Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 136: Chọn người hòa thân


Hắn nhìn đúng là bàn nữ khách, các thiếu nữ đã bao giờ gặp phải ánh mắt nóng bỏng trắng trợn như vậy, tất cả đỏ mặt vội vàng tránh đi. Lí Nguyên Hành cảm thấy không thú vị chút nào, đúng lúc này đột nhiên chú ý đến một thiếu nữ, nàng nhìn qua thật khác biệt với người xung quanh.

Lí Nguyên Hành tuổi không lớn, có không ít cô nương cảm mến hắn, nhưng những nữ tử đó cho dù dùng sữa dê để chăm sóc da cũng không có người nào giống nàng, làn da kia trắng nõn, đôi mắt phảng phất như sao sa trên trời cao, mang theo ánh sáng lạnh nhàn nhạt.

Lí Nguyên Hành nhìn vào đôi mắt kia, bất giác nhớ tới báo đốm hắn từng nhìn thấy trên thảo nguyên, lạnh lẽo mờ ẩn, hiện lên hơi thở thần bí cùng âm u như có như không, ở giữa các tiểu thư mảnh mai trở nên đối lập rõ ràng, làm hắn bị mê hoặc trong khoảnh khắc, các thiếu nữ triều Đại Lịch không phải gió thổi qua là ngã, sao lại có thiếu nữ như vậy? Chỉ cần nhìn khuôn mặt nàng hắn đã biết tâm địa nàng nhất định cũng cứng rắn như vậy.

Nàng là ai? Lí Nguyên Hành đột nhiên nhớ lại bức họa có người đưa đến tay hắn, lập tức ghép hai người lại một chỗ. Ồ, hóa ra là nàng! Trong lòng hắn lập tức mừng thầm!

Lí Vị Ương nhận thấy đối phương đang nhìn qua, nhíu mày. Ánh mắt trực tiếp không lễ độ như vậy đã không phải vấn đề phong tục tập quán, mà phảng phất như đã coi mình thuộc quyền sở hữu của hắn. Thật sự làm người khác không chịu nổi.

Lí Mẫn Đức là người đầu tiên chú ý đến biểu cảm của Lí Nguyên Hành, hơi nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn đối phương.

“Tứ hoàng tử ngàn dặm xa xôi đến Đại Lịch ta, tất nhiên phải nhiệt tình tiếp đãi, người đâu, ban ngồi.” Hoàng đế mỉm cười phất tay.

Lí Nguyên Hành ngồi xuống, người xung quanh đều cảm thấy hứng thú với hắn, nhanh chóng đặt câu hỏi về Tứ Hoàng tử này.

Tôn Duyên Quân dù sao cũng xuất thân con nhà tướng, đã từng nghe qua về Tứ Hoàng tử Mạc Bắc, lặng lẽ nói với Lí Vị Ương: “Tứ Hoàng tử này mẫu thân từ nhỏ mất sớm, hắn đi theo ngoại tổ phụ, tinh thông cưỡi ngựa, am hiểu trị binh, đồng thời cũng rất thích văn hóa chúng ta, nghe nói còn đặc biệt mời lão sư ở chỗ chúng ta chuyên môn dạy hắn đánh cờ, âm luật. Mười sáu tuổi đã bắt đầu có đất phong cùng năm vạn thân binh, rất là cao tay!”

Một Hoàng tử lại có thân binh của mình, hơn nữa đạt tới năm vạn, chuyện này ở Đại Lịch tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi, Lí Vị Ương nghe xong bất giác nhìn Hoàng tử kia vài lần.

“Thật ra một tiểu Hoàng tử không có mẫu tộc ủng hộ, mười sáu tuổi đã bị trục xuất đến đất phong xa xôi, rõ ràng là đứa con bị vứt bỏ, nhưng cha ta nói, hắn khác với những Hoàng tử kia, địa vị ở Mạc Bắc rất cao, có xu thế vượt qua cả Đại Hoàng tử Mạc Bắc, là nhân vật có thực quyền!” Tôn Duyên Quân thấy Lí Vị Ương có hứng thú lại nhỏ giọng nói.

Không chỉ các tiểu thư bên dưới khe khẽ nói nhỏ, Hoàng đế trên đài cũng nhìn Lí Nguyên Hành, thản nhiên hỏi: “Tứ Hoàng tử, nghe nói thương lữ Đại Lịch đi qua Mạc Bắc xảy ra chuyện rất không thoải mái, có phải không?”

Lí Nguyên Hành không chút hoang mang đáp: “Lời bệ hạ nói ta cũng nghe qua, đó là một số người làm xằng làm bậy lấy danh nghĩa kỵ binh Mạc Bắc để đánh người, người thổ địa Mạc Bắc đông đúc, tốt xấu trộn lẫn, sinh sống ngay gần Đại Lịch, khó tránh khỏi phát sinh một ít sự kiện không hay, chung quy là Mạc bắc không ước thúc tốt quốc dân, lần này trước khi đến Đại Lịch ta đã đề nghị với Phụ hoàng, sau này nếu lại có người quấy rầy thương lữ Đại Lịch nhất định sẽ bị pháp luật Mạc Bắc nghiêm trị!”

Lí Vị Ương nghe xong cười lắc đầu: “Nói đường đường chính chính như thế lại làm người khác không có cách nào trách cứ hắn.” Có thể thấy vị Tứ Hoàng tử này là tên gian xảo, nàng cúi đầu che lại ý cười trên bờ môi.

Hoàng đế hiển nhiên cũng bị nghẹn lời, sau đó nói: “Mạc Bắc nghiêm hình phạt nặng, bọn chúng nhất định sẽ bớt phóng túng, chỉ có điều Mạc Bắc hoang vắng, thương lữ chúng ta đi qua khó tránh khỏi bị người Mạc Bắc cướp bóc. Hơn nữa những người đó am hiểu địa hình, cho dù phái quan binh cũng khó bắt được. Vậy Mạc Bắc làm thế nào để bảo đảm an toàn cho thương lữ Đại Lịch?”

Trên mặt Lí Nguyên Hành lộ ra vẻ khó xử: “Chuyện này —— Mạc Bắc chỉ có thể làm hết sức.”

Đúng lúc này, Thác Bạt Ngọc mỉm cười nói: “Cũng không phải không có biện pháp, Đại Lịch chúng ta các nơi đều xây trạm dịch, có thể cung cấp phương tiện cho thương lữ, đồng thời chiếu ứng lẫn nhau, Tứ Hoàng tử đã muốn tu chỉnh, không ngại thiết lập trạm dịch như vậy ở Mạc Bắc, nhất định đảm bảo được an toàn cho thương lữ, xúc tiến lui tới giữa hai quốc gia.”

Đôi mắt ưng của Lí Nguyên Hành dừng tại chỗ Thác Bạt Ngọc, tươi cười: “Vị này nói phải, thiết lập trạm dịch ở Mạc Bắc không tiêu phí nhiều lắm lại có thể để các nơi gắn chặt, liên hệ lẫn nhau, có khả năng bảo vệ thương lữ quý quốc, thật là một mũi tên trúng ba đích.” Đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển, thiết lập trạm dịch với Mạc Bắc cũng có lợi, bọn họ dễ dàng khống chế tình huống các nơi. Mà hắn cũng có thể lợi dụng cơ hội này thành lập càng nhiều cứ điểm.

Hoàng đế hiển nhiên thật vừa lòng: “Mạc Bắc Tứ Hoàng tử, chuyện này có thể làm được không?”

Lí Nguyên Hành cười to: “Đây là chuyện tốt có lợi cho cả hai quốc gia, có gì không thể làm được? Chỉ cần bệ hạ cũng đồng ý ta lập tức phái người thăm dò tình huống dọc tuyến đường, xác định hướng đi cùng địa điểm đặt trạm dịch. Đợi sau khi trạm dịch kiến thiết xong, Mạc Bắc sẽ phái người thu phí, để làm phí dụng tu sửa. Nhưng mà quản lý trạm dịch không tiện để người Đại Lịch nhúng tay, điểm này mời ngài thứ lỗi.”

Đó là điều đương nhiên, tuy ý tưởng là Đại Lịch đưa ra, nhưng nếu ngay cả quản lý trạm dịch cũng giao cho Đại Lịch thì tương đương với việc xếp thám tử vào quốc nội Mạc Bắc, cho nên yêu cầu của Lí Nguyên Hành không tính là quá đáng. Hoàng đế cười nói: “Cũng không nên để Mạc Bắc chi tiền cho mọi phí tổn, chúng ta có thể cung cấp một nửa chi phí, dù sao sau khi thành lập có ưu việt rất lớn với hai quốc đô.”

______________________________

Lí Nguyên Hành mỉm cười: “Đúng rồi, sau khi trạm dịch thành lập, hy vọng Đại Lịch bệ hạ có thời gian đến làm khách, để quốc dân ta được chiêm ngưỡng phong thái của ngài!”

Hoàng đế được tâng bốc càng thêm vui vẻ, cười to thoải mái.

Thấy Hoàng đế phấn chấn, trên mặt những người khác tất nhiên xuất hiện vẻ tươi cười hợp với tình huống, Lí Mẫn Đức luôn chú ý động tĩnh của Tưởng Hoa, Thác Bạt Chân, thậm chí là Tứ Hoàng tử Mạc Bắc, không biết vì sao hắn có trực giác, vị Tứ Hoàng tử này đến không có ý tốt. Đôi khi trực giác của hắn rất chuẩn.

Không bao lâu sau mọi người bắt đầu rời chỗ đi kính rượu, đại điện trở nên vô cùng náo nhiệt. Lí Vị Ương lẳng lặng nhìn, hiển nhiên không có hứng thú, đúng lúc này đột nhiên một bóng người vọt đến trước mặt nàng, chắn tầm nhìn phía trước.

Lí Vị Ương đang tự suy nghĩ đột nhiên bị dọa, bất giác ngẩn người. Lí Nguyên Hành không biết mình đã dọa nàng, còn kinh ngạc hỏi: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ có gì không đúng sao?” Hắn lại ân cần thăm hỏi, nhưng thái độ không khách khí đó làm Lí Vị Ương nhíu mày, nàng lạnh nhạt trả lời: “Không biết Tứ Hoàng tử có chuyện gì?” Chỗ này là bàn nữ khách, Lí Nguyên Hành làm sao có thể bỏ người khác chạy đến đây? Đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Lí Nguyên Hành hiển nhiên rất được các cô nương hoan nghênh, thật không ngờ lần này lại bị người ta chán ghét, theo bản năng hắn ngồi xuống vị trí trống bên phải Lí Vị Ương, chủ động rót một ly rượu cho nàng, Lí Vị Ương chỉ hơi cúi đầu nhìn hình xăm sói trên mu bàn tay hắn.

Người Mạc Bắc lấy sói làm biểu tượng dân tộc, trên người nam tử có khá nhiều hình xăm. Đầu sói trên mu bàn tay Lí Nguyên Hành hơi dữ tợn, đang há to mồm máu kêu gào, dáng vẻ hung mãnh. Lí Vị Ương lạnh lùng nhìn, sau đó thu lại ánh mắt, hỏi: “Ngài đây là có ý gì?”

“Ở chỗ chúng ta, cô nương xinh đẹp đều biết uống rượu, nếu nàng biết uống rượu thì uống cùng ta một chén đi.”

Đôi mắt Lí Nguyên Hành chớp động ánh sáng nóng bỏng.

Tôn Duyên Quân giận tím mặt: “Ngươi thật không biết lễ độ, sao có thể thô lỗ như vậy!”

Lí Vị Ương vội vàng nhìn Tôn Duyên Quân, ý bảo đừng xúc động, trong thế giới của Tôn Duyên Quân, trắng đen thị phi rất rõ ràng. Người khác đối xử tốt với nàng một phần, nàng sẽ dùng mười phần để đáp lại, nếu chọc giận bằng hữu của nàng, nàng cũng chung mối thù, chỉ có điều trường hợp này không tiện tranh chấp với người khác.

“Chỉ là uống một ly rượu!” Lí Nguyên Hành lập tức nhíu mày, bước lên định kéo tay áo Lí Vị Ương, Tôn Duyên Quân càng thêm tức giận, không đợi Lí Vị Ương mở miệng nàng đã không hề nghĩ ngợi đứng dậy giơ tay tát một cái. Lực tay rất nhỏ nhưng làm cả hai người chấn động. Lí Nguyên Hành theo bản năng trở mặt lập tức giơ cao cánh tay, mắt thấy sắp đánh vào mặt Tôn Duyên Quân, mà không đợi tay hắn đáp xuống đã bị người khác giữ lại: “Tứ Hoàng tử, Hoàng thất quý quốc có thói quen động thủ đánh nữ nhân sao?”

Lí Nguyên Hành lắp bắp kinh hãi, trừng mắt với công tử phóng khoáng nhẹ nhàng đột nhiên xuất hiện trước mắt, nhìn vào cặp mắt phượng thông thấu không nhiễm bụi trần bên dưới hàng mi đen thùi, sóng mắt lưu chuyển, ánh trăng trân quý nhất trên trời cao cũng không đủ để tranh sáng với hai tròng mắt này, Lí Nguyên Hành trước giờ luôn tự hào mình anh tuấn thiếu niên, nhìn thấy người xuất chúng hơn đi đến ngăn cản, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi, xanh mét chuyển trắng bệch, trắng bệch rồi lại xanh mét, giọng nói lạnh lùng: “Ngươi là ai?” Hắn tự hào văn tài võ lược chưa bao giờ bị người khác dễ dàng chế trụ cổ tay, thiếu niên này nhìn qua trẻ tuổi, sức lực lại lớn như vậy, thậm chí khớp xương hắn hơi phát đau, chuyện này trước giờ thật chưa từng có!

Ý đồ cho đối phương biết tay nhưng không có cách nào vùng thoát, Lí Nguyên Hành thở hổn hển phẫn nộ quát, “Ngươi biết rõ ta là ai còn dám làm vậy, không muốn sống nữa hả?”

“Rốt cuộc là ai vô lễ trước, thị phi đều có nhân tâm! Ta cần gì phải e ngại?!” Lí Mẫn Đức không chút để ý, cười đáp, thần thái trên mặt sáng sủa, hai hàng mày dài tối đen phảng phất như đại bàng có thể tung cánh bay lên.

Hai mắt Lí Nguyên Hành híp lại thành một đường thẳng, dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn, đương thời không có người thứ hai, kẻ này về sau tất không phải thứ phàm tục. Hắn rốt cuộc là ai? Vừa định hỏi rõ ràng lại đột nhiên nghe thấy Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Hắn là ai không liên quan gì đến Tứ Hoàng tử, Tứ Hoàng tử kiêu ngạo ngang ngược là coi thường người Đại Lịch ta sao?”

Lí Nguyên Hành ngẩn người lập tức nhìn về phía Lí Vị Ương, chỉ cảm thấy ánh mắt nàng có hào quang chớp động, vừa trầm tĩnh thản nhiên giống nước giếng sâu, lại thiên biến vạn hóa như ráng mây chiều, chỉ liếc mắt đã làm hắn nhìn ngây người, thầm than: “Dung mạo thiếu nữ này chỉ là thanh tú, sao đôi mắt lại xuất chúng như vậy, làm người khác nhìn đến đui mù.” Đợi hắn tỉnh táo lại mới phát hiện bốn phía có không ít người trợn mắt nhìn hắn.

Hắn đột nhiên ý thức được, hiện tại không phải ở thảo nguyên dân phong dũng mãnh, ở nơi đó, bốn thê tử của hắn đều là vô tình nhìn trúng rồi khiêng đi, chỉ cần cướp đến tay đã thuộc sở hữu của hắn, tại đây cái nơi coi trọng lễ nghi, hành động hiện giờ hiển nhiên là vô lễ cực đoan—— hơn nữa rõ ràng đã khiến mọi người phẫn nộ. Hắn quay đầu, hai tay hợp lực đẩy tay Lí Mẫn Đức ra, sau đó cười không được tự nhiên: “Đừng tức giận như thế, ta chỉ có chút quý mến nàng, rượu nàng không uống, ta tự mình uống là được!” Nói xong hắn cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch, “Vị tiểu thư này thứ tội. Ta tính tình lỗ mãng, thấy nàng xinh đẹp nên tay chân luống cuống không cẩn thận đụng chạm đến nàng, mời nàng nể tình ta mới tới quý địa, không biết phân biệt cấp bậc lễ nghĩa, tha thứ cho ta lần này.”

Vừa rồi hắn vô lễ như thế, hiện giờ lại biểu hiện dáng vẻ vô cùng áy náy, làm Tôn Duyên Quân giật mình, nàng nghi ngờ nhìn chằm chằm đối phương, sợ hắn lại làm ra chuyện gì kinh thế hãi tục tiếp, nhưng hắn lại chỉ chờ đợi nhìn Lí Vị Ương, như đang chờ nàng nói gì đó.

Lí Vị Ương vô cùng lạnh lùng, nói rất đơn giản: “Tứ Hoàng tử, ta không tức giận, mời ngài quay về đi.”

______________________________

Lí Nguyên Hành nhìn nàng, tuy tươi cười có vẻ nhún nhường nhưng không hề nhiệt tình, chỉ có ý lạnh, mờ ẩn mang cảm giác đẩy người khác ra xa ngàn dặm, trong lòng thấy ảo não. Nhưng hắn không thể nổi giận trước mặt mọi người, đành cười rầu rĩ: “Ta không cố ý dọa nàng, chỉ không hiểu lễ tiết thôi, nàng cần gì phải chán ghét ta như vậy?”

“Tứ Hoàng tử, theo lễ pháp Đại Lịch, nam nhân không thể dễ dàng đụng chạm vào người các cô nương, Tứ Hoàng tử vừa rồi vươn tay đến là cực kỳ vô lễ. Thì sao có thể trách người khác không thích Hoàng tử?” Ánh mắt Lí Mẫn Đức chợt lóe, bên miệng hiện lên nụ cười lạnh, khuôn mặt tuấn tú tuyệt luân lộ ra vài phần sát khí.

Lí Nguyên Hành thấy trong lời nói của hắn có hàm ý khác, cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Lí Vị Ương, tiếp tục hạ giọng nói: “Ta đã quen tuân theo phong tục tập quán của người Mạc Bắc —— nhất thời không sửa được.”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tứ Hoàng tử hiện giờ đã rời xa Mạc Bắc. Ở đây chỉ có pháp luật Đại Lịch. Nếu Tứ Hoàng tử còn mang thói quen Mạc Bắc thì sẽ không hòa hợp với mọi người, ta nghĩ, chắc đây không phải là dự tính ban đầu của việc đi sứ Đại Lịch.”

Không ngờ cô nương xinh đẹp trước mắt khá khó đối phó, Lí Nguyên Hành giả vờ giả vịt suy nghĩ: “Ta lại cảm thấy, tập tục Mạc Bắc thoải mái hơn Đại Lịch rất nhiều, nếu nàng đến Mạc Bắc nhất định sẽ không muốn trở về nơi này. Chỗ chúng ta rất tự do, hơn nữa càng thêm tôn trọng ý nguyện của nữ tử. Phải biết rằng, cô nương Đại Lịch cửa lớn không ra cửa sau không tới, thiếu nữ Mạc Bắc lại có thể tự do tự tại cưỡi ngựa bắn tên trên thảo nguyên. Chỗ chúng ta khác với Đại Lịch, sẽ không lãng phí tuổi thanh xuân của nữ nhân. Nữ nhân chỉ cần muốn lập gia đình lúc nào thì có thể gả ngay lập tức. Không giống ở đây, nữ nhi xuất giá còn phải được tôn trưởng cho phép, thật không tốt chút nào! Hơn nữa chúng ta còn cho phép sau khi trượng phu của nữ tử chết thì có thể tái giá, tránh tình huống nữ nhân cơ khổ, đứa nhỏ không có người nuôi dưỡng, theo ta thấy ở điểm này Đại Lịch nên học tập chúng ta mới đúng.”

Tôn Duyên Quân khiếp sợ, vẻ mặt không hiểu sao biến thành kinh hãi.

Lí Vị Ương mỉm cười, lơ đễnh đáp trả: “Hôn nhân của Mạc Bắc đúng là rất tự do, nhưng nữ nhân không được đối xử như con ngươi. Tuy rằng triều Đại Lịch tôn trọng lệnh cha mẹ, lời làm mối, nhưng ít ra sẽ không bắt buộc nữ tử tái giá ngay sau khi tang chồng. Mà Mạc Bắc con trai kế thừa nữ nhân của phụ thân, đệ đệ kế thừa nữ nhân của ca ca, thậm chí quán triệt đến cùng bỏ qua cả ý nguyện của bản thân nữ nhân, đây thật sự là tự do sao? Chỉ là tự do của nam nhân mà thôi.”

Lúc nàng đáp lời giọng nói rất nhẹ, có vẻ lơ đễnh nhưng Lí Nguyên Hành bỗng mở to hai mắt nhìn: “Chẳng lẽ nàng nhận thấy như thế không đúng sao? Nếu để nữ nhân tái giá người khác chẳng phải làm cho một gia tộc đang hoàn hảo thành sụp đổ, còn hỗn tạp huyết mạch các tộc, thật sự quá tệ hại!”

Nói đến cùng, hôn nhân Đại Lịch là môn đăng hộ đối, hôn nhân Mạc Bắc là chồng chết tái giá, hai bên đều không hề liên quan đến ý nguyện của nữ tử, mọi thứ do nam nhân quyết định, sau đó nữ tử vâng theo mà thôi, chẳng bên nào cao thượng hơn, Lí Vị Ương nghe hắn nói rất đương nhiên, quyết định không để tâm đến hắn nữa, chỉ thản nhiên đáp: “Tứ Hoàng tử cần gì phải tức giận, chỉ là phong tục tập quán khác biệt thôi, không có gì cần tranh cãi.”

Lí Nguyên Hành bình tĩnh nhìn Lí Vị Ương, ý gian xảo trong mắt càng tăng lên, từ trước đến này mỹ nhân hắn đã gặp rất nhiều, có thể tương xứng với hai chữ “tuyệt sắc” không phải không có, chỉ có điều thời gian dài ở chung sẽ cảm thấy đần độn không thú vị, chỉ riêng người trước mắt, tuy là nữ tử lại nghe nói nàng khá am hiểu mưu lược, dạng nữ tử này mới làm cho người khác cảm nhận được khoái cảm khi chế phục được: “Nghe xong lời này, ta càng cảm thấy nàng —— rất thú vị.” Nói xong, lập tức đứng dậy rời đi, không quay đầu lại nhưng dẫn tới vô số tiếng nghị luận phía sau.

“Xem kìa, Tứ Hoàng tử Mạc Bắc không ngờ lại chạy tới nói chuyện với An Bình Huyện chủ!”

“Đúng vậy, nhìn kỹ xem, dáng vẻ nàng ta không tồi, da trắng nõn, ánh mắt cũng có thần sắc!”

“So với Đại tỷ nàng ta vẫn kém xa! Có gì đặc biệt hơn người! Ta nói Tứ Hoàng tử Mạc Bắc đúng là không tinh mắt, chúng ta không phải đều xinh đẹp hơn Lí Vị Ương sao?”

“Suỵt nói nhỏ chút, nàng ta nhìn qua bên này kìa!”

Lí Vị Ương nghe tiếng nghị luận truyền đến, coi như gió thổi qua tai, căn bản không để trong lòng. Lí Mẫn Đức lại đột nhiên nhẹ giọng nói bên tai nàng: “Phải cẩn thận vị Tứ Hoàng tử này.”

Lí Vị Ương khẽ gật đầu, Lí Mẫn Đức điềm tĩnh quay lại bàn nam khách, chủ động kính rượu Chu Đại Thọ, Lí Vị Ương nhìn bóng lưng hắn lâm vào suy nghĩ, Tứ Hoàng tử Mạc Bắc đột nhiên chạy tới nói những lời chẳng hiểu ra sao, rốt cuộc là vì cái gì? Hắn luôn miệng tục lệ hôn lễ, chẳng lẽ muốn lấy một thê tử Đại Lịch đưa về sao? Nhưng nếu vì hòa thân mà đến nhất định xứng đôi với các Công chúa, liên quan gì đến mình đây? Nàng còn chưa xinh đẹp đến mức có thể làm đối phương nhìn trúng giữa một đống thiên kim tiểu thư. Nghĩ đến đây nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua ghế đối diện, mà Tưởng Hoa đúng lúc chuyển mắt về phía này. Trong đôi mắt kia đã rút đi bĩnh tĩnh, lý trí, xa cách cùng hờ hững trước kia, thay vào đó là một loại sát khí phức tạp không thể nói rõ. Từ từ lưu động ở đáy mắt, mờ nhạt mà lại làm người khác không thể bỏ qua.

Lí Vị Ương trong lòng khẽ động, phảng phất bắt được điều gì đó.

Tưởng Hoa muốn giết nàng, chuyện này Lí Vị Ương đã sớm biết, chỉ thật không ngờ cảm xúc của hắn sắp đến tình trạng không khống chế được. Lí Vị Ương cúi đầu coi như chưa nhìn thấy gì hết.

Thấy Lí Nguyên Hành ngồi xuống, Thác Bạt Chân luôn chú ý đến nhất cử nhất động của hắn đột nhiên đứng dậy đi đến, kính hắn một ché rượu. Lí Nguyên Hành mỉm cười, nhận chén uống một hơi cạn sạch. Thác Bạt Chân thấp giọng nói: “Không biết Tứ Hoàng tử đến đây là có ý định gì?”

Ánh mắt Lí Nguyên Hành lướt qua vai hắn, nhìn cô gái ngồi đối diện cách đó không xa, gằn từng chữ: “Ta… muốn điện hạ trợ giúp.” Thác Bạt Chân sửng sốt, lập tức nở nụ cười: “Không biết Tứ Hoàng tử cần ta hỗ trợ việc gì, nếu ta có thể làm được tất nhiên sẽ tận sức.” Thế lực Mạc Bắc hắn đương nhiên rất muốn.

Lí Nguyên Hành cười nói: “Ta đến cưới vợ, hơn nữa ta muốn nữ tử thông minh nhất ưu tú nhất triều Đại Lịch.”

Trong mắt Thác Bạt Chân hiện lên một tia thú vị: “Tôn quý nhất triều Đại Lịch không ai hơn được Cửu Công chúa, Hoàng muội ta, hiện giờ xinh đẹp nhất chính là trưởng nữ An Hầu gia, có tài học nhất con gái yêu quý của Trương Đại học sĩ, không biết các hạ nhìn trúng vị nào?”

________________________________

Trên mặt Lí Nguyên Hành hiện lên vẻ quyết tâm nhất định phải có: “Nếu ta nói toàn bộ đều muốn thì sao?”

Thác Bạt Chân cao giọng cười, khuôn mặt anh tuấn có chút bất đắc dĩ: “Tứ Hoàng tử đúng là mở miệng sư tử ngoạm! Nhưng mà, nếu Tứ Hoàng tử thật sự muốn cưới ba vị này ta tất nhiên có biện pháp để ngài toại nguyện.”

Lí Nguyên Hành cười nói: “Không cần, thật ra ta đã sớm nhìn trúng một vị giai nhân, chính là An Bình Huyện chủ!”

Sắc mặt Thác Bạt Chân lập tức biến đổi, trong khoảnh khắc kia mắt hắn gần như xuất hiện vẻ dữ tợn, đáng tiếc Lí Nguyên Hành không hề chú ý đến, Thác Bạt Chân kìm nén lửa giận trong lòng: “Lí Vị Ương sao? Luận dung mạo nàng ấy không phải tốt nhất, luận tài học là hạng bình thường, còn về địa vị, mặc dù có danh vọng Huyện chủ cũng không có thanh danh, Tứ Hoàng tử tất nhiên không biết, mẫu thân của nàng chỉ là nha đầu rửa chân cho Lí Thừa tướng, chuyện này mọi người đều biết, điện hạ thân là Hoàng tử Mạc Bắc, lấy nữ nhân như vậy không sợ bị người khác nhạo báng? Tất nhiên hẳn nên lựa chọn kim chi ngọc diệp chân chính, ví như Hoàng muội ta!”

“Lời ấy sai rồi,” rõ ràng nghe ra sự không vui trong giọng nói của đối phương, sắc mặt Lí Nguyên Hành không thay đổi vẫn mỉm cười, miệng lại nói, “Dám hỏi một câu nếu nàng không có bản lĩnh làm sao được Hoàng đế quý quốc phong làm Huyện chủ? Không dối gạt điện hạ, ta không thích Công chúa Đại Lịch nũng nịu, cũng chướng mắt danh môn thiên kim động chút là ngâm thơ tự cho mình phong lưu, ta chính là thích cô nương thông minh xảo quyệt như nàng! Điện hạ đừng gạt ta, mọi chuyện về nàng ta đã nghe nói, ta chỉ muốn nàng ấy!” Thác Bạt Chân nghe vậy ngẩn người, nhất thời hiểu ra điều gì đó, trở nên im lặng. Thì ra là thế, nghe nói Tứ Hoàng tử Mạc Bắc thích du lịch khắp nơi, lúc trước từng nhiều lần đến thăm Đại Lịch, cũng kết giao bằng hữu với không ít quý tộc Đại Lịch… Nếu hắn coi trọng nữ tử nào, cho dù là Hoàng muội luôn được mình chiều chuộng Thác Bạt Chân cũng tuyệt đối không tiếc rẻ, bởi vì sự ủng hộ của Mạc Bắc rất có lợi cho việc hắn bước lên ngôi vị Hoàng đế, nhưng không ngờ đối phương lại coi trọng Lí Vị Ương.

Là nữ tử hắn thích, hắn muốn có như vậy! Trong lòng hắn thiếu nữ chỉ có thể nhìn không thể nắm trong tay đã trở thành sự mong đợi ngày đêm, có thể nói là trân bảo hiếm có, sao nỡ buông tay tặng nàng cho kẻ khác! Nhưng giờ khắc này Thác Bạt Chân nhìn Lí Nguyên Hành bình tĩnh khẽ mỉm cười, bỗng kinh ngạc nhận ra người này có chuẩn bị mà đến, hơn nữa nhất định phải có! Nội tâm Thác Bạt Chân mặc dù phẫn hận vô cùng sắc mặt lại chỉ như bình thường. Dừng lại một chút, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Hóa ra Tứ Hoàng tử đã sớm quyết định.” Tươi cười Lí Nguyên Hành rộng ra thêm vài phần, không nhanh không chậm đáp: “Không biết điện hạ có nguyện ý hỗ trợ ta một tay.” Thác Bạt Chân trong lòng chấn động hơi nhướng mày: “Tứ Hoàng tử muốn ta trợ giúp thế nào?” “Đại khái điện hạ không biết, vừa rồi ta đã đi thăm dò cô nương này, xem ra nàng không thích ta, muốn có được nàng nhất định phải dùng thủ đoạn đặc biệt.” Thấy Thác Bạt Chân biến sắc, Lí Nguyên Hành hơi ngừng rồi lại nói, “Chẳng lẽ điện hạ cũng thích nàng ấy?” Lúc trước Thái tử đảng dồn hết sức lực đánh một kích không thể diệt sạch Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc ngược lại biến mình trở thành dở dở ương ương, không thu thập được tin tức tình báo gì. Trong triều dã đã có người bắt đầu nghị luận, chuyện Ngũ Hoàng tử vô cùng kỳ quái, dù sao cũng không phải người ngu dốt, rõ ràng cầu xin bệ hạ thì có cơ hội cứu vãn tình thế, sao có thể nghĩ đến bức cung? Khả năng lớn hơn là bị kẻ chủ mưu phía sau vu oan. Giết Ngũ Hoàng tử xong Hoàng đế mới lấy lại tinh thần cũng nghi ngờ chuyện này, ban đầu Thác Bạt Chân cùng Tưởng Hoa liên thủ, tính toàn một lần trừ khử cả Thất Hoàng tử, đến lúc đó cho dù Hoàng đế hối hận cũng chẳng để làm gì, muốn tìm nơi trút giận sẽ chỉ tìm một mình Thái tử, không có gì trở ngại đến Thác Bạt Chân hắn, thậm chí cực kỳ có lợi. Dù sao Thái tử vì chèn ép huynh đệ ngay cả thê tử kết tóc se tơ cũng có thể giết, loại chuyện này một khi truyền ra ngoài Thái tử tuyệt đối không có người ủng hộ, sự kiện lúc trước —— căn bản chính là cạm bẫy hắn đào cho Thái tử.

Đáng tiếc, Thác Bạt Ngọc không chỉ không thất bại mà còn có công lao được Hoàng đế khen ngợi. Hiện giờ bệ hạ tỉnh táo, truy cứu sai lầm của Thái tử, Thác Bạt Chân hắn cũng không thể ngồi mát ăn bát vàng. Ngược lại vì sự tồn tại của Thất Hoàng tử hắn cần có Thái tử chắn ở phía trước. Hiện giờ tâm tư Hoàng đế rõ ràng có dao động, văn võ bá quan Kinh đô ngờ vực bất định, trái phải dè chừng, lời đồn đãi tràn ngập phố phường dân gian. Nếu lực lượng Mạc Bắc nguyện ý ủng hộ bản thân tương đương là thêm ba phần thắng lợi! Bởi vật Thác Bạt Chân hoảng hốt một lát bỗng dưng cười to: “Chỉ là nữ tử, giống như một bộ xiêm y, có gì không thể bỏ đi? Tứ Hoàng tử đã thích thì ta ngại gì không giúp!” Dừng lại một chút hắn hơi nghiêng người về phía trước, nhìn đối phương nói, “Mà ta phải nhắc nhở Tứ Hoàng tử, Lí Vị Ương không dễ thu phục, chỉ sợ Hoàng tử không có biện pháp chế phục nàng, ngược lại sẽ bị nàng ấy làm hại, nữ nhân không thể nắm trong tay như thế điện hạ còn nguyện ý cưới về nhà sao?” Lí Nguyên Hành nhất thời ngây người, nhíu mày nhìn đối phương, chỉ cảm thấy trong ý cười ấm áp của hắn mơ hồ lướt qua một tia lạnh lùng, toàn thân không rét mà run. Hắn nhìn thẳng Lí Vị Ương ngồi đối diện, một lúc sau đột nhiên cười nói: “Nam nhân Mạc Bắc chúng ta khác với người Đại Lịch, đối phó với nữ nhân đều có biện pháp, nếu nàng ấy nghe lời thì tốt, không nghe lời cứ dùng roi với đao bắt nàng phục tùng, điện hạ cứ yên tâm!”

Người thông minh như Lí Vị Ương nếu dùng vũ lực có thể hàng phục thì tốt quá, Thác Bạt Chân cười lạnh một tiếng trong lòng, Tứ Hoàng tử rõ ràng bị người khác mê hoặc, một lòng một dạ muốn lấy Lí Vị Ương về, lại hoàn toàn không để ý đến chuyện có khả năng sẽ bị đối phương cắn ngược. Nếu hắn dùng roi với đao đối phó với Lí Vị Ương, chỉ sợ chưa đến ba ngày người không còn mạng là hắn mới đúng, Lí Vị Ương trước giờ chưa từng nương tay với bất cứ kẻ nào. Hắn nở nụ cười, lui lại phía sau một bước, chắp tay bái: “Đã như vậy chúc Tứ Hoàng tử sớm thắng được mỹ nhân về nhà.” Đang định rời đi, Lí Nguyên Hành lại cúi đầu nói: “Các ngươi… hình như đều sợ nàng ấy?” Thác Bạt Chân dừng lại một chút, quay đầu cười thật bình tĩnh. Đâu chỉ sợ, quả thật là sợ hãi như hổ, nam nhân không có bản lĩnh nếu lấy Lí Vị Ương chẳng khác nàng ôm một pho tượng Diêm Vương về nhà, chờ xem đi, Lí Nguyên Hành nhất định sẽ trả giá lớn, mà Lí Vị Ương chung quy sẽ thuộc về Thác Bạt Chân hắn, đã là của mình, vô luận đánh rơi bao lần cuối cùng vẫn sẽ trở về. Hắn không trả lời câu hỏi đối phương, xoay người rời đi.

Lí Nguyên Hành thấy hắn như thế ngớ ra, cho đến khi Tưởng Hoa nói chuyện mới khôi phục tinh thần. Tưởng Hoa nói: “Làm sao vậy?”

Lí Nguyên Hành nhíu mày: “Sao ta cảm thấy người nào nhắc tới Lí Vị Ương đều là lạ, không phải ngươi nói với ta nàng ấy là nữ tử thông minh nhất khó chinh phục nhất triều Đại Lịch sao?”

Tưởng Hoa cười: “Chính vì nàng ấy thông minh kiêu ngạo cho nên nam nhân bình thường đều không thể chế phục được, nhưng Tứ Hoàng tử thì khác, chẳng lẽ điện hạ cũng sợ nàng ấy ư?”

Lí Nguyên Hành bất giác liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, cười xòa một tiếng: “Nhìn nàng ấy tay chân nhỏ bé thế kia, chỉ sợ không chịu nổi một roi của ta, có gì phải sợ hãi?”

Tưởng Hoa thấy hắn nóng lòng muốn thử lại chỉ mỉm cười, giấu thâm ý dưới đáy mắt. Hắn thấp giọng nói: “Muốn cưới được vị giai nhân này, Tứ Hoàng tử nên động thủ ngay hôm nay.”

Lí Nguyên Hành sửng sốt, quay đầu lại: “Nhanh như vậy?”

Tưởng Hoa chỉ mỉm cười, giả bộ tốt bụng nhắc nhở: “Cô nương tốt người nào cũng thích, nếu Tứ Hoàng tử chậm một bước người ta sẽ bị kẻ khác cướp đi, điện hạ phải biết rằng yến hội hôm nay bệ hạ sẽ tuyển phi cho các con trai.”

Lí Nguyên Hành dù sao cũng là người Mạc Bắc, không vòng vèo quanh co lắm mưu kế như Tưởng Hoa, gật đầu đáp: “Được, ta sẽ cầu hôn với Lí gia.”

Tưởng Hoa lại ngăn cản: “Đừng giáp mặt cầu hôn, như vậy nếu bị Lí Thừa tướng tìm cớ từ chối thì điện hạ không còn cách nào cứu vãn, theo ta thấy điện hạ nên nói với bệ hạ, để người đi làm mai là tốt nhất.”

______________________________

TM: Vị Ương bị người ta nói dữ như báo:v Thực ra cũng có võ công đâu, liễu yếu đào tơ, gió thổi là bay, tác giả tâng quá thể:v

Hội fan cuồng của Vị Ương (bao gồm Mẫn Đức, Thác Bạt Chân, Thác Bạt Ngọc) đâu, xông lên các em, lấy thịt đè người tên Tứ Hoàng tử cao to đen hôi kia đi =]]

Mọi người ơi, Ai gia có hỉ có fanart kìa, bộ Thứ nữ mình không ai biết vẽ tranh sao T_T fanart đâu gửi hết về đây để TM đăng cho oai nào!

______________________________

Lí Nguyên Hành ngẫm nghĩ, đồng ý: “Huynh đệ tốt, ngươi nói đúng, hẳn nên làm vậy!” Nói xong hắn đứng lên, vui vẻ đi về phía Hoàng đế, sau khi thái giám thông báo hắn lập tức quỳ xuống trước mặt Hoàng đế, nghiêm túc nói vài câu, từ góc độ này Tưởng Hoa thấy tươi cười của Hoàng đế hơi ngừng lại, phảng phất như đang suy xét, cuối cùng vẫn gật đầu, Liên phi bên cạnh chợt lóe qua vẻ sốt ruột, sau đó nàng vội vàng nói gì đó với Hoàng đế mà Hoàng đế lại nhìn thoáng qua Lí Nguyên Hành, lắc đầu, Liên phi càng thêm khẩn trương, đúng lúc này Hoàng đế đột nhiên mở miệng cao giọng nói: “Lí ái khanh, trẫm nghe nói ái khanh có một nữ nhi tài đức vẹn toàn, nhàn thục tri lễ?” Lí ái khanh trong lời Hoàng đế chính là Lí Tiêu Nhiên, nghe thấy Hoàng đế bỗng dưng gọi mình, ông lập tức đứng lên, nhưng khi nghe xong lời Hoàng đế nói ông lại sửng sốt trong chốc lát. Tài đức vẹn toàn, nhàn thục tri lễ? Nói vậy chắc chắn không phải Lí Vị Ương, hiện giờ con bé được coi là cô nương dũng mãnh nhất Đại Lịch, không có ai dám đến cửa cầu hôn. Chẳng lẽ nói đến Lí Thường Tiếu?

Nhưng Hoàng đế lại nhắc nhở: “Trẫm nói chính là nữ nhi ái khanh – An Bình Huyện chủ.”

Lí Vị Ương ngẩng đầu, nhìn về phía Hoàng đế, trong khoảnh khắc nàng đột nhiên hiểu ra đối phương định làm gì, nhẹ nhàng nhướng mày. Tôn Duyên Quân vẻ mặt khẩn trương, trong lòng có dự cảm xấu. Lúc này ánh mắt mọi người đều tập trung ở chỗ Hoàng đế, không ai phát hiện ngay từ lúc bắt đầu, chỗ ngồi của Lí Mẫn Đức đã không còn bóng người. Dù sao, cho dù có người phát hiện cũng chỉ cho rằng hắn đi vệ sinh, không nghĩ nhiều đến chỗ khác.

Đúng lúc này, Lí Tiêu Nhiên cung kính đáp: “Thần thật cảm thấy hổ thẹn, Vị Ương từ nhỏ được nuông chiều, khó dạy dỗ, tài đức vẹn toàn, nhàn thục tri lễ đều là lời khen, không đảm đương nổi.” Ông nhất thời có chút mờ mịt, không biết Hoàng đế đột nhiên hỏi Lí Vị Ương là có dụng ý gì, chẳng lẽ định tứ hôn cho các Hoàng tử sao? Nhưng xuất thân của Lí Vị Ương, cho dù có danh Huyện chủ cũng chỉ có thể gả cho Hoàng tử làm Trắc phi thôi… Có khả năng tại trường hợp như vậy đề xuất đến sao? Ông cảm thấy có gì đó không ổn, tuy đáy lòng không thích nữ nhi này, nhưng dù sao Lí Vị Ương cũng mang họ Lí, tương lai con bé gắn chặt với tương lai Lí gia, không thể không cẩn thận.

Hoàng đế tươi cười thoải mái, hiển nhiên không thèm để ý Lí Tiêu Nhiên trả lời thế nào, dù sao ông chỉ cần kết quả, đang chuẩn bị nói tiếp.

Liên phi cười nói: “Bệ hạ, theo thần thiếp thấy, An Bình Huyện chủ nàng ấy –” còn chưa nói hết câu, Hoàng đế đã phất tay ngắt lời nàng, Liên phi vô cùng lo âu, nhưng trước mặt mọi người không dám nói thêm gì. Gần đây Hoàng đế càng lúc càng đa nghi, cho dù muốn giúp đỡ Lí Vị Ương cũng không thể làm quá rõ ràng, nếu để ông ta nghi ngờ ngược lại sẽ hại đối phương.

“Lí ái khanh quá khiêm tốn, An Bình Huyện chủ thông minh tài trí, trong lòng trẫm đã biết, người xưa có câu yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, hôm nay trẫm không có ý tứ gì khác, chỉ muốn làm mối cho An Bình Huyện chủ.” Sau đó Hoàng đế cười nói tiếp, “Vừa rồi Tứ Hoàng tử Mạc Bắc nói với trẫm, lúc nhập Kinh vô tình gặp được An Bình Huyện chủ, từ đó ái mộ không ngừng, cơm nước khó an, không phải nàng không cưới, bởi vậy Tứ Hoàng tử đã cầu trẫm lấy Huyện chủ về làm phi, trẫm cảm động trước tấm chân tình của Tứ Hoàng tử, lập tức quyết định làm mối.”

Lí Vị Ương nghe đến đó, chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười, cũng vô cùng bội phục khả năng trợn mắt nói dối của Lí Nguyên Hành, hôm nay bọn họ mới gặp mặt lần đầu tiên, sao có thể biến thành cơm nước khó an, không phải nàng không cưới, đúng là trò cười lớn. Nói bậy bạ vậy mà Hoàng đế cũng tin? Không, ông ta không quan tâm Lí Nguyên Hành có thích nàng thật hay không, Hoàng đế chỉ quan tâm đến sau đám hỏi với Mạc Bắc sẽ có được bao nhiêu ưu đãi. Chỉ sợ lúc trước ông ta định để Cửu Công chúa làm quân cờ cho đám hỏi này, mà dù sao cũng là con gái ruột, ít nhiều có chút không nỡ để con gái đến Mạc Bắc chịu khổ, cho nên yến hội hôm nay bề ngoài lấy danh nghĩ tuyển phi cho các Hoàng tử, lừa tất cả nữ nhi như hoa như ngọc các nhà, mục đích chính để tuyển người hòa thân.

Toàn bộ đều là mượn nước đẩy thuyền, hơn nữa Liên phi bị lừa chẳng biết chút gì. Lí Vị Ương hơi buông mắt xuống, mình vẫn xem nhẹ Tưởng Hoa, không ngờ hắn có thể thao túng mọi chuyện đến mức này. Dù là Lí Nguyên Hành hay Hoàng đế, hiện tại đều đang đắc ý vì quyết định của mình, cho rằng tỏa sáng bao nhiêu, lại không biết người thật sự trộm cười phía sau chính là Tưởng Hoa.

Mạc Bắc cách Đại Lịch rất xa xôi, đi đường đã tốn mất hai tháng, một khi rời khỏi Kinh đô, rời khỏi phạm vi thế lực Lí gia, rời khỏi vòng bảo vệ của Lí Mẫn Đức, mọi chuyện còn không phải tùy ý để Tưởng Hoa nắm trong tay sao? Hắn có thể phái người giữa đường giết chết nàng, sau đó đẩy tội lỗi lên người Mạc Bắc, nói bọn họ lấy danh nghĩa hòa thân lừa gạt sự tin tưởng của Hoàng đế. Nếu xảy ra chiến tranh, Hoàng đế nhất định lại trọng dụng Tưởng gia. Hoặc là, hắn căn bản không cần lo lắng, từ nhỏ nàng đã sống ở Bình thành, thích ứng với hoàn cảnh ấm áp ôn hòa phía nam, cho dù trở lại Kinh đô cũng cẩm y ngọc thực, nuông chiều đầy đủ, nhưng nếu đến Mạc Bắc bão cát đầy trời, dân phong dũng mãnh, có thông minh tài trí thế nào cũng chỉ là đàn gẩy tai trâu, chỉ sợ chưa đầy hai năm đã chết nơi xứ người. Như vậy, không cần lãng phí bất cứ người nào Tưởng gia, Lí Vị Ương đã danh chính ngôn thuận biến mất ở Kinh đô, tâm tư thật độc ác!

Lúc này Tưởng Hoa đang mỉm cười, hắn không sợ Lí Tiêu Nhiên không đáp ứng, Hoàng đế lấy một nữ nhi của ông ta, tất nhiên sẽ bồi thường lại ở phương diện khác, hơn nữa Lí Tiêu Nhiên vì thể diện hai quốc gia thúc đẩy kết thân, nhất định sẽ được triều đình từ trên xuống dưới khen ngợi, đúng là bút buôn bán có lời. Quả nhiên, Lí Tiêu Nhiên đang chần chờ. Trong lòng ông đang đấu tranh kịch liệt, nếu Lí Vị Ương ở lại Đại Lịch, tương lai nói không chừng có thể gặp phải nhiều phiền toái, con bé thông minh tài trí hơn người, tuyệt đối không phải chuyện tốt, hơn nữa lại kiêu ngạo không nghe lời… Chi bằng gả con bé đi xa, sau này sinh tử không liên quan đến Lí gia, cho dù chết tha hương cũng là trung thành với nước, đối với Lí gia mới là ổn thỏa nhất. Nhưng chỗ lão phu nhân… Trong chớp mắt ông đã có quyết định. Đây là bệ hạ làm mai, không thể trách được ông, cho dù lão phu nhân biết thế nào? Lí Nguyên Hành cũng không phải là đối tượng kém cỏi, quyền cao chức trọng, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, là một trong ứng cử viên nổi bật tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế Mạc Bắc, so với gả cho nhà huân quý bình thường ở Kinh đô thì bất luận xuất thân hay lai lịch đều tốt hơn rõ ràng. Hơn nữa thiên tử làm mối tứ hôn trên Kim điện, là ân sủng cầu còn không được, đồng thời cũng không thể tùy tiện cự tuyệt ân sủng. Lúc này làm trái nghịch ý Hoàng đế, Lí gia tuyệt đối sẽ gặp xui xẻo. Quay đầu liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, con bé đang thưởng thức rượu trong chén lưu ly, mi mắt buông xuống, gương mặt trong trẻo không hề hiện hỉ nộ ái ố, cơn chán ghét đột nhiên dâng lên trong lòng Lí Tiêu Nhiên, nha đầu này tâm cơ thâm trầm, biến hóa kỳ lạ khó lường, nhất cử nhất động đều làm người khác rợn tóc gáy, sau này cần phải gả càng xa càng tốt!

Lúc này mọi người đều ngừng thở, Tôn Duyên Quân tay nắm chặt đến đau nhức mà Lí Vị Ương bên cạnh vẫn cứ thoải mái thản nhiên, còn hơi mỉm cười, thật nghiêm túc nhìn chất lỏng màu hổ phách trong ly rượu, như đang lẳng lặng ngẫm nghĩ, như thể không hề lo lắng vụ hôn sự này vậy.

Thác Bạt Ngọc siết chặt ly rượu trong tay, gần như muốn đứng lên, mà đúng lúc này, hắn nhìn thấy ánh mắt Đức phi, trong ánh mắt đó không chỉ có cảnh cáo, thậm chí còn mang theo ý cầu xin, mẫu thân đang cầu xin hắn, người nói, cứ như vậy đi, để Lí Vị Ương rời đi, nàng ta không thuộc về con – Thác Bạt Ngọc đau xót trong lòng, gần như không nói ra lời. Hắn có thể ngăn cản sao? Nếu hắn ngăn cản thì có thể nói cái gì? Để Lí Vị Ương gả cho hắn ư? Nàng sẽ không đồng ý!

Đúng lúc này, mọi người chỉ nghe thấy Lí Tiêu Nhiên lớn tiếng nói: “Thần tuân chỉ, tạ long ân ngô hoàng.”

Lí Vị Ương nhướng mày, trên mặt lộ ra ý cười lạnh lùng. Lí Tiêu Nhiên, mời thần dễ tiễn thần khó, cứ thế bán rẻ nữ nhi đi, làm sao dễ dàng như vậy!

—— Lời tác giả ——

Tiểu Tần: Ta gả Lí Vị Ương ra ngoài, gả cho tên biến thái dùng roi với đao uy hiếp lão bà

Biên tập: Ngươi thử xem, ta sẽ làm thịt ngươi ╭(╯^╰)╮

Tiểu Tần: Chỉ nói thôi mà &_&

Bình luận