Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 276-3: Xuất kỳ bất ý (3)


Edit: Ánh Quyên



Thật sự có gian tế! Mọi người nghe đến đó, ánh mắt đều nhìn về phía người Quách gia, không khỏi nổi lên ba phần tức giận cùng xem thường. Người Đại Lịch dâng lên một con Nhạn chết, rõ ràng là đang nhục nhã Việt Tây, mà vị Quách tiểu thư được Tề quốc công mang về rõ ràng đã từng cùng Đại Lịch có biết bao nhiêu quan hệ, bây giờ nàng lại dám thu lưu gian tế Đại Lịch, chuyện này tuyệt đối không thể khoan thứ!

Nữ tử bận bạch y, trên mặt đeo khăn lụa che mặt, hướng hoàng đế uyển chuyển hành lễ: "Dân nữ tham kiến bệ hạ, tham kiến hoàng hậu nương nương."

Bùi hậu đầu mày nhíu lại, tựa hồ có chút kinh ngạc nói: "Ngươi là người phương nào?"

Lý Vị Ương đứng dậy, khe khẽ mỉm cười, thần sắc thong dong mà nói: "Bẩm nương nương, đây là cháu gái bà con xa của mẫu thân thần, từ Thanh Châu tới nhờ vả Quách phủ."

Bùi hậu lãnh lạm cười nói: "Đã như thế, vì sao lại đeo mạng che mặt, không chịu lộ mặt để cho mọi người tỏ tường?"

Kỳ thật dung mạo Lãnh Liên, không có bao nhiêu người có khả năng nhận ra, nhưng mỹ mạo tuyệt thế của nàng sớm đã truyền khắp thiên hạ. Dung mạo của nàng một khi lộ ra, tự nhiên sẽ có người rắp tâm hãm hại, cho nên mặc kệ ở chỗ nào, nàng đều đeo mạng che mặt, cho dù là hạ nhân Quách gia cũng không có bao nhiêu gặp qua gương mặt thật sự của nàng. Lúc này A Lệ công chúa cưỡng ép đè nén bất an trong lòng, Lãnh Liên thật bị tìm ra, kế tiếp Quách phủ nên xử lý như thế nào? Gia Nhi muốn xử lý như thế nào? Đây đều là do nàng gây họa, nếu lúc trước nàng không đem Lãnh Liên trở về thì đâu ra nông nỗi này! Nàng vô thức muốn mở miệng, Lý Vị Ương lại đúng lúc liếc mắt ra hiệu cho nàng, ra hiệu nàng không cần làm gì hết.

Mà lúc này, thái tử đã mở miệng nói: "Để nàng đem khăn che mặt gỡ xuống đi."

Lý Vị Ương chủ động rời tiệc, tiến lên một bước, khẽ cười nói: "Bệ hạ, trên mặt vị biểu này của thần có nhiều vết thương, sợ hoảng sợ nương nương cùng chư vị, xin bệ hạ khai ân, không cần cho nàng gỡ khăn che mặt xuống."

Bùi hậu lạnh lẽo cười, trong thần sắc có hơn ba phần chê cười: "Nghe Quách tiểu thư nói như vậy, tựa hồ là đang có ý không muốn cho người khác biết thân phận của nữ nhân này."

Thái tử nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt, ngầm suy đoán là chính mình bắt đi Lãnh Liên, Lý Vị Ương mới tìm một người thay thế, nếu đúng như vậy, cái gọi là gian tế Đại Lịch kia chẳng lẽ không phải đang ở biệt viện của mình sao?! Lý Vị Ương có biết hay không, là nàng cố ý thiết hạ cạm bẫy này, hay có toan tính khác?! Có thể sao, Lãnh Liên dùng mỹ nhân kế với mình sao? Không! Sẽ không!

Quách Huệ Phi mắt khép hờ, thản nhiên nói: "Hoàng hậu nương nương, ngài cũng không có chứng cớ có thể chứng minh phủ Tề quốc công thu lưu gian tế của Đại Lịch, vẫn mời nương nương cẩn thận ngôn hành của mình!"

Bùi hậu lạnh lẽo, rét buốt liếc nàng, đáy mắt mơ hồ lộ ra sự điên cuồng, ngang ngược cùng bừa bãi. Nàng cười lạnh nói: "Huệ phi nương nương, ngươi không cần bao che cho Tề quốc công phủ. Trương đại nhân lời thề sắt son, nhất định là có chứng cớ vô cùng xác thực. Ngươi vẫn nên khuyên Quách tiểu thư sớm nhận tội, để tránh liên luỵ càng nhiều người vô tội!"

Mà lúc này nữ tử mặc y phục màu trắng kia cũng nhẹ nhàng run lên, tựa hồ bị dọa đến mức run lẩy bẩy.

Lý Vị Ương mỉm cười nói: "Nương nương đã kiên trì như vậy, ngươi gỡ lụa trắng xuống đi."

Nữ tử ấy ngẩn ra, sau đó hơi gật đầu, bàn tay trắng nõn khẽ động, đem lụa trắng trên mặt gỡ xuống, mọi người nhìn lên, nhất thời kinh hô, thì ra trên mặt nữ tử ấy là vô số những chấm màu đỏ lấm tấm, giống như mặt rỗ lít nhít líu nhíu, căn bản nhìn không rõ dung mạo thật sự!

Bùi hoàng hậu lập tức nắm chặt lòng bàn tay, nàng nhìn chằm chằm đối phương cơ hồ có chút không dám tin. Lập tức ánh mắt của nàng rơi xuống tại một góc kia của đại điện, nơi Doanh Sở ẩn thân, hắn ngồi ở góc khuất không thu hút sự chú ý, giờ phút này trên mặt lộ ra sự chấn kinh vô hạn.

Mà nữ tử kia đã lệ rơi đầy mặt, tiếng ai uyển: "Xin bệ hạ cùng nương nương thứ tội! Dân nữ hàn môn Liễu thị, bị bệnh ngoài da, cho nên mới không thể không che giấu. Lần này đến Đại Đô cũng là vì tìm kiếm danh y chữa bệnh mà thôi. Dân nữ quê quán tại Thanh Châu, tất cả đều có tích có thể tra ra, bệ hạ có thể phái người đi về quê của dân nữ tra hỏi liền biết. Dân nữ tên Liễu Xuân Tuyết, nổi tiếng có họ, có phụ, có mẫu, có tộc nhân, tuyệt đối không phải là gian tế Đại Lịch."

Hoàng hậu nghe đến đó dĩ nhiên hiểu được, trong phút chốc nàng đã rõ ràng mọi chuyện, hơn nữa đối phương còn đem chính mình hung hăng trêu đùa một phen, rõ ràng sớm đã phát giác dụng ý của bọn họ, vẫn cố ý ra vẻ mắc lừa, đem Lãnh Liên giữ lại tại phủ chờ đợi đến thời điểm này lại xuất kỳ bất ý (hành động bất ngờ làm người khác không phòng bị) cho nàng một kích. Bất quá, chuyện này thật là ngoài ý muốn "Kinh hỉ", nhưng một người đang sống sờ sờ rốt cuộc là đang ở đâu, vì sao không thể điều tra được!

Lý Vị Ương mặt hiện tươi cười, giương giọng nói: "Bệ hạ, thần nữ cũng có chuyện quan trọng!"

Hoàng đế nhíu mi nói: "Quách tiểu thư, ngươi có lời gì muốn nói?"

Lý Vị Ương tươi cười hòa hoãn, khí độ ung dung: "Kỳ thật Trương đại nhân nói cũng không sai. Lúc trước đích xác có gian tế của Đại Lịch đến tìm thần nữ, chẳng qua bị thần nữ nghiêm khắc từ chối, đem nàng đuổi ra khỏi cửa." Nghe đến đó, mọi người đều biến sắc.

Hoàng đế nhìn về phía Tề quốc công, nói: "Ah, quả thật có chuyện này sao?"

Tề quốc công trịnh trọng nói: "Hồi bẩm bệ hạ, tiểu nữ nói không sai. Chuyện này chúng thần đều biết được, hơn nữa đã từng hướng Kinh Triệu Doãn đại nhân lập hồ sơ, để hắn đi bắt tên gian tế kia, Kinh Triệu Doãn đại nhân không biết vì sao lại không nói cho Trương Ngự Sử, nên mới gây ra hiểu lầm như vậy!"

Nguyên Liệt nhìn Kinh Triệu Doãn, trong mắt mang ý cười lạnh giá. Kinh Triệu Doãn lúc này mới đứng dậy, hướng hoàng đế hành lễ nói: "Bẩm báo bệ hạ, Quách tiểu thư đích xác đã đến nha môn trình án."

Bùi hoàng hậu nhìn chằm chằm Kinh Triệu Doãn, ánh mắt giống như một con rắn độc. Bắt đầu từ chuyện của Bùi gia, Kinh Triệu Doãn cùng nàng mơ hồ không hòa thuận, hiện tại nhìn thấy hắn rõ ràng là muốn nhờ vả Tĩnh Vương.

Thái tử dằn nén thấp thỏm trong lòng, lạnh lùng nói: "Quách Gia, ngươi đi nha môn của Kinh Triệu Doãn lập hồ sơ khi nào? Có gì có thể chứng minh?"

Kinh Triệu Doãn trong lòng thầm than, nói: "Thái tử điện hạ, lúc Quách tiểu thư tới lập hồ sơ, Trấn đông tướng quân, Hộ bộ thượng thư còn có Lại bộ viên ngoại lang, ba vị đại nhân lúc ấy đều đang ở phủ của vi thần, bọn họ đều có thể thay Tề quốc công làm chứng, chứng minh Quách tiểu thư đích xác đã từng tới nha môn lập án, hơn nữa còn nói rõ dung mạo của nữ nhân kia. Nàng còn nhắc tới thân phận thật sự của nàng ta là Liên phi – nữ nhân được tiên hoàng của Đại Lịch sủng ái nhất. Cho nên, vi thần có thể thay Quách tiểu thư đảm bảo, nàng quả quyết không cùng Đại Lịch cấu kết. Nếu không, nàng vì sao lại khai ra Liên phi đây?"

Lý Vị Ương đối mặt với ánh mắt khiếp sợ của mọi người, thần sắc tự nhiên nói: "Mọi người đều biết ta từ nhỏ được phủ Thừa Tướng của Đại Lịch nhận nuôi, cho nên được phong làm quận chúa, cùng người trong cung đều có tiếp xúc, đương nhiên cũng biết qua Liên phi, lần này nàng bị Đại Lịch hoàng đế xua đuổi, vô tình gặp phải ta, liền muốn đi nhờ vả, đáng tiếc bệ hạ sớm đã có nghiêm lệnh, không cho phép người Đại Lịch nhập cảnh, cho nên ta đem nàng đuổi ra khỏi cửa. Thật sự cũng muốn buộc nàng lên nha môn, nhưng lúc ấy thân đang ở nơi phố xá sầm uất, ta lại không mang theo hộ vệ, sợ rằng đánh rắn động cỏ, nên chỉ lặng lẽ đem một bức họa của nàng đưa đến phủ Kinh Triệu Duẫn lập hồ sơ. Bệ hạ! Thần nữ cảm thấy vị Liên phi nương nương này đột nhiên đi tới Việt Tây, sợ rằng không phải đơn giản là chạy nạn như vậy, có thể như vừa rồi thái tử điện hạ đã nói, nhất định là vì dò hỏi rõ về quốc chính, quân tình cùng dân tình của ta, nói không chừng nàng đang ẩn mình trong phủ của các nhân vật đầu não, lại cố ý diễn xuất một mũi tên bắn hai chim, khiến cho nội bộ Việt Tây lục đục. Xin thứ cho thần nữ vô lý, xin bệ hạ mau chóng phái người lùng bắt nàng!"

Nghe Lý Vị Ương nói như vậy, Nguyên Liệt khẽ mỉm cười, đứng dậy nói: "Bệ hạ, chuyện này xin người giao cho thần."

Hoàng đế lần đầu tiên trịnh trọng nhìn Nguyên Liệt, trong lòng lạnh lẽo, rét buốt cười thầm: các ngươi hai người kẻ nói người xướng cũng thật rất tốt, đứng trước mặt ta cũng dám lời ngon tiếng ngọt, làm cho như tất cả mọi người đều đần độn không bằng!

Hắn cơ hồ nghĩ sự việc diễn này ra như thế nào, nhất định là kế hoạch của Bùi hậu, đem Liên phi đưa vào phủ Tề quốc công, lại mượn cơ hội này dẫn ra đề tài như thế, bức Hoàng đế phải điều tra. Ai ngờ Lý Vị Ương quật lại, trước đem Liên phi tống ra phủ, còn sớm hướng Hoàng đế xé toạc tất cả. Kể từ đó, cho dù Lãnh Liên bị người khác tìm ra, hay là khai cung ra cái gì, Lý Vị Ương đại khái có thể nói Lãnh Liên bị nàng đuổi đi sau đó ghi hận trong lòng, mượn cơ hội báo thù mà thôi. Đối với tất cả những lời nói của Lãnh Liên, đều sẽ không tin tưởng được!

Cách làm của Lý Vị Ương thật là rút củi dưới đáy nồi, thật sự độc ác, nhìn không ra một tiểu hài hư thanh tú lãnh đạm như vậy, cư nhiên còn có loại tâm tư này.

Thái tử sắc mặt hết sức khó coi, hắn dĩ nhiên rõ ràng nữ nhân kia trong tay mình rốt cuộc là lai lịch thế nào... Hắn vạn lần không nghĩ đến một nữu tử mỹ mạo như thế lại là hậu phi của một gã hoàng đế! Hắn đây là bị người ta cho thành khỉ để đùa giỡn sao?! Lãnh Liên chết tiệt!

Hoàng đế lãnh đạm cười nói: "Trương Ngự Sử, vừa rồi lời ngươi nói còn được tính không?"

Trương Ngự Sử giờ phút này đã run lẩy bẩy, hắn quỳ ở dưới, một câu cũng không dám nói, chỉ liêc đôi mắt về phía Bùi hậu.

Thái tử cắn răng nói: "Phụ hoàng, xin người niệm tình Trương Ngự Sử chỉ vì lo lắng, trung tâm với Việt Tây."

"Câm mồm!" Hoàng đế đột nhiên phất tay, ngắt ngang lời nói của Thái tử, từ tốn nói: "Vu cáo hãm hại trung lương vốn chính là tử tội, ngươi còn muốn cầu xin thay cho một thứ ngu xuẩn như vậy sao?"

Trương Ngự Sử lập tức lớn tiếng cầu xin tha tội nói: "Bệ hạ, vi thần chỉ là nhất thời thiếu đôn đốc kiểm tra, mới bị người khác tính kế, quả quyết không phải muốn vu cáo hãm hại Tề quốc công!" Lời của hắn còn chưa dứt, chỉ nghe thấy Bùi hậu không chút khoan dung, nhẹ nhàng nói: "Trương Ngự Sử, dám làm dám nhận! Sự tình đã đến mức này, phủ Tề quốc công đã chứng minh được sự thanh bạch của mình, ngươi cũng phải biết nên làm như thế nào đi!"

Trương Ngự Sử nghe từng chữ từng chữ lạnh lẽo, rét buốt từ Bùi hậu, chỉ cảm thấy như bị một bồn nước đá đổ xuống từ đầu đến chân, toàn thân lạnh buốt thấu xương, xuyên qua đến đáy lòng. Hắn biết mình đã bị Bùi hậu bỏ qua, nhưng hắn lại có thể có thể làm được gì đây? Làm quan nhiều năm như vậy, tất cả nhược điểm của mình sớm đã cầm trong tay Bùi hậu. Một khi người muốn mình chết, hắn không thể không chết! Nghĩ đến đây, hắn không nói một lời đứng lên, xuất kỳ bất ý (đột nhiên) hướng trụ ngọc bên cạnh đập đầu vào. Mọi người hoàn toàn bị một màn này làm cho khiếp sợ, chỉ thấy đối phương trong phút chốc đã đầu rơi máu chảy, cả người ngã xuống đất, trên đầu có một lỗ thủng thật to, toàn là máu, thấy rõ đã dùng khí lực cực đại, hộ vệ tiến lên xem xét, thấp giọng bẩm báo nói: "Bệ hạ, chết."

Chết dễ dàng như vậy! Lý Vị Ương lạnh lẽo cười, sự tình không ổn liền giết người diệt khẩu, đúng là ý kiến hay! Chỉ là tất cả đều sẽ dễ dàng như nàng tưởng tượng sao? Sợ rằng không có đơn giản như vậy.

Hoàng đế nhìn Lý Vị Ương, nói: "Tề quốc công phủ chẳng những vô tội, Quách tiểu thư còn có công lao rất lớn, nàng dám đứng ra khai báo gian tế Đại Lịch, trẫm sẽ tứ thưởng trọng lễ cho nàng!" Nói xong hắn vỗ tay một cái, liền có mười mấy cung nữ trên tay đều nâng một cái khay, thượng diện dùng lụa đỏ che lại, nhưng dưới ánh nến mọi thứ đều có thể mơ hồ nhìn thấy.

Mọi người không khỏi sợ hãi, hoàng đế ban thưởng lễ vật quả thật không giống bình thường!

Lý Vị Ương nhẹ nhàng cười, tạ ơn nói: "Thần nữ đa tạ bệ hạ ân điển." Sau đó, nàng liền trở lại vị trí của mình.

Hoàng đế lại ban rượu ngon, do cung nữ dâng trên, Lý Vị Ương lần nữa tạ ơn, tiện đà nâng chén nghển cổ uống cạn một hơi. Trong nháy mắt, nàng cùng hoàng đế liếc nhau một cái. Hoàng đế trong đôi mắt chỉ lộ ra hàn ý, không có một chút ý cười.

Lý Vị Ương cười lạnh, không chút nào để ý.

Đối phương mặt mũi cứng rắn như băng, rét lạnh như nước, nhưng Lý Vị Ương nhìn thấy kia lại ra sao? Càng tức giận bực bội càng muốn bảo trì tươi cười hoàn mỹ, gã hoàng đế này khiếp nhược như vậy, cười hay không cũng thế!

A Lệ công chúa than thở một hơi nói: "Tốt quá, tốt quá, vừa rồi thật là dọa chết ta! Liễu Xuân Tuyết này từ đâu tới vậy?"

Lý Vị Ương mỉm cười nói: "Ngươi thật hồ đồ, mấy ngày nay, nàng không phải luôn ở Quách phủ sao?"

A Lệ nhíu mày, như đang suy nghĩ muốn hỏi điều gì, nhưng rất nhanh nàng liền phản ứng, không khỏi cúi người, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy cười nói: "Thì ra là ngươi có mưu đồ từ trước?"

Lý Vị Ương lại cười nói: "Trên đại điện này, ai lại không có âm mưu? Bùi hoàng hậu có thể hại ta, ta không thể lấy đạo của người trả ngược lại sao?" Nàng nói tới đây, trong lòng cũng xẹt qua một tia trào phứng, nếu Bùi hậu biết Lãnh Liên xinh đẹp kia giờ phút này đang ở trong biệt viện của thái tử, không biết nàng sẽ lộ ra biểu tình như thế nào, sợ rằng sẽ tức đến hộc máu! Bất quá hiện tại chưa phải là thời cơ tốt nhất, chờ đến thời điểm thích hợp, nàng tự nhiên sẽ cho Bùi hậu biết, nàng ta đã phạm một sai lầm cực lớn.

Lý Vị Ương trong lòng yên lặng nghĩ đến Lãnh Liên, kế tiếp phải xem năng lực của ngươi rồi, chơi tâm kế ngươi không bằng ta, nhưng đối phó nam nhân ta tin tưởng ngươi sẽ có cách của mình. Nếu thái tử biết rõ thân phận của ngươi còn muốn lưu ngươi lại, ngươi mới có đầy đủ giá trị lợi dụng, nếu không, ngươi bất quá cũng chỉ là thứ đồ bỏ đi mà thôi!

A Lệ công chúa nhìn Bùi hậu, trong lòng có chút bất an: "Ngươi nhìn đôi mắt đối phương kìa, rõ ràng mỹ lệ như vậy, nhưng lại giá lạnh như băng, thật khiến người ta sợ hãi!"

Lý Vị Ương chẳng hề nhìn Bùi hậu, cũng không nhìn về phía Thái tử đang bừng bừng phẫn nộ. Ánh mắt của nàng ngược lại nhìn về phía Doanh Sở đang đứng yên ở đó, không nói lời nào, nàng biết kế hoạch này, hơn phân nửa là do hắn làm. Doanh Sở không phải ngu xuẩn, cách của hắn đối phó người khác chưa hẳn thành công, nhưng đối phó Lý Vị Ương nhất định có hiệu quả. Bởi vì hắn biết nhược điểm của mọi người, cũng biết tính đa nghi của Lý Vị Ương, chắc chắn sẽ đem Lãnh Liên giữ lại ở bên người để trông giữ, nhưng hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ đến Lý Vị Ương ngược lại còn đem Lãnh Liên đưa đến bên cạnh Thái tử.

Nhưng sự thật có ai có thể đoán được trong lòng Lý Vị Ương đến tột cùng là đang suy nghĩ gì?

Nguyên Liệt xa xa nhìn Lý Vị Ương, nhẹ nhàng cười, giơ ly rượu lên uống một cạn hơi. Tại yến hội này, hắn là người hiểu rõ Vị Ương nhất, nhưng lần này, hắn cũng có chút không thấu được tâm tư nàng. Thái tử à thái tử, nếu ngươi biết Vị Ương đem một người như thế nào đưa đến bên cạnh ngươi, ở thời điểm trọng yếu, sợ rằng quả bom này sẽ nổ banh xác của ngươi!

Mà thái tử giờ phút này đang tràn đầy nghi ngờ, nếu Lý Vị Ương cố ý thiết kế tất cả, nàng tất nhiên sẽ vạch trần chuyện Lãnh Liên đang ở trong phủ của mình, nhưng vì sao nàng không làm như vậy, chẳng lẽ nàng bất quá là tương kế tựu kế, căn bản không biết Lãnh Liên mất tích ở nơi nào... Nếu không vì sao nhược điểm tốt như vậy lại không tiến hành lợi dụng?! Chuyện này thật sự là nghĩ không thông! Chỉ có thể có một lời giải thích, đó chính là nàng cùng Lãnh Liên không phải thông đồng từ trước, hôm nay bất quá là vì tình thế bố trí nghi trận mà thôi...

Bình luận