương khẽ gật đầu: "Đúng vậy, ta cảm thấy Doanh Sở đối với bệ hạ lại có ẩn ẩn hận ý. Nhưng Bùi hậu, ta thật sự nhìn không ra nàng có ý muốn tru sát bệ hạ, tuy rằng bọn hắn vợ chồng cảm tình cũng không khá lắm, thậm chí bệ hạ coi nàng như kẻ thù."

Nghe đến đó, Quách Đạo suy tư, nói: "Bệ hạ trong lòng vĩnh viễn chỉ ngưỡng mộ một người kia, mà hắn cũng luôn hoài nghi cái chết của Tê Hà công chúa cùng Bùi hậu có liên quan, cho nên càng thêm căm hận nàng. Nếu không phải lúc trước Bùi gia thế lực hùng hậu, sợ rằng thái tử cùng các hoàng tử khác cũng không thể ra đời. Thấy bệ hạ những năm gần đây, đã không còn đến tẩm cung của Bùi hậu, là được biết trong lòng hắn oán hận sâu đậm."

Dựa theo quy củ của hoàng thất, mỗi tháng mùng một, mười lăm, hoàng đế nhất định phải ngủ lại trong tẩm cung của hoàng hậu. Năm đó Bùi hậu dựa vào điểm này mới có thể sinh hạ thái tử cùng hai nàng công chúa. Nhưng bây giờ, sau khi khống chế được thế lực của Bùi gia, hắn chưa từng bước vào qua tẩm cung Bùi hậu, thậm chí ngay cả quy củ này đều huỷ bỏ. Này chẳng những là là sự nhục nhã đối với Bùi hậu, mà còn có ý hướng thiên hạ chiêu cáo Bùi hậu triệt để mất đi sủng ái.

Bất kỳ một người nữ tử nào, đều không thể khoan dung với chuyện này, huống chi lại là ngươi tâm cao khí ngạo, thủ đoạn tàn nhẫn như Bùi hậu. Trong lòng nàng đối với hoàng đế phải tràn đầy oán hận mới đúng, nhưng vì sao lại chậm chạp không động thủ đây? Vương Tử Khâm hoán vị suy nghĩ, nếu đổi lại là mình, chỉ sợ cũng không thể khoan dung với phu quân đối đãi như vậy với nàng. Nhưng hoàng hậu này, nàng vì sao có khả năng nhịn nhiều năm như vậy? Nàng thật sự là nghĩ không thông, cho nên thật lâu sau đều không có nói chuyện.

Lý Vị Ương đạm đạm mà nói: "Tử Khâm đang nghĩ cái gì?"

Vương Tử Khâm sửng sốt, bỗng ngẩng đầu nhìn đối phương, nói: "Ta chỉ là cảm thấy hết sức kỳ quái, dựa theo thái độ bệ hạ đối đãi với hoàng hậu, nàng hẳn là phải vô cùng căm hận hắn mới đúng, vì sao ngược lại, lại là Doanh Sở đối với bệ hạ tràn đầy căm hận đây?"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài nói: "Này phải hỏi Ngũ ca."

Quách Đạo lắp bắp kinh hãi: "Hỏi ta? Ta đâu biết thái giám này đang nghĩ cái gì?"

Lý Vị Ương cười nói: "Ai nói Doanh Sở là thái giám đâu?"

Quách Đạo biến sắc: "Chẳng lẽ hắn không phải? Này làm sao có khả năng! Trong cung nếu không tịnh thân, sẽ không có biện pháp bất cứ lúc nào cũng được hầu hạ ở trong cung của nương nương." Hắn nói tới đây, cũng hồ nghi nhìn Lý Vị Ương, nói: "Muội làm sao biết người ta không phải là thái giám?"

Lý Vị Ương cười nói: "Muội không phải có ý này. Ý của muội là, hắn hiện tại là thái giám, nhưng trước đó thì không phải! Trước khi trở thành cận thị của Bùi hậu, hắn cũng là gia thần của gia tộc Bùi thị, chắc hẳn cũng luôn phụng dưỡng bên cạnh Bùi Hoài Trinh, nếu là bởi vậy nảy sinh tâm tư gì không nên có, kia cũng là vô cùng có khả năng!"

Nghe đến Lý Vị Ương nói như vậy, Vương Tử Khâm chấn động: "Ngươi là nói, Doanh Sở đối hoàng hậu nàng..."

Lý Vị Ương khẽ gật đầu, khẳng định phán đoán của nàng.

Quách Đạo không dám tin tưởng mà nói: "Này như thế nào khả năng! Một gã thái giám, hắn đâu có lá gan lớn tới như vậy. Cho dù trước đây hắn không phải thái giám, thì hắn cũng chỉ là một gia nô nho nhỏ mà thôi, gọi là gia thần cũng đã nhân nhượng lắm rồi!" Hắn nói tới đây, trong ánh mắt thập phần xem thường.

Nhưng Vương Tử Khâm lại nhìn hắn, trịnh trọng lắc đầu nói: "Không, Gia Nhi nói rất đúng."

Quách Đạo nhíu mi: "Vương tiểu thư như thế nào biết chuyện này nhất định là đúng?"

Vương Tử Khâm hồi đáp: "Chuyện này chẳng hề khó đoán, nếu Ngũ công tử ở trong tình thế này, vì người ngươi yêu thích, sẽ biết Doanh Sở làm sao lại xử sự như vậy?"

Quách Đạo kinh sợ, thật lâu sau, hắn đột nhiên hiểu rõ: "Ý của ngươi là Doanh Sở trở thành hoạn quan là vì muốn ở lại bên cạnh hoàng hậu?"

Lý Vị Ương khe khẽ mỉm cười nói: "Hắn là gia thần của hoàng hậu, tất nhiên có cơ hội có thể tiến vào trong cung, thăng chức rất nhanh, vì sao lại muốn biến thành một tên hoạn quan nho nhỏ đây? Này phả trả giá rất lớn, nếu không phải đối Bùi hậu trong lòng tràn đầy cảm tình, hắn làm sao lại trung thành và tận tâm như vậy? Huynh nghĩ xem, nhiều năm trôi qua như vậy hắn đã làm biết bao nhiêu chuyện cho Bùi hậu, chịu biết bao nhiêu nguy hiểm. Nói hắn đối với Bùi hậu không có tình yêu, ai sẽ tin tưởng? Ngay cả người khác đều nhìn ra Doanh Sở đối với Bùi hậu có cảm tình, kia lại ra sao? Hắn bất quá là một thái giám, căn bản không phải một nam nhân, ai cũng sẽ không nghĩ đến phương diện này."

Lý Vị Ương vừa nói xong, Quách Đạo phải vận dụng toàn bộ trí não của mình, lặng thinh suy nghĩ. Thật lâu sau, hắn rốt cục thở dài một tiếng nói: "Cho nên ta nói, tri giác nữ nhân thật là đáng sợ, thấy hai ngươi nhìn chuẩn như vậy, nam nhân như ta xấu hổ vô cùng."

Lý Vị Ương nhìn Vương Tử Khâm, tươi cười, gian tà nói: "Đã Doanh Sở đối với Bùi hậu một lòng say mê, kia sự tình liền không khó làm."

Quách Đạo ngạc nhiên hỏi: "Không khó làm? Muội muốn ra sao?"

Lý Vị Ương chậm rãi nói: "Hắn càng cuồng dại, càng cho chúng ta thêm cơ hội, chỉ cần đem nhược điểm này lợi dụng thành công, so với cái gì khác đều hữu hiệu hơn rất nhiều."

Quách Đạo nghe vậy, nhếch mày thật cao: "Muội muốn lợi dụng tình yêu Doanh Sở đối với Bùi hậu sao?"

Vương Tử Khâm cười nói: "Bí mật lớn như vậy, nếu là vứt bỏ không cần, không phải quá đáng tiếc sao!"

Quách Đạo nhìn phải nhìn trái, một bên thanh lệ như nước, một bên phong lưu hàm súc, nhưng đều là tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn độc ác, không khỏi liên tục thở dài: "Đúng là độc nhất là lòng dạ đàn bà ><""!"

Từ sau khi nói về việc Doanh Sở, Vương Tử Khâm liền âm thầm lưu tâm, buổi chiều ngày hôm sau tự mình lại tới bái phỏng. Triệu Nguyệt dẫn nàng đi đến hoa viên, liền nhìn thấy Lý Vị Ương cùng Quách Đạo ngồi ở trong lương đình nhàn nhã đánh cờ, tứ phía rèm đã cuốn lên, gió nhẹ nhàng lướt qua, không khí an tĩnh mà ấm áp.

Nhìn thấy Vương Tử Khâm tới, tỳ nữ bên cạnh vội vàng dẫn nàng ngồi xuống. Lý Vị Ương cười nói: "Như thế nào lại gấp gáp như vậy, ngày hôm qua không phải vừa mới tới sao?" Nàng một bên nói, một bên hạ xuống một quân cờ.

Vương Tử Khâm từ tốn cười: "Hôm qua ngươi nói muốn nghĩ chủ ý châm chích Doanh Sở, ta bị ngươi gợi lên hứng thú, suốt cả đêm hôm qua đều không ngủ, nhưng ngươi luôn luôn nói một nửa lại không nói hết, chẳng phải là muốn sầu chết ta sao."

Lý Vị Ương liếc nàng một cái, không lộ ra thanh sắc cười một cái, lại quay đầu hướng Quách Đạo nói: "Ngũ ca, huynh nên ra cờ."

Quách Đạo trầm tư suy nghĩ nửa ngày, tựa hồ thập phần chần chừ. Nhìn hắn ở chỗ ấy suy nghĩ xuất thần, Vương Tử Khâm cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên bàn cờ, quân đen đã chiếm nửa giang san, thấy rõ Lý Vị Ương sẽ thắng. Nàng nhịn không được thúc giục: "Được rồi, các ngươi cũng không cần say mê chơi cờ như vậy, còn chưa có hồi đáp lời nói của ta đó!"

Lý Vị Ương thần sắc bình tĩnh, hiển nhiên không đem này chuyện để ở trong lòng: "Ta đã nói tự ta sẽ có cách của mình, Tử Khâm cần gì phải nóng vội như vậy, ngươi ngày xưa đâu có cá tính này."

Vương Tử Khâm không khỏi khẽ hừ một tiếng, ai oán nói: "Khơi dậy sự tò mò của người ta, rồi lại cố ý cái gì cũng đều không nói, từ trước như thế nào lại không phát hiện ngươi hư hỏng như vậy!" Lời của nàng vừa dứt liền nhìn thấy A Lệ công chúa đi tới đối diện.

A Lệ công chúa vốn luôn tươi cười hì hì đầy mặt, nhưng vừa nhìn thấy Vương Tử Khâm, đôi mắt xinh đẹp chợt lạnh xuống mấy phần, giọng nói không vui: "Ngươi chạy đến đây làm cái gì? Quách gia không hoan nghênh ngươi!"

Nghe đến câu nói này, Vương Tử Khâm ngạc nhiên, mà hai người kia đều đang cười rộ lên. Quách Đạo nói: "Rõ ràng Vương tiểu thư là người không được lòng người khác, ngay cả A Lệ công chúa tính tình hào sảng, trong lòng không có khúc mắc, đều không muốn nhìn thấy ngươi."

Vương Tử Khâm muốn tức giận, nhưng nghĩ nghĩ rồi lại nhịn xuống, nhìn A Lệ công chúa nói: "Công chúa điện hạ còn không biết ta cùng Gia Nhi đã biến thành bằng hữu rồi sao?"

A Lệ công chúa hồ nghi nhìn Lý Vị Ương, trong ánh mắt có ba phần khó hiểu, nàng thật là không hiểu nổi cái người thông minh này, ba ngày hai bữa tranh đấu với nhau không nói, chỉ chớp mắt liền có thể cùng một chỗ uống trà, chơi cờ, các nàng đến tột cùng là đang suy nghĩ gì?

A Lệ công chúa tâm tính đơn thuần, nàng không có biện pháp lý giải tất cả các đại thế gia thỉnh thoảng rời khỏi hoặc cùng dựa dẫm vào nhau, cũng chỉ vì một thứ, đó chính là lợi ích. Lúc Quách, Vương hai nhà lợi ích trái ngược, bọn hắn sẽ tranh đấu một mất một còn. Chỉ khi nào bọn hắn có cùng mục tiêu, mới có thể chặt chẽ phối hợp. Càng huống chi một ít lá trà kia của Lý Vị Ương đã hoàn toàn triệt để thu phục Vương Tử Khâm, bây giờ nàng ấy thành tâm thành ý trợ giúp nàng, hi vọng có thể thuận lợi đả đảo Bùi hậu, cho rằng nếu Vương gia thắng sẽ lấy được nhiều ích lợi hơn. Dù sao thế lực Bùi hoàng hậu rất lớn, mà bên cạnh nàng địa vị của Vương gia cũng không có gì hữu dụng, cho dù thay Bùi hậu thu dọn Lý Vị Ương, Vương gia lại có thể có lợi ích gì? Ngược lại, nếu Vương gia ủng hộ Tĩnh Vương Nguyên Anh, một khi hắn lên ngôi đế vị, thân phận bọn hắn sẽ khác đi, lập tức từ thế gia tầm thường, biến thành hào môn danh gia vọng tộc.

A Lệ công chúa thấy Lý Vị Ương khẽ gật đầu, này mới tin tưởng Vương Tử Khâm đích xác là cùng nàng bắt tay thân thiện, không khỏi bĩu môi, ngồi xuống ở một bên, thò đầu ra nhìn nhìn ván cờ trước mắt.

Vương Tử Khâm nhìn vẻ mặt dễ thương của A Lệ công chúa, mặt mày thanh thoát, không khỏi bật cười. Trên đời này có một chuyện rất kỳ quái, phàm là những người tâm cơ thâm trầm đều yêu thích cùng những người đơn thuần kết thành bằng hữu, có thể là tính toán nhiều, gặp được A Lệ công chúa thẳng tính như vậy, thật sự là chẳng có cách nào nắm bắt được nàng.

Lúc này, Triệu Nguyệt dâng lên bốn cái chung nhỏ, làm bằng bạch ngọc, thập phần tinh xảo. Vương Tử Khâm cho rằng là trà, cầm ở trong tay, cảm thấy vô cùng ấm áp, mở cái nắp ra nhìn thấy bên trong nước đỏ au khiến cho người khác yêu thích, không khỏi nghiêng đầu hỏi Lý Vị Ương nói: "Đây là cái gì?"

Lý Vị Ương khe khẽ mỉm cười: "Trời lạnh như vậy, ta nghĩ nếu uống trà cũng không hợp cho lắm, vừa lúc có nước ép anh đào tươi mới, dùng khi còn ấm chính là noãn tâm ấm phổi (cơ thể ấm áp đóa mà)." Vương Tử Khâm khẽ gật đầu, chỉ chốc lát sau, lại thấy một nhóm tỳ nữ như dòng nước nâng các điểm tâm cùng trái cây dâng lên. Dùng đĩa nhỏ thiết kế tinh xảo bày đầy đủ các món ăn, cỡ chừng bảy tám đĩa, để ở trước mặt nàng. Vương Tử Khâm dứt khoát ngồi yên ở chỗ ấy, vừa ăn điểm tâm, một bên nhàn nhã nhìn ván cờ, thỉnh thoảng chỉ điểm Quách Đạo hai câu.

Thường xuyên chỉ tới chỉ lui, Quách Đạo bị chỉnh có chút tức giận, hắn nhướng mày nói: "Ta chẳng lẽ không biết chơi cờ sao? Nhất định phải nhờ ngươi tới dạy ta!"

Vương Tử Khâm biến sắc: "Ngươi là người không có đạo lý! Ta có lòng tốt giúp ngươi, ngươi không cảm ơn ta thì thôi, như thế nào còn mở miệng trách cứ?"

Quách Đạo hừ lạnh một tiếng, có chút ngạo nói: "Ta tin tưởng vào tài nghệ đánh cờ của mình sẽ không bị thua bởi Gia Nhi. Ngươi không cần mở miệng, đợi chút nữa, ta liền sẽ có thể thắng nàng!"

Câu nói này hắn, làm cả ba người đều cười rộ lên, Vương Tử Khâm không thèm nhìn hắn, cười như không cười: "Các ngươi xem, đó là cái gì?"

A Lệ công chúa thuận theo hướng ngón tay của nàng, ngẩng đầu nhìn bầu trời thanh bình, mây trắng lơ đễnh, không khỏi kinh ngạc nói: "Bầu trời có cái gì?"

Vương Tử Khâm thần sắc trấn định: "Chẳng lẽ A Lệ công chúa không nhìn thấy có một con bò cực lớn đang bay trên trời sao?"

Quách Đạo cũng không tức giận, xoát một tiếng, mở cây quạt ra, rồi lại phe phẩy câu quạt, sau đó hắn đột nhiên ngừng động tác, tay hạ xuống, một quân cờ rơi xuống ván cờ.

Vương Tử Khâm đôi mắt xinh đẹp đảo qua, thở nhẹ ra một hơi: "Nói ngươi không nên đi nước này, ngươi lại càng muốn đi, cái gọi là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào, đây có gì lạ đâu!" Quả nhiên, sau khi Vương Tử Khâm nói xong câu này, Lý Vị Ương dĩ nhiên ra chiêu, một nước cờ liền quyết định càn Khôn.

Quách Đạo thua, sắc mặt của hắn không khỏi trở nên khó nhìn. Quay đầu liếc Vương Tử Khâm, nói: "Ngươi nói còn không biết ngượng! Đều bởi vì ngươi ở bên cạnh quấy nhiễu, cho nên mới hại ta phân thần!"

Vương Tử Khâm không khỏi buông chén trong tay xuống, kiềm chế mâu quang trào phúng, từng chữ nói: "Xem lời nói này của Ngũ công tử, về sau lúc ngươi chơi cờ, chúng ta đều phải nhượng bộ lui binh, tất cả mọi người không thể ho khan, không thể nói chuyện, ngươi dứt khoát cũng nên cấm người khác đi lại, tránh để nếu ai không cẩn thận hắt xì, cũng sẽ quấy nhiễu suy nghĩ của ngươi phải không!"

Quách Đạo vừa muốn nói chuyện, lại thấy Lý Vị Ương mỉm cười nhìn bọn hắn, không khỏi nói: "Gia Nhi, muội tới phân xử đi!"

Lý Vị Ương từ tốn uống một hớp, cố ý nhìn hướng A Lệ công chúa nói: "Công chúa điện hạ nghĩ như thế nào?"

A Lệ công chúa nâng cằm lên, nhét được đầy miệng đều là bánh ngọt, mồm miệng bộc tuệch mà nói: "Ta ngược lại cảm thấy bọn hắn hai người như là đôi oan gia đang yêu vậy!"

Nghe xong, Vương Tử Khâm sắc mặt lập tức đỏ lên. Nàng bề ngoài phong lưu hàm súc, lại từ nhỏ lớn lên ở trên núi, cốt cách xưa nay là người thập phần nghiêm túc, chặt chẽ cẩn thận, chưa từng bị người khác dùng từ ngữ như vậy hình dung qua? Càng miễn bàn đối tượng lại là Quách Đạo! Cặp đôi oan gia? Vậy mà A Lệ công chúa nói được!

Nhìn Vương Tử Khâm rõ ràng cáu giận, Lý Vị Ương vội vàng đè lại cánh tay của nàng nói khẽ: "Không cần để ý lời nói A Lệ công chúa, nếu là ngươi tức giận, chẳng phải chứng mnh bốn chữ đó sao?" Nàng nói tới đây, ánh mắt cũng nhìn hướng Quách Đạo, Quách Đạo bất đắc dĩ giang tay, tỏ vẻ chính mình căn bản cũng không ngờ đến A Lệ công chúa lại nghĩ như vậy.

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài, theo ý nàng Vương Tử Khâm cũng đích xác là đủ để xứng đôi cùng Quách Đạo, nhưng là trong này còn có một vấn đề, Quách Đạo đã từng bị thương tay phải, cả đời này đều khó có khả năng cầm kiếm lại. Mà Vương Tử Khâm lại là một người theo đuổi sự hoàn mỹ, nhất định phu quân của nàng phải văn võ song toàn, thiên hạ vô song. Tĩnh Vương có thể xứng đôi, nhưng Quách Đạo thật sự là leo lên không tới, nếu tương lai Vương Tử Khâm đối với chỗ thiếu hụt này của Quách Đạo có điều ghét bỏ, kia Lý Vị Ương thà rằng Ngũ ca cưới một cô nương bình thường, có khả năng nhìn thấu được những cái tốt của hắn, phẩm vị thực sự của hắn, thưởng thức tiêu sái cùng thoát tục của hắn, mà không phải một người theo đuổi sự hoàn mỹ như Vương Tử Khâm...

Mà lúc này, Vương Tử Khâm dĩ nhiên đem một phần xấu hổ cùng giận dữ kia đè xuống, nàng vì lúng túng che dấu, tựa hồ vội vã mà nói: "Gia Nhi, ngươi còn không có hồi đáp lời nói vừa rồi của ta, ngươi đến tột cùng muốn đối phó Doanh Sở ra sao?"

Lý Vị Ương thấy vòng vo một hồi cũng trở lại vấn đề này, chỉ là mỉm cười: "Tử Khâm vì sao đối với chuyện này lại cố chấp như thế?"

Vương Tử Khâm thấy đối phương bất vi sở động, đành phải ăn ngay nói thật: "Chỉ vì lúc trước ta muốn giết hắn lại không thành công, thấy rõ hắn đao thương bất nhập, khó mà đối phó. Đối phó một người bất tử như vậy, ngươi phải làm như thế nào mới giết được hắn đây?"

Lý Vị Ương ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Vương Tử Khâm, thần sắc cũng thập phần bình tĩnh: "Trên đời này, người hiểu rõ Doanh Sở nhất không phải chúng ta, mà là Bùi hậu, nếu muốn Doanh Sở chết, chỉ có thể để Bùi hậu tự mình động thủ."

Nghe đến một câu nói như vậy, Vương Tử Khâm cùng Quách Đạo đều chấn động.

Cũng là A Lệ công chúa giành lên hỏi trước: "Này làm sao có khả năng? Doanh Sở là trợ thủ đắc lực của Bùi hậu, lại đối với nàng trung thành và tận tâm, bất luận ra sao Bùi hậu cũng sẽ không giết hắn!"

Lý Vị Ương lại lắc lắc đầu,: "Kia cũng chưa hẳn! Thái tử là con trai ruột của Bùi hậu, bởi vì Doanh Sở, thái tử cùng Bùi hậu cũng dậy lên không ít hiềm khích, hơn nữa lời đồn gần đây, vì để an ủi thái tử, Bùi hậu đối với Doanh Sở tuyệt đối không có sủng hạnh như trước."

Quách Đạo nhìn Lý Vị Ương thật sâu, nói: "Nhưng bằng vào điểm này vẫn không đủ để Bùi hậu tru sát Doanh Sở, không phải sao?"

Lý Vị Ương khóe miệng chậm rãi cong lên: "Vậy thì chúng ta hãy vì nàng, tạo thêm lý do để nàng giết Doanh Sở đi."

Vương Tử Khâm niệm lại câu nói này ở trong đầu, lông mày nhẹ chau lại: "Chuyện này nếu không xử lý tốt, liền sẽ như lời công chúa vừa nói, Bùi hậu tuy rằng dần dần có chút không thân với Doanh Sở, nhưng nàng sẽ không vô duyên vô cớ đi giết một người tận tâm, trung thành với mình, trừ phi phải..." Nàng nói tới đây đột nhiên dừng lại, sau đó tỉnh ngộ: "Trừ phi Doanh Sở gây chuyện nguy hiểm đến địa vị của Bùi hậu nàng, chuyện liên quan đến lợi ích, nàng không thể không thu dọn Doanh Sở... Ta đã hiểu!" Nàng con ngươi sáng ngời, lập tức nói: "Chúng ta có thể làm như lúc trước, tạo ra một ít lời đồn đãi, đến lúc đó Bùi hậu tự nhiên không thể không thu dọn chính cánh tay của mình."

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài: "Cùng một thủ đoạn không thể hai lần, làm quá mức, rõ ràng trái lại sẽ khiến cho người khác cảm thấy chuyện này kỳ quặc."

Vương Tử Khâm có chút do dự: "Nếu không như thế, chẳng lẽ ngươi còn muốn nắm bắt được chứng cớ thật sự sao?"

Lý Vị Ương cười vô cùng ấm áp, thần sắc lại tràn đầy tự tin: "Muốn nắm được chứng cớ lại có gì khó! Chúng ta phải làm không chê vào đâu được."

Quách Đạo lại lắc đầu nói: "Không, nếu muội muốn động tay chân ở trong cung, ta khuyên muội nên nghĩ cách khác, Bùi hậu ở trong cung nhiều năm như vậy, thế lực sớm đã thâm căn cố đế, làm sao chúng ta có thể dễ dàng động thủ, đến lúc đó vạn nhất không được, trái lại rước họa vào thân."

Lý Vị Ương đương nhiên rõ ràng băn khoăn của Quách Đạo, nhưng Bùi hậu sớm muộn có một ngày sẽ giết bọn hắn, không bằng tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước), nàng thật sự không muốn thấy Doanh Sở xâm nhập vào trong Quách phủ. Nghĩ đến đây, nàng từ tốn mà nói: "Lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu (ý nói kẻ trượng phu làm việc đôi khi cay cú không câu nệ, người không độ lượng thì không phải quân tử)! Chúng ta tất nhiên không thể làm rõ ràng như vậy, lời đồn đã không thể dùng, chúng ta sẽ cho mọi người chính mắt nhìn thấy!"

Vương Tử Khâm sửng sốt, nói: "Nói như vậy, ngươi đã chọn lựa được ngày tốt để động thủ?"

Lý Vị Ương hời hợt nói: "Ngày mồng tám tháng chạp, dựa theo lệ thường, tại ngày đó, Bùi hậu sẽ tổ chức đại yến, thiết kiến quần thần cùng tân khách. Đương nhiên, bởi vì tiền tuyến đang có chiến sự, hoàng thất vì an ủi lòng người, yến tiệc này nhất định sẽ không nhỏ, đến lúc đó chúng ta liền có thể tìm cơ hội động thủ."

Quách Đạo giọng không khỏi trầm thấp ba phần: "Muội muốn động thủ như thế nào? Lại làm sao có thể cho mọi người biết?"

Lý Vị Ương khe khẽ mỉm cười nói: "Tử Khâm, ngươi tinh thông thuật Kỳ Môn Độn Giáp, ta muốn hỏi ngươi, trên đời này có loại dược nào có thể khiến cho người khác nảy sinh ảo giác mãnh liệt, thần trí hỗn loạn hay không?"

Vương Tử Khâm thoáng kinh nghi, trầm ngâm nói: "Về vấn đề hạ độc ta cũng không phải rất tinh thông, nhưng là bên cạnh ta có một tỳ nữ, nói chưa chắc nàng sẽ có biện pháp." Nói xong, nàng quay đầu nói: "Xuân Phong." Từ trong bốn tỳ nữ mỹ mạo phía sau Vương Tử Khâm, lập tức có một nữ tử bận bích y bước lên.

Lý Vị Ương thờ ơ lạnh nhạt, thấy nữ tử này bất quá cỡ chừng mười ba mười bốn tuổi, ánh mắt linh động, cử chỉ hoạt bát. Tiến lên hành lễ, thập phân đoan trang, thấy rõ Vương Tử Khâm quản giáo cực tốt. Nàng tươi cười thân thiết nói: "Tỳ nữ của ngươi gọi là Xuân Phong sao? Nàng tinh thông độc dược?"

Vương Tử Khâm khẽ mỉm cười: "Phụ thân nha đầu này tên là Phạm Trạch, đối với phân phối độc dược cực có nghiên cứu, có thể nói là chuyên gia. Hắn ban đầu làm một tiểu lại tại nha môn Hình bộ, chịu trách nhiệm khởi thảo công văn, ngẫu nhiên cũng giúp khám nghiệm tử thi, giám định những án kiện nghi nan trúng độc. Sau vì một vụ án bị người khác giá họa, vô tội uổng mạng, tiểu nha đầu này cũng lưu lạc bên ngoại. Ngẫu nhiên bị ta tìm gặp, liền dẫn nàng về nhà. Nàng cùng phụ thân của nàng giống nhau, đối với dược liệu đều rất tinh thông."

Lý Vị Ương cười cười, thăm hỏi: "Xuân Phong, ta có việc nghi nan, không thể giải quyết, muốn nhờ ngươi cân nhắc."

"Mời Quách tiểu thư nói rõ cho nô tỳ biết." Xuân Phong tiếng nhẹ nhàng, trong trẻo, nghe lên cũng giống như tên người, quả thật làm cho người nghe cảm thấy như tẩm gió xuân, Lý Vị Ương cười, nói lại vấn đề vừa rồi một lần nữa.

Xuân Phong nghĩ một lát, nói: "Nếu muốn người khác không phát hiện, sợ rằng tương đối khó khăn, hơn nữa dựa theo Quách tiểu thư đã nói, người này đối với vu thuật cùng độc dược đều rất tinh thông, vậy thì khó càng thêm khó."

Lý Vị Ương nhìn nàng: "Vậy ngươi có thể làm được sao?"

Xuân Phong ngẩng đầu lên, trịnh trọng mà nói: "Nô tì có thể phối chế một loại thuốc bột, loại thuốc bột này chỉ cần người khác vừa tiếp xúc sẽ nảy sinh ảo giác mãnh liệt, nghiêm trọng hơn thậm chí sẽ đánh mất thần trí, nhưng bởi vì đối phương là người trong nghề, chúng ta nhất định phải cẩn thận, chỉ cần dùng lượng ít, và dùng đúng lúc, cũng có cơ hội làm cho đối phương không hay biết."

Vương Tử Khâm không yên tâm nói: "Ngươi có nắm chắc không?"

Xuân Phong khẽ gật đầu, nói: "Nô tì lập tức sẽ phối dược, ba canh giờ sau sẽ mang tới tiểu thư."

Vương Tử Khâm hết sức hài lòng, khe khẽ mỉm cười nói: "Gia Nhi, ngươi xem nha đầu này như thế nào?"

Lý Vị Ương tự nhiên tán thưởng nói: "Là nha đầu thông minh, lanh lợi, nhìn thấy bên canh Tử Khâm quả thật đều là nhân tài ẩn dật."

Vương Tử Khâm cười có hơi đắc ý, nàng dù sao cũng là cô gái trẻ tuổi, ngay cả trong lòng có ngàn khe suối, dù sao cũng luôn bị Lý Vị Ương trước sau xếp lại một nguồn, giờ phút này nghe đến nàng ngữ khí hâm mộ, liền không khỏi càng thêm đắc ý. Quách Đạo nhìn thấy Vương Tử Khâm cái đuôi vểnh lên, không tự giác liền nghĩ đi lên giẫm một cước, hắn than thở một hơi nói: "Đáng tiếc nha, đáng tiếc!"

Vương Tử Khâm lập tức trừng mắt nhìn hắn: "Đáng tiếc cái gì?"

Quách Đạo cười nói: "Đáng tiếc một người nha đầu còn giỏi hơn so với tiểu thư, vậy mà còn dám dương dương tự đắc như thế!"

Vương Tử Khâm nghen một hơi, đi lên, thiếu chút nói không ra lời, nàng căm tức Quách Đạo, lại hoàn toàn mất đi sự đúng mực của ngày xưa.

Lý Vị Ương thấy thế vội vàng nói: "Được rồi Ngũ ca, huynh không cần lại lấy Tử Khâm ra cười đùa, huynh biết rõ cá tính của nàng, cần gì phải cố ý chọc giận nàng?"

Quách Đạo ha ha cười nói: "Ta còn tưởng rằng nha đầu bên cạnh ngươi văn võ song toàn, lại không ngờ còn có cao thủ chế độc, thấy rõ Vương gia dụng tâm thâm hậu, không biết muốn đem Vương tiểu thư nâng đến địa vị nào mới tính toán như vậy?" Câu nói này là chỉ Vương gia có dã tâm rất lớn.

Vương Tử Khâm mặt mũi trở nên nghiêm túc, nhìn thẳng Quách Đạo, nói: "Ta có ý tốt muốn giúp đỡ, ngươi lại cố ý lên tiếng châm chọc, đây là thái độ đối đãi của đồng minh sao? Ngươi nếu là đối với tính cách của ta có điều bất mãn, không ngại cứ nói thẳng, làm gì quanh co lòng vòng, châm chọc khiêu khích? À, Vương Tử Khâm ta đích xác là người hai mặt ba lòng, gió chiều nào theo chiều ấy, ta cũng không chút che dấu, nhưng là vì lợi ích của gia tộc, ta không thể không như thế. Dù trong lòng ta luôn kính nể Gia Nhi, ta cũng nhất định phải cùng nàng làm địch, đây là sứ mạng của ta, cũng là trách nhiệm của ta, Quách công tử ngươi cũng không như thế sao?"

Quách Đạo ngẩn ra, nhìn vào trong mắt Vương Tử Khâm, chỉ thấy một đôi mắt phượng trong trẻo, sáng ngời, rất có thần, hình như có một ngọn lửa thiêu đốt, xinh đẹp kinh tâm động phách. Trong lòng hắn không khỏi cả kinh, lập tức cười nói: "Là ta lỡ lời!"

Vương Tử Khâm sắc mặt hòa hoãn, nhẹ nhàng thở dài: "Ta biết bất luận là Ngũ công tử hay Gia Nhi, các ngươi đều không hoàn toàn tín nhiệm ta. Nhưng trong sách có một "Đường xa hay sức ngựa, ngày dài biết nhân tâm." Ta đã đáp ứng cùng các ngươi kết minh, tại thời khắc mấu chốt nhất cũng vẫn đứng lại bên cạnh các ngươi, ngươi không nên tùy tiện hoài nghi ta."

Lý Vị Ương mỉm cười lên, kỳ thật theo ý nàng, tiểu nhân chân chính so với nguỵ quân tử còn dễ thương hơn nhiều, chính nàng cũng không phải là người quang minh chính đại gì. Vương Tử Khâm giai đoạn trước luôn luôn đổi tới đổi lui, tuy rằng cũng tương đối có điểm ngầm đem tâm tư ghen tị của nữ nhi, nhưng phần nhiều đều suy xét cho đại cục, nếu không nàng cũng sẽ không ngồi đây vào lúc này. Dám cùng Bùi hậu trở mặt, chứng minh nữ nhân này kiên quyết hơn người. Nghĩ đến đây, nàng ngữ khí nhẹ nhàng: "Ngũ ca, Tử Khâm nói không sai, cái gọi là "Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người", đã chúng ta muốn mượn dùng lực lượng Vương gia nàng, cần gì phải luôn hùng hổ doạ người đây?"

Quách Đạo vội vàng đứng dậy, hướng Vương Tử Khâm thật sâu thi lễ, nói: "Là ta sai, từ nay về sau, ta sẽ không đối Vương tiểu thư châm chọc khiêu khích nữa."

Vương Tử Khâm lắc đầu, nàng chẳng phải không nhìn ra tâm tư Quách Đạo. Đối phương là muốn đem danh hiệu người tốt tặng cho Lý Vị Ương, còn hắn tình nguyện đứng tại nơi tối, trưng một gương mặt trắng cố ý chọc tức mình.(trong nghệ thuật Kinh Kịch: mặt trắng là đại diện cho tiểu nhân, kẻ gian). Mấy ngày nay thờ ơ, lạnh nhạt, nàng chỉ cảm thấy Quách Đạo đối với Lý Vị Ương tựa hồ có một loại quan tâm đặc biệt, mà sự quan tâm này xuất phát từ sâu trong đáy lòng, phảng phất làm cho đối phương phải suy nghĩ, nó vượt xa tình huynh muội.

Nàng đột nhiên nghĩ đến Vương Quý đã từng nói qua về lời đồn Quách Gia không phải là nữ nhi thân sinh của Quách phủ, trong lòng khẽ động, chẳng lẽ nói Quách Đạo này, hắn.. Nàng cẩn thận nhìn nhìn đối phương, trong lòng không khỏi dâng lên một chút thở dài, một quý công tử tài mạo song toàn như vậy lại bị Quách Gia mê hoặc, có điều, đường tình này đã định trước sẽ không bằng phẳng. Nghĩ cũng biết, bên cạnh Lý Vị Ương sớm đã có Húc Vương Nguyên Liệt, kia cũng là một nhân vật hiếm có trên đời, như thế nào sẽ dễ dàng để cho Quách Đạo đoạt lấy tình yêu của mình? Nhìn thấy vẫn là "Tương vương có mộng, thần nữ vô tâm". Nàng nghĩ như vậy, sắc mặt không khỏi hòa hoãn ba phần, nói: "Ta cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi, hôm nay việc như vậy bỏ qua, ta sẽ không nhắc tới."

Ba người lần nữa ngồi xuống, dĩ nhiên đã đổi một bộ tâm tình. Lý Vị Ương cười nói: "Ta nghe nói Ngũ ca vẽ tranh không tệ."

Quách Đạo sửng sốt, tựa hồ thấy vẻ mặt Lý Vị Ương có chút bỡn cợt, không khỏi liền nghĩ đến chính mình đã từng vì nàng họa chút họa kia, đỏ mặt lên, nói: "Tiểu muội không cần lấy ta để chọc cười! Có chuyện gì muội cứ việc phân phó."

Lý Vị Ương thản nhiên nói: "Chờ đến thuốc bột kia chế tạo xong, đem nó trộn cùng với mực để họa tranh. Đến lúc đó, huynh tự nhiên sẽ biết phải làm cái gì."

Quách Đạo nhìn hướng Vương Tử Khâm, đối phương cũng là vẻ mặt giật mình giống mình.

Lý Vị Ương từ tốn mà nói: "Doanh Sở mời thợ thủ công chạm khắc ngọc nổi tiếng, còn bốn phía tìm kiếm hỏi thăm danh họa nổi tiếng vẽ ra bản gốc, muốn tại ngày mồng tám tháng chạp tiến cống một tòa Thiên Thủ Quan Âm (quan âm nghìn tay) bằng ngọc tặng cho Bùi hậu, đáng tiếc hắn tìm kiếm thật lâu đều không tìm được họa sư thích hợp, bỏ ra số tiền lớn nhưng họa tác lại khiến hắn không hài lòng lắm..."

Vương Tử Khâm xưa nay tin tức linh thông, nàng gật đầu nói: "Tin tức này ta cũng biết, trinh thám đã đem tất cả bẩm báo. Nhưng này chỉ là chuyện nhỏ, cho nên ta không có đề cập, Gia Nhi có chủ ý gì?"

Lý Vị Ương ánh mắt ngưng trọng: "Vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu gió đông, tất cả phải đợi tới ngày mồng tám tháng chạp kia."

Bình luận