Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 281: Bất tử chi thân


Edit: Ánh Quyên



Không lâu sau tiệc mừng thọ của Hoàng đế chính là tiết thiên thu, cái gọi là tiết thiên thu chính là tiệc chúc thọ của Hoàng hậu. Theo như thám tử hồi báo, trước những tin đồn nhảm vài ngày trước, Bùi hậu vẫn không biểu lộ ra chút nào buồn bực, ưu tư, ngược lại, nàng dựa theo lệ thường trong cung, trong tiết thiên thu đãi yến tiệc, thiết yến quần thần.

Trong chính điện Trường Xuân cung, Hoàng đế cùng Bùi hậu ngồi ở vị trí chủ vị, thái tử dẫn đầu một đám thân vương, trọng thần triều đình cùng với nữ quyến quan viên tam phẩm cùng nhau dập đầu hành lễ. Thái tử một thân hoa phục, càng có vẻ phong thần tuấn lãng, ngọc thụ lâm phong, hắn tự mình nâng ly rượu dâng lên cho hoàng hậu, miệng hô to: "Chúc mẫu hậu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn."

Tất cả các Vương cung, đại thần lập tức phụ họa: "Nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Bùi hậu trên mặt mỉm cười, đặc biệt trang trọng mà tú lệ, quay đầu hướng hoàng Hoàng đế nói: "Thần thiếp trước tiên đa tạ bệ hạ ân điển!" Sau đó lại hướng mọi người nói: "Chư vị miễn lễ, bình thân đi."

Vì là tiệc chúc thọ cho hoàng hậu, trong cung nói cười rộn rã không ngừng, tiếng ca lượn lờ êm tai. Hoàng đế hạ chỉ lệnh triều thần cùng nữ quyến dưới tam phẩm đến cổng Ngọ môn quan dâng tặng quà mừng, mà tam phẩm trở lên đều ở trong cung cùng chung yến hội. Từ sáng đến tối, suốt đêm, châm khói lửa pháo tưng bừng, các hoạt động chúc mừng càng lúc càng đặc sắc.

Vì chúc mừng hôm nay là tiết thiên thu, thái tử đặc biệt huấn luyện hơn trăm con ngựa biểu diễn, cũng chọn bốn mươi thiếu nữ xinh đẹp đệm nhạc khúc, tựa là thiên thu khúc, một số nhảy múa theo điệu nhạc, một số con phấn khích nhảy lên, tung hoành đáp tiết, hoặc một số xoay tròn như bay trên ba tầng ván gỗ, hoặc một số đại lực sĩ thả người từ trên cao yên ngựa xuống. Cuối cùng, thớt ngựa hơi khụy chân sau xuống, ngậm khay đựng ly rượu dâng lên cho Bùi hậu, đem biểu diễn đẩy đến cao trào.

Không chỉ như thế, hắn còn mời riêng gánh hát nổi tiếng nhất ở ngoài cung tới biểu diễn vở kịch Quý phi tửu túy (say rượu). Bên kia chiêng trống vừa vang, con hát biểu diễn xuất thần nhập hóa lập tức hấp dẫn tất cả quý khách. Mọi người nghe thấy con hát ở trên đài nhẹ giọng ngâm xướng theo làn điệu, nhưng thấy Quý phi này lắc lư từng bước, vẻ say rượu ngây thơ, mông lung như sắp ngã.

Bùi hậu buột miệng nói ra: "Hay, rất hay!" Sau đó nàng nhẹ nhàng vỗ vài cái vào tay dựa của ghế bày tỏ sự ngợi khen. Mọi người nhìn thấy vẻ mặt của Bùi hậu, trong lòng đều có chút suy nghĩ. A Lệ công chúa nhỏ giọng nói bên tai Lý Vị Ương: "Ngươi xem, bọn hắn mẫu tử vui vẻ hòa thuận, nửa điểm đều nhìn không ra bộ dáng bị ảnh hưởng gì!"

Lý Vị Ương khe khẽ mỉm cười: "Bùi hậu là nhân vật cỡ nào, nàng lại như thế nào sẽ cho ngươi nhìn ra tâm tư của nàng? Huống chi tiệc chúc thọ hôm nay là do thái tử tự mình vì nàng tổ chức, điều này còn không thể chứng minh cái gì sao?"

A Lệ công chúa nhíu mày, nàng suy đi nghĩ lại cũng nghĩ không ra manh mối gì, không khỏi nói: "Ta vẫn không minh bạch."

Lý Vị Ương tươi cười càng sâu: "Nếu Bùi hậu cùng thái tử không có hiềm khích, thái tử cần gì phải làm ra dáng vẻ vô cùng hiếu thuận như vậy? Này rõ ràng là muốn cho mọi người nhìn mà thôi, tình cảm mẫu tử như thế còn xem như vô kiên bất tồi (không có gì vững chắc mà không phá nổi) hay sao?"

Nàng một bên nói, một bên chớp chớp mắt vô cùng giảo hoạt nhìn A Lệ công chúa, A Lệ hoàn toàn chấn kinh nhìn nàng, cúi đầu cẩn thận nghĩ nghĩ, không thể không thừa nhận Lý Vị Ương nói không sai. Bùi hậu hoàn toàn không cần ở trước mặt mọi người biểu hiện ra bộ dáng từ mẫu, này cùng nàng ngày xưa hình tượng khác nhau một trời một vực. Đôi mẫu tử này bây giờ làm như vậy, bất quá chính là muốn cho mọi người biết thái tử là con trai ruột của nàng, tất cả lời đồn chuyện nhảm kia bất quá là lời nói vô căn cứ thôi.

Mặc dù như thế, mọi người vẫn nghị luận nhao nhao về thi thể bị nước mưa vô ý rửa trôi để lộ ra, thậm chí có người còn đưa ra vô số ví dụ chứng minh nàng ta chính là mẹ đẻ của thái tử. Thường xuyên qua lại, thái tử ngay cả không tin, cũng không thể không tin tưởng. Chỉ là Bùi hậu uy hiếp rất nặng, ai cũng không dám trước công chúng nói ra. Cho dù là những ngự sử ngày xưa to gan lớn mật động một tí liền vạch tội dâng tấu người khác cũng đều nói năng thận trọng, chuyện này là bí mật của hoàng thất! Mà không nói đến chuyện này có chứng cớ hay không, chỉ là loại lời đồn bóng gió này đã đủ làm dao động căn cơ của thái tử, thấy rõ tính nghiêm trọng của nó. Mà trong không gian yên tĩnh khác thường này, Tĩnh Vương cùng mấy vị Vương gia khác đều đang yên lặng quan sát biến hóa của cục diện. Bọn hắn rất rõ ràng bây giờ lời đồn này tuy không phát huy tác dụng lớn nhất, nhưng chờ đến thời điểm thích hợp, lực sát thương của nó sẽ vượt quá sức tưởng tượng.

Trong không gian ồn ào, náo nhiệt, Hoàng đế đột nhiên nhíu mày, hắn gắt gao xoa xoa ấn đường, tựa hồ đang phải chịu sự thống khổ cực độ. Bùi hậu quay đầu nhìn hắn một cái. Trên mặt lộ ra ba phần quan tâm, ôn hòa mà nói: "Bệ hạ ngài đây là như thế nào, có phải thân thể không khỏe hay không?"

Hoàng đế nhíu mày, không động thanh sắc: "Bất quá là bệnh cũ, không cần để ý."

Bùi hậu khẽ mỉm cười, vẫn quan tâm mà nói: "Truyền ngự y được không?"

Hoàng đế mất bình tĩnh, nói: "Không cần."

Bùi hậu lập tức nói: "Bệ hạ, này cũng đừng trách thần thiếp trách cứ ngài, ngài long thể an khang mới là phúc khí của Việt Tây, là phúc khí của lê dân bá tánh, như thế nào có thể không bảo trọng long thể đây?" Không khỏi phân trần, Bùi hậu liền gọi cung nữ bên cạnh, ra lệnh: "Truyền ngự y tới." Sau đó quay đầu lại vô cùng dịu dàng, quả thực cùng ngày xưa tựa như hai người: "Bệ hạ, vẫn nên để thái y nhìn một cái đi, chớ có kéo dài lại càng nặng hơn."

Hoàng đế ngay cả dù kiên nhẫn, nhưng cảm giác đau đầu dường như muốn xé rách sự nhẫn nại cuối cùng của ông. Mà lúc này Vương Tử Khâm cũng chú ý đến biến hóa của thế cục, nàng cẩn thận phân biệt vẻ mặt hoàng đế, thần sắc không khỏi biến đổi, rồi lại bất động thanh sắc nhìn Tĩnh Vương. Một màn này rơi xuống trong mắt Lý Vị Ương, nàng không nhịn được nhẹ nhàng nheo mắt lại. Nàng cảm thấy rất kỳ lạ, Vương Tử Khâm khi nào cùng xuất hiện với Tĩnh Vương đây, hoặc là nói Tĩnh Vương phải chăng đã thay đổi chủ ý, quyết định nghênh cưới nữ nhân này làm Vương phi để có thể trợ giúp hắn? Nàng nghĩ nghĩ, âm thầm lưu tâm.

Mọi người đang thưởng thức hí khúc trên sân khấu kịch, bên kia ngự y cũng đang xem bệnh cho hoàng đế. Nhưng hoàng đế này cũng là bệnh cũ, ngự y nhìn tới nhìn lui đều không nhìn ra cái gì. Bùi hậu thăm hỏi: "Bệ hạ thân thể ra sao?"

Thái y cúi thấp đầu, trong giọng nói có một chút thấp thỏm: "Vi thần sợ hãi, chứng bệnh đau đầu của bệ hạ cũng không phải ngày một ngày hai, là nan y, vi thần sẽ cố gắng hết sức, bệ hạ chỉ cần tĩnh tâm điều dưỡng, mười ngày nửa tháng liền có thể khỏi hẳn."

Hoàng đế cười lạnh một tiếng, khó nén phẫn nộ nói: "Nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi đâu phải chỉ nói một lần, thứ vô dụng!" Hắn nói như vậy, thái y càng không dám ngẩng đầu, trong lòng khẩn trương không thôi, trán đầy mồ hôi lạnh, bộ dáng vô cùng sợ hãi.

Bùi hậu trầm tư một hồi, khẽ lắc đầu nói: "Bệ hạ, ngài đau đầu cũng không phải một ngày hai ngày, theo thần thiếp thấy, nên để cho Doanh Sở xem bệnh cho ngài một phen đi."

Hoàng đế vô cùng mất bình tĩnh, nói: "Hắn bất quá chỉ là một vu y, lại hiểu cái gì? Bệnh của trẫm, trong lòng trẫm rất rõ ràng, không cần ngươi nhiều chuyện." Hoàng đế nói không lớn, nhưng bên cạnh cũng có không ít người nghe được, sắc mặt đều phát sinh biến hóa cực kỳ vi diệu.

Bùi hậu cũng lãnh đạm cười, giống như là thói quen, hiển nhiên cũng không thèm để ý.

Mọi người đang ăn uống linh đình, Tĩnh Vương lại chủ động bưng chén rượu lên, đi đến bên cạnh Doanh Sở, Doanh Sở mỉm cười nói: "Thì ra là Tĩnh Vương điện hạ."

Tĩnh Vương cười lạnh, lớn tiếng nói: "Ta nghe nói Doanh đại nhân tinh thông y thuật, so với thái y trong cung còn cao minh hơn, vừa vặn, ta mấy ngày nay bởi vì răng bị đau, khóe miệng nóng bừng, còn bị lở loét. Tuy rằng ba ngày nay đã dùng Trân Châu phấn, cũng sức không ít long não (2 loại nì trị lở loét), lại không có cách nào thuyên giảm, khiến cho ta cảm thấy buồn rầu dị thường, thái y cũng nói không còn cách nào khác, không biết Doanh đại nhân có kế sách gì có thể chữa khỏi hay không?"

Mọi người đều nhìn về phía Tĩnh Vương, nhao nhao lộ ra vẻ giật mình. Tĩnh Vương cùng Thái tử đó giờ luôn không hòa thuận, Doanh Sở này lại là tâm phúc bên cạnh Bùi hậu, Tĩnh Vương lại hướng hắn cầu y, một màn này nhìn thế nào cũng khiến cho người khác cảm thấy kỳ lạ.

Doanh Sở làm như nhìn thấu tâm ý Tĩnh Vương, không cho là đúng, cười nói: "Điện hạ nếu muốn trị cái bệnh này, thần đương nhiên là có phương pháp. Chỉ cần điện hạ đem cái răng bị đau nhổ đi, sau đó đem nó mài thành bột, trộn chung với phương thuốc trên, để trong khăn nóng, tử tử tế tế đắp lên chỗ đau trong ba ngày, bệnh của điện hạ không thuốc cũng thôi."

Nghe hắn nói như vậy, Tĩnh Vương thoáng kinh ngạc nói: "Doanh đại nhân, loại phương pháp này ta lại chưa từng nghe qua, quả thật thần kỳ như vậy sao?"

Bên cạnh Lại bộ Thượng Thư mở miệng cười nói: "Tĩnh Vương điện hạ không thể không tin, Doanh đại nhân y thuật thực sự rất cao minh. Nhi tử của thần trước đó vài ngày bị trúng gió, ốm đau tại giường thống khổ không thể hơn, cũng là do hắn chữa khỏi." Một người nói, những người khác cũng nhao nhao phụ hoạ, Tĩnh Vương mắt nhìn thoáng qua, thấy được có không ít người đều đã từng tìm Doanh Sở trị bệnh.

Hoàng đế ấn đường gắt gao nhíu lại, lúc này liền nghe thấy thái tử mỉm cười nói: "Phụ hoàng, đã Doanh đại nhân y thuật cao minh như thế, theo nhi thần tai nghe không bằng mắt thấy, để cho Doanh Sở xem bệnh dùm người đi. Nói tới, đan dược của hắn là thứ thuốc hay, có thể chữa trị được chứng đau đầu của phụ hoàng, nhưng nhi thần còn chưa hề gặp qua Doanh đại nhân luyện chế đan dược đó!"

Doanh Sở trước đó thực sự đã từng xem và chữa bệnh cho bệ hạ, nhưng từ nửa năm trước sau khi hắn rời khỏi, hoàng đế liền từ chối dùng đan dược hắn đưa tới, cũng không chịu lại để cho hắn xem bệnh, đại đa số người đều cảm thấy có liên quan đến tranh đấu ngầm giữa Hoàng đế cùng Bùi hậu, nhưng mà thái tử trước mặt mọi người lại đề xuất cái yêu cầu này, hoàng đế nếu còn bận tâm đến danh dự của thái tử liền sẽ không từ chối.

Nghe thái tử nói như vậy, Doanh Sở không khỏi nhìn hắn một cái, đáy mắt có chút kỳ dị. Hắn biết thái tử đối với mình rất bất mãn, hết sức tìm mọi cách để cho mình bị muối mặt, nhưng thái tử cũng quá mức gấp gáp! Trong tiết thiên thu của Bùi hậu nương nương lại dám hướng hắn làm loạn. Ở trước mặt hoàng đế luyện đan lại có sợ gì, Doanh Sở hắn khi nào thì sợ qua cái này! Nghĩ đến đây, hắn cười lạnh một cái, đứng lên hướng hoàng Hoàng đế nói: "Bệ hạ, vi thần đương nhiên đồng ý, chỉ là không biết ý bệ hạ ra sao?"

Hoàng đế suy nghĩ trong giây lát, ánh mắt xẹt qua Tĩnh Vương cùng thái tử, cuối cùng cười nói: "Trẫm đầu đau muốn nứt, tâm phiền ý loạn, suốt ngày buồn ngủ, nhưng lại ngủ không được. So với lúc trước, bệnh trạng như nặng thêm ba phần, Doanh Sở ngươi nhưng có nắm chắc không?"

Doanh Sở cất cao giọng nói: "Vi thần tất nhiên sẽ làm hết sức."

Hoàng đế thật sự chịu không nổi sự thống khổ đày đọa do chứng đau đầu này gây ra, bất đắc dĩ mới khẽ gật đầu, nhìn thấy Doanh Sở phân phó cung nữ mang tới bút, chu sa, giấy, ở trước mặt mọi người vẽ ra một lá bùa, ngón tay lập tức vân vê, lá bùa này thế nhưng trước mặt mọi người bùng lên ngọn lửa cao vút tận trời, trong nháy mắt thiêu thành tro tàn. Doanh Sở rất nhanh dùng cái cốc đựng những tàn tro đang rớt xuống, không biết động tác ra sao, liền nhẹ nhàng đem nước chế vào. Hắn ngừng động tác, cười như không cười liếc nhìn mọi người, vung tay lên, đem chén nước vừa rồi kia vứt lên không trung, mọi người chỉ nhìn thấy nước rơi giống như mưa bụi, ung dung tung bay, bay tới trước ngực hắn, lại đột nhiên dừng lại.

Hắn nhẹ nhàng thổi một hơi, vô số hạt nước kia trong nháy mắt phóng lên cao, mọi người nhìn thấy không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ, lại thấy hắn nâng tay múa bút, trống rỗng đem tất cả giọt nước ngưng đọng trong không trung, vẽ thành một chữ phúc. Hắn khe khẽ mỉm cười, ném bút, lui ra phía sau ba bước, ngẩng đầu, thấp giọng quát nói: "Tới!" Những bọt nước kia giống như chịu sự điều khiển, tất cả bay vào cổ tay áo rộng rãi của hắn. Tiếp đến hắn nâng tay lên, cố ý lộ ra cổ tay áo cho người ta xem, vô số giọt nước đọng lại, từ trong tay áo hắn thoát ra làn khói, sau đó bùng cháy, ngọn lửa hừng hừng, toát ra khói trắng tận trời, tay hắn run lên, bên trong ống tay áo đang thiêu đốt, những giọt nước bắt đầu ngưng kết, cuối cùng ngưng tụ thành một viên đan dược màu vàng, mọi người thấy đều mơ hồ, sửng sốt.

A Lệ công chúa khống chế không nổi muốn vỗ tay, nhịn không được cười nói: "Thật là kỳ nhân!"

Lý Vị Ương cười lạnh lẽo: "Đúng vậy, Doanh Sở này quả nhiên có chút môn đạo." Theo ý nàng, tất cả bất quá chính là cố ý biểu diến trước mặt mọi người mà thôi, nàng thấp thoáng cảm thấy Doanh Sở đối với bệnh tình của hoàng đế bệnh kỳ thật là rất rõ ràng, mà cái gọi là đan dược này chỉ sợ cũng chỉ trị được phần ngọn không trị tận gốc, cho nên hoàng đế mới từ chối dùng.

Doanh Sở đem đan dược bỏ vào trong hộp, thổi một hơi, sau đó tự tay dâng lên đến trước mặt hoàng đế, quỳ xuống nói: "Bệ hạ, uống đan dược này, đau đầu nhất định toàn bộ tiêu tán."

Hoàng đế nhìn thoáng qua, làn môi khẽ động, nói: "Nghiệm một nghiệm."

Lập tức liền có một gã thái giám đi tới, lấy ra một chiếc ngân châm tinh tế, đem ngân châm đâm vào trong đan dược kia, nhẹ nhàng kéo ra, vẫn sáng lóng lánh như trước, hoàng đế khẽ gật đầu, chuẩn bị nuốt vào, ai ngờ thái tử lại lớn tiếng nói: "Phụ hoàng, chuyện này sợ rằng vẫn phải cẩn thận mới được."

Hoàng đế nhìn hắn một cái, thái tử trong lòng khẽ run lên, nhưng sắc mặt vẫn giữ bình tĩnh, nói: "Vẫn nên mời người tự mình nghiệm độc, mới càng bảo đảm."

Doanh Sở biến sắc, trong lòng âm thầm tức giận, thái tử trước công chúng cùng hắn khó xử, tất cả chuyện này lại là cớ gì... Trước mặt mọi người, hắn không dám hướng Bùi hậu cầu viện, chỉ có thể cúi đầu tỏ vẻ khiêm tốn.

Lý Vị Ương nhẹ nhàng cười, thái tử thật sự có ý muốn dồn Doanh Sở vào chỗ chết, chỉ là hắn lại muốn làm ra sao mới có thể thành công đây?

Thái tử thấy hoàng đế không phản đối, liền phân phó thái giám bên cạnh lấy ra lưỡi dao đem đan dược kia cắt thành mảnh nhỏ, Doanh Sở lúc này ngăn cản nói: "Điện hạ, sợ rằng hành động lần này không thỏa, đan dược phải uống cả phần mới hiệu quả!"

Thái tử lạnh lẽo rét buốt cười, nói: "Này có gì trở ngại, nếu thực sự vô hiệu, đến lúc đó, ngươi lại luyện lại! Bệ hạ lâu không dùng đan dược, nếu bây giờ lại ăn hết có thể hay không thân thể không thích! Vẫn làm phiền Doanh đại nhân tốn nhiều tâm huyết một chút!"

Doanh Sở sắc mặt trở nên càng thêm khó coi, thái tử quả thật đem mảnh thuốc kia chỉ vào một tên tiểu thái giám, nói: "Ngươi ăn hết thử xem!"

Thái giám đương nhiên không dám làm trái ý của thái tử, liền tại trước mắt bao người đem mảnh thuốc kia nuốt đi xuống. Mọi người đều nhìn hắn, chỉ thấy hắn lúc đầu còn tốt, rất nhanh lông mày dần dần cau chặt, lấy tay ôm bụng, thân thể khom xuống đột nhiên hét lớn: "Đau, đau quá!"

Thái tử tiến lên một bước, lạnh lùng nói: "Ngươi nói cái gì?"

Mọi người còn chưa kịp tỉnh ngộ, liền nhìn thấy tiểu thái giám kia "rầm" một tiếng ngã trên mặt đất, đôi tay nâng bụng lăn lộn, đôi chân không ngừng co giật, bên cạnh có người xông lên dìu đỡ, hắn lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết thật dài, sau đó cả người bất động.

Tiểu thái giám bốn chi ngữa ra, hai tay chắp lại ngã xuống đất, đôi mắt mở to, máu đen từ khóe miệng, trong mũi không ngừng tuôn ra. Tất cả phát sinh quá đột ngột, mới đầu ai cũng không có phản ứng, tất cả đều đờ ra, ngay cả hộ vệ trên đại điện cũng đều bị biến cố bất thình lình này dọa ngốc, mỗi một người như rối gỗ, mặt không còn chút máu, trên đại điện chỉ còn nghe tiếng gió lạnh thổi qua song cửa sổ khiến cho lòng người bất an.

Người đầu tiên phản ứng chính là thái tử, hắn tiến lên một bước, đến bên cạnh hoàng đế làm ra thái độ bảo hộ, quát to: "Còn không đem Doanh Sở bắt lấy!"

Bọn hộ vệ như ở trong mộng mới tỉnh, đồng thanh đáp: "Vâng." Sau đó cùng nhau đánh về phía Doanh Sở, một phen đem hắn ném trên đất, gắt gao đè lại. Thái tử nổi giận đùng đùng chỉ Doanh Sở, nói: "Doanh Sở ngươi thật to gan, lại dám mưu hại phụ hoàng!"

Doanh Sở đột nhiên ý thức đến cái gì, tuy rằng bị người cưỡng ép, ngã xuống đất, cũng không quên la lớn: "Bệ hạ minh giám, vi thần bị oan!"

Hoàng đế nhìn thoáng qua thái tử, vẻ mặt cười như có như không.

Bùi hậu ở một bên nhìn, thần sắc lạnh lùng.

A Lệ công chúa cảm thấy chấn động và kinh sợ, quay đầu nhìn phía Lý Vị Ương, hàng lông mi dày và dài bị dọa run rẩy không ngừng: "Này... Vừa rồi rốt cuộc là như thế nào?"

Lý Vị Ương thấp giọng nói: "Chó tranh mồi mà thôi, không cần để ý." Nàng nói như vậy, lại thấy ánh mắt của Bùi hậu dừng về phía mình. Bùi hậu đáy mắt lạnh giá, bắn ra vô số mũi nhọn luôn đâm vào đến nội tâm của Lý Vị Ương, nhưng trên mặt nàng lại gợn sóng, thậm chí không có một chút ưu tư dao động nào. Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài, Bùi hoàng hậu này đúng là nhân vật lợi hại, có thể nói cuộc đời nàng ít thấy đối thủ. Trước đây, nàng có thể thề son sắt nói không kinh sợ bất kỳ người nào, nhưng bị một đôi mắt âm lãnh nhìn chăm chú như vậy, Lý Vị Ương lần đầu tiên cảm thấy chính mình tựa hồ quá mức tự tin.

Hoàng đế lạnh lẽo nói: "Không nghe thấy mệnh lệnh của thái tử sao? Đem Doanh Sở trói lại!"

Bọn hộ vệ rất nhanh mang tới dây thừng, đè lại Doanh Sở trói hắn lại. Thái tử lạnh giọng, nói: "Doanh Sở có ý định giết vua, nhân chứng, vật chứng đều có, theo hình nghiêm trị! Kinh Triệu Doãn đại nhân!"

Kinh Triệu Doãn vội vàng quỳ xuống: "Dạ, có vi thần."

Thái tử ra lệnh: "Đem phạm nhân mưu nghịch này áp giải đến nha môn của ngươi, cần phải nghiêm hình truy xét!"

Kinh Triệu Doãn nhìn thoáng qua hoàng đế, hoàng đế khẽ gật đầu, hắn lập tức nói: "Vi thần tuân lệnh." Sau đó hắn đứng dậy, hướng đám hộ vệ, hạ lệnh: "Đem khâm phạm này giải ra đi, canh giữ nghiêm ngặt!"

Bọn hộ vệ đồng thanh đáp lại, liền đem Doanh Sở hung bạo giải ra ngoài. Thái tử cúi đầu nhìn thoáng qua thi thể tiểu thái giám kia, xoay người hướng hoàng Hoàng đế nói: "Phụ hoàng, gã thái giám này cũng là một mảnh trung tâm."

Hoàng đế lãnh đạm quơ tay, nói: "Thôi, nể tình hắn một mảnh trung thành và tận tâm, làm kẻ chết thay cho trẫm, mua cái quan tài an trí, thưởng cho người nhà hắn một ít bạc."

"Vâng." Bên cạnh tự có thái giám tổng quản đáp.

Thái tử hòa nhã nói: "Phụ hoàng, dựa theo hình luật của nước ta, mưu hại thiên tử chính là trọng tội, bất luận người đó chức danh gì cũng đều nghiên trị không tha. Doanh Sở này phạm tội tày trời, xin người lập tức ra ra quyết định!"

Hoàng đế nhìn hắn một cái, khe khẽ mỉm cười nói: "Thái tử nói có lý, Doanh Sở sau khi điều tra chứng cứ rõ ràng, theo luật xét xử."

Nghe Hoàng đế nói như vậy, ánh mắt thái tử lộ ra một tia mỉm cười không dễ dàng phát giác. Ngay vào lúc này, hắn cảm giác dường như có một ánh mắt khác thường đang dõi theo mình. Hắn vô thức quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Bùi hậu mặt mũi lạnh băng, thái tử trong lòng cả kinh, sau đó hắn liền cúi đầu.

Yến hội vừa xảy ra chuyện như vậy, mọi người ai lại còn có tâm trí để tiếp tục ăn uống, chỉ là ngại hoàng hậu ở đây, cũng không có ai dám rời tiệc đi trước, cố gắng hoàn thành buổi thọ yến này.

Thời điểm xuất cung, sắc mặt mỗi một người đều có vẻ kinh hoàng. Tuy rằng Doanh Sở là người tội ác tày trời, nhưng người này đã từng uy phong cỡ nào, trong khoảng khắc liền bị thái tử bắt lấy, chuyện này thật sự khiến người khác cảm thấy cổ quái. Nếu đổi là người khác chết trong tay thái tử cũng không có gì để nói, nhưng này lại là Doanh Sở - tâm phúc của Bùi hậu. Thái tử đột nhiên động thủ với hắn, phải chăng gián tiếp nghiệm chứng lời đồn lúc trước kia...

Thái tử còn không biết hành động của mình đã làm trong lòng mọi người đều nhao nhao nghị luận, hắn đi theo Bùi hậu trở lại tẩm cung, chỉ nghe thấy một tiếng gầm lớn: "Còn không quỳ xuống!"

Thái tử trong lòng chấn động, cúi đầu quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng mà nói: "Mẫu hậu, nhi thần cũng là vì người trừ gian! Người không nghe thấy mọi người nói như thế nào sao? Bọn hắn đều nói Doanh Sở kia là trừng phạt đúng tội, chết chưa hết tội! Nếu người lại dung túng hắn, chỉ sợ tất cả mọi người đều sẽ oán hận người, người tình nguyện vì hắn mà đắc tội tất cả mọi người sao?"

Bùi hậu ánh mắt giá lạnh nhìn thái tử: "Ngươi nói còn không biết ngượng sao? Vở kịch hôm nay, ngươi rõ ràng cố ý muốn thu dọn Doanh Sở, hắn theo ta mười mấy năm, không có công lao cũng có khổ lao. Còn nữa hắn ngay cả tính cách kỳ quái, làm chuyện có chút khác người, chọc tức ngươi, phạt hắn một chút không phải là được rồi sao? Cần gì phải đuổi cùng giết tận! Hắn là tâm phúc của ta, ngươi đây là ở trước mặt bàng dân thiên hạ cho ta một cái bạt tai!"

Nghe Bùi hậu nói một loạt như vậy, thái tử chỉ có thể tạm thời bảo trì trầm mặc, lúc này trăm triệu lần không thể đối chọi gay gắt, vạn nhất cùng Bùi hậu trở mặt, hắn liền sẽ mất đi lá chắn, cho nên hắn cố gắng hết sức bình tĩnh nói: "Mẫu hậu, sự tình phát sinh quá mức đột ngột, nhi tử cũng không ngờ Doanh Sở lại dám mưu nghịch phụ hoàng, thật sự là cả gan làm loạn! Nhưng trừng phạt một tên nô tài đâu phải là chuyện lớn gì, mẫu hậu cần gì phải đau lòng như vậy? Mẫu hậu nâng đỡ hắn như thế, hắn không những không biết phúc, ngược lại mượn gió đông của người, nơi nơi đắc tội người khác, gây chuyện, thủ đoạn lại cực kỳ độc ác, đó không phải uổng phí khổ tâm của mẫu hậu sao. Nếu lại không trừng phạt Doanh Sở, sợ người đời truyền ra khiến mẫu hậu cùng Bùi gia bất lợi!" Thái tử tỏ ra ngoan ngoãn, mọi điều đều lấy lý do bảo vệ lợi ích của Bùi hậu để chỉ trích Doanh Sở.

Bùi hậu ngay cả biết, cũng không khỏi cười lạnh một tiếng: "Lại là học không ít từ mới! Nhìn bộ dáng của ngươi bây giờ có thể nói Lãnh Liên kia quả thật là nữ nhân thông minh."

Thái tử trong lòng cả kinh, không tệ, những lời hôm nay hắn đã nói đều do Lãnh Liên chỉ hắn nói, mà kế hoạch lần này cũng do hắn và Lãnh Liên cùng nhau định ra, tuy rằng có chút mạo hiểm, nhưng chỉ cần thu dọn được Doanh Sở, hắn cảm thấy như thế nào cũng đều là đáng giá!

Bùi hậu thấy hắn lòng đã định, nhẹ nhàng cười: "Nhìn bộ dáng của ngươi cánh càng lúc càng cứng, tình nguyện nghe một nữ nhân lai lịch bất minh cũng muốn ngỗ ngược ta!"

Thái tử cúi đầu: "Nhi thần là đau lòng vì mẫu hậu. Gần đây lời đồn càng lúc càng mãnh liệt, mẫu hậu thân thể không tốt, nhi thần cũng đồng dạng là ăn không ngon, ngủ không yên, đương nhiên không nhẫn tâm để mẫu hậu tăng thêm tâm sự, cho nên chuyện này mới không bẩm báo người, nhi thần không muốn làm một người bất trung bất hiếu!"

Bùi hậu nhìn chòng chọc đỉnh đầu của hắn, trong lòng vô số ý nghĩ chuyển qua, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài: "Làm chuyện luôn không động đầu óc, ngươi cho rằng như vậy là giết được Doanh Sở sao? Nghĩ rất đơn giản!" Nàng nói như vậy, phất tay áo, lạnh lùng nói: "Đi xuống đi, ngươi sẽ trả giá thật nhiều vì sự ngu xuẩn của mình!"

Thái tử sợ hãi, cả kinh, sững sờ đứng tại chỗ. Hắn hoàn toàn không ngờ Bùi hậu lại nói như vậy, lập tức trong lòng dâng lên hồ nghi, lúc trước không thể giết chết Doanh Sở, hắn tổng cảm thấy là Doanh Sở mệnh lớn, cũng có thể là do hộ vệ phản bội hắn, cho nên hắn mới lệnh thay thế toàn bộ hộ vệ cũ trong phủ. Lần này có thể đem Doanh Sở đưa vào thiên lao, đến lúc đó xử trảm trước mắt bao người, dù Doanh Sở có khả năng thông thiên, cũng là vô lực xoay chuyển trời đất. Hắn nghĩ đến đây, lạnh lùng cười một cái, liền cúi đầu lui ra ngoài.

Bùi hậu xoay người lại, nhìn bóng lưng nhi tử, cười nhẹ một cái lộ ra sự cao thâm khó lường, đạm đạm nói: "Thật là cái thứ ngu xuẩn, lại đi tin tưởng lời nói của một nữ nhân, giang sơn nếu là rơi xuống trên tay ngươi, sớm muộn sẽ có một ngày bị hủy diệt triệt để!" Nàng nói xong, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, lặng thinh.

Quách phủ, Lý Vị Ương không nghĩ đến chính mình chân trước vừa mới vào cửa, Vương Tử Khâm liền đuổi theo tới, nàng mời đối phương đến đại sảnh ngồi xuống, mới mỉm cười nói: "Vương tiểu thư, muộn như vậy không trở về nghỉ ngơi, là có chuyện quan trọng gì sao?"

Vương Tử Khâm vội vàng nói: "Ta biết Húc Vương điện hạ tại nơi của Kinh Triệu Duẫn rất có ảnh hưởng, ta hi vọng hắn có thể mượn cơ hội này thu dọn Doanh Sở!"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng nhướng mày: "Chuyện này cũng không nên hành động thiếu suy nghĩ, Vương tiểu thư không cần quá nóng vội."

Vương Tử Khâm cắn chặt răng, nói: "Sợ rằng ngày mai Bùi hậu sẽ nghĩ ra cách cứu được Doanh Sở ra ngoài, cho nên khuya hôm nay là thời cơ tốt nhất của chúng ta! Đương nhiên nếu ngươi cảm thấy chuyện này không ổn thỏa, tình nguyện buông tha cơ hội này, ta cũng không còn lời nào để nói. Nhưng chỉ cần ngươi tin tưởng ta một lần, ta nhất định sẽ thu dọn được người này!"

Nhìn Vương Tử Khâm nhất phái không dao động thần sắc, Lý Vị Ương khẽ cười nói: "Vương tiểu thư đây là muốn vì lệnh huynh báo thù sao?"

Vương Tử Khâm khẽ gật đầu, trong thần sắc bắn ra vô số mũi nhọn lạnh lẽo: "Doanh Sở là tên đầu sỏ sát hại hai vị huynh trưởng của ta, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn! Lần này hắn tuy rằng té ngã một chút, đáng tiếc thủ đoạn của thái tử cũng không có cao minh như vậy, hắn sẽ rất dễ dàng đào thoát ra ngoài, không bằng khuya hôm nay liền xuống tay, giết hắn tại thiên lao!"

Lý Vị Ương bình tĩnh nói: "Thiên lao là trọng địa triều đình, sao có thể để cho ngươi ta tùy tiện ra vào?"

Vương Tử Khâm lãnh đạm cười: "Ta vừa rồi đã nói qua, Húc Vương điện hạ cùng Kinh Triệu Doãn đại nhân quan hệ không giống bình thường. Nếu không như thế, trước thì Bùi Huy, sau thì Bùi bật lại chết như thế nào, tất cả chuyện này đều không phải do các ngươi ở giữa động tay động chân sao?"

Đối phương rõ ràng là tìm hiểu kĩ mới hành động, Vị Ương nhẹ nhàng thở dài: "Đã như thế, tối nay ta cùng Vương tiểu thư đi đến đó một chuyến, sau này hậu quả ra sao ta cũng không thể cam đoan với ngươi."

Vương Tử Khâm trong mắt phát ra tia mãn nguyện, trịnh trọng gật đầu nói: "Ngươi yên tâm, mặc kệ kết quả ra sao ta sẽ không liên luỵ các ngươi!"

Trong thiên lao, Doanh Sở đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên nghe thấy bên ngoài một trận ồn ào, lập tức có người lớn tiếng nói: "Bốc lửa, bốc lửa." Doanh Sở chính là cả kinh, hắn lập tức đứng lên, nhìn ra ngoài. Mà lúc này trong thiên lao phạm nhân cũng bắt đầu xao động, bất an. Cai ngục lại múa máy roi trong tay không ngừng, quật vào lưới sắt, lớn tiếng trách mắng nói: "Còn không ngồi xuống, tất cả ngồi xuống!" Hắn quát như vậy, cũng chẳng thấm vào đâu, càng lúc càng nhiều phạm nhân tuôn ra hướng cửa, không ngừng chụp vỗ, đánh kéo khung sắt trước mặt mình, điên cuồng mà nói: "Cháy, nhanh thả chúng ta ra đi!" Tiếng kêu gào của bọn hắn ruyền qua từng song cửa, truyền đến cả bên tai Doanh Sở, mà lúc này chóp mũi hắn mơ hồ đã ngửi thấy một mùi khét.

Tất cả thế cục càng thêm hỗn loạn, trong khoảng thời gian ngắn không có người chú ý đến động tĩnh nhà tù bên này. Vài tên hắc y lặng lẽ từ cửa sau tiến vào thiên lao, tiếp đến các hộ vệ được huấn luyện đặc biệt của Vương gia toàn bộ mang theo binh khí xuất hiện, bọn hắn bất động thanh sắc, vây quanh thiên lao. Bên trong thế lửa càng lúc càng lớn, ánh lửa dần dần hướng về nơi của Doanh Sở, hắn chăm chú lắng nghe, cửa nhà lao đột nhiên bị đá văng ra, vài tên hắc y nhân cầm thép đao trong tay liền hướng hắn vọt tới. Doanh Sở cười lạnh một tiếng, đôi tay đẩy một cái, một dòng khí lực trống rỗng bắn ra, cách một trượng đem người dẫn đầu đẩy ra ngoài cửa, giống như xếp La Hán, mười người đều bị trúng chưởng này của hắn, tất cả ngửa mặt ngã xuống đất.

Một bên, cai ngục đang ngầm quan sát tình hình, đột nhiên lớn tiếng nói: "Doanh Sở, ngươi thế nhưng dám thừa dịp cháy lớn mà vượt ngục, đúng là muốn tạo phản!" Nói xong, hắn lớn tiếng mà nói: "Còn không đem hắn bắt lại!" Những người kia vội vàng lao tới, không chút do dự nhấc thanh đao đâm về phía Doanh Sở, bọn hắn chẳng những võ công cao cường, hơn nữa được huấn luyện nghiêm chỉnh. Doanh Sở biết đối phương muốn giết người diệt khẩu, không khỏi cười lạnh hai tiếng, nghênh bọn hắn mà đi lên, lúc người dẫn đầu hướng hắn đâm tới, hắn liền duỗi một tay ra đột nhiên nắm lấy cổ họng đối phương, đao kiếm vốn muốn chém vào trên người hắn, cũng bị giữ lại, không có nửa điểm thương tổn, năm ngón tay căng lên, đối phương hơi thở lập tức đứt, rủ cái cổ giống như một con tiên hạc bị chết. Hắn tiện tay bỏ người kia lại, rồi lại từng bước một mang hơi thở địa ngục hướng tới những người khác, trong giây lát dĩ nhiên có bảy, tám người bị giết trong tay hắn. Những người này võ công cao cường, lại cũng không thể mảy may thương tổn Doanh Sở, hắn quả thực như là đao thương bất nhập, mọi người có thể làm gì được hắn? Lúc hắn lần nữa hướng một người khác đi tới, người kia chưa hề gặp qua cảnh tượng đáng sợ như vậy, toàn thân run rẩy, từng bước lui về phía sau, một lần không cẩn thận bị vấp, ngã lật về phía sau, trường kiếm trong tay bay ra, lại bị Doanh Sở một phen chụp được.

Sát thủ thủ lĩnh thấy thế tức giận nói: "Ai dám lâm trận lùi bước, giết ngay tại chỗ!" Cứ như vậy, những sát thủ còn lại liền một lòng vì thế liều mạng ra sức. Thừa lại hơn mười người bố trí thành hai tổ, từng người thay nhau vọt tới trước giết hắn, mấy cái đầu đều bị Doanh Sở dùng nội công bức ra, dần dần Doanh Sở hơi thở suy nhược, liền dứt khoát sử dụng trường kiếm đón đánh, liên tiếp giết mấy người, thi thể xếp đầy ở trên mặt đất làm cản trở đường đi, màu máu tươi đỏ sậm vương ra bao phủ cả trên mặt đất.

Doanh Sở rốt cục cũng từng bước bước ra khỏi nhà giam, lúc này sát thủ thống lĩnh cười lạnh một tiếng, cho người dắt tới một con trâu trước đó đã chuẩn bị. Sát thủ thống lĩnh hung hăng cắm một đao vào mông nó, con trâu kia trâu tru lên một tiếng, phát điên dường như hướng về phía Doanh Sở xông lên, bọn sát thủ phía sau hò hét, cầm trường kiếm trong tay theo đuôi. Doanh Sở nhìn thấy con trâu đang phát điên hướng mình chạy tới, cũng không chút hoang mang đâm đầu xông lên, hét lớn một tiếng, trường kiếm đón đầu đâm tới. Kiếm từ dưới đâm vào cổ con trâu, chọc thẳng vào trong phổi, lại thâm nhập nửa thanh trường kiếm. Lực đạo của hắn cực kỳ đáng sợ, càng đem đầu trâu điên kia bỗng đẩy ra hơn ba, năm trượng, đem sát thủ đi phía sau đè chết mấy người. Con trâu phát ra một tiếng kêu to thật dài, rốt cục ngã xuống đất chết. Mọi người không nghĩ đến Doanh Sở lại thần lực như vậy, đều lộ ra thần sắc sợ hãi.

Sát thủ thống lĩnh lạnh lùng quát một tiếng: "Gia tăng thế lửa." Sau đó hắn chỉ huy đám người còn lại rời khỏi nhà lao.

Lửa càng lúc càng lớn, khói cũng đi theo thập phần hun người. Doanh Sở bị hun đến nỗi nước mắt chảy như mưa, hết hơi, hắn biết lần này là có người cố ý muốn để cho mình chết ở trong lao, đường sống duy nhất đó là phá vây hướng ra ngoài. Nghĩ đến đây, hắn lấy đà một hơi liền xung phong liều chết ra ngoài, một đường giết vô số cai ngục cùng hộ vệ, hung bạo mở một đường máu để đi. Phía trước chính là một mảnh ánh sáng, mắt nhìn thấy liền muốn chạy ra ngay, lại đột nhiên nghe thấy một đạo thanh âm trầm ổn nói: "Phạm nhân mưu toan vượt ngục, nhanh bắn tên!"

Xoát xoát xoát, vô số mũi tên nhọn từ bốn phương tám hướng bắn về phía Doanh Sở, chớp mắt một cái, quanh thân hắn liền cắm đầy mũi tên dài, từ bên cạnh nhìn lại giống y hệt một con nhím to lớn, sau đó hắn không rên một tiếng ngã trên mặt đất.

Giống như trong dự liệu, Doanh Sở chết.

Lý Vị Ương xa xa từ trên cửa sổ tiểu lâu phía trước nhìn thấy một màn này, không khỏi nheo mắt lại, nói: "Ta muốn đi xác nhận một chút." Bên cạnh Nguyên Liệt vội vàng ngăn lại nàng, nói: "Ở chỗ này nhìn đi, phía trước tương đối nguy hiểm."

Lý Vị Ương nhíu mi nói: "Kế sách của Vương Tử Khâm, thực thành công?" Trong thần sắc của nàng có một sự ngờ vực.

Nguyên Liệt mỉm cười nói: "Vương Tử Khâm này vẫn có chút tài năng, dù sao Doanh Sở cũng không phải đao thương bất nhập." Hắn nói như vậy, tươi cười càng sâu: "Bất quá đây là phải quy công ở nàng, trước đó châm ngòi thái tử hành động thành công... Bằng không nàng ta cũng không biện pháp đẩy tội vượt ngục lên người đối phương như vậy, tuy rằng có điểm bắt chước lời người khác, nhưng cách giết người này lại không tồi, mặc kệ đối phương chạy hay không chạy đều là chết chắc."

Lý Vị Ương ánh mắt thâm thúy nhìn phía xa, dần dần tươi cười lại trở thành lạnh nhạt, thần sắc tựa hồ có chút chần chừ.

Nguyên Liệt thấy nàng lộ ra vẻ mặt như vậy, không khỏi cũng có chút kỳ quái nói: "Như thế nào?"

Lúc này Lý Vị Ương nhướng đầu mi, nhẹ nhàng nói: "Haizz, chàng tiếp tục xem đi."

Chỉ nhìn thấy trong đám người, một tên thái giám tuyên chỉ vội vội vàng vàng đuổi tới, hắn lớn tiếng nói: "Phụng ý chỉ bệ hạ, Doanh Sở chính là vô tội bị liên luỵ, thực hung sớm đã bắt được, Doanh Sở được phóng thích." Hắn nói xong một câu này, Kinh Triệu Doãn cũng đạm đạm cười nói: "Đại nhân ngươi tới muộn rồi, hôm nay thiên lao vô cớ bị cháy, Doanh đại nhân vì tránh né thế lửa từ trong thiên lao trốn thoát, ai ngờ vẫn không may mà lâm nạn..."

Thái giám kia lắp bắp kinh hãi, nhìn thoáng qua Doanh Sở như con nhím đang nằm dưới đất, nói: "Đây là như thế nào?"

Kinh Triệu Doãn tràn đầy ủy khuất nhìn Vương Tử Khâm một cái, nàng ta liền dịu dàng giải thích: "Ta là bởi vì trong nhà mất trộm, mới hướng Kinh Triệu Doãn đại nhân tố giác, lại không ngờ nghe nói thiên lao đột nhiên cháy, vì chỉ sợ những phạm nhân kia chạy thoát làm quấy nhiễu dân chúng, nên Kinh Triệu Duẫn đại nhân thỉnh cầu, ta bất đắc dĩ mới phân phó bọn hộ vệ đi lên giúp đỡ, lại không ngờ Doanh đại nhân từ trong thiên lao chạy ra, thủ vệ thiên lao, cấm quân cùng bọn hộ vệ lầm cho rằng hắn là đào phạm, nên mới đem hắn bắn chết." Nói xong, nàng chỉ Doanh Sở trên đất, vô hạn thương tiếc: "Ý chỉ của bệ hạ cuối cùng cũng muộn một bước!"

Vương Tử Khâm vừa dứt lời, liền nghe thấy người đang nằm trên đất kia đột nhiên cười như điên, nói: "Không muộn, không muộn, vừa kịp lúc!" Vốn hẳn là đã chết, thế nhưng lại từ trên mặt đất bò lên. Hắn vỗ phủi bụi trên người, những mũi tên nhọn kia xoát xoát lại rớt rơi xuống dưới.

Vương Tử Khâm kinh hãi nhìn đối phương, bị dọa rút lui ba bước.

Doanh Sở ngoài cười nhưng trong không cười: "Ta đại nạn không chết, ắt có hậu phúc, đã phiền Vương tiểu thư phí lòng!" Hắn nói rồi đột nhiên cao giọng phá lên cười, tiếng cười kia kinh động khắp nơi, một con phi điểu trên cây ngô đồng bên cạnh cũng bị chấn động rơi xuống trên đất.

Mặt nạ kia của Doanh Sở sáng lóng lánh, lạnh lẽo, ở dưới ánh trăng lộ ra một chút dữ tợn, Vương Tử Khâm nhìn hắn, trong ánh mắt có một tia sợ hãi.

Doanh Sở mỉm cười đi tới hướng thái giám tuyên chỉ, nói: "Đi đi, ta còn muốn tiến cung hướng bệ hạ tạ ơn đấy." Nói xong hắn dĩ nhiên nghênh ngang mà đi.

Vương Tử Khâm không dám tin tưởng nhìn bóng lưng của hắn, thật lâu sau cũng không nói được một chữ, thẳng đến khi nghe tiếng bước chân Lý Vị Ương nhẹ nhàng đi tới bên cạnh nàng, Vương Tử Khâm mới chỉ vào người sớm đã không thấy bóng dáng(DS), nói: "Ngươi nhìn thấy không, ta rõ ràng đã lệnh người bắn chết hắn, hắn như thế nào lại êm đẹp, không có chuyện gì đây?" Nói xong, nàng nhìn thoáng qua mũi tên trên đất, nó bị rút ra mơ hồ còn có vết máu, hiển nhiên là đã thực sự đâm vào thân thể. Nhưng xem bộ dạng của Doanh Sở căn bản chẳng hề nhận lấy một chút thương tổn nào, một màn này thật sự làm cho Vương Tử Khâm rung động rất lớn. Nàng thật không thể lý giải, chẳng lẽ Doanh Sở là bất tử chi thân (bất tử:D, sống nhắn răng, ko chết), đao thương bất nhập?... Nếu không tận mắt nhìn thấy, nàng căn bản không thể tin tưởng.

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài, trong lòng cũng vô cùng kinh dị. Nàng nhẹ nhàng mà nói:"Ta hiện tại cuối cùng cũng rõ ràng vì sao nhiều người muốn giết chết Doanh Sở như vậy, nhưng hắn đến nay vẫn bình yên vô sự." Nói tới đây, nàng khẽ nhíu mày: "Chỉ là bởi vậy, chúng ta muốn giết hắn... Cũng có chút khó khăn."

Vương Tử Khâm chỉ cảm thấy chính mình hàm răng đều đang run rẩy, nàng lắc đầu nói: "Không, sư phụ nói qua, thế gian tuyệt đối không có kỳ thuật như vậy, kia bất quá là đồ chơi lừa người trên giang hồ thôi!" Nàng không khỏi quay đầu nhìn hướng bọn hộ vệ của mình, vẻ mặt tràn đầy hoài nghi, hiển nhiên nàng cũng có cùng ý nghĩ với thái tử, đều cảm thấy trong hộ vệ có gian tế, là bọn hắn động tay chân trên mũi tên.

Nguyên Liệt nhặt mũi tên dài rơi trên mặt đất, cẩn thận kiểm tra một phen: "Không cần hoài nghi, mũi tên này đều là hàng thật giá thật, mà ta vừa rồi ở phía xa cũng nhìn thấy rất rõ ràng. Mũi tên này đích xác là đâm vào thân thể đối phương, lại không biết vì sao hắn lại không có chút nào bị ảnh hưởng. Nếu không phải Doanh Sở này mệnh lớn, thì chính là hắn thực sự thần thông quảng đại."

Lý Vị Ương đạm đạm mà nói: "Thế gian rộng lớn, có đủ những chuyện kì lạ, huống chi người này tinh thông vu thuật, chưa hẳn không có phương pháp bảo mệnh!" Nhưng màn vừa rồi, thật sự khiến người ta kinh hãi, nếu không phải chính mắt nhìn thấy ngay cả nàng cũng không có cách nào để tin tưởng!

Vương Tử Khâm nắm chặt tay, nhìn Lý Vị Ương nói: "Kế tiếp chúng ta nên xử lý như thế nào?"

Lý Vị Ương mỉm cười nói: "Trên đời mỗi một người đều có nhược điểm, Doanh Sở cũng không ngoại lệ. Dù hắn đao thương bất nhập, dù hắn trường sinh bất tử, chỉ cần có thể tìm ra nhược điểm của hắn, hắn cũng sẽ bị đưa vào địa ngục thôi!"

Vương Tử Khâm truy vấn nói: "Vậy nhược điểm của hắn là cái gì?"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng cười: "Cái này, chẳng hề khó đoán."

Nghe Vị Ương nói như vậy, chỉ riêng Nguyên Liệt khóe môi tươi cười càng sâu, hắn nhìn ánh trăng trên bầu trời, ánh mắt xa xăm, nói: "Được rồi, đã bận rộn cả buổi tối, ta đưa nàng trở về." Này là nói với Lý Vị Ương, nói xong, hắn liền cùng Lý Vị Ương cùng nhau xoay người nhanh nhẹn rời đi, để lại Vương Tử Khâm đang đứng yên tại chỗ rất lâu, cuối cùng chỉ than thở một hơi. Lý Vị Ương có lúc đã từng khuyên qua nàng không cần nóng vội, hiện tại nhìn thấy đối phương quả thật nói không sai. Doanh Sở này trải qua vô số biến cố lại vẫn có thể lành lặn như trước, nói không chừng hắn thực có thần thông...

Lúc này, Doanh Sở dĩ nhiên ngông nghênh, khệnh khạng vào trong cung, hắn mỉm cười hướng Bùi hậu tạ ơn nói: "Đa tạ nương nương cứu mạng!"

Bùi hậu khe khẽ mỉm cười: "Này lại có cái gì, bất quá là tìm người gánh tội thay ngươi mà thôi."

Phương pháp của Bùi hậu rất đơn giản, đã dùng ngân châm nghiệm độc nhưng không nghiệm ra, tất cả đáp án đều ở trên người thái giám kia. Chỉ cần có thể chứng minh thái giám kia trên người có độc, tự nhiên có thể chứng minh Doanh Sở là vô tội. Chuyện này nói đi cũng phải nói lại, chỉ trách thái tử tay chân không sạch sẽ, thế nên mới cho Bùi hậu dễ như trở bàn tay tìm được cách, đầy đủ chứng minh Doanh Sở vô tội. Mặt khác... Hoàng đế cũng không muốn xử chết Doanh Sở, bởi vì hắn còn cần Doanh Sở, nếu không chứng đau đầu sẽ khiến hắn chết sớm hơn.

Bởi vì Doanh Sở yết kiến, nên nữ quan đặc ý lĩnh cung nữ trong cung tất cả lui xuống. Bùi hậu ngồi ở trên điện, lờ đờ, uể oải mà nói: "Tới đây đi, thay ta đấm bóp đi." Nàng ra lệnh một tiếng, Doanh Sở rủ lông mi xuống, đi lên phía trước. Sau đó, hắn nhẹ chân nhẹ tay đi đến sau lưng Bùi hậu, nhẹ nhàng dùng tay đấm lưng cho nàng. Tuy rằng là một nam tử, nhưng đôi tay của hắn cũng không nặng không nhẹ, không nhanh không chậm, so bất kỳ người nào, đều muốn tốt hơn nhiều.

Bùi hậu hai mắt khép hờ, nhẹ nhàng thở dài nói: "Trừ phi ta muốn ngươi chết, nếu không trên đời này không ai có thể lấy được tánh mạng của ngươi." Giọng nói của nàng thập phân ôn hòa, như nước chảy róc rách êm tai.

Doanh Sở cung cung kính kính mà nói: "Vâng, trừ phi nương nương muốn vi thần chết, nếu không vi thần tuyệt đối không dám chết trước."

"Mồm mép láu lỉnh, ngươi nói thật sao?" Bùi hậu duỗi thắt lưng, không biết vì sao cửa sổ khẽ động, một trận gió lạnh thổi tới, Bùi hậu cổ họng ngưa ngứa, nhẹ nhàng ho khan một tiếng. Doanh Sở lập tức biết điều đem một cái áo choàng hồ ly khoác lên người Bùi hậu, khi đôi tay của hắn chạm vào bờ vai của nàng, trong phút chốc, thân thể nàng nhẹ nhàng run rẩy một chút. Trong ảo giác, đôi tay của hắn giống như đôi tay của người đó trong kí ức của nàng, dịu dàng mà lại khoan hậu, thập phần mạnh mẽ.

Doanh Sở thấy Bùi hậu khẽ run rẩy, không khỏi quan tâm mà nói: "Nương nương, ngài sao vậy?"

Bùi hậu trong mắt tựa hồ có chút mê ly: "Ta không có chuyện gì." Tiếp đến, nàng cố ý tới gần Doanh Sở.

Doanh Sở linh động phát hiện ra cái gì đó, vô thức dán sát vào thân thể phát ra u hương kia của đối phương. Trong lòng hắn thở dài, nhẹ nhàng đem tay khoát lên eo nàng, Bùi hậu cũng thế tựa vào trước ngực hắn, hai người đều có thể nghe thấy nhịp đập của đối phương.

Mà lúc này, một cung nữ đẩy cửa vào tới, bẩm báo nói: "Nương nương, thái tử điện hạ đến."

Bùi hậu đột nhiên từ trong ngực Doanh Sở bật dậy, hung tợn mà nói: "Kéo nàng đi xuống!"

Cung nữ kia bị dọa mặt không còn chút máu, "phịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng!" Nhưng lời của nàng đã rất muộn, trong bóng tối lập tức có người lặng yên không một tiếng động xuất hiện kéo nàng đi xuống.

Thái tử nhìn thấy cảnh này, ánh mắt của hắn rơi xuống trên người Bùi hậu cùng Doanh Sở, lộ ra một loại thần sắc chấn kinh. Hắn không ngờ trải qua chuyện lần này, Doanh Sở vẫn còn sống! Đêm qua tại thiên lao phát sinh sự tình, là có sự trợ giúp của thái tử, là hắn cố ý đem Doanh Sở đưa đến trên tay Vương gia, muốn mượn Vương gia thu dọn Doanh Sở, này bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Nhưng hắn trăm triệu lần cũng không ngờ dưới tình huống bị người khác đuổi giết như vậy, mà Doanh Sở còn có thể lành lặn hồi cung.

Nhìn thấy vẻ mặt thái tử không còn chút máu, Doanh Sở lãnh đạm cười nói: "Điện hạ, vi thần đã nói qua, ngài sẽ không trừ bỏ được vi thần, khuyên ngài vẫn không cần uổng phí tâm cơ, đem tâm tư đặt trên chính trị mới phải."

Thái tử trong lòng vô cùng khó hiểu, hắn lặp lại câu hỏi trong đầu, mình đã xử lý như thế nào, sao người này lại có thể còn sống?

Bùi hậu hiện ra vẻ mặt không nhanh không chậm: "Ngươi làm chuyện ngu xuẩn còn không quá nhiều sao, hiện vào giờ này lại chạy đến trong cung làm cái gì?"

Thái tử kiềm chế phẫn nộ nói: "Mẫu hậu không cho nhi thần tiến cung, lại cho cái thứ bất nam bất nữ này làm bạn bên cạnh người, đến tột cùng người muốn làm cái gì? Chẳng lẽ hắn thật là người không thể thiếu bên cạnh người sao, so với nhi thần - nhi tử của người còn muốn trọng yếu hơn sao?"

Bùi hậu bị ngắt ngang, không muốn cho bất kỳ người nào biết chuyện, trên gương mặt luôn luôn bình tĩnh kia chợt xuất hiện một chút khe hở: "Ta cho ngươi lăn ra!"

Vừa rồi Bùi hậu ở trong ngực Doanh Sở như một con cừu ôn hoà, thuần hậu, giờ phút này đã trở nên như một con sói cái hung mãnh. Điều này làm cho thái tử cảm thấy kinh hồn táng đởm, hắn hận chính mình vô năng, không thể giành được sự sủng ái của mẫu hậu. Nhưng nói đi thì phải nói lại, Doanh Sở này bất quá chỉ là một tên hoạn quan, ngay cả hắn ở bên cạnh mẫu hậu, lại được sủng ái, hắn cũng không thể làm được gì! Thái tử phịch một tiếng quỳ xuống, khóc nức nở nói: "Nhi thần chỉ là nhất thời hồ đồ, hôm nay là riêng hướng mẫu hậu thỉnh tội!" Nói xong, hắn tay giơ liền đánh lên mặt mình mấy cái bạt tai, lại không dám đau lòng cho khuôn mặt của mình, đánh đến nỗi khóe miệng đều đổ máu.

Bùi hậu không có biểu hiện gì, chỉ nói: "Được rồi, không cần làm bộ làm tịch. Ngươi chân chính là người phải nói một câu xin lỗi với Doanh Sở mới đúng."

Doanh Sở vội vàng quỳ xuống, nói: "Vi thần không dám, thái tử điện hạ chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi."

Bùi hậu nhìn hai người bọn hắn, chậm rãi thở ra một hơi: "Các ngươi hai người như vậy bắt tay giảng hoà, nếu sau này lại cho ta biết ai nếu trước làm ra hành động bất lợi cho đối phương, các ngươi hai người đừng mong sống sót!" Nàng nói như vậy, ánh mắt lâm vào âm hàn.

Thái tử cúi đầu, hắn đột nhiên ý thức được ở trong lòng Bùi hậu mình cùng tên hoạn quan này lại không có chút gì khác biệt. Quả nhiên Lãnh Liên nói không sai, thân phận thái tử này của mình thật sự là rất khiếp nhược, bất quá là một hình nộm trong tay Bùi hậu mà thôi, hắn nhất định muốn giãy thoát khỏi loại cục diện này, nhất định muốn!

Bình luận