Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 216: Mưu kế thâm độc


Thái tử phi xem cho đến khi điệu múa kết thúc, trên mặt lộ ra ý cười hân hoan nói: "Lư phi quả nhiên là tư chất hơn người, tinh thông vũ đạo, điệu múa vừa rồi thật sự tuyệt diệu, hơn nữa có thêm tiếng tiêu của Tấn Vương điện hạ, quả thật làm xao xuyến lòng người,làm người ta khó quên." Thái tử phi vừa nói như vậy, mọi người liền cùng nhau ào ào tán thưởng.

Thái tử cười nói: "Tốt, tất cả đều được thưởng." Những vũ cơ áo trắng, liền xấu hổ mang khiếp đi lên, đồng loạt tạ ơn thái tử ban thưởng. Thái tử tươi cười thập phần ấm áp nói:" Các ngươi mau đến rót rượu cho các vị khách quý đi." Vì thế mười tám danh mỹ nữ kia liền tản ra mỗi người một phía hướng các vị khách quý đi đến, khí chất ôn nhu, cung kính rót đầy chén rượu cho các vị khách đang ngồi, mà vị thiếu nữ dẫn đầu nhóm vũ cơ kia lúc này cũng uyển chuyển đi đến bên cạnh Thái tử, thay hắn rót đầy chén rượu, Thái tử cười vang nói: "Đây, chén rượu này, ta xin kính các vị đang ngồi ở đây."

Hắn vừa mới giơ chén rượu lên, Hạ Hầu Viêm đột nhiên nhìn thấy thiếu nữ áo trắng kia hình như trong tay áo chợt lóe sáng, lập tức hét lớn một tiếng: "Điện hạ, cẩn thận, có thích khách!" Nói xong nhảy lên chắn trước mặt Thái tử, không chút nghĩ ngợi cho thiếu nữ áo trắng kia một chưởng. Thiếu nữ áo trắng cười lạnh một tiếng, nhanh chóng ra tay đỡ, ánh mắt băng lãnh, đột nhiên rút ra một thanh chủy thủ, tất cả mọi người đều sợ hãi, Lư phi là người kêu lên đầu tiên, cả người ngã từ trên ghế xuống, mà Thái tử phi trên mặt chỉ còn vẻ kinh hoảng được tỳ nữ nâng lui về phía sau.

Lúc này thiếu nữ áo trắng khuôn mặt kiều mị trở nên vô cùng lãnh khốc, chủy thủ đã hướng về phía cổ Thái tử, quát lớn:"Ngươi chịu chết đi!"

Hạ Hầu Viêm tuy rằng cũng có chút võ công, nhưng trong tay hắn không có vũ khí, sắt mặt lạnh băng, đưa tay kéo tỳ nữ bên cạnh che trước mặt, tỳ nữ kia kêu lên một tiếng, đã bị chủy thủ đâm vào tim, mất mạng. Hạ Hầu Viêm liền thừa dịp dùng công phu, che cho Thái tử cấp tốc chạy trốn, thiếu nữ áo trắng cười lạnh một tiếng, rút chủy thủ ra, rồi đá văng thi thể tỳ nữ kia ra, lại hướng phía Thái tử đâm tới. Nhưng Hạ Hầu Viêm lại cầm lấy một bầu rượu, ra sức ngăn cản thích khách tập kích, không ngờ chủy thủ của đối phương chém sắt như bùn, bầu rượu mới đó đã vỡ nát. Hạ Hầu Viêm không chút nghĩ ngợi cầm mảnh vỡ của bầu rượu còn sót lại trong tay hướng thích khách mà phóng đi, tiếp sau liều mạng kéo Thái tử lui về phía sau, chỉ nghe "thứ "một tiếng, ống tay áo của hắn đã bị thích khách chém đứt!

Tất cả mọi người bị kinh động đến ngây người, nhưng lại không biết nên phản ứng thế nào. Lúc này hộ vệ bên người Thái tử đã xông đến, ngay lập tức, thủ lĩnh nhóm hộ vệ giao đấu mấy chiêu với thiếu nữ áo trắng. Thích khách kia cuồng mãnh sát khí đằng đằng, đao quang kiếm ảnh (ánh sáng của đao, thân ảnh của kiếm) không hề khoan dung, khiến mọi người nhìn đến trố mắt há mồm. Thủ lĩnh hộ vệ phủ Thái tử dĩ nhiên là võ công cao cường, nhưng thiếu nữ áo trắng kia một chiêu lại một chiêu tuy thập phần đơn giản nhưng lại giống như nước dâng khó đỡ, chiêu nào cũng vô cùng tàn nhẫn.

Sau một lúc, thiếu nữ áo trắng thấy lâu không thể phá vỡ phòng ngự của người này, hạ nhẫn tâm, đột nhiên hét lớn một tiếng, ánh mắt sắt như dao,chủy thủ trong tay nhanh như chớp, thân hình càng quỷ dị hơn. Chỉ nghe "xì" một tiếng, thủ lĩnh hộ vệ đã trúng một đao trước ngực, sắc mặt trắng bệt, theo bản năng lui về một bước, không kịp trở ta. Thiếu nữ áo trắng kia đã giống như ma quỷ lao tới, trong nháy mắt chủy thủ đã hung hãng cắt đứt cổ họng hắn, chỉ thấy một dòng máu đỏ ào áo chảy ra, cảnh tượng làm cho người ta vô cùng sợ hãi. Bên trong, tân khách có nữ quyến kêu lên một tiếng sợ hãi, lập tức ngất xỉu ngã xuống, những người chung quanh bỏ chạy tứ phía, xung quanh tiếng gọi tiếng thét chói tai, người người run sợ.

Lí Vị Ương sớm đã phản ứng, nàng kéo Quách phu nhân sang một bên nhanh chóng né tránh, Triệu Nguyệt động tác so với nàng còn nhanh hơn, bởi vì ngay lúc thiếu nữ áo trắng kia bắt đầu tập kích thì những vũ cơ ban đầu đứng khoanh tay kia cũng bắt đầu lấy binh khí ra, chẳng qua không giống như thiếu nữ áo trắng kia,binh khí trong tay các nàng đều là những thứ nguyên bản chỉ là những dải lụa dùng để múa, chỉ thấy dải lụa kia giống như tia chớp, trong nháy mắt đã giết chết vài tên hộ vệ. Triệu Nguyệt gắt gao che chở Lí Vị Ương cùng Quách phu nhân. Quách phu nhân dù sao cũng là nữ quyến, hơn nữa lại rất ít khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lúc này tay chân đều mềm nhũn, thở hổn hển, nhưng không muốn liên lụy Lí Vị Ương, nên chỉ có thể liều mạng chạy theo bọn họ. Triệu Nguyệt hiện tại đối mặt với sự tấn công của vũ cơ, vừa chống đỡ vừa phải che chở cho hai người, nàng vừa đánh vừa lui.

Lí Vị Ương tuy không biết võ công, nhưng tình hình trước mắt có thể đoán được nhóm vũ cơ này đều là sát thủ hàng đầu, nhìn Triệu Nguyệt bị các vũ cơ vây lấy, nàng nhanh chóng kéo Quách phu nhân lui về sau, ba ả vũ cơ kia ba lần bốn lượt muốn ám sát Lí Vị Ương, đều bị Triệu Nguyệt ngăn cản. Sát thủ liếc nhau, sắc mặt thay đổi càng thêm lạnh lùng, trong đó có một ả vũ cơ ra sức vung lụa, gắt gao siết lấy cổ Triệu Nguyệt, hai người còn lại cũng phối hợp chặt chẽ, một người quấn lấy một bên tay, người còn lại siết chặt nhuyển kiếm trong tay của Triệu Nguyệt, khiến nàng không có biện pháp nhúc nhích. Lấy một chống ba, nhưng ba tên này lại phối hợp ăn ý như thế, đáng sợ nhất là các nàng hiểu rõ đạo lý ám sát, Triệu Nguyệt lắp bắp kinh hãi, nhất thời không có cách tránh kịp, cả người cơ hồ hít thở không thông. Lí Vị Ương dù lúc này có bình tĩnh, nhưng nhìn thấy tình hình này cũng không tránh khỏi tim đập mạnh, ngay lúc này, đột nhiên một cơn gió mạnh thổi qua, lụa kia chớp mắt đứt đoạn.

Trong phút chốc, nhóm vũ cơ kia té trên mặt đất, Triệu Nguyệt kinh hỉ nhìn bên cạnh, thì ra là Húc Vương Nguyên Liệt đã kịp thời tiếp ứng. Nguyên Liệt võ công hơn hẳn ba ả vũ cơ kia, có dư khả năng đối phó bọn họ, hắn thanh âm lạnh lùng nói: "Đưa Vị Ương đến nơi an toàn đi!" Nói xong liền với Triệu Nam cùng nhau xông lên, hai người bọn họ liên thủ tấn công ba ả vũ cơ, rất nhanh đã một chưởng lấy mạng cả ba người, những vũ cơ khác đang tập kích nhìn thấy tình huống này, đều quay lại hướng bọn họ lao tới.

Toàn bộ mọi người đều là đến dự tiệc, bên người cũng không mang theo hộ vệ, tuy rằng hộ vệ phủ Thái tử đều kịp thời chạy tới, nhưng lại không địch nổi thiếu nữ áo trắng xuống tay tàn nhẫn này. Hơn nữa nữ tử này đã được huấn luyện, mỗi một chiêu đánh ra đều là chiêu đoạt mạng, trường hợp hiện tại đúng là không thể khống chế, trên mặt đất khắp nơi đều là máu tươi.Nhìn đến tình cảnh này, nhóm quan lớn cùng nữ quyến trong sân đều thập phần sợ hãi.

Thiếu nữ áo trắng lúc đầu đuổi theo Thái tử, lúc này phi thân lao tới, nhảy lên, liền hướng thái tử hạ độc thủ. Thủ lĩnh hộ vệ ngã ra phía sau, sáu gã hộ vệ khác vọt lên, trong đó có một người ném bàn rượu đi, cường ngạnh chặn đường tấn công của thiếu nữ áo trắng kia, nàng tựa hồ lảo đảo, lại trúng một chưởng của hộ vệ, phun một ngụm máu tươi, rồi bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống dưới chân Quách Trừng.

Ba huynh đệ Quách gia ngồi phía bàn nam, bọn họ cách Quách phu nhân rất xa, lại bị những người kia công kích. Vừa mới giết sáu ả vũ cơ, đang muốn chạy tới cứu viện Quách phu nhân và Lí Vị Ương, không ngờ thiếu nữ áo trắng lúc đầu ám sát Thái tử bị đánh bay tới dưới chân bọn họ, sự trùng hợp này làm cho ba người bọn họ đều sửng sốt. Thiếu nữ áo trắng thừa dịp này bỗng nhảy lên, giơ chủy thủ hứng Quách Trừng lao tới, Quách Trừng theo bản năng lui về phía sau, thích khách đã bổ nhào tới trước mặt hắn. Lúc này Quách Trừng lấy đũa ngọc trong tay làm vũ khí, vung về hướng đối phương đâm tới. Thiếu nữ áo trắng kia nguyên bản thân thủ cực kì mau lẹ, nhưng không biết vì sao lại tránh không kịp, chỉ nghe thấy "phốc" một tiếng, bị đôi đũa dài đâm xuyên ngực, trước mặt mọi người một búng máu văng lên, nàng ta chỉ vào Quách trừng, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ khó tin: "Ngươi, ngươi thế nhưng, giết người diệt khẩu!"ói xong, ngã xuống đất tắt thở, hai mắt trợn lên, chết không nhắm mắt.

Thủ lĩnh đã chết, đám vũ cơ kia như rắn mất đầu, chậm rãi từng người từng người đều ngã xuống. Thái tử lúc đầu lớn tiếng phân phó nhất định phải bắt sống, đáng tiếc nhóm vũ cơ này tính tình cương liệt, liên tiếp cắn lưỡi tự sát, trong nháy mắt đều mất mạng. Những người khác nhìn thấy cảnh tượng này, đều kinh ngạc đến cực điểm, bọn họ thật sự không hiểu những nữ tử này vì sao lại cương quyết như vậy. Tất cả đều là mang tinh thần quyết tử mà đến đây!

Hạ Hầu Viêm chạy lai, xem xét trên người thiếu nữ áo trắng kia một lần, xoay người bẩm báo nói: "Thái tử điện hạ, nữ tử này trên người không có dấu hiệu gì. Không biết là người nào phái tới. Bất quá thuộc hạ thấy chiêu thức võ công của nàng ta giống với tổ chức sát thủ hung hãn nhất mấy năm nay, người của Diễm Huyết Minh..."

Việt Tây nhiều năm qua có một tổ chức sát thủ vô cùng tàn bạo tên là Diễm Huyết Minh mổi lần đều chiêu mộ vô số cao thủ trẻ tuổi, chuyên chấp hành nhiệm vụ bí mật giết người phái ra sát thủ vô cùng lợi hại, lấy đầu địch thủ như lấy đồ trong túi. Tương truyền mười năm trước, Diễm Huyết Minh thực hiện một ngàn ba trăm bốn mươi tám nhiệm vụ, chưa thất thủ bao giờ, có thể nói là chiến tích huy hoàng. Nhưng có một điều là những người này rất ít phạm án ở Đại Đô, phải biết rằng nơi này không những là kinh đô mà còn dưới chân thiên tử... Mọi người nghe vậy, đều lộ ra vẻ mặt không dám tin.

Thái tử phi trên trán đều toát mồ hôi lạnh, nàng nước mắt đầy mặt bổ nhào về phía Thái tử nói: "Điện hạ, người không sao chứ?"

Thái tử nhàn nhạt vỗ vỗ tay nàng, an ủi nói:"ta không sao, ái phi yên tâm. Nhưng thích khách này..." Hắn còn chưa nói xong, Hạ Hầu Viêm đã khom người nói: "Là thuộc hạ sơ xuất, thuộc hạ phụ trách toàn bộ an nguy của phủ Thái tử, không thể đảm bảo an toàn cho Thái tử điện hạ, còn để cho thích khách thừa dịp trà trộn vào phủ, thỉnh điện hạ tha tội."

Mà Lư phi ở một bên cũng hoảng sợ đầy mặt, nàng quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: "Điện hạ! Thiếp, thiếp không biết sẽ phát sinh chuyện như vậy, vũ cơ kia cơ bản là từ bên ngoài tuyển vào, ai ngờ các nàng đều là thích khách! Thỉnh Thái tử tha tội!"

Thái tử nâng Lư phi dậy nói:"Việc này không liên quan đến nàng, nàng mau đứng lên đi qua một bên đi. Ta tự nhiên sẽ có cách xử trí." Nói xong, hắn lớn tiếng hướng Hạ Hầu Viêm nói: "Ngươi phụ trách bảo vệ phủ Thái tử, nhưng lại để xảy ra chuyện lớn như vậy, để thích khách trà trộn vào phủ, làm bị thương các vị khách quý! Hôm nay ở đây mà chết một mạng người, ngươi có chết vạn lần cũng không đủ. Ta hỏi ngươi, nữ tử này như thế nào có thể trà trộn vào phủ?"

Hạ Hầu Viêm ánh mắt vẫn cúi xuống, bộ dạng áy náy nói: "Thái tử điện hạ, thích khách này chắc là đã giết vũ cơ trong phủ, giả dạng vào trong viện. Còn thân phận cụ thể của các nàng thì thuộc hạ sẽ tiến hành điều tra thêm."

Lư phi dung mạo thất thần nói: "Còn điều tra cái gì? Vừa rồi không phải mọi người đều nghe thấy trước khi nàng chết đã nói một câu sao?! Sự thật rõ ràng không phải là chỉ vào người trước mặt sao?" Lư phi thanh âm thật mềm mại, lại khiến tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, ánh mắt bọn họ đều không hẹn mà cùng nhìn về phía tam công tử của Tề Quốc Công phủ Quách Trừng.

Quách trừng ánh mắt trầm xuống, đây là vu oan hãm hại! Hắn đột nhiên mơ hồ nhận ra, thích khách kia mục đích chân chính không phải là Thái tử, mà là Tề Quốc Công phủ!

Thái tử nhìn Quách Trừng, trầm mặc nửa ngày, mới nói:"Quách công tử, vừa rồi thích khách nói ngươi giết người diệt khẩu, không biết là có ý gì?"

Bốn chữ giết người diệt khẩu này, trong trường hợp như vậy, xuất hiện dưới tình cảnh này, tất cả mọi người đều hoài nghi thích khách này là do Tề Quốc Công phủ phái tới. Quách trừng ngay cả là người thập phần bình tĩnh, thông minh nhưng ở dưới ánh mắt hoài nghi của mọi người, cũng không khỏi chảy mồ hôi lạnh. Hắn đột nhiên ý thức được, Thái tử làm ra việc này là muốn giết người không thấy máu. Yến hội hôm nay, căn bản chính là nhằm vào Quách gia! Hắn lập tức đi ra nói: "Thái tử điện hạ, nếu như chúng ta quả thật sai thích khách vào phủ, vì sao thích khách này còn muốn giết mẫu thân cùng muội muội ta? Chỉ cần làm bộ là được, cần gì phải đuổi cùng giết tận, chẳng lẽ chúng ta điên rồi sao, vì ám sát Thái tử mà phải hy sinh cả tánh mạng người trong nhà?"

Hạ Hầu Viêm nhàn nhạt nói: "Tuy đuổi cùng giết tận, nhưng Tề Quốc Công phu nhân cùng Quách tiểu thư không phải là đã bình an vô sự rồi sao? Người bên cạnh phu nhân cùng tiểu thư đều bị thương!"

Người ở bên cạnh Tề Quốc Công phu nhân vừa đúng là Binh bộ Thượng Thư phu nhân cùng Tiêu Dao tiểu thư của Hầu phủ, các nàng trên người đều bị thương, nhất là Tiêu Dao tiểu thư Hầu phủ, cánh tay bị thương đang không ngừng chảy máu, giờ phút này nàng sợ tới ngất đi, tỳ nữ bên cạnh chỉ lo đỡ nàng, nghe vậy không khỏi trợn mắt nhìn Quách phu nhân cùng Lí Vị Ương. Không riêng gì bọn họ, những người khác ánh mắt cũng đều mang theo hoài nghi. Đúng vậy, vì sao những người khác đều bị thương, chỉ có duy Quách phu nhân cùng Quách tiểu thư đều không có chuyện gì?

Nguyên Liệt lạnh giọng nói:"Đó là bởi vì bổn vương ở bên cạnh nàng, nếu như không có ta cùng hộ vệ che chở, chỉ sợ lúc này Quách tiểu thư so với người khác còn bị thương nặng hơn." Nói xong hắn ọi người xem miệng vết thương trên cánh tay. "Cơ bản một đao này là chém về phía Quách tiểu thư, ta chỉ thay nàng chặn lại mà thôi." Những lời hắn nói quả là sự thực không sai, vừa rồi trong lúc hắn đang lo cắt đứt dải lụa của thích khách, thích khách kia trong giây lát lại rút ra một thanh trường kiếm, hắn không phòng bị liền bị chém một kiếm, chẳng qua miệng vết thương không sâu, cũng không phải quá nghiêm trọng, bây giờ nói ra điều này, những người khác trên mặt đều lộ ra vẻ mặt đâm chiêu.

Hạ Hầu Viêm nhìn thấy tình cảnh này, mỉm cười nói: "Vậy lời thích khách kia nói trước khi chết, nên giả thích thế nào đây?"

Tĩnh Vương Nguyên Anh tiến lên nói: "Thái tử điện hạ, việc này là chuyện lớn, nhất định phải điều tra thận trọng!Theo ta thấy, phái người tìm xem thích khách ở trong phủ có đồng đảng hay không, phải cẩn thận kẻo lại có một số người châm ngòi ly gián, oan uổng Tề Quốc Công phủ! Cho nên, chuyện này không thể lập tức có kết luận, vẫn nên giao cho hình bộ cùng Kinh Triệu Y đại nhân hội thẩm cho thỏa đáng."

Tần Vương cùng Tấn Vương nghe vậy cũng ào ào gật đầu nói: "Đúng vậy, chuyện này rất nghiêm trọng, vẫn là để cho Hình bộ cẩn thận điều tra cho thỏa đáng!" "Không sai, Tề Quốc Công hôm nay không tham gia yến hội, vô duyên vô cớ oan uổng hắn cũng không tốt!"

Hạ Hầu Viêm cười lạnh một tiếng nói: "Cổ nhân có câu người trước khi chết nói lời thật lòng! Vừa rồi lời thích khách trước khi chết nói ra là thật, nàng đã sắp chết, còn có thể gạt chúng ta sao? Huống chi vừa rồi ta kiểm tra qua, trên người thích khách này không có dấu hiệu, cho nên câu nói trước khi chết của nàng cũng được xem là chứng cứ."

Lí Vị Ương ánh mắt lạnh băng nhìn Hạ Hầu Viêm một cái, không khỏi lạnh lùng: "Nàng đã là thích khách, lại dám đến phủ Thái tử ám sát, nhất định là trong lòng đã nguyện ý phải chết, lời nói của một người như vậy, Hạ Hầu đại nhân cũng tin sao?"

Hạ Hầu Viêm lãnh đạm nhìn nàng một cái nói: "Quách tiểu thử, ngươi không cần vì Tề Quốc Công phủ mà chối tội, nếu thích khách này không có can hệ gì với Quách phủ, vì sao nàng ta không oan uổng Tần Vương, cũng không oan uổng Tĩnh Vương, mà cố tình vu oan cho Tề Quốc Công phủ? Nếu ngươi nói là có người cố ý vu oan, xin mời người nói ra một chút nghi ngờ của mình, cũng coi như là giúp Hình bộ Lâm đại nhân có hướng điều tra."

Lí Vị Ương không khỏi cười lạnh, tên Hạ Hầu Viêm này lời nói khí thế bức người, cũng là loại người có tâm cơ thâm sâu. Nàng khẩu khí lãnh đạm nói: "Ta sẽ không vì tức giận mà oan uổng người tốt, Hạ Hầu đại nhân thông minh như vậy, vì sao không phát hiện thích khách trà trộn vào phủ? Nêu muốn truy cứu, người đầu tiên cần bị vấn tội nên là người đã làm việc sơ sẩy để việc lớn này xảy ra."

Thái tử thở dài nói: "Hôm nay là yến hội tốt đẹp, sự tình thích khách nên giao lại cho hình bộ xử lý đi, mọi người không cần quan tâm. Hạ Hầu Viêm ngươi không cần hoài nghi Tề Quốc Công phủ như vậy, ta tin Quốc Công gia xưa nay là người đoan chính, tôn kính, tuyệt đối sẽ không làm ra việc ám sát Thái tử đương triều." Hắn vừa nói, vừa đi về phía Quách Trừng thân thiết nói: "Tam công tử không bị thương chứ, nếu các người bởi vì tham gia yến hội mà bị thương, ta cũng không biết hướng phụ hoàng bẩm báo thế nào, hướng thiên hạ nói thế nào nữa?" Hắn nói lời này, trên mặt cũng thập phần thành khẩn.

Quách Trừng nhàn nhạt cười, không nói gì. Quách Đôn càng lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn một cái, lại ngại thân phận, không dám làm quá, còn Quách Đạo trên mặt tựa tiếu phi tiếu, xem Thái tử diễn trò.

Tấn Vương bên cạnh thở dài một tiếng nói: "Thái tử điện hạ khoan hồng độ lượng, hoàng đệ thật sự bội phục." Mọi người nghe đến đó, trên mặt cũng lộ ra vẻ mặt thập phần kính nể. Nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ sớm đã truy cứu tội của Quách gia, nhưng Thái tử cả hỏi cũng không hỏi, bộ dáng như thập phần tin tưởng Tề Quốc Công phủ. Nhưng bất luận là hắn rộng lượng hay giả quan tâm, việc này có gì đó không bình thường.

Nguyên Liệt hừ lạnh một tiếng, thấp giọng cười nói: "Thái tử điện hạ này thủ đoạn quả thực rất cao, so với Lâm An vụng về kia thì thông minh hơn nhiều."

Lí Vị Ương sớm đã đoán được vụ án này nếu thật sự có điều tra xuống dưới cũng không tìm thấy manh mối, cũng không chứng minh được gi, nàng chỉ cười cười, không nói gì, quay đầu ôn nhu nói với Quách phu nhân: "Nương người có bị thương không?"

Quách phu nhân lắc lắc đầu, bên trong ánh mắt toát ra vẻ thân thiết nhìn về phía bên kia, Lí Vị Ương nhàn nhạt nói: "Nương yên tâm, phụ thân cùng các huynh trưởng đều không sao. Thái tử không có bằng chứng, bất quá chỉ dựa vào một câu nói của thích khách mà thôi, ý hắn cũng không phải muốn lật đổ Quách gia."

Quách phu nhân nhìn Lí Vị Ương một cái, ánh mắt như muốn tìm kiếm.

Lúc này, Thái tử đã hướng mọi người nói:"Vừa rồi mọi người đã hoảng sợ rồi. Như vậy đi, ai muốn ở lại ẩm yến thì ở lại, ai bị thương thì thỉnh đến hậu viện nghỉ ngơi. Ta sẽ mời thái y đến chữa thương, băng bó." Hắn lời còn chưa dứt, hộ vệ liền tiến lên xử lý thi thể nhóm vũ cơ. Cùng lúc đó, tỳ nữ xinh đẹp nâng những người bị thương đi về phía sau đại điện. Bùi Bảo Nhi vừa rồi tay chân đã muốn nhũn ra, cuộn mình ở trong góc, tay chân luống cuống. Lúc này Bùi Trân nâng nàng chậm rãi đi về phía sau viện.

Vừa rồi Thái tử đã hướng người Tề Quốc Công phủ biểu đạt ý muốn thân cận, Thái tử phi cũng liền hướng Lí Vị Ương đi tới. Nàng trên mặt mang theo biểu cảm áy náy nói: "Quách phu nhân và Quách tiểu thư không bằng ra phía sau viện nghỉ tạm, để trấn an một chút, nam nhân bọn họ còn có chuyện muốn thương thảo." Nói xong, nàng quay đầu ánh mắt hướng về phía Thái tử cách đó không xa.

Lí Vị Ương nhìn theo hướng Thái tử phi, nhàn nhạt cười: "Hết thảy nghe theo Thái tử phi an bày."

Thái tử phi gật gật đầu, liền mỉm cười nói "Mời."

Quách phu nhân cùng Lí Vị Ương và các vị nữ quyến không bị thương khác đi theo Thái tử phi. Đến phòng khách trong hậu viện, nhóm tỳ nữ dâng trà rồi đứng một bên chờ đợi phân phó. Vừa rồi tất cả mọi người đều bị kinh hách, giờ phút này bàn tán xôn xao, bộ dạng chưa hết kinh hồn. Chẳng qua không biết vì sao, các nàng đều duy trì khoản cách với Quách gia, ngồi xa xa, trừ Thái tử phi cùng Lư phi, không có ai dám ngồi bên cạnh Quách phu nhân. Quách phu nhân nhìn thấy cảnh tượng như vậy, làm sao không hiểu? Việc hôm nay, rất nhiều người đều sẽ cho rằng Tề Quốc Công phủ sai thích khách đến ám sát Thái tử, chính là Thái tử khoan hồng độ lượng không so đo với bọn họ, còn đem việc này giao cho Hình bộ xử lý, kỳ thực thích khách đã chết, căn bản là tra không ra cái gì, còn không phải là mất hết đầu mối sao? Như vậy, Thái tử lại đồng ý không tiếp tục truy cứu, Tề Quốc Công không phải nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao? Tuy rằng người chết phần lớn là tỳ nữ cùng hộ về của phủ Thái tử, những người khác không bị tổn thương lớn, nhưng tam công tử này rõ ràng thấy chuyện bất thành, liền giết thích khách diệt khẩu, mọi người nhìn Tề Quốc Công phủ đều dùng ánh mắt mang theo ba phần cảnh giác, bảy phần khinh thường.

Quách phu nhân trong lòng cười lạnh trên mặt bất động thanh sắc nói:"Hôm nay đa tạ Thái tử phi chiêu đãi, chúng ta muốn sớm trở về."

Thái tử phi mỉm cười, vươn tay đến ngăn cản nói: "Quách phu nhân đợi một lát còn có tiệc tối, làm gì lại muốn về sớm như thế? Trong mắt người khác, chẳng phải càng thêm chứng thực là Tề Quốc Công phủ có tội hay sao?" Nàng thấy Quách phu nhân biến sắc, liền tiếp tục nói: "Đương nhiên, ta cũng giống Thái tử điện hạ tin tưởng Quốc Công phủ trong sạch. Vì vậy, Quách phu nhân không thể để cho những người kia mượn cớ hạ thấp, ngươi nói có đúng không?" Bên trong lời nói của Thái tử phi như đang tính toán vì Quách gia.

Li Vi Ương nhìn thấy rõ ràng tâm tư đối phương, cười nhẹ nói: "Thái tử phi là có ý tốt, nương không cần phụ lòng người? Người ta vẫn nói chính trực không sợ gian tà, việc hồi phủ sớm hay tham gia yến hội rồi mới hồi phủ trên cơ bản không có gì khác nhau, người sáng suốt chỉ cần nhìn cũng biết, chuyện này là có người cố tình vu oan Tề Quốc Công phủ, chỉ có những người ngu xuẩn mới tin là thật. Nếu thật sự nhà ta an bày ám sát, hà cớ gì lại đích thân tham gia yến hội? Tránh mặt không phải rất tốt sao? Còn nữa, nếu chúng ta an bày sát thủ, làm sao lại đích thân bàn bạc với đối phương, còn để lộ ra thân phận của người mua, hành vi này không phải của kẻ ngốc sao?" Nói xong, ánh mắt của nàng đảo qua nữ quyến đang khe khẻ nói nhỏ cách đó không xa, thanh âm cũng cố ý to hơn, cho nàng nghe thấy.

Nữ quyến này mặt ửng hồng lên, liền cúi đầu,vốn là nàng cũng không thể xác định chính xác là Tề Quốc Công phủ đứng phía sau màn độc thủ này, nghe Lí Vị Ương nói như vậy, trên mặt không khỏi lộ ra hồ nghi. Nếu không phải là Tề Quốc Công, vậy chuyên này do ai làm đây? Thái tử phi biến sắc, lại nghe thấy Lí Vị Ương nhàn nhạt nói: "Thái tử phi, hộ vệ của quý phủ này không những võ công cao cường, bị thích khách uy hiếp, lại đem nàng đá về phía tam ca ta, đây là có dụng ý gì?" Lí Vị Ương nói như vậy ý là chỉ trích phủ Thái tử, nói nhóm hộ vệ rõ ràng võ công cao cường, lại không giết chết thích khách, mà đem thích khách kia đẩy đến chổ Quách Trừng, nếu không phải muốn lấy tánh mạng Quách Trừng vậy là có tính toán khác.

Mọi người nghe vậy, trên mặt đều lộ ra nghi ngờ, Thái tử phi sắc mặt có chút khó xử, thầm nghĩ Quách Gia này quả nhiên đúng như lời Thái tử nói, miệng mồm mau lẹ, thập phần lợi hại, nhưng nàng trên mặt lại bất động thanh sắc nói: "Quách tiểu thư hiểu lầm rồi, nhóm hộ vệ bất quá là vì tận trung với Thái tử,dưới tình thế cấp bách bọn họ thất thủ cũng là điều dễ hiểu, nói đến cùng chỉ là trùng hợp."

Lí Vị Ương mỉm cười: "Thật là trùng hợp, trùng hợp nàng vừa đúng rơi ở dưới chân tam ca ta, lại vừa đúng bị hắn giết chết, cuối cùng vốn nên mất mạng, lại cố tình nói một câu nói mơ hồ rồi mới tắt thở, đây không phải là quá trùng hợp sao?"

"Rất nhiều chuyện chính là trùng hợp như vậy." Lư phi bên cạnh nhanh nói.

Lí Vị Ương nhìn nàng liếc mắt một cái, trên mặt xẹt qua một tia cười lạnh nói: "Lư phi nương nương, vũ cơ trong phủ Thái tử người hẳn là đều biết."

Lư phi sắc mặt trắng bệt:"Việc này, thường ngày cũng có gặp qua một ít."

Lí Vị Ương ánh mắt lạnh lùng nói: "Đã biết rõ, vì sao có thể để cho người ta trà trộn vào?"

Lư phi trên mặt lộ ra một tia khó xử, nàng nhìn Thái tử phi liếc mắt một cái, miễn cưỡng trấn định tinh thần nói: "Ngay cả là biết, nhưng vừa rồi khoảng cách xa như vậy, ta làm sao thấy rõ là ai? Huống chi ta chỉ là người sáng tác ra điệu múa, sai người truyền lại cho vũ cơ, làm sao có thể kết giao với đám người hạ đẳng này. Quách tiểu thư thật sự là quá đề cao ta rồi."

Lí Vị Ương vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu, hiển nhiên cũng không tin. Lư phi còn muốn giải thích, nhưng bị thái tử phi ngăn lại. Rất nhiều chuyện nên dừng thì phải dừng mới tốt, nói nhiều thì ngược lại, càng muốn che giấu lại càng bại lộ

Lí Vị Ương chỉ cần hai ba câu đã hiểu rõ ý đối phương, hơn nữa vừa rồi nàng lựa chọn im lặng, hiện tại lại ở trước mặt các phu nhân nói nhiều như vậy... Thái tử phi mỉm cười nói: "Quách tiểu thư thật đoan trang, nhàn nhã, trí tuệ hơn người, nghe nói Quách phu nhân đã vì ngươi mà tuyển chọn hiền tế, không lâu sau nhất đính là vợ chồng hòa hợp. Nhưng không biết có phải là thật không?"

Không đợi Quách phu nhân nói chuyện, Lư phi đã ở một bên cười nói: "Thái tử phi nói không sai, nghe nói Quách phu nhân vì Quách tiểu thư tuyển chọn hiền tế là Tĩnh Vương Nguyên Anh. Tuy ngày cưới chưa rõ, nhưng sẽ mau thôi, không phải mùa đông năm nay thì là mùa xuân năm tới. Quách phu nhân ngươi nói đúng không?"

Quách phu nhân sửng sốt, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Nàng lạnh lùng nói: "Tạ nhị vị nương nương quan tâm, nữ nhi của ta vừa trở lại Quách phủ, ta còn muốn ở cùng nàng vài năm. Về phần hôn sự, bây giờ không cần lo lắng quá sớm."

Thái tử phi sắc mặt thập phần dè dặt, tươi cười càng xinh đẹp: "Quách tiểu thư tuổi trẻ mĩ mạo, đương nhiên không cần phải lo lắng việc cưới xin quá sớm. Nhưng Tĩnh Vương Nguyên Anh văn võ song toàn, thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), hôn sự như vậy bỏ lỡ thật đáng tiếc."

Hai người kia luôn miệng nhắc tới hôn sự, rõ ràng là có ý khác. Quách phu nhân trong lòng ẩn ẩn như có lửa đốt: "Đa tạ nhị vị quan tâm, nữ nhi của ta qua hai năm nữa mới nghĩ đến việc gã đi. Về phần Tĩnh Vương Nguyên Anh, tự nhiên sẽ có Huệ phi nương nương cùng Hoàng đế vì hắn mà tìm người phù hợp, không cần phiền đến nhị vị lo lắng đâu?" Nói như vậy, trong mắt nàng sáng lên hiện ra vẻ thập phần bất mãn, ngay cả Thái tử phi trong lòng cũng cảm thấy phát lạnh.

Lúc này, ở bên trong nhã gian khác, thái y bôi thuốc cho Húc Vương Nguyên Liệt, Triệu Nam ở một bên thân thiết nói: "Thái y, chủ tử ta thế nào?"

Thái y gật gật đầu nói: "Không có gì đáng ngại, chỉ là bị thương ngoài da. Sau khi trở về đừng để vết thương dính nước, chưa tới trăm ngày sẽ khôi phục như lúc đầu, nhưng mà da thịt bị tổn thương, chung quy sau này sẽ để lại sẹo."

Nguyên Liệt phất phất tay: "Không sao". Nói xong hắn đứng dậy đi ra bên ngoài.

Thái y vội vàng bổ sung thêm"Húc Vương điện hạ, hôm nay không được uống rượu."

Nguyên Liệt nhìn thái y kia liếc mắt một cái, tựa tiếu phi tiếu nói: "Đa tạ Tưởng thái y."

Vị Tưởng thái y này nhìn theo bóng lưng Nguyên Liệt,bên trong ánh mắt toát ra một tia cười lạnh. Hắn ở thái y viện làm quan nhiều năm, được mọi người kính trọng, lần này Thái tử tìm đến cửa, hắn không làm người xấu cũng không được.

Nguyên Liệt muốn rời đi, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa, cả người như nhũn ra, phản phất muốn quỳ rạp xuống đất, Triệu Nam lắp bắp kinh hãi, chạy nhanh đỡ lấy Nguyên Liệt, không khỏi nói:"Điện hạ, ngài thấy thế nào?"

Nguyên Liệt vung tay hắn ra, nhăn mày lại nói: "Không sao, đầu ta chỉ hơi choáng váng thôi."

Triệu Nam thân thiết nói: "Không bằng trở lại nhã gian lúc nãy, thỉnh thái y tốt đến chữa trị, xem còn có gì không ổn nữa không?"

Nguyên Liệt không cho là đúng nói: "Không sao, chắc là do mất máu nên đầu có chút choáng váng." Hắn tuy nói như vậy, nhưng biểu cảm rất là kì quái. Ngay lúc hai người nói chuyện, Nguyên Liệt cảm thấy ngày càng mơ hồ. Hắn nhíu mày, muốn nhìn rõ ràng cảnh vật mơ hồ trước mắt, nhưng lúc này, Nguyên Liệt thân mình mềm nhũn, cả người ngã xuống.Triệu Nam càng thêm giật mình, gọi hắn hai tiếng, cũng không hề phản ứng.

Đúng lúc này, Tưởng thái y từ sau đi tới, hắn thấy tình cảnh lúc này tựa hồ lắp bắp kinh hãi nói: "Việc này là thế nào? Vừa rồi không phải tốt lắm sao?"

Triệu Nam đem tình cảnh kể lại một lượt, Tưởng thái y nhanh nhíu mày nói: "Nhanh nhanh đỡ Vương gia về nhã gian đi, xem xem còn nơi nào bị thương, ta có bỏ sót gì không?"

Triệu Nam không còn cách nào, liền nâng Nguyên Liệt trở về chổ nhã gian vừa rồi... Mà cũng lúc đó, cách nhã gian này không xa có một cái hoa viên nhỏ, Bùi Bảo Nhi cùng Bùi Trân hai người đang đi về phía sau viện, Bùi Trân không khỏi tức giận nói: "Yến hội đang tốt đẹp, lại bị thích khách náo loạn như thế thật là mất hứng."

Bùi Bảo Nhi nhìn tỷ tỷ thứ xuất của mình liếc mắt một cái sắc mặt bất động, nhàn nhàt nói: "Được rồi, Thái tử điện hạ không giận chúng ta còn có cái gì để nói."

Bùi Trân cười lạnh một tiếng nói: "Không thể ngờ được thái tử lại sợ hãi quyền thế của Tề Quốc Công."

Bùi Bảo Nhi bộ dáng không yên lòng, trong lòng nàng thập phần lo lắng, hình như Húc Vương điện hạ cũng bị thương, không biết hắn bị thương thế nào? Có nghiêm trọng không? Bùi Trân nhìn Bùi Bảo Nhi liếc mắt một cái, bên trong ánh mắt hình như có vài tia kinh ngạc, theo sau nàng nhẹ giọng nói: "Muội muội tựa hồ đối với Húc Vương kia thập phần quan tâm a."

Bùi Bảo Nhi trong lòng nhảy dựng, trên mặt cũng không lộ thanh sắc: "Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, ta bất quá là..." Lời của nàng còn chưa nói xong, lại không biết thế nào, dưới chân không cẩn thận bỗng chốc ngã xuống đất. Nàng ôm mắt cá chân, bộ dạng phảng phất thập phần thống khổ, nước mắt không ngừng chảy ra, lời mới nói cũng không nói được nữa.

Bùi Trân trên mặt xẹt qua một tia sốt ruột nói: "Muội muội, muội có sao không?"

Bùi Bảo Nhi cười khổ nói:"Muội không biết sao lại thế này, tự nhiên lại té ngã, dọc theo đường này không xa chính là hoa sảnh nhỏ của Thái tử phi. Làm phiền tỷ tỷ tìm người đến giúp muội đi."

Bùi Trân giật mình, không khỏi khó xử nói: "Ta tới đây không nhiều lắm, với Thái tử phi cũng không quen..."

Bùi Bảo Nhi nói nhanh: "Nếu không phải vừa rồi cả hai tỳ nữ của chúng ta đều bị thích khách đả thương, được người đưa đi chữa trị, muội cũng không cần phiền đến tỷ. Lúc này tỷ còn băn khoăn, chẳng lẽ muốn muội khập khiễng đi vào phòng khách sao? Không phải sẽ dọa người khác sao?"

Bùi Trân nghe đến đó, nhanh nói: "Được, muội muội ở chổ này đợi ta, ta sẽ đi gọi người đến giúp ngay." Nói xong nàng liền bước nhanh rời đi.

Nhưng chờ Bùi Trân vừa đi khuất, Bùi Bảo Nhi trên mặt lộ ra ý cười vài phần biến hóa kỳ lạ. Nàng nhẹ nhàng đứng lên bước chân nhẹ nhàng về nhã gian cách đó không xa. Đi đến trước cửa, nàng nhìn quanh khắp nơi, rồi dè dặt mở cửa nhã gian, chỉ có Tưởng thái y ra nghênh đón, Bùi Bảo Nhi nói: "Hộ vệ bên người Húc Vương đâu?"

Tưởng thái y cười nói:"Bùi tiểu thư yên tâm, ta đã sai hắn đi rồi, bảo hắn giúp ta đến tiền viện nấu thuốc. Nhất thời nửa khắc nữa cũng chưa về"

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Bùi Bảo Nhi hiện lên một tia vui mừng như điên, nàng đè nén tâm trạng này lại, mỉm cười nói: "Làm phiền ngươi."

Thái y cười nói: "Đây đều là phân phó của Thái tử, ta nhất định sẽ tận tâm tận lực mà làm, xin chúc mừng Bùi tiểu thư có được lang quân như ý trước."

Bùi Bảo Nhi trên mặt xẹt qua một tia nhàn nhạt, lại tươi cười đắc ý, sau đó nàng nhìn Tưởng thái y rời đi. Nhã gian yên tĩnh chỉ còn lại Bùi Bảo Nhi cùng Nguyên Liệt. Nhìn Nguyên Liệt nằm ở trên giường khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt, Bùi Bảo Nhi trong lòng nổi sóng. Nàng vốn là danh môn khuê tú, lại có dung mạo thoát tục, được người người ca ngợi. Nhưng Nguyên Liệt đối nàng thập phần lãnh đạm, mặc kệ nàng làm thế nào, ánh mắt của hắn cũng chưa tùng nhìn nàng lấy một lần. Giống như hôm nay, nàng dốc hết sức trang điểm, muốn để cho người khác nhìn thấy vẻ xinh đẹp của nàng, nhưng Húc Vương vẫn luôn chỉ hướng mắt về phía xú nha đầu Lí Vị Ương kia... Bùi Bảo Nhi vô luận như thế nào cũng không hiểu được, bằng vẻ xinh đẹp cùng gia thế hiển hách của bản thân, vì sao Húc Vương lại đối xử với nàng như vậy? Nàng thế nào cũng cảm thấy Lí Vị Ương không bằng mình, cho nên không khỏi nghỉ rằng Húc Vương Nguyên Liệt này đã bị quỷ ám.

Giờ phút này nhìn Nguyên Liệt nằm trên giường, trong lòng nàng không khỏi hiện lên một tia vui sướng, ánh mắt càng trở nên ôn nhu ấm áp, không giống dáng vẻ cao ngạo thường ngày. Thời điểm Thái tử hướng nàng nói về kế hoạch này, trong lòng nàng vẫn thập phần do dự, bởi vì việc này liên quan đến danh tiết của nữ nhi, nếu lở như không thành sẽ thân bại danh liệt. Nhưng mỗi lần nhìn thấy Húc Vương dung mạo tuấn mỹ, thân phận hiển hách, nàng lại thấy tâm dao động, kiềm lòng không được. Nghĩ cũng biết, trên đời này chỉ có nam tử tuấn mỹ tài năng như Nguyên Liệt mới xứng đôi với nàng.

Lúc này, tất cả cửa sổ trong nhã gian khép chặc, toàn bộ gian phòng ánh sáng mờ ảo, không khỏi làm người ta sinh ra cảm giác ám muội. Bùi Bảo Nhi tim đập nhanh hơn, hơn nữa lư hương trong phòng mùi hương liệu cháy vô cùng nồng đậm, trong lòng nàng càng xao động, rốt cuộc, nàng hướng về phía Nguyên Liệt. Nhưng vào lúc này, cửa nhã gian đột nhiên bị người đẩy mạnh ra. Bùi Bảo Nhi lắp bắp kinh hãi, mạnh quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Ai!" Triệu Nam bước nhanh đến, thấy tình cảnh trong nhã gian, đôi mắt ánh lên một tia cười lạnh, cũng không nói gì, vung tay lên, rồi có hai tên hắc y đi lên, trong đó có một người đem cái lư hương bên trong nhã gian đi. Bùi Bảo Nhi vừa muốn thét lên, lại bị một người dùng sức bịt kín miệng, Bùi Bảo Nhi ấp úng muốn nói nhưng không ra tiếng. Lại nghe từ phía sau truyền đến tiếng cười lạnh nói: "Đường đường là thiên kim Bùi phủ, thế nhưng lại muốn trèo lên giường nam nhân như vậy, thật sự là mất hết thể diện Bùi thị. Thái tử điện hạ chỉ có thể nghĩ được cách này thôi sao?"

Bùi Bảo Nhi cả người kháng cự, nàng cơ hồ không thể tin được, Nguyên Liệt nằm ở trên giường đột nhiên đứng lên, vẻ mặt thanh minh, ánh mắt băng hàn, căn bản không giống bộ dạng tinh thần rối loạn như vừa rồi! Trong lòng nàng chấn động, muốn thoát khỏi tay hắc y nhân, nhưng vô luận như thế nào cũng không thoát ra được.

Lúc này, lại có hai hắc y nhân ngoài của sổ nhảy vào, bọn họ đưa một cái bao tải chứa một người bên trong, Bùi Bảo Nhi không biết đối phương muốn làm gì, gương mặt lộ ra vạn phần kinh hoàng.

Nguyên Liệt cười nhẹ nói: "Bùi tiểu thư một khi đã có ý muốn gả đi như vậy, ta cũng nên vì Bùi tiểu thư tìm cho nàng một lang quân như ý mới đúng!" Nói xong, hắn phất phất tay áo, hắc y nhân ban đầu bịt miệng Bùi Bảo Nhi kia giơ tay lên, Bùi Bảo Nhi hoảng sợ mở to hai mắt vừa sợ hãi muốn kêu lên, thân hình đã bất đắc dĩ trở nên mềm nhũn liền hôn mê bất tỉnh.

Nguyên Liệt lãnh đạm nói: "Lột hết xiêm y, mang người trong bao tải kia cùng đặt lên giường đi." Bên này hai tên hộ vệ hắc y dựa theo lời Nguyên Liệt mà làm, mà Nguyên Liệt đã đưa ánh mắt hướng về phía ngoài cửa đã thấy người áp tải Tưởng thái y tới. Tưởng thái y ánh mắt sợ hãi, phịch một tiếng quỳ xuống đất nói: "Húc Vương, tha mạng cho ta!"

Nguyên Liệt nhìn Tưởng thái y nói:"Ta tín nhiệm ngươi như thế, để cho ngươi chăm sóc ta, ngươi lại lấy oán trả ơn, mưu hại ta, ngươi nói ta nên báo đáp ngươi thế nào đây?"

Tưởng thái y liền kêu oan nói: "Ta tuyệt không có ý nghĩ như vậy, là Thái tử điện hạ ép buộc ta, ta thật sự không có ý hại người!"

Con ngươi màu hổ phách của Nguyên Liệt toát ra vẻ đáng sợ, thập phần chói mắt, hắn cười lạnh lùng: "Nếu hôm nay ta không phát hiện ra, các ngươi nói xem, chị sợ tương lai dù không cam tâm tình nguyện cũng phải cưới ả tiện nhân này vảo cửa! Ngươi giúp Thái tử phản lại ta, tùy ý làm bậy như thế, có chết ngàn lần cũng khó mà giải được mối hận trong lòng ta!" Nói xong ánh mắt hắn lạnh như băng nhìn Triệu Nam nói: "Mang hắn xuống, quăng vào hố rắn!"

Tưởng thái y còn muốn kêu cứu, đã bị Triệu Nam lôi xuống. Một lúc sau, Bùi Trân mới dẫn theo một đám tỳ nữ vội vàng quay trở lại chổ Bùi Bảo Nhi lúc nãy, nhưng đến nơi lại không thấy nàng, đành phải tìm kiếm chung quanh, cuối cùng vất vã mới tìm tới nhã gian. Đứng trước của, Bùi Trân thử hỏi: "Bảo Nhi, muội có trong đó không?" Không ai trả lời nàng, Bùi Trân không khỏi thập phần kinh ngạc, nàng theo bản năng đẩy cửa ra, của nhẹ nhàng mở, Bùi Trân đi vào trong, vừa nhìn đã thấy ở trên giường, sau tấm màng che, tựa hồ có hai bóng người đang nằm cùng nhau, nhẹ nhàng chuyển động nhìn không rõ đang làm gì.

Bùi Trân lắp bắp kinh hãi, vung tay lên liền có tỳ nữ rón rén đi tới, nhấc màng che lên. Cũng không thể trách nhóm người này nhiều chuyện được, đây chính là hậu viện của phủ Thái tử, nơi này sao cho phép người khác làm chuyện bậy bạ? Tỳ nữ kia sau khi xốc mành lên, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệt, nàng lui lại ba bước, kinh hô:"Là, là, là Bùi tiểu thư! Trời ơi!" Nàng bưng kín mặt, cơ hồ làm không dám nhìn người ở trong màng.

Bùi Trân sửng sốt, lập tức bước nhanh lại, cả kinh trợn mắt há mồm, nằm trong mành kia là một đôi nam nữ. Nàng kia dung nhan tuyệt mỹ, làm da tuyết trắng, đầu tóc đã rối tung, trên người không còn mảnh vải, còn có một ít dấu vết xanh tím rõ ràng là bộ dáng đã quan hệ thể xác, không phải là Bùi Bảo Nhi thì là ai đây? Nhưng nam nhân kia, lại khiến Bùi Trân sợ tới mức ngây người chết trân, một chữ cũng không nói được, không phải nàng chuyện bé xé to, mà người trước mắt này, nàng vô luận như thế nào đều không thể nghĩ tới.....

—– lời ngoài mắt —–

Biên tập: Thái tử muốn cái gì, lại nghĩ tới việc đem Bùi Bảo Nhi gả cho Nguyên Liệt?

Tiểu Tần:ta không biết ta không biết ta không biết ta không biết, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

Thỏ Cháo: Nguyên Liệt của ta cả đời gìn giữ cho Vị Ương thật vất vã, Bùi Bảo Nhi đáng chết dám si tâm vọng tưởng thật là ko biết sống chết mà.=))))))

Bình luận