Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 135: Hoàng tử mạc bắc


Phía trước sân khấu kịch, Lí Vị Ương và Tôn Duyên Quân đang nhàn nhã nghe diễn, bàn trà nhỏ đặt đầy đĩa trái cây, mứt mơ, bánh hoa hồng, bánh phù dung, đậu phủ đường, các loại điểm tâm nổi tiếng nhất Kinh đô, còn có một đĩa hạt dưa, hoa quả khô, đều là hương vị hiếm thấy.

Tôn Duyên Quân rất thích ăn, âm thầm khen ngợi, cười nói: “Vị Ương, muội mỗi ngày thật thoải mái, bên ngoài huyên náo rối tinh rối mù mà muội bên này cẩm y ngọc thực, tiểu khúc mỹ thực, các kim chi ngọc diệp trong cung chưa chắc đã tự tại như muội.”

Lí Vị Ương nghe xong nở nụ cười, khẽ dựa lên đệm: “Con người ấy mà, lúc mệt tự nhiên sẽ mệt, lúc vui vẻ thì cứ vui vẻ, cần gì phải nhất mực tuân theo nhiều quy cách tục lệ như vậy, làm cho mình không thoải mái.” Thật ra nàng không thích nghe hí kịch, chỉ cảm thấy lời kịch chua đến ê răng, mà Tôn Duyên Quân lại thích, hơn nữa nàng ấy vừa mới gả đến làm con dâu, luôn bị Nhị phu nhân gọi đến giảng quy củ, khổ không nói nổi, Lí Vị Ương đã hẹn thì tất nhiên phải để nàng ấy được vui vẻ.

“Tưởng Nguyệt Lan vẫn còn quỳ gối trong từ đường, muội định cứ mặc kệ?” Tôn Duyên Quân mỉm cười nhìn thoáng qua hoa đán (diễn viên đóng vai con gái có tính cách hoạt bát hoặc phóng đãng đanh đá) trên đài, nhẹ giọng hỏi.

Lí Vị Ương cầm lò sưởi trong tay, mỉm cười: “Là phụ thân bảo nàng ta quỳ, ông ấy không chịu tha thứ thì ta có biện pháp gì, đành để nàng ta tủi thân quỳ tiếp vậy.”

Tôn Duyên Quân lắc đầu, thở dài như cảm khái: “Vừa mới đẻ non đã quỳ ba ngày ba đêm trên sàn nhà lạnh băng, không ngờ vẫn còn sống sót, thật không dễ dàng.”

Nụ cười của Lí Vị Ương nhìn qua vô cùng ấm áp: “Chuyện này sao, phụ thân đến cùng vẫn luyến tiếc nàng ta.”

Tôn Duyên Quân không có tâm nhãn như Lí Vị Ương, bật thốt: “Luyến tiếc? Đại bá phụ điên rồi chắc, một nữ nhân hồng hạnh xuất tường (ngoại tình), chỉ cần bảo vệ thanh danh bên ngoài là được, còn ai không biết chi tiết nữa?!” Tuy Tôn Duyên Quân không biết cụ thể phát sinh chuyện gì, nhưng cũng nghe được ít lời đồn, hơn nữa miêu tả và đoán mò rất sinh động, vì thế nàng đã phác họa trong đầu một phiên bản, một phiên bản Lí Vị Ương luôn hướng mọi người nghĩ đến.

Lí Vị Ương nghe xong cười nói: “Tất nhiên không phải ý này, Nhị tẩu lý giải lầm rồi.” Lí Tiêu Nhiên không phải không muốn xử lý Tưởng Nguyệt Lan, ông chỉ không muốn lại thêm một bà vợ chết đi, hơn nữa hôn sự của đám người Lí Thường Tiếu sắp được bàn đến, nếu lúc này Tưởng Nguyệt Lan chết đi, hôn sự phải lùi lại ba năm, ba năm sau tất cả đều biến thành gái lỡ thì, Lí gia thật đúng là không thể sống qua ngày. Nam nhân này luôn trừng mắt tính toán, tuyệt đối không tha thứ cho sự “phản bội” của Tưởng Nguyệt Lan, cho nên bề ngoài ông không nói gì lại lệnh Tưởng Nguyệt Lan quỳ gối trong từ đường mười ngày mười đêm, không cho nàng ta chết nhưng cũng không để nàng ta thoải mái. Quỳ mười ngày, đối với nữ nhân vừa mới đẻ non tương đương lấy đi nửa cái mạng của nàng ta. Đương nhiên ông còn lệnh hạ nhân thay nhau trông coi, nếu thấy Tưởng Nguyệt Lan không kiên trì được lập tức cho ăn canh sâm giữ lại tính mạng, dù sao không để nàng ta chết là được.

Ở điểm này Lí Vị Ương rất bội phục Lí Tiêu Nhiên, bản lĩnh giày vò người khác của ông còn hung ác tàn nhẫn hơn mình ba phần, quan trọng nhất là giết người không thấy máu, thậm chí thanh danh cũng không mất. Bên ngoài chỉ nghe nói Tưởng Nguyệt Lan hạ kế sách vu hãm người khác mới bị trừng phạt, mà thật ra ông đang trừng phạt nàng ta bất trung.

“Nhưng mà đại bá phụ sẽ không hối hận chứ? Vạn nhất Tưởng Nguyệt Lan nói hai ba câu —— “

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tất nhiên sẽ không, nếu ta là nam nhân, thê tử đeo nón xanh, ta tuyệt đối không tha thứ cho nàng ta.” Cho dù nón xanh này là Lí Vị Ương mạnh tay đeo hộ, Lí Vị Ương đã sớm biết Tưởng gia động tay động chân trong lọ thuốc hít nhưng cho tới giờ nàng vẫn vui vẻ với kết quả cuối cùng, đối với Lí Mẫn Chi mà nói Lí Tiêu Nhiên không thể sinh con là chuyện cực kỳ tốt, không bao giờ có người uy hiếp địa vị của đệ đệ nàng. Con người đều ích kỷ, Lí Vị Ương nàng lại càng chỉ suy nghĩ cho bản thân cùng người thân, về phần Lí Tiêu Nhiên, phụ thân như ông chưa từng bận tâm đến nàng, nàng cần gì phải quan tâm ông chết hay sống. Không thể sinh con có nghĩa ông ấy phải bảo vệ Lí Mẫn Chi cho tốt, thậm chí dùng tất cả sức lực, ngẫm lại cảm thấy thật buồn cười.

“Vậy —— Vinh ma ma thì sao?” Tôn Duyên Quân tò mò hỏi, “Ta nghe nói, ngày đó Đại bá phụ giao Vinh ma ma cho muội xử trí, lúc kéo ra ngoài bà ta còn chửi bậy không dứt!”

“Bà ta đã không thể chửi bậy được nữa rồi.” Lí Vị Ương thản nhiên cười.

Tôn Duyên Quân lộ vẻ giật mình: “Đã chết rồi?”

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua Tôn Duyên Quân vẻ mặt đơn thuần, cảm thấy cần thiết để nàng ấy nhận giáo dục tàn khốc một lần, thản nhiên nói: “Triệu Nguyệt ngươi nói đi.”

Triệu Nguyệt mặt không biểu cảm trả lời: “Tiểu thư thấy lão bà kia rất ầm ỹ, trực tiếp sai người cắt lưỡi.”

Tôn Duyên Quân giật mình trong lòng, nàng không ngờ Lí Vị Ương lợi hại như vậy. Nếu đổi lại là nàng thì chỉ đánh vài cái rồi đuổi đi là đủ, vừa ra tay đã cắt lưỡi, dường như hơi tàn nhẫn, nghĩ đến đây nàng nhẹ giọng nói: “Bà ta chỉ tận trung với chủ tử, nghiêm khắc mà nói cũng không có gì sai —— “

“Đúng vậy, nhưng lấy bức họa từ chỗ Lưu ma ma, bảo Hà đại phu kê đơn cho Thất di nương, thậm chí sắp đặt bố cục cho Tưởng Nguyệt Lan, việc gì cũng không thiếu tay bà ta, ta chưa từng nói bà ta sai, chỉ là lập trường đối lập mà thôi, bà ta đã thua thì phải chấp nhận cái giá phải trả, sinh tử không oán, kêu gào mắng chửi tính là đạo lý gì? Nếu như đổi lại ta là bà ta, thì đã sớm tự sát, làm sao đến nỗi rơi vào tay kẻ địch nhận hết tra tấn? Mọi chuyện đều là bà ta gieo gió gặt bão, không trách được ai khác.” Lí Vị Ương cầm một viên đường nhẹ nhàng bỏ vào miệng.

Bạch Chỉ cười: “Nhị thiếu phu nhân, tiểu thư làm vậy cũng là cơ hội tốt để giết gà dọa khỉ.”

Lí Vị Ương thấy đáy mắt Tôn Duyên Quân vẫn còn vẻ không đành lòng, chậm rãi nói: “Người khác đối xử với ta tốt, ta tất nhiên sẽ đáp lễ gấp trăm lần, nhưng nếu chủ động khiêu khích thì không trách được ta…” Nàng liếc mắt nhìn sân viện cách đó không xa, lạnh nhạt tiếp lời: “Không chỉ Vinh ma ma, còn cả Lưu ma ma phản bội, ta cũng không chấp nhận được người như vậy! Lần này ta cho bọn họ một lần giáo huấn, cũng để cảnh cáo mọi người, miễn cho bọn họ không rõ, cho rằng ta là người nhân từ nương tay, khoan dung rộng lượng.”

____________________________

TM: Trời ạ, chương trước đã nói rõ ràng thế rồi mà sao vẫn có người không hiểu nhỉ

Lọ thuốc hít là Tưởng gia tặng cho Lí Tiêu Nhiên, lý do:

“Tưởng gia đúng là tiêu phí tâm cơ, một mặt gả mẫu thân đến, lung lạc phụ thân và Lí gia chúng ta, mặt khác lại tặng lễ vật gậy ông đập lưng ông này, chỉ cần tương lai phụ thân không thể sinh con trai, đệ đệ Mẫn Chi lại là thứ xuất, phụ thân khẳng định sẽ tha thứ cho đại ca, ít nhất không có người uy hiếp được địa vị con vợ cả của Đại ca, Đại tỷ, đương nhiên Tưởng gia cũng phòng bị mẫu thân, sợmẫu thân sinh hạ con trai trưởng, uy hiếp địa vị của Đại ca, Đại tỷ. Chỉ tiếc lúc bọn họ sắp đặt cạm bẫy không ngờ rằng Đại tỷ phạm tội lớn không thể tha thứ bị ban chết, cuối cùng không có cách nào nắm Lí gia trong tay. Lại nói, nếu Tưởng gia nghĩ cách trên người mẫu thân thì không thể cắt đứt hoàn toàn con nối dòng của phụ thân, bởi vì ngoại trừ mẫu thân sẽ có nữ nhân khác sinh đứa nhỏ, cho nên dứt khoát ——” nàng nhìn thoáng qua Lí Tiêu Nhiên, thở dài, “Dứt khoát xuống tay trên người phụ thân, hoàn toàn cắt đứt con nối dòng của Lí gia ta.” (Trích chương 134)

Còn về cái thai của Tưởng Nguyệt Lan: Tưởng Nguyệt Lan mang thai thật, mặc dù Lí Tiêu Nhiên bị Tưởng gia hạ thuốc nhưng không phải chính xác 100% không thể sinh con, vô sinh còn có % sinh được nữa là:v chỉ có điều bị Vị Ương cố tình nói thành không thể sinh con, Lí Tiêu Nhiên đa nghi thế dù không tin hoàn toàn thì cũng tin đến quá nửa. Đoạn cuối thì bị Vị Ương ép thì chỉ còn 2 con đường, 1 là khăng khăng mình mang thai thật thì Lí Tiêu Nhiên chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu cho đỡ nhục, 2 là nói mang thai giả, chấp nhận tội danh thiết kế hãm hại Vị Ương còn hơn là thừa nhận có thai để bị nghi đi ngoại tình. Vinh ma ma chọn phương án 2 chứ ko phải Tưởng Nguyệt Lan mang thai giả.

Đơn giản thế mà không hiểu, TM đã cố gắng edit sao cho rõ nghĩa nhất rồi mà T_T Còn gì không hiểu thì hỏi nốt, văn TM không tốt mà cứ làm khó nhau T_T

PS: Mọi comment mang tính chất spoil sẽ bị xóa không thương tiếc. Grừ mọi người cứ kêu muốn biết nam chính, TM đọc truyện tu tiên cả mấy nghìn chương còn chưa biết nam chính kia:v

Chẹp đặt tên chương là thế nhưng tít tận cuối chương mới xuất hiện nhân vật mới cơ, toàn chương này chỉ nói về kết cục vụ Tưởng Nguyệt Lan, sắp gặp lại Tưởng Hoa, Thác Bạt Chân với Thác Bạt Ngọc

_________________________

Dù sao Tôn Duyên Quân vẫn còn trẻ, nghe xong cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng không thể không thừa nhận Lí Vị Ương nói đúng, nếu người nào cũng tính kế nàng thì mỗi ngày thật không dễ chịu cho lắm. Con người đều là như vậy, khinh thiện sợ ác, Lí Vị Ương hung hãn mới có thể bảo vệ người thân mình muốn bảo vệ. Diễn xướng kết thúc, Tôn Duyên Quân đi đến viện của Lí Vị Ương ngồi uống nước, phát hiện ngoài cửa viện có rất nhiều nha đầu tụ tập, khe khẽ nói nhỏ.

Tôn Duyên Quân tò mò: “Sao thế này? Vừa rồi viện của muội làm cái gì?”

Lí Vị Ương khẽ cười, trên khuôn mặt thanh tú không chút biểu cảm, chỉ thản nhiên nói: “Ta chỉ sai người đánh Lưu ma ma năm mươi gậy rồi đuổi đi, về phần Vinh ma ma, ta quăng bà ấy vào một bao tải đựng đầy rắn độc, sau đó cho người lấy ván gỗ đánh lên bao tải —— “

Trong viện yên tĩnh như không có người, mấy nha đầu nhát gan đã sợ tới mức tê liệt toàn thân, run rẩy không ngừng. Bọn họ vừa thấy Lí Vị Ương trở về, lập tức lộ ra vẻ mặt sợ hãi. Lí Vị Ương không nói lời nào, thoải mái đi qua. Trong số những người này cũng có nô tỳ bị Tưởng Nguyệt Lan hoặc chủ tử khác sai đến theo dõi nàng, mục đích của Lí Vị Ương là để cho bọn họ biết, phản bội chủ nhân có kết cục gì.

“Vừa rồi cô nghe thấy không, Vinh ma ma kêu rất thảm thiết!”

“Đâu chỉ thế, ầm ỹ quá điếc cả tai ta rồi, đúng là dọa người! Trước giờ chưa từng thấy Tam tiểu thư phát hỏa lớn như vậy, thường ngày hòa khí thế mà vừa ra tay đã đủ tàn nhẫn!”

“Đúng thế đúng thế, ta thấy lúc lôi ra ngoài đã không còn là hình người đâu!”

“Chỉ trách bà ấy không hay ho, tính kế ai không tính lại đi tính kế Tam tiểu thư, Tam tiểu thư là người dễ chọc chắc? Không thấy ngay cả phu nhân hiện tại vẫn còn bị phạt quỳ trong từ đường kìa!” Nha đầu trong viện nhỏ giọng bàn tán.

Bạch Chỉ đi theo Lí Vị Ương đến bậc thềm, đột nhiên quay đầu lại, nhìn vào đám người vẻ mặt khác nhau trong viện: “Các ngươi đã thấy rồi đấy, phàm là người giở trò xấu sau lưng tuyệt đối không có kết cục tốt. Hơn nữa đừng hy vọng người phía sau đến cứu, một khi bị bắt chính là chết không có chỗ chôn! Tất cả tỉnh táo cho ta, đừng phạm sai lầm!”

Bạch Chỉ là Đại a đầu được Lí Vị Ương tin tưởng nhất, thường ngày nói một không hai, mọi người sợ tới mức lập tức quỳ xuống, mặt như màu đất: “Chúng nô tỳ không dám phản bội tiểu thư, xin tiểu thư yên tâm, xin Bạch Chỉ tỷ tỷ yên tâm.”

Bạch Chỉ lạnh lùng nói: “Vậy thì tốt. Bằng không Vinh ma ma hôm nay chính là kết cục các ngươi sau này.”

Tôn Duyên Quân líu lưỡi, từ lúc nào nha đầu bên người Lí Vị Ương đã trở nên lợi hại như vậy, bên dưới lập tức câm như hến, nàng có dự cảm, sau này trong viện không có ai dám phản bội Lí Vị Ương, bởi vì kinh hoảng cả đời hôm nay bọn họ đã được cảm nhận xong rồi, sẽ không bao giờ có người chủ động đến tìm chết.

Không chỉ thế, Tưởng Nguyệt Lan bên này sinh non, trong cung lại truyền đến tin tốt của Liên phi. Hiện giờ phi tử dung mạo đẹp nhất là Liên phi, hơn nữa được Hoàng đế cực kỳ sủng ái, vừa nghe nói ái phi mang thai Hoàng đế lập tức mừng rỡ, ra lệnh bãi tiệc, mời tất cả thần tử cùng mệnh phụ tiến cung ăn mừng. Lí Vị Ương làm Huyện chủ Nhị phẩm tất nhiên có trong danh sách được mời.

Hà Hương viện, lão phu nhân dựa lên đệm phú quý thêu hồ điệp và hoa mẫu đơn, mỉm cười nói: “Yến hội lần này trong cung thả ra lời đồn, bệ hạ sẽ tuyển phi cho Tam Hoàng tử và Thất Hoàng tử.” Nói xong bà thử thăm dò Lí Vị Ương: “Vị Ương, con nghĩ thế nào?”

Lí Vị Ương ra vẻ không quan tâm: “Nói vậy bệ hạ nhất định sẽ chọn cho hai vị Hoàng tử một người xứng đôi có đủ gia thế, dung mạo, tài học, xem ra —— hai ngày nay cửa hàng may ở Kinh đô chắc chắn rất bận rộn.”

Lí lão phu nhân thấy nàng nói lời ngây thơ hồn nhiên, thở dài: “Con khỏi cần giả bộ hồ đồ, ta biết tâm tư của con, cũng có tâm thành toàn cho con, chỉ tiếc lần trước tiến cung ta đã nhắc tới cửa hôn sự này với Đức phi, nhưng bà ấy từ chối ngay lập tức, còn nói muốn làm mai cho con, quả nhiên khinh người quá đáng, cho rằng đứa nhỏ nhà ta không gả được ra ngoài sao? Chỉ một Thất Hoàng tử, cho dù là Hoàng đế tương lai thì sao, con cháu nhà ta cũng không kém tới mức đó, không bước vào nhà Hoàng gia cũng tốt, miễn cho thị phi mọc lan tràn.” Lão phu nhân luôn là người cẩn thận, trước giờ chưa từng nói những lời như thế này, hiển nhiên Đức phi đã làm bà tức giận.

Lí Vị Ương hiểu được, lão phu nhân thường ngày kiêu ngạo, người chủ động nói với Đức phi chuyện này là toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho mình, nhưng lão phu nhân lại không biết mình căn bản không có ý định đó, nàng lập tức dịu dàng nói: “Đa tạ lão phu nhân đồng tình, người ta đã không vừa mắt chúng ta, chúng ta cũng không cần thiết phải leo lên, chỉ coi như không có chuyện này là được.”

Lí lão phu nhân nghiêm túc nhìn nàng, thấy trên mặt nàng không có một tia sầu lo hoặc tiếc hận mới thở phào nhẹ nhõm: “Con bỏ ý nghĩ đó là tốt rồi, bằng không trên yến hội nhìn thấy chuyện gì không muốn thấy lại khổ sở trong lòng, ta cũng tủi thân thay con. Tâm tư Đức phi ta biết, khinh thường con là thứ xuất, chúng ta không cần để ý đến bà ta nữa, chờ thêm một thời gian ta lại tìm mối hôn sự tốt cho con.”

Lí Vị Ương cười nói: “Vị Ương biết nặng nhẹ, đa tạ lão phu nhân lo lắng.”

Lão phu nhân gật đầu, đúng lúc này thấy La ma ma bước nhanh từ bên ngoài vào, lập tức quỳ gối: “Lão phu nhân, Đại phu nhân —— Đại phu nhân thắt cổ… vừa mới được hạ nhân cứu xuống.”

Lão phu nhân bỗng chốc đứng lên, sau đó —— lại thong thả ngồi xuống. Mười ngày này, tuy chân tướng không truyền ra ngoài nhưng lời bán tán xôn xao luôn nhiều hơn rắn trùng từ góc âm u chạy ra. Đám nha đầu tuy lúc đó đã bị đuổi ra ngoài, không biết tình huống chân thật, hơn nữa về sau cũng hạ lệnh cấm không nói lung tung, mà bọn họ vẫn tụm ba tụm năm trốn trong góc tường, mỗi khi không có ai bắt đầu lén lút thì thầm to nhỏ, nói toàn những lời thêm mắm dặm muối… Cho dù Lí Tiêu Nhiên đã mạnh tay trị tội, còn đặc biết xử trí mấy người làm gương mà lời đồn thổi chưa một ngày dừng lại, cứ như cỏ xuân vô biên vô hạn, nảy sinh không có bờ bến.

___________________________________

“Vị Ương, con thay ta đến thăm mẫu thân con đi.” Lí lão phu nhân trầm mặc nửa ngày, cuối cùng nói như vậy.

Lí Vị Ương nâng mắt nhìn lão phu nhân, không hỏi gì hết, chỉ mìm cười đáp: “Dạ.”

Lí Vị Ương hành lễ cáo lui, không nhanh không chậm ra khỏi Hà Hương viện. Đang giữa mùa đông hoa viên thưa thớt hơn nhiều, bùn đất đông lạnh, hoa lá tiều tụy, bụi cỏ được điểm xuyết bởi những bông hoa héo xám trắng, làm người nhìn bất giác thấy rét lạnh, Lí Vị Ương hiển nhiên không để ý đến, nàng một đường đi thẳng qua quang cảnh tiêu điều, vẻ mặt như đăm chiêu.

“Tiểu thư, vừa rồi lão phu nhân nói để tiểu thư đi thăm Đại phu nhân là có ý gì?” Bạch Chỉ nhỏ giọng hỏi. Vì sao lão phu nhân nói xong chuyện yến hội trong cung rồi lại bảo tiểu thư đi thăm Tưởng Nguyệt Lan, đây là chuyện trước giờ chưa từng có, “Chẳng lẽ vì chuyện thắt cổ, tha thứ cho nàng ta sao?”

Lí Vị Ương chỉ cười, không trả lời.

Hai người đi tới viện Tưởng Nguyệt Lan đang ở, từ sau khi chuyện đó phát sinh, Tưởng Nguyệt Lan bị phạt quỳ từ đường, quỳ vẻn vẹn mười ngày mới được nâng trở lại viện, chưa từng đi ra ngoài.

Nhìn thấy Tam tiểu thư, đám nha đầu trong viện hai mặt nhìn nhau. A La bưng một chậu nước từ trong phòng đi ra, đột nhiên nhìn thấy Lí Vị Ương, giật mình trượt tay, toàn bộ chậu nước đổ hết, trong mắt tràn ngập hoảng sợ: “Tiểu thư… tiểu thư sao lại đến đây ——” sợ hãi mười phần, dáng vẻ như gặp phải quỷ.

Lí Vị Ương cười nói: “Lão phu nhân bảo ta đến vấn an mẫu thân.”

A La vẫn mở to mắt há hốc mồm đứng nơi đó không nhúc nhích. Lí Vị Ương lướt qua nàng ta lập tức đi đến phòng ngủ.

Cửa đóng một nửa, chỉ có chút ít ánh mặt trời chiếu vào, bên trong thật yên tĩnh, làm người khác cho rằng không có người, Lí Vị Ương bước vào, liếc mắt đã thấy Tưởng Nguyệt Lan ngồi trên sạp lớn, chỉ mặc áo trong trắng thuần thêu hoa mai, thậm chí áo khoác ngoài cũng không mặc, khuôn mặt không chút huyết sắc, chỉ có cần cổ tuyết trắng để lại một vệt dây thâm tím cực kỳ rõ ràng, phảng phất như đang nói cho mọi người biết nàng ta vừa mới được kéo về từ quỷ môn quan.

“Mẫu thân, thân thể của ngài đỡ hơn chưa?” Giọng nói của Lí Vị Ương rất rõ ràng, trong căn phòng yên tĩnh thật giống chuông gió đang đung đưa, mà vẫn lộ ra vẻ dịu dàng, người ngoài nghe qua tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng hai người trong phòng có thù hận lớn như vậy.

Tưởng Nguyệt Lan đột nhiên ngẩn ra, sau đó quay đầu lại, ánh mắt cay nghiệt nhìn chằm chằm Lí Vị Ương. Trong mắt nàng, hai má Lí Vị Ương như bạch ngọc được tỉ mỉ điêu khắc, một đôi mắt sâu thẳm giống giếng cổ khẽ chớp động, mà hàng mi dài mảnh khảng làm cho người đối diện có cảm giác thanh tú đáng yêu. Một thân áo màu thủy lam xứng với hoa cài hồ điệp ngọc bích, phối hợp hoàn hảo, vô cùng tú lệ, hơn nữa thanh xuân trẻ tuổi! Tuổi nàng ta rõ ràng xấp xỉ mình, vì sao mỗi ngày mình phải mục rữa, hấp hối ở chỗ này, nàng ta lại càng ngày càng trẻ ra? Ông trời ơi vì sao không công bằng như vậy?

Tưởng Nguyệt Lan lại nhìn chính mình, quả thật ảo não muốn khóc lớn một lần. Mười ngày ngắn ngủi nàng như già đi mười mấy tuổi, soi gương khóe mắt đã bị nếp nhăn che kín, tuy rằng mỏng như tơ nhện nhưng nàng liếc mắt đã nhìn ra —— liều mạng tô son trát phấn nhưng vẫn không giấu được vẻ tiều tụy. Lúc trước mang thai cần không ngừng ăn đồ bổ, thân thể nàng như khí cầu phồng lên, hiện tại đã sinh non nhưng thân hình không thể lập tức khôi phục như trước, thắt lưng chẳng khác gì cái túi hỏng treo lủng lẳng, nàng chỉ có thể lấy lụa mỏng buộc chặt chỗ thịt béo kia. Lúc trước nàng chưa từng phát hiện mình có nhiều khuyết điểm thế này, hôm nay hoàn toàn nhận ra. Chính vì bỗng dưng nhận ra mới cảm thấy không thể chịu nổi.

Tưởng Nguyệt Lan gắt gao nhìn Lí Vị Ương, uể oải muốn khóc rống, sự oán hận cùng tức giận với đối phương càng thêm mãnh liệt. Nếu có cơ hội, nàng nhất định sẽ báo thù rửa hận cho mình —— thật ra nàng không có thâm thù đại hận gì với Lí Vị Ương, chỉ vì nàng thích Lí Mẫn Đức, sau đó chướng mắt Lí Vị Ương thân phận thứ xuất lại sống thoải mái hơn nàng, cho nên kết hạ cái gọi là thù không đội trời chung với Lí Vị Ương. Nữ nhân đúng là kỳ quái như vậy, chỉ một chút ghen tị nho nhỏ, đến thời khắc mấu chốt cũng sẽ biến thành lửa cháy lan rộng.

“Sao ngươi lại tới đây? Muốn xem ta sa sút chán nản thế nào?” Tưởng Nguyệt Lan nhìn Lí Vị Ương, cố gắng kiềm chế ý hận của mình, gằn từng chữ, trong mắt nọc độc khi ẩn khi hiện.

“Mẫu thân sao lại nói vậy, con chỉ đến thăm người.” Thấy Tưởng Nguyệt Lan nhìn mình, Lí Vị Ương lập tức cười nói, “Mẫu thân không cần đợi nữa, phụ thân sẽ không đến, lão phu nhân cũng vậy.”

Trong mắt Tưởng Nguyệt Lan rõ ràng tràn ngập thất vọng, nàng cho rằng Lí Tiêu Nhiên và mình, một đêm vợ chồng trăm ngày ân ái, ít nhiều cũng có tình cảm, ai ngờ ông ta vô tình vô nghĩa như thế, nhẹ bẫng đã tin lời Lí Vị Ương nói, nhận định đứa nhỏ không phải của ông ta. Không phải của ông ta thì là ai? Tưởng Nguyệt Lan muốn cười lạnh, lại phát hiện tươi cười đến bên miệng đã hóa thành chua xót.

Nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn, bánh bao lạnh cùng nửa bát cháo loãng ngay cả người hầu hạ đẳng cũng không muốn chạm vào, Lí Vị Ương mỉm cười: “Mẫu thân gả vào Lí gia, thường ngày chỉ sợ toàn ăn sơn hào hải vị, dùng loại đồ ăn này để tiếp đãi đúng là đã để mẫu thân tủi thân rồi.”

Khóe miệng Tưởng Nguyệt Lan cong lên thành tia cười lạnh, nọc độc trong mắt dần rõ ràng. Lời nói của Lí Vị Ương đã gợi lên tất cả ai oán trong lòng nàng, nàng cắn răng, nụ cười lạnh bên miệng hoàn toàn nở rộ: “Thắng làm vua thua làm giặc, ta bại dưới tay ngươi chỉ vì không gian xảo bằng ngươi mà thôi. Chờ có một ngày ta xoay người, ngươi chưa hẳn sẽ không rơi vào tay ta, đến lúc đó ngươi nhất định sẽ thảm hơn ta.”

Lí Vị Ương cười: “Ngay cả chiêu tự sát cũng chẳng có ai quan tâm, mẫu thân cảm thấy —— còn có khả năng xoay người sao?”

Tưởng Nguyệt Lan bỗng dưng ngừng lại, trong lòng lạnh lẽo: nàng muốn nói mình nhất định có thể lấy lại lòng Lí Tiêu Nhiên, nhưng mà tươi cười của Lí Vị Ương lại nhắc nhở nàng, hiện giờ Lí Tiêu Nhiên coi thường mình như thế sẽ tin tưởng lời nói của nàng sao? Cho dù quỳ xuống chân ông ta khẩn cầu nói không chừng sẽ chỉ rước lấy nhục mà thôi.

___________________________

Đúng vậy, tự sát để tranh thủ sự đồng tình là chiêu cuối cùng của nàng, nếu ngay cả tính mạng nàng đối phương cũng không để ý thì còn cơ hội để xoay người sao? Tưởng Nguyệt Lan cắn chặt răng: “Ta còn có ——”

“Ồ, mẫu thân định nói mẫu thân còn có nhà mẹ đẻ của mình cùng Tưởng gia sao. Từ lúc gặp chuyện không may đến giờ không có bất cứ ai đến thăm mẫu thân đúng không.” Lí Vị Ương chậm rãi tàn nhẫn nói. “Đối với bọn họ, mẫu thân chỉ là một đứa con bị vứt bỏ, ai sẽ để ý đến mẫu thân chết hay sống? Nghe nói nhà mẹ đẻ của mẫu thân đang mưu đồ gả Nhị muội muội cho phụ thân làm thê tử, nói là tìm một người giúp đỡ mẫu thân, chắc mẫu thân còn chưa biết chuyện này.”

Những lời này chẳng khác gì con dao màu đỏ đâm vào trái tim Tưởng Nguyệt Lan, trong nháy mắt nàng lập tức ý thức được nàng sinh non làm nhà mẹ đẻ thất vọng hoàn toàn, gả qua hơn một năm thậm chí ngay một đứa trẻ nàng cũng chưa sinh được, bọn họ khẩn cấp đưa nữ nhi khác đến để củng cố địa vị… Làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy! Nàng còn sống thì vẫn là Đại phu nhân đường đường chính chính của Lí gia! Không kìm nén được, một giọt nước mắt lạnh lẽo từ khóe mắt chảy xuống, Tưởng Nguyệt Lan quay đầu, không muốn để người khác nhìn thấy, nửa ngày mới lạnh lùng phun ra một câu: “Ta đã thua, hơn nữa thua hoàn toàn triệt để. Nhưng dù thành quỷ ta cũng không bỏ qua cho ngươi! Ta sẽ vĩnh viễn quấn lấy ngươi để ngươi ngày đêm không được yên ổn, không được sống một ngày an lành!”

Lí Vị Ương nghe xong lời này đột nhiên cười ra tiếng, tươi cười trên mặt nàng vô cùng khinh miệt, hiển nhiên không để đối phương vào mắt.

Tưởng Nguyệt Lan cảm thấy tiếng cười này tựa như những chậu nước đá hắt thẳng vào trái tim nàng, bất giác rùng mình, khí thế lập tức tiêu tan. “Ta… ta… ta…” Nàng đột nhiên mất đi sức lực đấu tranh, trở nên nản lòng, lụn bại, bỗng chốc lớn tiếng khóc, sau đó gục dưới chân Lí Vị Ương: “Tam tiểu thư, ta không dám đấu với tiểu thư nữa, tha cho ta đi! Cho ta một con đường sống có được không?”

Lí Vị Ương nhìn nàng ta nửa thương hại nửa trào phúng: “Ta chưa từng có ý định đẩy mẫu thân vào chỗ chết, mẫu thân cần gì phải sợ hãi như vậy?” Nói xong nàng phân phó A La, “Đỡ mẫu thân đứng dậy, như vậy còn ra thể thống gì.”

A La vội vàng đỡ Tưởng Nguyệt Lan lại bị đẩy ra, nàng lớn tiếng nói: “Ta biết Tam tiểu thư chịu đến đây, tức là ta vẫn còn giá trị đúng không? Chỉ cần một ngày ta ở đây Lí Tiêu Nhiên sẽ không lấy chính thê, cũng không có người khác vào cửa uy hiếp đến địa vị của Thất di nương và Mẫn Chi, hiện giờ ông ta đã không thể có đứa nhỏ, ta cũng không thể mang thai, nói vậy Mẫn Chi sẽ là đứa con duy nhất trong nhà, tình huống này đối với Tam tiểu thư cũng là có lợi không phải sao? Tha cho ta đi, ta sẽ không bao giờ đối đầu với Tam tiểu thư nữa, thậm chí ta có thể giúp tiểu thư đối phó với bọn họ, chỉ cần tiểu thư để ta tiếp tục ngồi trên vị trí này, chỉ cần tiểu thư có thể giúp không cho muội muội ta vào cửa, mọi chuyện ta sẽ theo ý tiểu thư!” Ngay tại vừa rồi nàng đã nghĩ thông suốt, Lí Mẫn Đức cái gì, nhà mẹ đẻ cái gì, bản thân mình mới là quan trọng nhất, Lí Vị Ương nàng không dám trêu chọc nữa, phàm là kẻ kịch không thể đấu thắng thì hẳn nên biến thành bằng hữu, đây là đạo lý sinh tồn nhiều năm của nàng, so với việc nhà mẹ đẻ đưa người đến phá bản thân thì chẳng bằng phản chiến hướng về phía Lí Vị Ương, mọi thứ còn có thể cứu vãn…

Lí Vị Ương mỉm cười: “A La, lau khô nước mắt cho phu nhân nhà ngươi, thân thể hiện giờ của người không chịu nổi khóc nhiều như vậy.”

Tức là đáp ứng rồi! Tưởng Nguyệt Lan bỗng chốc lau sạch nước mắt đứng lên, lảo đảo suýt nữa té ngã, A La vội đỡ lấy, nàng lập tức nói: “Ta sẽ không cô phụ phần tình nghĩa tiểu thư giúp ta, về sau Tưởng gia có động tĩnh gì ta là người đầu tiên đến nói cho tiểu thư biết!”

Tươi cười của Lí Vị Ương mang theo chút lạnh nhạt: “Hy vọng như thế.” Nàng giữ lại Tưởng Nguyệt Lan là vì tương lai có thể sẽ có công dụng rất lớn, đối với kẻ địch trái tim nàng đã sớm biến thành băng tuyết, không có nửa phần thương tình.

A La gắng gượng đỡ Tưởng Nguyệt Lan nằm lên giường, Lí Vị Ương nhướng mày nhìn bước chân nàng ta bất ổn, vừa mới đẻ non lại quỳ giữ trời đông giá lạnh lâu như vậy, xem chân nàng ta đã không còn linh hoạt, nghe nói thỉnh thoảng còn hộc máu… Người như vậy có khả năng sống được bao lâu, mình vẫn nên nắm chặt thời gian thì hơn Nghĩ đến đây Lí Vị Ương không nhìn người trong phòng nữa, xoay người ra ngoài.

Trong phòng, A La nhỏ giọng hỏi: “Phu nhân, ngài thật sự muốn đầu quân vào chỗ Tam tiểu thư?”

Tưởng Nguyệt Lan sắc mặt lụn bại, tuy trong mắt vẫn có ý hận nhưng đã mệt mỏi không chịu nổi, nàng liếc mắt nhìn A La: “Không phải ta muốn đầu quân, mà là không thể không đầu quân cho nàng ta. Hiện tại ta vẫn có chút tác dụng cho nên nàng ta mới để ta còn sống. Nếu có một ngày ta không còn tác dụng gì nữa mọi người sẽ không để ý gì hết giẫm đạp lên ta. Lí Vị Ương dĩ nhiên làm người khác tức giận nhưng mà thứ làm ta oán hận nhất chính là Lí Tiêu Nhiên lang tâm cẩu phế, ta mang thai đứa nhỏ của ông ta, ông ta không hỏi một câu đã phạt quỳ, hại ta cả đời này để lại bệnh căn, ta tuyệt đối không tha thứ ông ta, cho dù xuống địa ngục ta cũng phải kéo ông ta đi cùng!”

Ý hận tràn ngập của Tưởng Nguyệt Lan đã dần chuyển dời đến Lí Tiêu Nhiên, người hủy diệt cả đời của mình, A La thấy nàng nghiến răng nghiến lợi, kinh hồn táng đảm cất tiếng khuyên: “Phu nhân, lão gia chỉ nhất thời luẩn quẩn—— ngài đừng để trong lòng.”

Tưởng Nguyệt Lan hừ lạnh một tiếng không nói gì nữa.

Ngày mười lăm tháng hai, thịnh yến trong cung. Hoàng đế ngồi tại Ngự toà cao cao phía trên, Hoàng hậu bên cạnh ông, Liên phi trên đầu cài châu bảo quý báu, dưới ánh trăng tỏa ra những tia huỳnh quang xa hoa, vị trí của nàng cũng là bên cạnh gần Hoàng đế nhất, nhìn qua so với Hoàng hậu còn cao quý hơn một chút. Đức phi ngồi bên dưới, lúc này bà có vẻ yên tĩnh vô cùng, làm người khác không cảm giác được bà cũng là một trong tứ phi hậu cung. Dù sao điều này cũng không có gì kỳ quái, sau khi Võ Hiền phi bị ban chết, Mai Quý phi lại vì Ngũ Hoàng tử phản nghịch mà đổ ngã, hiện tại trong tứ phi chỉ còn lại Trương Đức phi và Nhu phi, mà Nhu phi thân thể trước giờ không tốt cho lắm, yến hội lần này cũng không tham dự, bởi vậy Trương Đức phi càng trầm mặc ít lời.

Các cung nữ đi tới đi lui, bưng các khay đồ ăn ngon vừa quý vừa lạ, Hoàng đế cười không ngừng thấp giọng nói chuyện với Liên phi bên cạnh, hiển nhiên sủng ái cực kỳ, trọng thần bên dưới nhìn vào mắt, trong lòng đều suy tính một phen.

Thời điểm Liên phi đang đắc ý thì những nữ nhân khác trong hậu cung lại lo lắng trùng trùng, ví như nữ tử cao quý nhất hậu cung —— Hoàng hậu. Bà ngồi bên này nhìn Liên phi thẹn thùng, trong lòng vô cùng ghen ghét, đứa nhỏ này… nếu là công chúa thì mọi người đều vui mừng, nhưng nếu là Hoàng tử, thì có nghĩa rất nhiều vấn đề sẽ phát sinh.

_____________________________

Ở Hoàng gia, người kế thừa ngôi vị Hoàng đế bình thường đều là trưởng tử, đương kim Thái tử phù hợp với yêu cầu này, nhưng nếu Hoàng đế thích, bất chợt thay người cũng không phải vấn đề gì lớn, ví như lúc Thái tử phạm sai lầm. Vốn xung quanh Thái tử đã có rất nhiều kẻ như hổ rình mồi, hiện tại lại thêm một tiểu Hoàng tử được Hoàng đế sủng ái, vậy thì ngày thật khó sống.

Nói đến cùng, cho dù đứa nhỏ này là nam hài cũng chỉ là đứa trẻ con, có thể gây được sóng gió gì, nhưng mà Hoàng hậu cảm thấy, từ lúc Chu Đại Thọ thay đổi đan dược ban đầu, thân thể Hoàng đế khôi phục khá tốt, sống thêm mười năm không thành vấn đề, đến lúc đó ngôi vị Hoàng đế thuộc về ai thì không nói chắc được… Dù sao hiện tại Hoàng đế càng lúc càng không vừa mắt Thái tử! Nếu vị trí Thái tử bị người khác cướp mất thì Hoàng đế vẫn sẽ nể tình vợ chồng nhiều năm không làm gì bà, khi tân đế không cùng huyết thống đăng cơ, bà làm Thái hậu sợ rằng cũng chỉ để trang trí. Cho nên đứa nhỏ này dù thế nào cũng không thể là Hoàng tử, bằng không bà không dám tưởng tượng tình cảnh tương lai…

Lí Vị Ương ngồi bên dưới lại nhạy cảm nhìn ra vẻ mặt Hoàng hậu, nàng cúi đầu mỉm cười, đột nhiên phát hiện có ánh mắt như lửa nóng chuyển đến người nàng, Lí Vị Ương hơi ngẩng đầu thấy Thác Bạt Chân ngồi cách đó không xa, ý vị thâm trường nhìn nàng.

Biểu cảm Lí Vị Ương ngừng lại trong chốc lát, Thác Bạt Chân nhìn nàng thật sâu, sau đó giơ ly rượu, mỉm cười uống một hơi cạn sạch. Trong lòng Lí Vị Ương bỗng dâng lên cảm giác khác thường. Người này quả thật như chắc chắn sẽ thắng nàng, tự tin vậy sao?

“Vị Ương, muội làm sao đấy?”

Giọng nói thân thiết của Tôn Duyên Quân truyền tới, Lí Vị Ương hoàn hồn, nhìn đến ánh mắt lo lắng của nàng ấy thì cười cúi đầu, “Ta chỉ xem cảnh đẹp đêm nay, nhất thời thất thần.”

“Vậy là tốt rồi.” Vừa rồi rõ ràng nhìn thấy Lí Vị Ương đang ngẩn người… còn tưởng rằng nàng ấy có tâm sự gì. Tôn Duyên Quân nghĩ thế trong lòng. Nhưng vẻ mặt Lí Vị Ương đã khôi phục như ban đầu, không nhìn ra chút manh mối nào.

Tưởng Hoa cách đó không xa nhìn tất cả vào mắt, cười lạnh một tiếng, lại biến thành ho khan kịch liệt, hắn che đi tơ máu ở bờ môi, giả bộ thản nhiên không có việc gì, uống cạn ly rượu. Từ lần trước bị Lí Vị Ương làm tức giận hắn ốm đau nằm giường tròn ba tháng, trước khi dự tiệc ngay cả rời giường hắn cũng không làm được. Nhưng hắn vẫn đến, bởi vì hắn biết Lí Vị Ương nhất định sẽ đến, nếu hắn không đến thì chính là yếu thế.

Vốn tưởng rằng Lí Vị Ương sẽ chú ý đến hắn, ai ngờ không một khắc nào đối phương nhìn về phía hắn, thậm chí còn không chú ý hắn đến hay không. Cho dù vô tình chạm mắt cũng không nhìn thấy trong mắt đối phương có loại tình cảm gì thuộc về con người. Đối diện với nữ tử kia kiêu ngạo đến mức làm hắn chẳng còn ý chí lực và hành động lực, dũng mãnh mạnh mẽ làm người khác sợ hãi run rẩy. Chính vì thế hắn càng không thể bại dưới tay nàng! Tuyệt đối không thể! Ngón tay cầm ly rượu của Tưởng Hoa dần trắng bệch, tuy xung quanh đặt đầy lò sưởi, trên tay còn cầm rượu nóng mà hắn vẫn cảm thấy không gì có thể xua tan rét lạnh trong cơ thể.

Rõ ràng tổ phụ đã nói qua, mình là người thông minh nhất, mưu sĩ dũng cảm nhất Đại Lịch, là linh hồn của toàn bộ quân đội, mà vì sao hắn lại thất bại bởi một tiểu nha đầu vô danh, thật không công bằng! Gạt bỏ sự ác độc cùng ích kỷ của mình, giờ phút này Tưởng Hoa đổ hết mọi sai lầm lên người kẻ khác, không muốn thất bại, nhưng chuyện đã thất bại là sự thật không thể thay đổi. Hơn nữa nhìn vào gương mặt Lí Vị Ương thanh tú mà bình tĩnh, mỗi dây thần kinh trong đầu như đang đứt gãy, có thứ gì đó không ngừng kêu la: Đánh bại nàng ta, giết chết nàng ta!

Tưởng Húc thấp giọng hỏi: “Hoa nhi, con còn chịu đựng được không?”

Phụ thân lo lắng hỏi làm Tưởng Hoa bỗng tỉnh táo lại, hắn mỉm cười, kìm nén tính cách thô bạo tàn nhẫn xuống: “Phụ thân yên tâm, bệnh của con đã khỏi hoàn toàn, trường hợp như hôm nay không có vấn đề gì.”

Tưởng Húc lo lắng nhìn con, Tưởng Hải đã chết, Tưởng Nam vĩnh viễn không thể ra ánh sáng gặp người, mình đã mất đi hai người con trai liên tiếp, đến ngay cả cháu trai cũng chạy trốn không thấy bóng dáng, ông thật sự không muốn mất đi Tưởng Hoa: “Tổ phụ con sẽ lập tức về Kinh, Nhị ca con đã đi nghênh đón, cho nên thả lỏng tâm tình đi.” Tưởng Húc an ủi.

Tưởng Hoa đương nhiên biết tổ phụ Tưởng Quốc công sắp trở về, nhưng mà hắn không muốn để tổ phụ luôn kiêu ngạo vì mình nhìn thấy dáng vẻ nản lỏng của hắn hiện giờ. Nghĩ đến đây tay hắn bất giác nắm chặt lại, lúc này hắn mới tin rằng có lẽ mình thật sự có bệnh. Từ nhỏ hắn đi theo tổ phụ lớn lên trong quân đội, người khác đều khen ngợi hắn thông minh cơ trí, mưu lược tài tình, mà ít người biết thật ra hắn là người bạo lực nhất trong năm hài tử Tưởng gia. Lúc sáu tuổi hắn từng đánh một đứa bạn phải nằm trên giường nửa năm, nguyên nhân chỉ vì người đó nói hắn thanh tú giống tiểu cô nương! Hắn tức giận bừng bừng không để ý đến tình nghĩa thường ngày, xông lên quyền cước với đứa nhỏ, hắn đánh gãy mũi và ba cái xương sườn đối phương, cuối cùng hai người trưởng thành dồn sức mới kéo được hắn ra. Hắn nhìn thấy đứa bạn bị thương như vậy cũng rất hối hận, nhưng còn lâu hắn mới thừa nhận lúc đó bản thân không thể kiềm chế cơn giận.

Về sau tổ phụ thấy hắn cảm xúc âm trầm, cả ngày đóng cửa không ra, còn mời danh y cho hắn, đại phu đó từng đề nghị hắn học cách tự mình kiềm chế, còn ám chỉ hắn có lẽ bị chứng bệnh nào đó có tính công kính, vì thế những năm gần đây hắn tập trung tu tâm dưỡng tính, dùng mọi khả năng áp chế tính cách thô bạo trong nội tâm, nhưng Lí Vị Ương lại dễ dàng thả ra dã thú trong người hắn, hắn từng chút một bị nàng bức điên.

Cũng may, cục diện như vậy rất nhanh sẽ thay đổi… Tưởng Hoa nghĩ vậy trong lòng, cong môi thành một tia cười lạnh.

Lí Mẫn Đức xem mọi người sóng ngầm mãnh liệt, thản nhiên nhướng mày. Thác Bạt Ngọc, Thác Bạt Chân, Tưởng gia, kẻ nào cũng có ý đồ bất lương với Vị Ương, hắn có nên làm chút gì đó cảnh cáo bọn họ không? Bờ môi khẽ nhướng lên, Lí Mẫn Đức lộ ra nụ cười mỉm theo tập quán.

Ánh mắt Lí Vị Ương vô ý dừng ở chỗ Lí Mẫn Đức, hơi ngừng lại, mỗi khi trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn xuất hiện loại tươi cười này, thì nói lên hắn bắt đầu tính kế người khác. Nàng thật muốn biết lần này là ai xui xẻo đây?

Đúng lúc này, Thái tử đột nhiên đứng lên, cất cao giọng: “Phụ hoàng, Nhi thần có việc khởi tấu.”

__________________________________

TM: Hoàng tử mạc bắc lên sàn… ở đoạn sau =]] Đừng hy vọng nhiều rồi thất vọng càng sâu =]]

__________________________________

Hoàng đế nâng mắt nhìn hắn: “Nói đi.” Thái độ không lạnh không nóng, làm Hoàng hậu bên cạnh có vài phần khó chịu, lại chỉ có thể kìm nén.

Thái tử phảng phất như không để ý đến, cười nói: “Sứ thần Mạc Bắc hôm nay đến Kinh đô, hơn nữa còn muốn dâng lễ vật cho Phụ hoàng.”

Mạc Bắc là một quốc gia hoang vắng ở phía bắc triều Đại Lịch, sinh sống bằng cưỡi ngựa, dân phong dũng mãnh, nhiều năm qua đều tranh đấu gay gắt với Đại Lịch, xung đột không ngừng, nhưng mười năm qua không bùng nổ chiến tranh quy mô lớn, quan hệ hai quốc gia vô cùng xảo diệu. Tam Hoàng tử Thác Bạt Chân thấy tình huống này, chủ động đưa ra ý kiển để hai quốc gia phân chia ra bảy thành thị tiến thành thông thương, để người Mạc Bắc dùng đặc sản của bọn họ như ngựa, dê, lạc đà, lông điêu để trao đổi hàng dệt tơ, đồ sứ, khí cụ vàng bạc, trà cùng đồ sắt của Đại Lịch, lại sắp đặt quan viên chuyên khống chế giá cả hàng hóa hai bên, tận lực để giao dịch công bằng, cứ như thế quan hệ hai quốc gia rất nhanh được xoa dịu, lần này sứ giả Mạc Bắc đến Đại Lịch cũng không tính là chuyện gì ngạc nhiên.

Hoàng đế gật đầu, cười mỉm: “Đã là vậy thì mời sứ giả lên điện đi.”

Vừa dứt lời các cung nữ đang khiêu vũ uyển chuyển nhẹ nhàng lập tức lui xuống, chớp mắt đã thấy trên khoảng đất trống trải trước điện tràn ngập bóng người, trống đàn cộng hưởng. Chỉ chốc lát sau đã thấy nhạc công và tay trống đi ra, bắt đầu diễn tấu. Người đánh trống cao lớn mang mặt nạ giơ trống có hình thù kỳ lạ lên cao trên đầu, sau đó dùi trống nhẹ nhàng dừng trên mặt, tiếng động kia phảng phất như dòng suối đột nhiên từ trong khe núi chảy ra, lại giống tiếng chấn động khi đá tảng rơi xuống vực sâu, hơn nữa rất nhanh, hết tiếng này đến tiếng khác, kịch liệt, vội vàng. Mà các nhạc công bên cạnh tay trống cũng bắt đầu đàn tấu nhạc khí trong tay, tiếng cầm sắt, tỳ bà gia nhập vào nhịp trống, lại không hề là yếu bớt thanh thế tiếng trống, ngược lại bày ra một loại trạng thái dõng dạc hùng dũng. Nhưng đúng lúc này, tiếng trống chợt nhanh hơn, mọi người cảm giác như trước mắt xuất hiện cảnh tượng thiên quân vạn mã xung phong liều chết. Tay trống kia vẫn đánh, mồ hôi như mưa, sắc thái ngưng trọng, toàn thân rung động!

Lí Vị Ương nhíu mày, khúc nhạc hùng dũng như vậy, ý cạnh lại kỳ lạ, không phải người bình thường có khả năng điều khiển! Tay trống này ——

Ngay tại đây tay trống đột nhiên vứt bỏ dùi trống, tay phủ lên mặt trống dồn sức đánh, so với tiếng trống ban đầu càng thêm kịch liệt, vang dội! Trong thời gian ngắn tất cả nhạc khí như ngừng lại, mọi người Đại Lịch vốn nhìn quen ca múa nhẹ nhàng uyển chuyển đều ngây ra nhìn người trước mắt, không nói nên lời, một lát sau tiếng trống ngừng bặt mới giật mình tỉnh táo.

Thái tử luôn ngồi trên cao đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói: “Hay! Tứ Hoàng tử thật có bản lĩnh!”

Tay trống kia cao giọng cười, bước nhanh về phía trước tháo mặt nạ xuống, quỳ gối với Hoàng đế Đại Lịch: “Tứ Hoàng tử Mạc Bắc Lí Nguyên Hành, bái kiến Hoàng đế bệ hạ Đại Lịch.”

Vị nam tử Lí Nguyên Hành tự xưng là Tứ Hoàng tử Mạc Bắc tuổi không lớn, gương mặt góc cạnh rõ ràng như đao gọt, đường nét rất sâu, hàng mày kiếm đen đặc áp trên đôi mắt sâu thẳm, mũi cao thẳng tắp cùng với môi cương nghị, không một chỗ nào không thể hiện anh khí bừng bừng. Trên đầu hắn đội mũ lông cao cao, khảm nạm đồ trang trí vàng bạc cùng châu bảo ngọc thạch —— dưới mũ lộ ra tóc đen thật dài, kết thành bím theo thói quen người Mạc Bắc, điểm xuyết bởi ngọc châu đỏ thẫm hoặc xanh thẫm, hoàn toàn khác với nam tử trẻ tuổi triều Đại Lịch thích mặc tơ lụa tinh xảo đẹp đẽ, trên người hắn mặc áo da báo vàng cực kỳ quý hiếm, bên hông treo một thanh loan đao vỏ vàng, chuôi ngà voi đặc biệt nổi bật.

Như cảm thấy sự chăm chú của chúng nữ quyến, nói xong câu đó hắn đột nhiên quay đầu liếc qua các nữ quyến, đột nhiên ánh mắt dừng lại một chỗ trong đó.

—— Lời tác giả ——

Cảm mạo, đang váng đầu hoa mắt… Mọi người nhắn lại ngày mai trả lời &_&

Bình luận