Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 124: Thiên đao vạn quả


Tròng mắt Lí Vị Ương tản ra ánh sáng lạnh nhàn nhạt: “Cậu, hiện tại cậu giải thích thế nào đây?”

Trên mặt Tưởng Húc hiện lên sự tức giận vô hạn: “Lí Vị Ương, lão phu nhân là mẫu thân thân sinh ra ta, chẳng lẽ ta giết người chỉ để hãm hại ngươi sao? Ta điên rồi chắc?!”

Lí Vị Ương lạnh nhạt nói: “Tất nhiên cậu sẽ không làm vậy, nhưng những người khác ở Tưởng gia thì chưa chắc.”

Tưởng Đại phu nhân luôn có nguyên tắc không mở miệng không dính phiền phức, hiện tại cũng phải biến sắc: “Ngươi có ý gì?! Những người khác ở Tưởng gia là sao?!”

Lí Vị Ương thở dài một hơi: “Vì chuyện Ngũ muội muội, hai nhà khó tránh khỏi trở mặt, cho dù cậu không mưu sát mẫu thân ruột thịt, nhưng chưa chắc mợ đã không oán hận Vị Ương vì chuyện Tứ công tử, lòng người ấy hả, rất khó nói ——”

Tưởng Đại phu nhân là người luôn ẩn nhẫn, cho dù trong lòng sớm muốn thiên đao vạn quả Lí Vị Ương, nhưng bỗng chốc bị nói trắng ra làm cả khuôn mặt đỏ bừng lên: “Ta tuyệt đối không làm vậy! Ngươi đừng có ngậm máu phun người!”

Lí Vị Ương nhìn về phía Lí lão phu nhân: “Tổ mẫu, đầu tiên Đại tỷ bị người ta tráo đổi, không biết kiếm từ đâu ra một con yêu quái thay vào, sau này ngoại tổ mẫu đột nhiên chết vì độc, con lại bị oan uổng thành hung thủ giết người, hiện tại không ngờ lại chứng minh được ngoại tổ mẫu sớm có bệnh nặng, cậu mợ còn luôn miệng phủ nhận —— nghĩ qua cũng biết, bên trong không biết còn bao nhiêu vấn đề. Chúng ta nên nhanh trở về đi, nơi này con thật sự không dám ở lâu hơn nữa.” Nói xong lập tức bước lên đỡ tay Lí lão phu nhân.

Lí lão phu nhân thiếu chút nữa cười ra tiếng, mặt lại nghiêm túc nói: “Đi thôi đi thôi, nơi này đã không chào đón chúng ta, chúng ta cũng đừng tìm đến cửa!”

Tưởng Hải kích động nhất thời, không khống chế được định bước lên dạy dỗ Lí Vị Ương, lại bị Nhị đệ Tưởng Dương giữ tay: “Đại ca bình tĩnh!”

Trong nhà Tưởng Hải là người trầm ổn nhưng hiện tại cũng thể hiện ra sự kích động tầm thường, Lí Vị Ương này đúng là có bản lĩnh bức người khác phát điên! Sắc mặt Tưởng Dương âm trầm nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, ánh mắt kia như một con rắn độc đang nhìn mồi, lại e ngại ở đây đông đúc không thể động thủ, đành ngầm giữ lại nọc độc.

Tưởng Hoa có thể coi là người bình tĩnh nhất trong phòng nếu như xem nhẹ gân xanh nổi lên trên tay hắn, chuyện này không thể giấu giếm được, Lí Vị Ương đã thay bọn họ đắp nặn lên phiên bản mưu sát phu nhân Quốc công vô cùng phấn khích, chỉ sợ rất nhanh sẽ truyền khắp Kinh thành. Miệng người không thể quản, bọn họ càng truyền càng biến ảo, đến lúc đó tất cả đều cảm thấy cái chết của phu nhân Quốc công có liên quan đến người Tưởng gia, mang tội danh giết thân nhân trên lưng, danh dự trăm năm Tưởng gia đã bị Lí Vị Ương hủy hoại! Từ đây về sau, Tưởng gia trong suy nghĩ của dân chúng không còn là thần bảo vệ không thể xâm phạm trên chiến trường, mà là một gốc cây đại thụ vẻ ngoài cao quý bên trong đã sớm trống rỗng mục nát, dơ bẩn ghê tởm.

Lí Vị Ương đúng là đủ độc, trên thế gian có thứ mặc dù ngươi không để ý nhưng nó đã tồn tại lâu dài, nếu ngươi dựa vào sức lực bản thân đi đối kháng thường sẽ tốn sức, thậm chí còn không được gì, nó lại lớn mạnh vĩnh cửu như vậy, gần như có thể quyết định địa vị xã hội cùng quan hệ giao tiếp của toàn bộ gia tộc, thứ đó chính là vinh dự gia tộc. Đối với những lời bàn tán lúc ăn uống no say, người Tưởng gia có thể coi như không thấy, nhưng nếu toàn bộ kinh đô đều đối xử với Tưởng gia như vậy, thì mọi nỗ lực hơn trăm năm hoàn toàn đổ sông đổ bể. Tưởng Hoa là người hiểu rõ nhất mục đích của Lí Vị Ương, cho nên hắn liều mạng kiềm chế cơn giận của mình, bước lên, nở nụ cười: “Vị Ương, chúng ta là người một nhà, vì sao cứ để người ngoài chế giễu?”

Đây chính là một loại thỏa hiệp, Lí Vị Ương bức bọn họ đến mức này, hắn đang mong nàng hạ thủ lưu tình.

Lí Vị Ương đương nhiên nghe ra lời ám chỉ, nếu đổi lại là người yếu đuối có lẽ sẽ chấp nhận để có được lợi ích, nhưng nàng không phải, bởi vì nàng rất hiểu ham muốn trả thù điên cuồng trong lòng người Tưởng gia, đã không có khả năng hàn gắn tình cảm thì dứt khoát rạn nứt đến cùng đi, Lí Vị Ương lạnh nhạt nói: “Người một nhà?” Nàng quay đầu nhìn về phía Lí Tiêu Nhiên, “Phụ thân, người cũng thấy vậy sao?”

Lí Tiêu Nhiên sắc mặt âm trầm: “Lí gia ta không có loại thân thích không biết xấu hổ thế này! Diêu đại nhân, mong đại nhân tra rõ ràng, người mưu hại phu nhân Quốc công ngoại trừ đồ giả kia ra còn có ai, thuận tiện giúp ta tìm nữ nhi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Diêu Trường Thanh dù có ngay thẳng nhưng đối mặt với Lí Thừa tướng lịch lãm từng trải hơn mình không biết bao nhiêu năm, hơn nữa còn là nhạc phụ tương lai, không thể không cúi đầu: “Dạ, hạ quan nhất định sẽ tra rõ việc này!”

Lí Tiêu Nhiên hừ lạnh một tiếng, không thèm liếc nhìn người Tưởng gia sắc mặt khó coi một lần: “Thái tử điện hạ, thứ cho thần cáo từ trước!”

Thái tử nhìn thoáng qua Tưởng gia, lắc đầu thở dài, danh dự trăm năm một thế gia đại tộc bỗng chốc bị hủy hoàn toàn, hắn có thể tưởng tượng được ngày mai bên ngoài sẽ truyền rộng lời đồn đãi như thế nào, cho dù người Tưởng gia có lợi hại hơn nữa, vinh dự gia tộc vẫn bị hủy trong tay thế hệ này. Đáng tiếc, đúng là rất đáng tiếc… Trong các thế gia ở Đại Lịch, Tưởng gia là một trong những nhà coi trọng danh dự nhất, chuyện đã đến nước này, quá bất hạnh.

Lí Vị Ương chỉ đỡ Lí lão phu nhân, rời đi theo Lí Tiêu Nhiên, lúc bước qua người Tưởng Hoa, nghe thấy hắn cắn răng nói: “Ta đã nhượng bộ, mời người trả lại Ngũ đệ!”

Tưởng Thiên trong tay mình, rất nhiều thủ đoạn của đối phương không thể thi triển. Lí Vị Ương mỉm cười: “Đến cổng sau xem đi.” Nói xong, đỡ lão phu nhân vẻ mặt không hiểu rời đi.

Mọi người thấy trò vui bất ngờ này đã tan cuộc, trong lòng vô cùng hưng phấn sắp xếp tình tiết, chuẩn bị lan truyền ra bên ngoài. Mà hiện tại Tưởng Húc không rảnh bận tâm chuyện đó, bởi vì Diêu Trường Thanh vẫn đang bám chặt không buông: “Ta sẽ báo lại việc này với bệ hạ, đồng thời tiến hành thẩm vấn yêu quái kia, xem nàng ta với kẻ sai thích khách đến phòng ta có phải cùng một người không, nếu tra ra có liên quan đến Tưởng gia ——” hắn không nói tiếp, mày Tưởng Húc đã nhíu chặt, Lí Vị Ương đi rồi còn mang đến vô số phiền toái cho Tưởng gia, mà phiền toái này không thể giải quyết trong ngày một ngày hai.

Ông thờ dài một hơi, cảm thấy thứ nhà mình đụng phải không phải một tiểu cô nương, mà là quỷ oan khuất cắn bọn họ không tha.

Rời khỏi Tưởng phủ, Lí Tiêu Nhiên đỡ Lí lão phu nhân lên xe ngựa trước, quay đầu liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, ánh mắt kia mang theo sự kính sợ kỳ lạ. Nhìn tiểu cô nương dịu dàng yếu đuối trước mắt không ngờ lại là mưu sĩ đi một bước tính ba bước, nước cờ vừa ra chẳng những hạ bệ Lí Trường Nhạc, mà còn hủy hoại danh dự mấy trăm năm của Tưởng gia, thanh danh là thứ không phải người thường có thể giải quyết dễ dàng, nó sẽ mang đến rất nhiều di chứng, ví như khả năng kêu gọi của Tưởng gia, uy tín trong quân, thậm chí địa vị trong lòng bệ hạ. Dùng người thân của mình để đặt bẫy Lí Vị Ương, dụng tâm quá đáng sợ, con bé lại hồn nhiên không e ngại, hoàn toàn không suy nghĩ đến tính mạng chính mình hoặc lợi ích Lí gia.

“Vị Ương à, về sau làm việc, phụ thân chỉ mong con suy nghĩ đến di nương và đệ đệ.” Lí Tiêu Nhiên nhắc nhở.

Lí Vị Ương mỉm cười: “Phụ thân là Thừa tướng đương triều, đó là thiếp của người, con trai của người, lại muốn con một nữ nhi suy nghĩ lo lắng, không ngại thừa thãi sao?”

Lí Tiêu Nhiên sửng sốt, cười khổ, Lí Vị Ương dứt khoát vung gánh nặng sang cho ông, luận tình nói lý, Lí Mẫn Chi là con trai duy nhất bên người ông, ông liều mạng cũng không để cho Mẫn Chi gặp chuyện không may. Lần trước sau chuyện trúng độc, ông bí mật phái gấp đôi gấp ba người canh giữ chỗ Thất di nương, thậm chí ngay cả người trong viện cũng đổi một lượt, còn tiêu số tiền lớn mời lão ma ma thạo việc, nhưng vì tránh Lí Vị Ương làm việc càng điên cuồng, cho con bé thêm chút gánh nặng nên ông luôn lén giấu chuyện này. Hiện tại xem ra đều bị con bé nhìn thấy. Nữ nhi này làm ông không biết phải làm gì cho đúng! Giết không thể, để không xong, quên đi, cứ từ từ rồi xét! Lí Tiêu Nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám. Than nhẹ một tiếng, nói với người phía sau: “Chúng ta trở về thôi.”

Lí Vị Ương thấy Lí Tiêu Nhiên cũng lên xe ngựa, cười cười, trên mặt mang theo một tia trào phúng: “Luôn lo trước lo sau, rõ ràng muốn dùng ta như đầy tớ giờ còn giả vờ giả vịt.”

Lí Mẫn Đức trầm mặc cười: “Ông ta chỉ coi trọng quan chức với quyền thế của mình, cần gì phải để ý?”

Lí Vị Ương vừa bước lên một xe ngựa khác, vừa nói: “Đúng rồi, đệ có làm theo lời ta nói không?”

Lí Mẫn Đức cũng ngồi vào xe ngựa: “Đã thả người ở cửa sau Tưởng gia.”

Lí Vị Ương gật đầu, Bạch Chỉ bên cạnh lại khẽ nói: “Tiểu thư, nô tỳ vẫn không rõ —— “

Lí Vị Ương nhìn nàng nhíu mày: “Không rõ chuyện gì?”

Bạch Chỉ nhỏ giọng: “Nô tỳ vẫn không rõ, rốt cuộc phu nhân Quốc công là ai giết chết?”

Lí Vị Ương bật cười: “Không phải ngươi thấy hết rồi sao? Là Lí Trường Nhạc thiết kế độc giết phu nhân Quốc công.”

Bạch Chỉ lắc đầu: “Mà nô tỳ cảm thấy, phu nhân Quốc công rõ ràng đã biết chuyện này, bà ấy càng giống người đứng phía sau hãm hại tiểu thư.”

Lí Vị Ương dùng ánh mắt khích lệ hiếm hoi nhìn Bạch Chỉ: “Đúng là như thế, ban đầu bà ấy muốn hãm hại ta, chỉ có điều không ngờ ngoại tôn nữ có ý tưởng giống mình, hơn nữa còn xuống tay trước.”

Bạch Chỉ càng mơ hồ, bất giác nhìn thoáng qua Triệu Nguyệt, thấy sắc mặt nàng ấy cũng có vẻ chẳng hiểu gì cả.

Lí Vị Ương hiếm khi tâm tình tốt, giải thích cho nàng: “Ngươi xem đi.” Nói xong cởi túi hương bên hông xuống đưa cho Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ nhận lấy, rất nhanh thấy bên trong có một hộp nhỏ, nàng mở ra, nhất thời sửng sốt, là cỏ hương tầm thường.

“Lúc trước Tưởng Thiên còn ở tại Lí phủ, ta thường xuyên mơ ác mộng không thể ngủ ngon, Tưởng Thiên đưa cho ta thứ này, hắn nói là đan dược dùng để định thần, bên trong có thành phần Chu Sa. Về sau ta nghi ngờ Tưởng Thiên, lập tức thay đổi đồ trong hộp, nhưng ta giữ lại hộp thuốc này, để mọi người cho rằng ta luôn mang theo thuốc an thần, chỉ tiếc lúc điều tra bọn họ không tìm ra cái gì.”

Lí Vị Ương chậm rãi nói, “Phu nhân Quốc công hẳn đã biết trên người ta có thứ này, hơn nữa sắp đặt cạm bẫy chờ ta tiến vào, đáng tiếc bà ta không ngờ, ngoại tôn nữ ngu xuẩn của mình hành động trước một bước, lệnh cho Hàm Hương giấu châm độc đựng thạch tín trong váy ta thay, nhưng ta kiếm cớ thay quần áo đuổi Hàm Hương ra ngoài, sau đó cẩn thận kiểm tra, tìm được thứ kia giao cho Triệu Nguyệt. Lí Trường Nhạc nghe nói bên trong mứt táo có độc, lại phát hiện không điều tra được gì trên người ta, lập tức thay đổi sách lược, vu hãm ta hạ độc trong mứt táo, nàng ta không biết kế hoạch của phu nhân Quốc công, tất nhiên sẽ để lại nhược điểm. Nếu khám nghiệm tử thi, khẳng định phát hiện độc dược trong cơ thể phu nhân Quốc công khác với mứt táo—— cho nên nàng ta mới cực lực phản đối!”

Bạch Chỉ gật đầu: “Nếu phu nhân Quốc công nói trước với nàng ta —— “

Lí Mẫn Đức cười nhẹ: “Có lẽ chúng ta phải suy đoán theo lẽ thường” tiếp theo trầm ngâm nói: “Chỉ dựa vào Chu Sa trong hộp thuốc cùng Chu Sa trong mứt táo không thể chứng minh Vị Ương hạ độc, muốn hãm hại Vị Ương, phu nhân Quốc công nhất định còn thiết kế hậu chiêu liên tiếp, chỉ tiếc chưa kịp dùng tới. Loại mưu kế kín đáo kết hợp hư thực cái đầu của Lí Trường Nhạc căn bản không thể cân nhắc ngẫm ra, không nói với nàng ta vẫn ổn thỏa nhất, cũng có thể biểu hiện ra phản ứng chân thực, đáng tiếc phu nhân Quốc công không ngờ, Lí Trường Nhạc lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy!”

“Nàng ta vốn là người như thế!” Triệu Nguyệt lơ đễnh hỏi: “Nhưng mà, Đại tiểu thư có đồng đảng không?”

“Đương nhiên không phải một mình nàng ta làm.” Lí Vị Ương nói: “Còn Tưởng Nguyệt Lan, có lẽ cả Tưởng Đại phu nhân, đều tham dự chuyện này. Tưởng Nguyệt Lan hiển nhiên tham gia kế hoạch của Lí Trường Nhạc, Tưởng Đại phu nhân hẳn biết rõ kế hoạch Tưởng lão phu nhân, hơn nữa bà ta là người kiên định quán triệt, chỉ tiếc, Lí Trường Nhạc cứ lao ra, Tưởng Đại phu nhân ngược lại không dễ tiến hành, hiện tại ta thật muốn biết, ngoại trừ độc trong mứt táo phu nhân Quốc công còn sắp đặt gì nữa, đáng tiếc đã chết mất rồi, người hiểu chuyện chỉ còn lại Tưởng Đại phu nhân, bà ta sẽ không nói cho ta biết.” Trên mặt nàng lộ ra biểu cảm tiếc nuối.

“Mà nếu không có lời bắt kẻ chủ mưu của Đại tiểu thư, chúng ta còn bắt được hung phạm sao?” Bạch Chỉ hỏi.

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tới giờ ta vẫn không nghĩ tới chuyện muốn bắt hung phạm, ta chỉ không kiên nhẫn nhìn Lí Trường Nhạc. Nàng ta đã tự tìm đường chết ta đương nhiên sẽ trải một con đường lộng lẫy nhất khó quên nhất cho nàng ta.” Đương nhiên, mục đích thật sự của nàng còn ở Tưởng gia, di chứng chuyện này không thể đo lường, đương nhiên Tưởng gia vẫn chưa ý thức được.

Lí Vị Ương vừa nói vừa nhấc rèm xe nhìn ra phía ngoài, nắng ấm dừng trên tay nàng, Lí Mẫn Đức bất giác chú ý tới, tay nàng rất đẹp, làn da trắng sáng, ngón tay hơi cuộn lại, mang theo sự lười nhác khó nói rõ.

“Vốn có thể giết Tưởng Thiên.” Đột nhiên Lí Mẫn Đức nói.

Lí Vị Ương cười nhẹ: “Hắn không phải đã sợ quá mức sao? Huống chi nếu không có hắn chúng ta cũng không tìm ra đường ngầm.”

Lí Mẫn Đức chỉ nhìn tay mình, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Cách nói của nàng, rõ ràng —— muốn thả cho hắn một đường sống.”

Lí Vị Ương bật cười: “Xem ở điểm hắn không tính quá xấu xa đi.”

Lí Mẫn Đức tiếc nuối: “Còn Tưởng Húc? Nếu người chúng ta đã tiến vào Tưởng gia, nhân cơ hội giết ông ta —— “

Lí Vị Ương lắc đầu: “Không dễ như vậy, chúng ta dựa vào ưu thế đường ngầm mới có thể giết người một cách bất ngờ, nếu thật sự phát sinh đánh nhau, phía chịu thiệt vẫn là chúng ta. Đệ nghĩ quân công trên chiến trường của Tưởng gia đều là tò he sao?”

“Vậy, bước tiếp theo nàng định làm gì ——” Bạch Chỉ rót một ly trà cho Lí Mẫn Đức, cách một tầng sương trà, Lí Mẫn Đức nhẹ giọng nói.

Lí Vị Ương quay đầu nhìn hắn, đột nhiên cười, trong mắt có ý lạnh, giữa sự quyến rũ ẩn tàng vài phần sát khí: “Chờ xem đi.”

Tưởng phủ

Lúc Tưởng Hoa đi ngang qua thư phòng nghe thấy Tưởng Hải luôn trầm ổn lớn tiếng quát: “Đồ bại gia tử! Ngươi còn mặt mũi về đây hả!” Tiếng nói khá lớn, là cố ý nói cho người ngồi trong thư phòng nghe.

Tưởng Hoa liếc nhìn người đang quỳ trên mặt đất. Chạng vạng vừa mới mưa to, Tưởng Thiên mặc áo dài mỏng manh, quỳ trên nền đất ẩm, có vẻ đã lâu, nước trên đất đều thấm vào đầu gối. Tưởng Hoa bất giác thở dài một hơi: “Đại ca, sao thế này…”

Tưởng Hải không hé răng nhưng Nhị công tử Tưởng Dương bên cạnh lạnh lùng nói: “Tam đệ, phụ thân có lệnh để Ngũ đệ quỳ ở đây!”

Tưởng Hoa thở dài, hắn biết thân thể Tưởng Thiên không tốt, từ nhỏ đã có bệnh, quỳ giữa trời mưa như vậy đệ ấy làm sao chịu được. Đang thở dài lại nhìn thấy Nhị phu nhân vội vàng chạy tới, đứng đầu kia hành lang không dám mở miệng. Trong nhà này, đương gia quyết định mọi chuyện là Tưởng Húc, hơn nữa lần này Tưởng Thiên đúng là phạm phải sai lầm quá lớn, bà không dám cầu xin cho con trai yêu, đành trơ mắt nhìn.

Hiển nhiên Tưởng Dương cũng cảm thấy không đành lòng: “Ta đi cầu xin phụ thân.”

Tưởng Hoa ngẩng đầu lên, khẽ lắc ngón tay: “Vạn lần không được.”

Tưởng Dương trầm giọng: “Nhưng chung quy không thể để đệ ấy cứ quỳ như vậy đến hửng đông.”

Tưởng Hoa nói: “Lần này phụ thân tức giận không nhẹ, huynh càng khuyên bảo người càng tức giận, ngược lại, huynh coi như không thấy, tự người sẽ nhân nhượng bỏ qua.” Tưởng Thiên là con trai độc nhất của Nhị thúc, Tưởng Húc tất nhiên sẽ không làm quá mức, nhưng nếu hiện tại đi khuyên bảo, tương đương với lửa cháy đổ thêm dầu. Mấy người bọn họ nói xong đều lẳng lặng chờ đợi, quả nhiên, nửa canh giờ sau cửa thư phòng mở ra: “Còn không mau cút vào!”

Tưởng Hoa lập tức nói: “Ngũ đệ, mau đứng lên đi!”

Tưởng Thiên từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, đây cũng là nguyên nhân hắn không thích đao kiếm mà thích y dược, hơn nữa trời sinh kỵ lạnh, mùa hè phải mặc hai lớp áo quần, hiện tại quỳ giữa mưa lâu như vậy suýt nữa đứng không nổi, Tưởng Dương đỡ một tay hắn mới thẳng được người, nơm nớp lo sợ đi theo ba vị huynh trưởng vào cửa, Tưởng Nhị phu nhân đứng đằng xa vô cùng lo lắng.

Trong thư phòng, Tưởng Húc sắc mặt âm trầm: “Hiện tại nói cho rõ ràng, sao ngươi có thể tiết lộ mật đạo cho người ngoài biết, ngươi thật sự muốn phản bội Tưởng gia?!”

Tưởng Thiên yên tĩnh hồi lâu, bỗng dưng gào khóc: “Đại bá phụ, con sợ hãi, con thật sự bị nha đầu kia dọa sợ, nàng ta căn bản không phải là người, nửa phần thương tiếc cũng không có! Con không nói, nàng để hạ nhân ngày đêm không cho con ngủ, còn nghĩ đủ loại biện pháp tra tấn con —— “

“Đồ vô dụng!” Tưởng Húc giận dữ, thẳng tay ném chặn giấy bằng ngọc, “Chút chuyện nhỏ đấy đã không chịu nổi, ngươi có tư cách gì nói ngươi họ Tưởng!”

Tuy Tưởng Thiên càn quấy nhưng tuyệt đối không phải người không biết nặng nhẹ, tiết lộ mật đạo với người ngoài, hơn nữa người ngoài này còn là kẻ địch của bọn họ, tương đương phản bội gia tộc! Tưởng Hoa nhíu mày: “Trước kia đệ không phải người nhát gan thế này.”

Tưởng Thiên khóc nước mắt nước mũi lẫn lộn: “Nữ tử khủng bố đó, nàng ta… nàng ta sai người dùng dao nhỏ, rạch bốn vết dài trên đỉnh đầu dược đồng, đổ thủy ngân vào, xong cứ thế từng khối thịt luộc rõ rành rành rớt ra—— thật sự đáng sợ!”

Tất cả mọi người trong phòng không rét mà run, thủy ngân nặng hơn máu rất nhiều, vừa vào đã chia lìa da thịt, chịu sự đau đớn khôn cùng, thân thể mạnh mẽ kháng cự, thịt từ vết dao chui ra, loại biện pháp này chưa từng nghe qua, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đúng là cực kỳ đáng sợ, Tưởng Hoa bật thốt: “Đệ tận mắt nhìn thấy?!”

Tưởng Thiên sửng sốt, lập tức lúng túng nói: “Đệ… Đệ thấy bọn họ lôi dược đồng xuống, sau đó nói muốn đúc bằng thủy ngân, không lâu sau chợt nghe mấy tiếng kêu thảm thiết, về sau quay lại cho đệ xem từng khối thịt trắng nhợt, đệ rất sợ hãi không dám nhìn rõ ràng…”

Tưởng Hoa cười lạnh một tiếng: “Chỉ là thủ thuật che mắt thôi, nếu thật sự giết người như vậy sao không làm ngay trước mắt đệ? Không phải càng có sức ảnh hưởng sao? Rõ ràng đe dọa thôi! Đệ đúng là nhát gan!”

Đe dọa? Cho dù đe dọa, cũng là sự đe dọa tàn khốc nhất trên thế giới, Tưởng Thiên không nhịn được rùng mình, lại thấy Tưởng Hoa vẫn mang dáng vẻ đạm mạc như gió thổi mây trôi, chỉ có điều điểm hồng chí giữa hai hàng mày càng thêm đỏ tươi diễm lệ. Hắn cố gắng cười nhạt: “Đệ… Đệ vốn là người nhát gan, mà dù sao mọi người đã sớm an bày vô số ám vệ, cho dù bọn họ đi mật đạo tiến vào chắc chắn không thể gây tổn thất lớn, cần gì phải để đệ mất mạng! Nếu không khẳng định bọn họ không giết được mọi người, cho dù thiên lôi đánh xuống đệ cũng tuyệt đối không lộ một chữ.”

Tưởng Dương lắc đầu: “Cảnh tượng mười phần đáng sợ này, không thể trách Ngũ đệ, đệ ấy thật sự quá sợ hãi, bằng không sẽ không nói ra toàn bộ, âu cũng là điều thường tình.”

Tưởng Hoa thở dài một hơi, buông mi mắt xuống: “Đúng là ngu ngốc, ngay từ đầu Lí Vị Ương đã không có ý định giết đệ.”

Tưởng Thiên vội vàng nói: “Không phải, bọn họ không chút hạ thủ lưu tình nào! Huynh xem, sau lưng đệ bị roi mây đánh cho xanh tím kìa!”

Tưởng Hoa nhìn hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Lí Vị Ương là người có thù tất báo, chẳng những sẽ báo mà còn trả lại gấp trăm ngàn lần, người như thế cũng có một đặc điểm, đối với người có ân tuyệt đối không quên. Đệ cứu đệ đệ nàng ta, chỉ cần nhìn vào điểm này nàng ta chắc chắn không giết đệ! Nếu lúc đó đệ gắng chịu, mặc kệ bọn họ dụ dỗ thế nào cũng không nói thì cuối cùng vẫn bình an vô sự, vậy mà đệ ngu xuẩn chưa đánh đã khai!”

Sắc mặt Tưởng Húc khó coi, trừng mắt với Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên giật mình nhìn Tưởng Hoa: “Làm sao huynh biết, vạn nhất —— “

Tưởng Hoa cười lạnh một tiếng: “Không có vạn nhất! Ở điểm này ta có thể khẳng định! Buồn cười, mọi người đấu lâu như vậy mà không nhìn thấu tính cách nàng ta! Ngay cả tính cách không hiểu, khó trách mọi người lại thất bại!”

Tưởng Thiên sửng sốt: “Không phải huynh lần này cũng thất bại sao?”

Tưởng Hoa hơi nghẹn lời, sau đó cười cười: “Muốn trừ khử nàng ta còn rất nhiều biện pháp, đệ chậm rãi chờ xem đi.”

___________________________________

Lúc Lí Vị Ương quay về phủ đã là gần chạng vạng, thay xiêm y xong thì nha đầu lại gần thông báo Thất Hoàng tử Thác Bạt Ngọc đã chờ ở đại sảnh hồi lâu.

Lí Vị Ương thuận tiện nói: “Mời Thất Hoàng tử đến phòng khách chờ một chút đi.”

Thác Bạt Ngọc chờ tầm nửa ly trà nhỏ Lí Vị Ương mới đi đến đại viện, vào phòng khách cười nói: “Để điện hạ chờ lâu rồi.”

Thác Bạt Ngọc một thân hoa phục, dưới ánh nến càng thêm phong thần tuấn mỹ: “Vị Ương, ta đã vào cung, tự mình bẩm báo mọi chuyện với phụ hoàng, người cực kỳ tức giận với cái chết của phu nhân Quốc công, đồng thời cũng kinh ngạc việc Tưởng gia bao che hung thủ vu hãm cho nàng, hơn nữa còn nói nếu quả thật có chứng cứ, nhất định sẽ nghiêm trị Tưởng gia.”

Lí Vị Ương nở nụ cười như có như không: “Cho dù có tìm được chứng cứ hay không, hiện tại bệ hạ sẽ không trừng phạt Tưởng gia.”

Thác Bạt Ngọc hơi sửng sốt: “Xảy ra chuyện bại hoại danh dự như vậy, chẳng lẽ phụ hoàng còn muốn giữ bọn họ lại?”

“Điện hạ,” Lí Vị Ương ngồi xuống, mi mắt rủ xuống, hàng mi dày nhẹ chớp, lúc sau mới nói: “Điện hạ cần phải hiểu một điều, chỉ cần Tưởng Quốc công còn sống, hơn nữa gừng càng già càng cay bảo vệ biên giới cho bệ hạ thì bệ hạ sẽ không dễ dàng động tới Tưởng gia.”

Trên mặt Thác Bạt Ngọc lộ ra vẻ thất vọng: “Nói như vậy, chúng ta vẫn không thể lật đổ bọn họ?”

Lí Vị Ương cười nhẹ: “Cũng không hẳn, điện hạ đã nhìn chặt cây bao giờ chưa, nếu chặt đại thụ lúc vững chãi cành lá xum xuê sẽ lãng phí không biết bao nhiêu sức lực, nhưng nếu bên trong bị mối mọt đục rỗng, thì tình huống sẽ khác hoàn toàn. Muốn loại trừ Tưởng gia, không phải việc ngày một ngày hai, ta không lo lắng, điện hạ cần gì phải sốt ruột?”

Thác Bạt Ngọc gật đầu: “Nàng nói rất đúng.” Thiếu niên trong trẻo lạnh lùng lúc mới quen giờ Lí Vị Ương nói gì nghe nấy, Bạch Chỉ cùng Triệu Nguyệt trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Lí Vị Ương cúi đầu uống trà, có một số việc, hắn không nói nàng cũng biết, ví như chuyện lần này hắn nỗ lực rất nhiều ở phía sau, nhưng đã là đồng minh, lời cảm tạ trở thành không cần thiết.

Thác Bạt Ngọc nhìn Lí Vị Ương, biết nàng bình an vô sự, hắn cũng nên cáo từ, nhưng có một chuyện quan trọng, hắn chậm rãi nói: “Ta phải rời khỏi Kinh đô một thời gian.”

Lí Vị Ương nâng mắt, Thác Bạt Ngọc nói tiếp: “Phụ hoàng lệnh cho ta đi tuần tra Nam Cương.”

Lí Vị Ương ngẩn người, Nam Cương? Đó là chỗ của Tưởng Quốc công, lão tướng quân kia bây giờ còn là trụ cột vững vàng ở Nam Cương, hiện tại Hoàng đế ra lệnh cho Thác Bạt Ngọc đến đó, rốt cuộc có ý gì? Nàng thoáng suy tư, cuối cùng khẽ cười: “Lần này đi Nam Cương, đường sá xa xôi, thế sự ngang trái, điện hạ một đường nhất định phải cẩn thận.”

Thác Bạt Ngọc chỉ cảm thấy trong lòng nóng lên, tưởng rằng nàng quan tâm đến mình, nhưng lát sau nghĩ thông suốt lập tức chấn động: “Ý nàng là, phụ hoàng nghi ngờ ta?”

Lí Vị Ương thản nhiên đáp: “Không, ta không nói bệ hạ, mấy năm nay điện hạ đứng trong bóng tối trừ bỏ không ít thủ hạ của Thái tử và Thác Bạt Chân, theo ta thấy, bệ hạ càng lúc càng bất mãn với Thái tử, thậm chí, người đã có ý định lập người khác, có điều bệ hạ vẫn đang do dự, chỉ cần một ngày Hoàng hậu còn sống người sẽ không dễ dàng phế đi Thái tử. Lần này bệ hạ cho điện hạ một cơ hội, những Hoàng tử khác nhìn vào nhất định càng thêm ghen ghét, đến lúc đó, nếu trên đường đi điện hạ đột nhiên bệnh nặng hoặc chết bất đắc kỳ tử, điện hạ nói xem ai sẽ là người vui mừng nhất?”

Thác Bạt Ngọc nghiêm túc nhìn nàng, thấy Lí Vị Ương cong khóe môi, ý cười khắc sâu trên khuôn mặt khóe mắt, trong khoảnh khắc chỉ cảm thấy như có cơn gió ấm áp mơ hồ thổi tới, ngay cả tinh thần cũng có chút hoảng hốt: “Nàng nói Thác Bạt Chân?”

Lí Vị Ương ý cười điềm đạm: “Chỉ sợ không riêng Thác Bạt Chân, ta đoán, Tưởng gia đã kết minh với hắn.”

Thác Bạt Ngọc kinh hãi, Lí Vị Ương lại nói thêm: “Điện hạ sao phải kinh hoàng, đây không phải chuyện dễ hiểu sao? Một ngày nào đó Tưởng gia sẽ đầu quân cho Thác Bạt Chân, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Thế gia lừng lẫy như bọn họ căn bản không cần dựa vào bất cứ ai, nhưng đả kích liên tiếp gần đây bức bọn họ không thể không quyết định, Thái tử tầm thường, Ngũ điện hạ ngu xuẩn, chỉ còn lại điện hạ và Thác Bạt Chân, bọn họ tình nguyện nâng đỡ một Hoàng tử không quyền không thế, nhà mẹ đẻ không có bối cảnh, như vậy mới có thể khôi phục uy danh Tưởng gia, ngược lại, nếu bọn họ đứng phía điện hạ, lợi ích có được nhất định không thể so với phủ La Quốc công.”

Thác Bạt Ngọc khẽ trầm mặt: “Nàng nói rất đúng.”

Vẻ mặt của Lí Vị Ương lại rất thản nhiên: “Từ đó mọi chuyện trở nên rõ ràng. Tưởng gia đã quy phục Thác Bạt Chân, bọn họ tất nhiên sẽ giúp hắn loại trừ đối thủ cạnh tranh. Nếu điện hạ đi Nam Cương bị người khác dâng sớ tố cáo kết giao với đại thần biên cương, ý đồ tạo phản, điện hạ nghĩ sẽ có kết quả gì?”

Thác Bạt Ngọc nhíu mày thật chặt, trong khoảng thời gian này hắn cũng mơ hồ nghi ngờ, nhưng mà Tưởng gia luôn luôn giữ kẽ không nổi bật, trên triều đình chưa từng biểu hiện ủng hộ Thác Bạt Chân… Mọi thứ làm người ta cảm thấy thật thật giả giả, hư hư thực thực, hoàn toàn không thể hiểu rõ ràng, cũng không nói được nguyên do.

Thấy hắn do dự, Lí Vị Ương cười như có như không, giọng nói trong trẻo: “Lần này đi Nam Cương nguy hiểm trùng trùng đúng là không sai, nhưng nếu xử lý thích đáng lại là một vụ mua bán cực kỳ có lời.”

Thác Bạt Ngọc nhíu mày: “Câu này có ý gì?”

Lí Vị Ương cười đưa bàn tay như ngọc mài lên cao, hơi dừng một lát, lập tức quyết đoán chém xuống: “Điện hạ, bốn chữ này tặng cho người, vĩnh trừ hậu hoạn!”

Thác Bạt Ngọc chấn động không thôi, mà sắc mặt không hề thay đổi: “Không biết nàng nói vĩnh trừ hậu hoạn là có ý gì?”

Lí Vị Ương mỉm cười, vẫy tay với hắn, hắn khó hiểu bước lại gần, Lí Vị Ương mở lòng bàn tay hắn ra. Giữa cảm xúc tê dại khi da thịt chạm nhau ở đầu ngón tay, hắn nhận ra rõ ràng mấy chữ Lí Vị Ương nhẹ nhàng viết, Thác Bạt Ngọc lắp bắp kinh hãi, cả khuôn mặt trắng bệch. Hắn do dự nửa ngày, cuối cùng gật đầu với Lí Vị Ương.

_________________________________

Ba ngày sau, tin tức Lí Trường Nhạc bị phán quyết lăng trì truyền đến, Lí lão phu nhân không đành lòng: “Đúng là oan nghiệt từ kiếp trước.”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Nàng ta đã không phải là người Lí gia, lão phu nhân sao phải thương tâm?”

Lí lão phu nhân thở dài một hơi: “Ta không muốn con bé nhận cực hình như thế trước mặt mọi người, con thay ta đến thăm nó đi.”

Lí Vị Ương cười như có như không: “Ý người là —— “

Lí lão phu nhân liếc mắt nhìn nàng: “Con nghĩ ta có ý gì thì chính là ý đấy.”

Lí Vị Ương buông mắt xuống: “Vị Ương đã hiểu.”

Buổi chiều hôm đó, Lí Vị Ương phân phó Bạch Chỉ chuẩn bị hộp đồ ăn, Bạch Chỉ hiếu kỳ: “Tiểu thư định đi đâu?”

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua hộp đồ ăn kia, chậm rãi nói: “Đến ngục Kinh Triệu.” Ngục Kinh Triệu giống những lao tù thông thường, chỉ có điều lớn hơn một chút, Lí Trường Nhạc là trọng phạm, Lí Vị Ương vốn rất khó được gặp, nhưng Lí Trường Nhạc bị giam giữ không phải Hoàng đế tự mình hạ chỉ, hơn nữa nàng là chị vợ tương lai của Kinh Triệu Doãn, cho nên chỉ cần nói đôi lời với Diêu Trường Thanh là được đi vào.

Chỗ trọng phạm sâu nhất trong nhà tù, Lí Trường Nhạc bị giam giữ độc lập. Lí Trường Nhạc hiện tại hoàn toàn không mỹ cảm như trước, mà ngược lại y hệt nữ quỷ, tóc tai bù xù, bởi vì không có thuốc quý nên mức độ thối rữa tăng lên, quả thật làm người khác không muốn liếc nhìn một lần, mà nàng ta lại còn cho rằng mình vẫn là mỹ nhân, lộ vẻ mặt cao cao tại thượng.

Ngục tốt đi qua phòng tù của nàng ta, ngửi thấy mùi rất nồng.

Trong ngục giam luôn có nhiều mùi khó ngửi, nhưng không mùi nào át được mùi hương đáng sợ này, tanh thối không phải bình thường, mà cực kỳ kinh khủng không biết phát ra từ chỗ nào.

Nhìn thấy Lí Vị Ương bước vào, ngục tốt lộ ra vẻ buồn nôn nói: “Tiểu thư đừng tới gần, con mụ điên này thối chết đi được!”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Không sao.” Nàng lẳng lặng đứng trước cửa nhìn người bị giam giữ bên trong,

Vừa thấy Lí Vị Ương xuất hiện, Lí Trường Nhạc đã bổ nhào đến song sắt, dồn sức vung tay ra bên ngoài, tựa như muốn bắt nàng vào cấu xé: “Tiện nhân! Tiện nhân!” Nàng ta khàn giọng gào thét, vươn cánh tay hư thối.

“Đã dùng hình?” Lí Vị Ương hỏi.

Ngục tốt vội trả lời: “Loại trọng phạm này không có mệnh lệnh của đại nhân, nô tài không dám xằng bậy, miệng vết thương đều do nàng ta tự cào ra, đúng là ghê tởm muốn chết!”

Lí Trường Nhạc lạnh lùng nói: “Lí Vị Ương, ngươi sẽ không được chết tử tế!”

Lí Vị Ương cười nhẹ: “Là các ngươi trêu chọc trước, ta chỉ phản kích lại thôi, chẳng lẽ cứ nghển cổ cho các ngươi chém mới được chết tử tế sao?”

Lí Trường Nhạc ý hận tuôn trào: “Cậu và các ca ca nhất định sẽ cứu ta ra ngoài!”

“Cứu ngươi ra ngoài?” Trên khuôn mặt trắng thuần của Lí Vị Ương không có biểu cảm gì đặc biệt, tròng mắt tối như mực mang theo một tia cười nhạo.

“Ngươi có ý gì?” Lí Trường Nhạc cảnh giác trừng mắt.

Lí Vị Ương cười một tiếng.

“Rốt cuộc ngươi cười cái gì?” Lí Trường Nhạc nổi cáu.

“Ta cười —— ngươi quả nhiên là nữ nhân ngu xuẩn. Hơn nữa, không thể không nói, là người ngu xuẩn nhất cuộc đời ta từng gặp.”

“Ngươi nói cái gì?” Lí Trường Nhạc liều mạng vươn tay túm lấy Lí Vị Ương, tiếc rằng đều là vô ích.

“Tưởng Nam còn đang bị giam trong nhà lao, người Tưởng gia sẽ đến cứu ngươi sao?”

Lí Trường Nhạc nghe đến đó, sâu trong trái tim nứt ra một khe hở, máu tươi bắt đầu chảy ròng ròng xuống. Mà nàng quả thật đã tức giận đến phát điên: “Vậy ngươi tới làm gì! Cười nhạo ta sao?!”

Bạch Chỉ đưa ngục tốt một thỏi bạc, hắn vội vàng lui đi, để lại không gian cho bọn họ. Lí Vị Ương mỉm cười: “Đưa hộp đồ ăn cho nàng ta đi.”

“Ngươi muốn độc chết ta?” Lí Trường Nhạc mở miệng, từng chữ như đắm mình trong máu tươi, tràn ngập ý hận.

Lí Vị Ương đứng tại chỗ không cử động, trầm mặc một lúc lâu, chậm rãi cười lạnh: “Giết ngươi? Người muốn ngươi chết không phải ta, mà là tổ mẫu thân sinh ra ngươi, ngoại tổ mẫu ngươi tự tay giết, hiện tại tổ mẫu cũng muốn ngươi chết, nhìn xem, có phải rất thú vị không?” Khuôn mặt Lí Vị Ương, một khi thâm trầm thì có vẻ lạnh lùng tàn khốc nói không nên lời.

Thân thể Lí Trường Nhạc run run, nàng đột nhiên thấy sợ hãi, ý hận cùng căm hận ban đầu biến mất không thấy: “Vị Ương, Vị Ương! Muội tha cho tỷ đi, tỷ van cầu muội buông tha tỷ có được không! Tỷ nhận thua rồi, không dám động đến muội nữa, muội đi xin bọn họ buông tha tỷ được không! Tỷ không muốn chết, tỷ thật sự không muốn chết đâu! Vị Ương, tỷ là tỷ tỷ ruột thịt của muội, nể tình chúng ta chảy cùng một dòng máu, thả tỷ đi! Thả tỷ đi!” Tiếng nói của nàng ta càng lúc càng thê thảm, từng câu đều là cầu xin.

“Tỷ tỷ ruột thịt…” Lí Vị Ương thở dài, “Mỗi lần nghe ngươi gọi thân mật như vậy ta thấy thật ghê tởm! Ta ghê tởm ngươi lâu lắm rồi, Lí Trường Nhạc.”

Lí Trường Nhạc kinh hoảng nhìn nàng, đột nhiên ý thức được một chuyện: “Ngươi trở về là để báo thù chúng ta? Ngươi trả thù vì chúng ta đã bỏ ngươi ở thôn quê —— “

Nghĩ như vậy, rất nhiều sự kiện mông lung nháy mắt trở nên rõ ràng, sắp xếp trật tự ngay ngắn, Lí Trường Nhạc đột nhiên kinh hoàng.

Đáng sợ, thật sự đáng sợ! Lí Trường Nhạc phát run vì thù hận cùng phẫn nộ.

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tuy từ lúc ta trở về đã không muốn các ngươi sống thoải mái, nhưng lưu lạc đến mức này đều là các ngươi tự tìm. Còn nhớ trận hỏa hoạn ở phòng trai giới trên núi không? Còn nhớ Tử Yên phản bội ta? Còn nhớ Tứ đệ ta trúng độc như thế nào sao? Từng chuyện từng chuyện, có cái nào không phải các ngươi tự tìm đến cửa?! Hiện tại ngươi có tư cách gì trách ta?!” Mọi chuyện kiếp trước trong ký ức nàng đã sớm mơ hồ, lúc đó nàng thật sự cho rằng một khi trở lại Lí gia tỷ muội có thể sống chung hòa thuận, thật sự cho rằng từ nay về sau sẽ mỗi ngày rộng mở hạnh phúc… Quá ngây thơ. Không sai, từ lúc nàng trọng sinh trở lại Lí gia đã thành tâm đối nghịch với đôi mẹ con này… Nhưng nếu kiếp này Đại phu nhân không buộc nàng đi cùng một con đường với kiếp trước, không động thủ giết nàng, có lẽ nàng sẽ để cho bọn họ một đường sống.

Lí Vị Ương nhìn nàng ta, cười cười, “Hiện tại, ta chỉ hoàn trả đủ số lượng những việc các ngươi làm mà thôi.”

Lí Trường Nhạc không thể ngụy trang tiếp, thét to: “Ngươi đồ tiện nhân! Ngươi chỉ là đồ thứ xuất, dựa vào cái gì ngồi cùng ta ăn cùng ta? Ngươi sớm đáng chết, từ khi sinh ra đã nên chết! Chúng ta đối xử với ngươi như vậy hoàn toàn vì ngươi đáng chết!”

Lí Vị Ương yên lặng nhìn nàng ta, sau đó lắc đầu: “Xem ra ngươi vẫn chưa biết rốt cuộc mình sai ở chỗ nào.. Ồ không, phải nói là ngươi vĩnh viễn vô tội như vậy, vĩnh viễn cao quý như vậy, cho tới giờ chỉ có người khác có lỗi, không có chuyện ngươi xin lỗi người khác… Ngươi đã khăng khăng một mực vậy để ngươi bị thiên đao vạn quả đi! Hộp đồ ăn này, miễn thì hơn!”

Nói xong, nàng vung tay lên, lật đổ toàn bộ đồ ăn.

Lí Trường Nhạc giật mình nhìn đống đồ ăn, Lí Vị Ương cứ như vậy đứng trên cao nhìn xuống nàng, vẻ mặt thản nhiên, không có gì đả kích người khác hơn sự hèn mọn, trào phúng, nàng lạnh lùng nói: “Ta muốn xem xem, có thể cắt đủ ba trăm sáu mươi miếng thịt trên người ngươi không, nói vậy, cảnh tượng nhất định rất thú vị.”

Lăng trì chính là thiên đao vạn quả, chủ yếu nhằm vào người phạm trọng tội như mưu phản, làm trái nhân luân, tuy rằng thân phận Lí Trường Nhạc còn là nghi vấn, nhưng tội danh mưu sát phu nhân Quốc công đã chắc như đinh đóng cột, cuối cùng Diêu Trường Thanh phán quyết theo tội mưu sát người thân, cho nên cân nhắc hình phạt rất nặng.

“Ngươi im mồm!” Lí Trường Nhạc hét lên một tiếng lại xông đến, mà không đợi nàng ta làm gì, ngục tối vội vàng đi tới vung roi xuyên qua song sắt, quất thẳng tới hai má nàng ta. Lí Trường Nhạc nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, hung tợn nói: “Lí Vị Ương, ta thành quỷ sẽ về tìm ngươi!”

“Còn không im miệng đánh chết ngươi!” Đòn roi hạ xuống như mưa, Lí Trường Nhạc lại cứng rắn không hề kêu đau, chỉ gào thét mắng chửi Lí Vị Ương liên miên không ngừng, Lí Vị Ương không thèm liếc mắt nhìn nàng ta lần nào nữa, xoay người nói: “Bạch Chỉ, đi thôi.”

Bạch Chỉ bị cảnh tượng kỳ dị này làm hoảng sợ, lập tức vội vàng theo sau tiểu thư rời đi.

Sau lưng, Lí Trường Nhạc còn đang tức giận mắng: “Lí Vị Ương! Ngươi quay lại! Ngươi quay lại cho ta!”

Rời khỏi ngục Kinh Triệu, bên ngoài là ánh mặt trời sáng lạn, Lí Vị Ương hít một hơi thật sâu, xoay người lên xe ngựa. Sau khi xe ngựa Lí gia đi mất, một bóng người cạnh đó bước ra, nhìn chằm chằm xe ngựa của nàng, nở nụ cười lạnh.

Lí Vị Ương, ngươi nhất định rất đắc ý, nhưng ngươi đắc ý như vậy không kéo dài được mấy ngày đâu…

—— Lời tác giả ——

Lí Trường Nhạc chết chắc rồi, từ nay về sau sẽ không xuất hiện lần nữa, càng không hoàn hồn, mọi người khỏi cần nhớ nhung nàng ta ==

Biên tập: Có thấy quần chúng bên dưới xúc động muốn ngươi tăng chương không?

Tiểu Tần: Lấy tốc độ rùa bò một giờ được hai ngàn chữ của ta, mỗi ngày có thể dự trữ tám trăm chữ đã là thần tích rồi… Nếu thật sự chờ không được… có thể đợi hoàn rồi hẵng đọc, cũng có thể đợi kết thúc rồi xem kết cục luôn.

Biên tập: Nếu ta là ngươi, ngày mai trực tiếp đại kết cục, hủy diệt toàn bộ cặn bã na cặn bã nữ nam chính nam phụ, đây mới là mục tiêu cuối cùng của truyện đấu O(∩_∩)O haha! (truyện đấu: cung đấu, trạch đấu, gia đấu, giang hồ đấu… nói chung)

Tiểu Tần: Ta có thể tự sát không? Nếu không thể thì ta không còn gì để nói.

Bình luận