Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 116: Trong bẫy có bẫy


Nhìn khuôn mặt âm lãnh của Tưởng Nam, Tưởng Thiên sợ run cả người, hắn thật sự không muốn bị kéo vào chuyện này, bởi vì nha đầu Lí Vị Ương kia luôn làm hắn có loại cảm giác sởn tóc gáy, giống như từng người sẽ gặp chuyện không may. Nhưng mà lập trường của hắn nhất định chỉ có thể đứng cùng Tưởng Nam, một bút không được viết ra hai chữ Tưởng, hắn không thể giúp đỡ người ngoài.

“Vậy đi, ngươi cứ làm theo lời ta nói.” Tưởng Nam ngoắc tay với hắn, nhỏ giọng: “Chuyện này ngươi không được nói cho ai biết.”

Tưởng Thiên nghe hắn nói xong, sắc mặt biến đổi: “Chuyện này — chỉ sợ sẽ làm hai nhà trở mặt triệt để?! Đại bá phụ vốn muốn biến chiến tranh thành tơ lụa, nếu làm loại chuyện này…”

Tưởng Nam cười lạnh lùng: “Ngươi khỏi cần giả ngu, ai nói cha ta muốn gió êm sóng lặng, chẳng qua ông ấy vâng theo lời tổ mẫu, mà tổ mẫu chỉ ước gì nàng ta chết không được tử tế, đây là ta làm theo tâm ý của tổ mẫu, nếu người có biết cũng không trách ta!”

Mà huynh là đại nam nhân, đi tính kế một tiểu cô nương, đúng là không vinh quang cho lắm, trong lòng Tưởng Thiên cảm thấy không đành lòng, hắn trời sinh khác với các nam tử Tưởng gia, bọn họ thích đao thương côn bổng, hắn lại thích đọc sách, vì thế hắn đã bị phụ thân đánh không biết bao nhiêu lần mà vẫn không chịu chạm vào binh pháp sách lược các đường huynh học, trong mắt hắn, những thứ đánh đánh giết giết không có sức quyến rũ bằng y thuật, chính vì thế hắn ở Tưởng gia chẳng khác nào kẻ ngoại tộc, người khác ngoài miệng không nói nhưng trong lòng đều cảm thấy hắn là loại ăn chơi trác táng bất tài, cho dù hắn dùng trăm phương nghìn kế bái Lư Công làm sư phụ, kết quả vẫn như trước, hiện giờ, hắn bị ép tham dự vào tranh đấu giữa Tưởng gia và Lí Vị Ương, thật sự là… “Tứ ca, Đại bá phụ đã nói, tâm tư nam nhân hẳn nên đặt trên triều đình, so đo với tiểu cô nương, cuối cùng thắng cũng chẳng để làm gì.”

Tưởng Nam nghe vậy, ánh mắt sắc như tuyết nhìn hắn nửa ngày, cho đến khi hắn cảm thấy sợ hãi mới đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Người ta đã nhục nhã đến tận cửa nhà rồi, ngươi còn ở đây lải nhải lẩm bẩm như đàn bà, luận thủ đoạn độc ác, ngay cả Lí Vị Ương ngươi cũng không bằng, nếu chuyện này ngươi không dám làm, về sau ta sẽ không bao giờ biện hộ giúp ngươi trước mặt Nhị bá phụ!” Nói xong, Tưởng Nam xoay người định đi, Tưởng Thiên vội vàng kéo hắn trở về: “Được! Ta giúp huynh là được!”

Trong lòng hắn thật sự bất an không ngừng, Lí Vị Ương không phải người dễ chọc, hắn vừa nhớ đến đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ kia thì lập tức cảm thấy ớn lạnh sống lưng. Khi phải đối mặt với nguy hiểm, hắn luôn có một loại trực giác trời sinh.

Lúc này, Lí Vị Ương đang cầm trống bỏi chơi đùa với đệ đệ mình, Mẫn Chi nằm trong nôi cười hì hì ôm lấy trống bỏi tỷ tỷ cho, nghiêng đầu, đôi mắt đen láy như sáng lên, chỉ chốc lát sau đã chơi chán trống bỏi, bé lắc lư đung đưa đi lại, vươn tay với Lí Vị Ương, cho dù là trẻ con tầm một tuổi cũng có thể phán đoán chuẩn xác thái độ của mọi người: là thật sự thích bé hay giả bộ thích, hoặc chán ghét bé, đây có lẽ là một loại bản năng của đứa nhỏ. Lí Vị Ương vươn ngón tay chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Mẫn Chi, bé lập tức cười khanh khách, coi bộ đang rất vui vẻ.

Đàm thị trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng, nhìn Lí Vị Ương dạy Mẫn Chi nói a a ô ô, kim chỉ trong tay chưa từng dừng lại lần nào.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên ba tiếng, Lí Vị Ương hơi nghiêng đầu, sau đó nói với Đàm thị: “Mẹ, con ra ngoài lát nữa trở về.” Nói xong giao Mẫn Chi cho Mặc Trúc, xoay người đi ra ngoài.

Đàm thị nhìn vẻ mặt con không đúng, trong lòng cảm thấy kỳ quái.

Trên hành lang, Triệu Nam đang chờ bên ngoài, thấy Lí Vị Ương đi ra, hắn thấp giọng nói: “Tiểu thư, nô tài đi theo Lư Công tới ngõ hẻm thì không thấy người đâu, nửa canh giờ sau một công tử trẻ tuổi đi ra, hắn không biết nô tài đã lặng lẽ làm ký hiệu trên người hắn, cho nên vẫn nhận ra hắn, theo chân hắn đến cửa sau Tưởng gia, nghe thấy những người xung quanh gọi hắn là Ngũ thiếu gia… Đáng tiếc Tưởng gia thủ vệ nghiêm ngặt, thấy trong viện còn có bảy tầng thủ vệ, nô tài không thể vào, không tìm được thêm nhiều chứng cứ.”

Lí Vị Ương nghiêm túc lắng nghe, rồi cười nói: “Vậy là đủ rồi.” Quả nhiên, Lư Công là người Tưởng gia, chỉ có điều, nàng không ngờ đối phương lại là Ngũ thiếu gia Tưởng gia, thần long thấy đầu không thấy đuôi Tưởng Nam.

Triệu Nguyệt bên cạnh hỏi: “Tiểu thư, năm ngày sau người vẫn muốn đi sao?”

Ý cười chậm rãi hiện lên bên khoé môi Lí Vị Ương, giống như một đoá tường vi đột nhiên nở rộ, trong bóng đêm toả ra ánh sáng diễm lệ: “Đi chứ, người ta đã đặc biệt thiết kế cạm bẫy cho ta, vì sao không đi! Vở diễn này, tất nhiên càng nhiều người càng thú vị! Triệu Nam, ngươi đi báo với Tam thiếu gia, nói tất cả cứ theo kế hoạch mà làm.”

Triệu Nam cúi đầu đáp: “Dạ!” rồi lập tức ẩn vào bóng đêm, rất nhanh đã biến mất không thấy dấu vết.

Ngày hôm sau, quả nhiên Lư Công đến bái biệt Lí Tiêu Nhiên, nói là có việc phải về phủ của mình, Lí Tiêu Nhiên tìm mọi cách giữ lại mà không được, cuối cùng hắn vẫn rời đi, Lí Vị Ương nghe chuyện này cũng chỉ mỉm cười, không quan tâm. Đến ngày thứ năm đã ước hẹn, Lí Vị Ương chỉ dẫn theo Triệu Nguyệt cùng Bạch Chỉ đi ra ngoài.

Một đường xe cộ đơn giản tiến đến chỗ ở của Lư Công, đồng tử đón bọn họ vào cửa, nói hiện tại Lư Công đã đến Dược đường, mời Lí Vị Ương đi qua đó, Lí Vị Ương cố ý giả bộ khó xử: “Chuyện này… chỉ sợ không hay lắm.”

Đồng tử cười: “Tiểu thư sợ gì chứ, lão gia nhà ta là đại phu, không phải ác nhân, chỉ đổi chỗ gặp sang Dược đường, chỗ đó càng nhiều người, ai dám làm gì tiểu thư?”

Lí Vị Ương chỉ cười nói: “Nếu lão gia nhà ngươi không rảnh, ngày mai ta lại đến là được.”

Đồng tử tiến thêm một bước, cười đáp: “Tiểu thư, xe ngựa khác đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Lí Vị Ương nhướng mày: “Xe ngựa? Lí gia ta chẳng lẽ không có xe ngựa sao?”

Đồng tử cười nói: “Tiểu thư, xe ngựa Lí gia tiểu thư hơi rêu rao, chẳng khác nào nói cho người toàn Kinh đô biết tiểu thư đến đây? Rất không thích hợp, lão gia suy nghĩ cho tiểu thư thôi! Đổi xe ngựa khác đến Dược đường, tổng cộng chưa đến nửa canh giờ, ngài nên dời bước đi!”

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua Triệu Nguyệt, Triệu Nguyệt nói: “Tiểu thư, ngài đừng lo lắng, có nô tỳ ở đây!” Bộ dáng tràn đầy tin tưởng.

Đồng tử kia nhìn thấy, cười lạnh trong lòng, tươi cười trên mặt càng sâu: “Tiểu thư, mời.”

Lí Vị Ương đi đến cửa sau Lư phủ, xe ngựa đã đổi thành cái khác, một chiếc xe nhỏ cực kỳ đơn giản mộc mạc, phu xe nhìn thoáng qua nàng, thấy Lí Vị Ương mặc áo choàng lông khổng tước, mũ trùm đầu kéo lên che kín, căn bản không thể thấy rõ diện mạo, nhưng điều này không có gì kỳ quái, tiểu thư hào môn quý tộc đi ra ngoài, tất nhiên không thể quá gây chú ý, hắn vội nhảy xuống xe hành lễ: “Thỉnh an tiểu thư. Chủ tử lệnh cho tiểu nhân đưa tiểu thư đến đó, mời tiểu thư lên xe.” Lí Vị Ương cúi đầu ừm một tiếng, bước lên ghế phu xe đã chuẩn bị sẵn để vào xe ngựa. Phu xe còn đang nhìn, Triệu Nguyệt quát lớn: “Còn không cúi đầu, cẩn thận ta móc tròng mắt ngươi ra!”

Phu xe phát hoảng, không dám xem xét dung mạo Lí Vị Ương nữa, giơ cao roi, xe ngựa lập tức chạy về phía trước.

Xe đi xuyên qua con hẻm quen thuộc, Bạch Chỉ thấy không phải là đường ra chợ, cao giọng hỏi: “Sao lại đi đường này?”

Phu xe cười hề hề trả lời: “Dược đường của chủ tử chính là ở hướng này, tiểu thư đừng sốt ruột, sắp đến nơi rồi.”

Bạch Chỉ quay lại liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, Lí Vị Ương lặng lẽ ra hiệu với nàng, Bạch Chỉ gật đầu. Triệu Nguyệt thì chuyên tâm để lại ký hiệu nên không mở miệng nói nửa câu.

Ước chừng một canh giờ trôi qua, xe ngựa mới chậm rãi dừng lại, Bạch Chỉ vén rèm lên nhảy xuống, sau đó đỡ Lí Vị Ương xuống xe, thấy trước mắt không phải là Dược đường, mà là một tứ hợp viện tĩnh lặng, xung quanh cây cối dày đặc, phủ kín không gian bên trong.

(Tứ hợp viện: một kiểu dinh thự gồm các khối nhà bao quanh một khoảnh sân trong; Ảnh)

“Đây là Dược đường sao? Ngươi mắt mù đi sai đường hả?!” Bạch Chỉ trách cứ.

Phu xe cười bồi: “Nô tài chỉ làm theo phân phó của chủ tử, chuyện khác hoàn toàn không biết.”

Bạch Chỉ giận dữ: “Viện này quá thanh tĩnh. Chẳng lẽ chủ tử nhà ngươi có chuyện gì không thể nói ra ngoài, nên mới phải tránh tai mắt mọi người chạy đến đây!”

Phu xe không trả lời, chỉ hành lễ cáo lui. Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Quên đi, vào xem rồi nói sau.” Ba người vừa vào cửa Bạch Chỉ cùng Triệu Nguyệt đã bị người ta kề trường kiếm vào cổ, mọi chuyện phát sinh rất bất ngờ không kịp đề phòng, thậm chí thời gian kêu cứu cũng không có. Lí Vị Ương cười lạnh: “Không biết vị nào muốn mời ta đến đây, kiểu đãi khách này là của nhà ai vậy?”

Mấy tên hộ vệ bỗng xuất hiện kia lặng im không một tiếng động, chỉ có người cầm đầu lạnh lùng nói: “Lí tiểu thư, mời tiểu thư vào nhà, chủ tử nhà ta có chuyện muốn nói.”

Lí Vị Ương mặt không mang biểu cảm gì, đôi mắt lại chớp chớp về phía Triệu Nguyệt, Triêu Nguyệt gật đầu rất nhanh không để người khác phát hiện. Lí Vị Ương hừ lạnh một tiếng, dáng vẻ như bất đắc dĩ, bước lên cầu thang, đẩy cửa vào phòng chính, bởi vì bóng râm của cây, cả gian phòng trở nên âm u không nhìn rõ bài trí, lại nhìn sang bên phải, màn che bỗng nhiên lay động, Lí Vị Ương lui về phía sau một bước, một công tử cẩm y xuất hiện trước mắt.

“Hoá ra là ngươi ——” Lí Vị Ương cười lạnh, “Từ lúc nào đến Tứ công tử Tưởng gia cũng làm loại chuyện này vậy.”

Khuôn mặt của Tưởng Nam lúc này nhìn vào càng thêm anh tuấn, chỉ có điều hiện giờ trên khuôn mặt này lại mang nụ cười trào phúng: “Lí Vị Ương, ta đã nói từ trước, nàng sẽ không thoát khỏi bàn tay ta ——” ban đầu hắn còn nghĩ vô số biện pháp lừa Lí Vị Ương đến đây, bởi vì hắn nghe nói nàng trời sinh đa nghi, chỉ sợ nàng sẽ mang rất nhiều người đến, cho nên cố ý sắp đặt hai mươi hộ vệ thân thủ hạng nhất, mà hiện tại xem ra, hắn đã đánh giá nàng quá cao, không ngờ lại tin Lư Công như vậy. Nhưng điều này cũng có thể lý giải, dù sao Lư Công đã cứu tính mạng đệ đệ nàng ta, người bình thường sẽ không dễ dàng nghi ngờ ân nhân cứu mạng, Tưởng Nam đắc ý nghĩ. Dụ địch, chính là dùng tới người cùng biện pháp không ngờ được nhất.

Nghe thấy hắn nói ra câu này, trên mặt Lí Vị Ương lại không có bao nhiêu kinh ngạc, mà ngược lại, nàng thản nhiên ngồi xuống, thậm chí lấy một ly trà trên bàn, chậm rãi rót cho mình một chén, hơi nước lượn lờ trong không trung lộ ra một tia trào phúng trên mặt nàng: “Tứ công tử, ngươi mạo danh Lư đại phu cưỡng ép ta đến đây là chán sống sao?! Hay là ngươi không biết cố tình bắt cóc thiên kim nhà quan, ấn theo lệ thường bị xử trảm? Hoặc là ngươi cho rằng Tưởng gia có đặc quyền, tránh được xử phạt?”

Tưởng Nam hơi ngây người, rồi lập tức cười nói: “Nàng là người thông minh, sao lại nghĩ không thông thế? Hiện tại không phải ta cưỡng ép bắt cóc nàng, là tự nàng ngoan ngoãn tới cửa. Nói thế nào nhỉ, chính là tự chui đầu vào lưới.”

Lí Vị Ương nâng mắt nhìn hắn: “Ồ? Tự chui đầu vào lưới?” Có sự lạnh lùng thản nhiên tràn ra từ trong đôi mắt trong suốt mà sáng rọi của nàng, đáng tiếc đối phương lại không nhìn ra, nàng chậm rãi nói, “Như vậy, không biết Tứ công tử mời ta đến làm khách là có ý gì?”

Tưởng Nam cười lạnh một tiếng: “Tất nhiên là để gặp thiếp tương lai của ta!”

Lí Vị Ương ngẩn người, thêm ba phần kinh ngạc, nhìn Tưởng Nam từ trên xuống dưới vài lần: “Chẳng lẽ Tứ công tử bị điên rồi? Vì sao lại muốn ta gặp thiếp của ngươi?”

Tưởng Nam cười lớn, tiếng cười rất càn rỡ: “Nàng chính là thiếp tương lai của ta! Chẳng lẽ nàng cho rằng chạy đến đây ở cùng chỗ với ta trọn một ngày, còn có thể danh chính ngôn thuận tứ hôn cho ta làm chính thê sao?”

Lí Vị Ương tròn mắt nhìn hắn: “Chẳng lẽ, ngươi lừa ta đến đây, thật ra là để phá hoại danh tiết của ta?”

Tươi cười của Tưởng Nam mang theo một tia rét lạnh: “Ta chung quy không thể chỉ mời nàng đến làm khách.” Bắt cóc thiên kim quý tộc một khi công khai xét xử là tội chết, nhưng hắn dám khẳng định, nếu hắn bắt cóc Lí Vị Ương, Lí gia chỉ có thể nhẫn nhịn, hơn nữa còn gả Lí Vị Ương cho hắn làm thiếp, bởi vì Lí Vị Ương dù cứng cỏi dù kiêu ngạo thì vẫn là một nữ tử, nàng ta tuyệt đối không hy sinh danh tiết của mình, nếu chuyện nàng ta bị mình bắt cóc lan truyền ra ngoài thì chỉ có cách dùng cái chết để giải quyết, so với tự sát, tất nhiên nhẫn nhịn gả cho hắn làm thiếp tốt hơn rất nhiều, cho nên lần cược này, hắn nhất định thắng rồi!

Lí Vị Ương thản nhiên thở dài một hơi, giọng điệu dịu dàng như làn nước xanh biếc mùa xuân chậm rãi chảy xuôi, không nghe ra chút gì tức giận: “Tứ công tử, ta đã coi trọng ngươi quá rồi. Vốn tưởng rằng tuy ngươi tính cách hơi nóng nảy, hơi kiêu ngạo, nhưng tốt xấu gì vẫn là anh hùng trên chiến trường, mà không ngờ ngay cả biện pháp hạ lưu đến mức này cũng nghĩ ra. Haiz, làm ta quá thất vọng rồi!”

Trong lòng Tưởng Nam chấn động, không ngờ nàng lại trấn định như thế, rất nhanh hắn nở nụ cười, sự trấn định hiện giờ của nàng tất nhiên là nguỵ trang, nếu nàng bị nhốt ở đây một buổi tối, mặc kệ hắn có làm gì hay không, sáng mai nàng sẽ không thể lấy thân phận nữ tử trong sạch gả vào Tưởng gia, đương nhiên, đến lúc đó nàng cũng không thể gả cho người khác, chỉ có thể gả cho hắn, hơn nữa, còn là thân phận thiếp! Như vậy, vừa có thể làm lão phu nhân hài lòng, cũng không làm hắn cảm thấy tức nghẹn.

Lấy Lí Vị Ương, có nghĩ hắn cũng chưa từng nghĩ đến. Cho dù Lí Vị Ương làm hắn cảm thấy tràn ngập hứng thú, nhưng mỗi lần nhìn nàng, hắn lại có cảm giác muốn chinh phục chỉ có trên chiến trường, hơn nữa nàng là người đầu tiên làm hắn có cảm giác này, nhưng hắn không thừa nhận, chỉ bằng mấy điều này, nàng một thứ nữ xuất thân hèn mọn chưa đủ tư cách gả cho hắn làm chính thê! Tuy chức quan của hắn đã không còn, mà hắn vẫn là con trai của thế gia công huân nhất đẳng! Càng miễn bàn đến chuyện nàng dám nghĩ giả bệnh để trốn tránh thành hôn! Nàng không muốn gả, được lắm, hắn sẽ ép nàng phải gả, hơn nữa còn là gả thấp!

Không thể không nói, biện pháp của Tưởng Nam thật ti tiện, thật xấu xa, đối với cô nương chưa xuất giá mà nói là cực kỳ tàn nhẫn, rất đơn giản, nhưng mà cũng rất hữu dụng, hữu dụng đến mức làm Lí Vị Ương nở nụ cười.

“Nàng cười cái gì?!” Tưởng Nam càng nhìn càng cảm thấy Lí Vị Ương không bình thường, đến lúc này còn cười được, “Nàng cho rằng hộ vệ của nàng có thể cứu được nàng sao? Không ngại nói cho nàng biết, những hộ vệ này đã sớm bị ta tìm cách điều đi rồi, bọn họ không thể tới cứu nàng! Nếu nàng thông minh thì ngoan ngoãn ngây ngốc ở đây đến sáng sớm ngày mai, như vậy, ít nhất ta có thể cho nàng thân phận làm thiếp, nếu nàng có ý đồ chạy trốn, ngày mai có lẽ sẽ tìm thấy An Bình Huyện chủ trần truồng trong đám ăn mày.” Tưởng Nam lạnh lùng nói.

Lí Vị Ương vừa cười vừa lắc đầu, cuối cùng cười đến mức ho khan, Tưởng Nam càng nhìn càng cảm thấy nàng phát điên rồi, trong lòng bị tiếng cười của nàng làm cho sợ hãi, tức giận nói: “Nàng định làm gì!”

Lí Vị Ương vất vả lắm mới ngừng cười được: “Tứ công tử, hành vi của ngươi, đâu phải của công tử thế gia, chẳng khác gì du côn lưu manh bên ngoài. Ngươi nhìn xem, Tưởng gia giáo dục ngươi nhiều năm như vậy, ta thật sự thấy thương cho Đại cữu cữu, nếu ông ấy biết việc ngươi làm hôm nay, chỉ sợ thất vọng lắm!”

Tưởng Nam được giáo dục trên chiến trường thật sự rất khác biệt với công tử thế gia bình thường, lễ nghĩa liên sỉ đối với hắn mà nói không đáng gì cả, thứ hắn xem trọng nhất là sự kiêu ngạo, mà Lí Vị Ương vừa hay giẫm đạp lên tôn nghiêm của hắn, đối với nữ tử như vậy hắn cần gì phải lưu tình, lập tức cười lạnh một tiếng: “Có lẽ, ta nên suy nghĩ đến chuyện động phòng trước vào tối nay.”

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên: “Suy nghĩ đúng là rất tốt đẹp, đáng tiếc, hiện thực luôn luôn tàn khốc.”

Tưởng Nam lắp bắp kinh hãi, quay đầu thật nhanh, trước mắt bị một vật nặng đập mạnh, hắn lảo đảo, sau đầu lại nhận thêm hai quyền, lập tức mấy dòng máu nóng chảy xuống hai mắt, chỉ một khắc chần chừ đã có mấy hắc y nhân đánh tới, ghìm chặt cổ hắn, hắn liều mạng giãy dụa, nhưng bị đau đớn sau đầu làm choáng váng hoa mắt!

Lí Mẫn Đức lạnh lùng nói: “Trói chặt lại! Đặt trong góc!”

Tưởng Nam không tin nổi, chốc lát sau đã bị trói không thể động đậy, ngồi trong góc xó. Lí Mẫn Đức đi đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống: “Ta đã nói với ngươi, hiện thực luôn tàn khốc. Ngươi ngàn lần không nên vạn lần không nên có chủ ý với nàng, mộng tưởng hão huyền đã mơ quá sớm rồi!”

Tưởng Nam là cao thủ võ công, vừa rồi chỉ vì bất ngờ không kịp phòng bị, hơn nữa đối phương người đông thế mạnh, nhất thời mới bị chế ngự, bình thường hắn hẳn có thể thoát khỏi dây thừng này, nhưng hắn càng giãy dụa dây thừng như càng nhập vào trong da thịt, tránh phải tránh trái không được, hắn sốt ruột, máu trên đầu chảy xuống càng nhiều, đỏ đến ghê người.

Hắn tức giận nói: “Lí Vị Ương! Đồ nha đầu điên, ngươi định làm gì!”

Lí Vị Ương đánh giá tình hình chật vật của hắn, đôi môi mỏng khẽ nhếch, hàm chứa ý cười lạnh băng, “Tứ công tử không điên, nhưng mà bắt cóc cũng phải nhìn đối tượng —— ngươi dụ dỗ tiểu thư bình thường, người khác biết chuyện chỉ khen ngươi một câu phong lưu —— nhưng ngươi chủ động đến gây chuyện với ta, thì sẽ biến thành không tốt cho lắm!”

Tưởng Nam ngây người, từ những lời này hắn đột nhiên ý thức được điều gì đó, miệng đóng mở vài lần, một lúc lâu sau mới phản ứng lại: “Lí Vị Ương ngươi là đồ ti bỉ, ngươi sắp đặt cạm bẫy —— “

“Ta cái gì?!” Tươi cười của Lí Vị Ương trở nên ấm áp dị thường, “Ta chỉ tương kế tựu kế thôi, nếu ngươi ngoan ngoãn ở trong nhà đóng cửa suy ngẫm thì chẳng sao, hiện tại còn không phải tự ngươi đưa đến cửa. À đúng rồi, dùng chính lời nói của ngươi, cái này goi là tự chui đầu vào lưới.”

Tưởng Nam không tin nổi nhìn nàng, “Ngươi nói cái gì?”

Lí Vị Ương thản nhiên đáp: “Tứ công tử, thà đắc tội quân tử, chứ chớ đắc tội nữ tử, những lời này, ngươi nên nhớ cho chắc, nhớ cho kỹ, bằng không, thiên hoàng đại đế cũng không giúp được ngươi!”

Minh đao minh thương, mưu lược binh pháp trên chiến trường lại không có chút công dụng nào, thật ra điều này không có gì kỳ quái, nếu như luận thủ đoạn mờ ám, có thể thấy Lí Vị Ương biết nhiều hơn, mưu lược trên chiến trường Tưởng Nam hay dùng, ở nội trạch hoàn toàn chẳng phát huy được công dụng gì, hắn lại không hiểu ra, dám khoa môi múa mép trước mặt nàng. Nếu hắn thông minh đã sớm ý thức được nàng sẽ không đến mà không có chút phòng bị nào, chỉ trách hắn là người quá tự phụ, đánh giá Lí Vị Ương nàng rất ngốc rất thấp! Người thông minh thường có tật xấu này, luôn thích xem nhẹ đối thủ của mình!

Tưởng Nam hoàn toàn không ngờ mình lại bị đối phương sắp đặt chụp mũ, hắn hung dữ nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, uy hiếp: “Nếu ngươi không thả ta ra —— “

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tứ công tử, sao ngươi còn không rõ tình cảnh của bản thân, ngươi cầu xin ta, ta sẽ suy nghĩ xử lý ngươi nhẹ hơn.”

Tưởng Nam nhìn chằm chằm nàng, lại nhìn Lí Mẫn Đức khuôn mặt lạnh lùng, đột nhiên cười ha hả: “Ta không tin các ngươi dám làm gì ta!”

Lí Mẫn Đức khẽ nâng bờ môi, phong thần tuấn lãng, tuấn mỹ làm người khác không dám nhìn thẳng, hắn thản nhiên nói: “Chúng ta tất nhiên không dám làm gì ngươi, nhưng đã mất tâm tư mời ngươi đến sao lại bỏ phí, có phải không?” Trên mặt hắn mờ ẩn mang theo sự lạnh băng.

Tưởng Nam cảnh giác nhìn Lí Mẫn Đức, theo trực giác, người trước mắt hình như có địch ý rất sâu với hắn. Hắn liếc mắt đánh giá Lí Vị Ương, lại nhìn Lí Mẫn Đức, đột nhiên cười lạnh: “Trách sao thấy ta chướng mắt, hoá ra đã sớm có chuyện cẩu thả với tên tiểu bạch kiểm này! Các ngươi là đường huynh muội, chậc chậc, đúng là bẩn thỉu!”

(Tiểu bạch kiểm: Chỉ những người trắng trẻo, non choẹt giống thư sinh)

Lí Mẫn Đức tiến lên một bước, bỗng dưng kéo cổ áo hắn, một đấm đánh thẳng vào mũi Tưởng Nam!

“Ngươi làm cái gì!” Tưởng Nam cảm thấy đau đớn, phảng phất như mũi sắp bị đối phương đánh gãy, lại không thể giãy dụa, đành nổi giận trừng mắt, đời này hắn chưa từng bị người khác đánh! Sao Lí Mẫn Đức ngươi dám!

Lí Mẫn Đức không chút do dự đấm thêm cái nữa: “Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi còn nói thêm một câu nào bất kính với nàng, ta sẽ lại đánh ngươi thêm vài lần, cho đến khi răng ngươi rơi sạch mới thôi! Còn nữa ngươi phải nhớ cho kỹ, kết quả ngày hôm nay là ngươi gieo gió gặt bão! Là những gì ngươi đáng phải nhận!” Khi nói chuyện đã liên tiếp đấm thêm ba cái, lần đấm cuối cùng đánh cho Tưởng Nam nổ đom đóm mắt, gần như không thở ra hơi.

“Ngươi —— đồ điên này! Dừng tay!” Trước giờ Tưởng Nam tự khoe mình cao quý mà lần này cũng phải giận dữ mắng, Lí Mẫn Đức cười lạnh một tiếng: “Ngươi dựa vào cái gì để cao cao tại thượng, ngươi cho mình là cái gì? Nếu không dựa bóng Tưởng gia, ngươi làm sao giành được uy danh tướng quân trên chiến trường?! Chẳng qua là đời trước trồng cây đời sau râm mát, ngươi còn tự cho mình là giỏi lắm!”

Đúng vậy, nếu không có uy danh của Tưởng gia, ngay cả cơ hội cầm quyền Tưởng Nam cũng không có! Nhưng mà những lời này cũng chạm đến chỗ đau của Tưởng Nam, hắn như bị người ta đổ dầu cháy vào người, chưa từng có ai dám vạch trần điều này trước mặt hắn! Hắn bỗng chốc tức giận điên cuồng: “Câm miệng! Ngươi dám bịa đặt —— dám bôi nhọ ta! Ta dựa vào bản lĩnh của chính mình lấy được quân công, ngươi đồ tiểu bạch kiểm dựa vào cái gì?! Vẻ ngoài xinh đẹp?!”

Bị người khác mắng là tiểu bạch kiểm cũng không phải là chuyện vui vẻ gì, hơn nữa Lí Mẫn Đức chán ghét nhất khi người khác chú ý tới dung mạo hắn, tươi cười của hắn càng thêm lạnh lùng: “Ai tốn thời gian bôi nhọ ngươi?! Lòng dạ hẹp hòi tự cao tự đại oán giận tất báo —— không phải là vì nàng thấy ngươi chướng mắt sao! Trong lòng ngươi có điều mờ ám! Mới dùng hết mọi cách đuổi tận giết tuyệt!”

“Thối lắm!” Tưởng Nam cố nhịn cơn đau toàn thân, gào lên: “Ta là hậu nhân nhà tướng đường đường chính chính —— ta, ta thì có điều gì mờ ám? Lí Vị Ương lại là cái thá gì! Ngay cả xách giày cho ta cũng không xứng!”

Lí Mẫn Đức đã giận đến cực điểm, Lí Vị Ương lại ngăn cản: “Làm gì phải bực bội với loại người này? Hắn vừa sinh ra đã có chỗ dựa vững chắc, tất cả mọi người đối xử đặc biệt chỉ vì trong họ hắn có chữ Tưởng —— cho dù lập quân công trên chiến trường thì thế nào, nếu không có Tưởng gia, hắn chỉ dựa vào đánh thắng mấy trận chiến đã được phong làm võ tướng tam phẩm sao? Tưởng Nam, ngươi chỉ dùng ba năm đi xong con đường người ta đến bốn mươi tuổi vẫn chưa đi xong, chẳng lẽ chỉ dựa vào bản lĩnh của chính ngươi? Gạt chúng ta hay là tự lừa dối bản thân?!”

Tưởng Nam tức giận nhưng không nói gì, chỉ có bả vai hơi run run. Hắn không thể phủ nhận lời Lí Vị Ương nói, bởi vì những gì nàng nói đều là sự thật, cho dù có cùng quân công với hắn nhưng không có gia thế như vậy thì cũng phải chậm rãi bước lên trên, đến bốn mươi tuổi chưa chắc đã được lộ mặt trước Hoàng đế. Ngay cả phản bác hắn cũng không nói nên lời, trong lòng càng thêm oán giận, căm hận nói: “Lí Vị Ương, ngươi đồ xuất thân ti tiện —— “

“Thôi đi.” Lí Vị Ương lạnh lùng mở miệng, “Xem bộ dáng ngươi hiện tại, rốt cuộc ai là tiện nhân?! Mẹ ruột là ai quan trọng lắm sao? Tưởng Nam, tương lai của con người là phải dựa vào chính mình liều chết đấu tranh giành giật, thắng, ngươi chính là Võ Uy Tướng quân được vạn người kính ngưỡng; bại, ngươi chính là phá gia chi tử vô danh lang thang! Điều này có liên quan gì đến xuất thân của ngươi! Không sai, ta đúng là do nha đầu rửa chân sinh ra, thế thì sao? Hiện tại ta đứng ngươi quỳ! Ta nói chuyện ngươi nghe! Ngươi tài năng không bằng người ta thì nên thành thật mà quỳ, đừng có luôn miệng tiện nhân, chỉ tự rước lấy nhục mà thôi!”

Tưởng Nam nâng mắt, tuy trước mắt đã bị máu làm cho mịt mờ, những vẫn liều mạng, yên lặng nhìn người mới vừa rồi mình còn khinh thường, nhưng thấy cặp mắt phượng linh động kia vẫn lưu chuyển ánh sáng, làm người khác nhìn vào mà kinh sợ ngưỡng mộ, trong lòng có dòng chảy ấm áp xa lạ lướt qua —— hắn, thật sự chưa từng gặp nữ nhân như nàng, kiên cường mạnh mẽ âm hiểm giả dối độc ác —— nàng rốt cuộc là dạng người gì?!

Lí Vị Ương không nhìn hắn nữa, quay sang Lí Mẫn Đức nói: “Người đã đưa đến chưa?”

Lí Mẫn Đức nhướng mày: “Dẫn vào đi.”

Tưởng Nam mắt lạnh nhìn bọn họ đỡ một người mặc áo choàng đỏ san hô bước vào, ngay lúc đi qua cửa, mũ trùm đầu không cẩn thận rơi xuống, lộ ra thiếu nữ mắt ngọc mày ngài, mắt hạnh đào má bên trong áo choàng, chỉ có điều trên mặt nàng trát phấn son thật dày, bên má còn không che giấu được vết sẹo hình chữ thập, mạnh mẽ phá huỷ cả khuôn mặt kia, hơn nữa đôi mắt nàng còn lộ ra sự hung ác dữ tợn, dáng vẻ như muốn ăn thịt người, hắn rùng mình, nói: “Lí Vị Ương, rốt cuộc ngươi định làm gì!”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tứ công tử, không phải ngươi muốn ép ta làm thiếp sap? Ta đây cũng phải tặng ngươi một phần lễ vật tương xứng mới phải.” Nói xong, nàng phất tay, hắc y nhân lập tức đưa thiếu nữ đến bên cạnh Tưởng Nam, trong lòng Tưởng Nam dâng lên sự lo âu vô hạn: “Ngươi làm vậy là có ý gì!”

Lí Vị Ương không trả lời hắn, mà lạnh lùng nói: “Được rồi, các ngươi lui hết ra đi, tính thời gian, cũng sắp đến lúc rồi.”

Mọi người nghe vậy, lui xuống hết.

Mặc Trúc lúc trước vào cùng Lí Mẫn Đức đem theo một gói đồ đưa cho Lí Vị Ương, sau đó cởi áo choàng san hô trên người Lí Thường Hỉ, rồi khoác áo choàng lông không tước cho Lí Thường Hỉ, Lí Thường Hỉ luôn trừng mắt sợ hãi nhìn tất cả mọi chuyện. Còn Lí Vị Ương thì mỉm cười, bước vào phòng trong đổi áo khoác, choàng lên người áo màu đỏ san hô, xong xuôi mới trở lại chỗ ngồi, nhàn nhã uống trà, Tưởng Nam không còn tâm tư quản nàng, bởi vì thiếu nữ điên điên khùng khùng kia lúc này đang dùng đôi mắt xinh đẹp trừng hắn, như thể suy nghĩ xem nên cắn ở chỗ nào mới tốt. Hắn cảm thấy ớn lạnh cả người, trên chiến trường nhìn qua vô số ánh mắt mà chưa từng thấy loại này, ánh mắt như muốn cắn xé người khác. Trong đầu đột nhiên nhớ tới một chuyện, hắn cất cao giọng: “Lí Vị Ương, ngươi đồ tiện nhân, ngươi định —— “

Đúng lúc này, cửa lớn bên ngoài rầm một tiếng, cả đám người xông vào.

Nam nhân cầm đầu sắc mặt nghiêm trang lạnh lùng, áo quan dài, nhìn qua mới chỉ hai mươi bảy hai mươi tám, mày kiếm mắt sáng, tướng mạo đường hoàng, mặc áo quan vừa người, chân đi giày đen cổ cao, càng làm nổi bật thắt lưng vàng nhạt chính giữa, dáng người cao gầy, Tưởng Nam liếc mắt đã nhận ra, vị này là Kinh Triệu Doãn mới nhận chức, Diêu Trường Thanh.

Vị Diêu đại nhân này, nhìn tuổi còn trẻ mà thực ra là người có tiếng xương cứng, tính khí kiên định, nguyên tắc kiên định, ngay cả mạng cũng rất cứng cỏi, trong quan trường xử sự đúng mực chính trực ngay thẳng, ngay cả Hoàng đế cũng không nể mặt. Năm năm trước hắn đã nhận chức Kinh Triệu Doãn, phò mã của Tam Công chúa say rượu gây sự trên đường, bị vị Diêu đại nhân này bắt, mặc kệ Tam Công chúa thỉnh cầu, lột quần phò mã ra lệnh đánh thật mạnh, Tam Công chúa khóc một trận như lê hoa trong mưa trước mặt Hoàng đế, Hoàng đế gọi hắn đến quở trách, ai ngờ hắn không hề nể mặt, lấy lý do nhiễu loạn phân xử, lại lôi phò mã ra đánh tiếp, làm phò mã nằm trên giường đến nửa năm mới khỏi, Hoàng đế tức giận hắn không nể mặt, quăng hắn đến thị trấn nhỏ xa tận đâu, ai ngờ hắn chỉ dựa vào danh tiếng làm quan của mình, từng bước một nâng dần chức quan, lần trước Hoàng đế gặp chuyện, trái lo phải nghĩ cảm thấy lúc tên Kinh Triệu Doãn mặt đen này ở đây Kinh đô thái bình vô sự nhất, đến ngay cả con cháu Hoàng thất cũng phải nhường hắn ba phần, du côn lưu manh càng không dám tới gần, cho nên lại đề bạt hắn lên, tiếp tục làm Kinh Triệu Doãn, từ khi Đại Lịch khai quốc đến nay, lần đầu tiên phát sinh chuyện quái dị như vậy.

Đương nhiên, so với thanh danh khắc vợ của Diêu đại nhân thì chuyện này không tính là gì, người này ba mươi bốn tuổi đã khắc chết ba thê tử, thê tử đầu tiên là thanh mai trúc mã với hắn, thân thể rất khoẻ mạnh, kết quả gả cho hắn chưa được ba năm đã chết đi. Người thứ hai càng ngắn hơn, được một năm. Người thứ ba… chỉ có ba tháng, thần bói toán đặc biệt tính mạng cho hắn, bảo hắn trong mạng có sát, phải liên tục khắc chết ba thê tử mới tìm được người áp chế, nhưng nhà nào nguyện ý làm người thứ tư, cho nên không ai chịu gả khuê nữ cho hắn, cho dù hắn miễn cưỡng coi như là người không tệ.

Tưởng Nam vừa nhìn thấy người đó, tâm tư lập tức trầm xuống.

Lí Vị Ương lạnh mặt nói, “Diêu đại nhân, án này ta sợ đại nhân không dám phán định!”

Mày Diêu Trường Thanh lập tức nhíu lại, hắn đã nhận ra người bị trói là ai. Trong lòng kinh hoảng, nhưng sau đó lập tức bình tĩnh lại: “Có gì không dám phán định! Trên đời này không có án nào ta không dám phán!”

Lí Vị Ương mỉm cười: “Tốt lắm, hôm nay vị Tưởng Tứ công tử này bắt cóc muội muội ta đến đây, nếu không có ta vừa hay phát hiện, sự trong sạch của muội muội đã bị huỷ trong tay hắn!”

Diêu Trường Thanh lạnh mắt nhìn Tưởng Tứ bị đánh như đầu heo: “Tứ công tử, có chuyện này không!”

Tưởng Tứ nghiến răng: “Lí Vị Ương, ngươi cố ý! Diêu Trường Thanh, ngươi đừng bị nàng ta lừa gạt!”

“Ta lừa gạt sao?” Lí Vị Ương hừ một tiếng, “Ngươi đang kêu oan? Muội muội ta đang ở yên trong Dược đường của Lư đại phu, chẳng phải ngươi lừa gạt muội muội đến đây sao, không lẽ tự con bé chạy đến vùng hoang vu này để dã ngoại chắc? Diêu đại nhân nhìn xem, muội muội ta đang êm đẹp, sợ tới mức nói chuyện cũng không nên lời!? Cô nương nhà ai đang hoàn hảo bỗng dưng gặp phải chuyện này còn có thể bình tâm tĩnh khí?”

Diêu Trường Thanh vung tay lên, bên cạnh lập tức có người chạy đến kiểm tra Lí Thường Hỉ, lại bị nàng cắn cho máu tươi chảy ròng ròng, người đó kinh hãi, vội nói: “Đại nhân, vị tiểu thư này nhất định bị cái gì đó kích động!” Nàng kia cắn hoàn toàn không nể tình, hơn nữa đầu tóc tán loạn, quần áo hỗn độn, nhìn qua giống như vừa mới bị người khác ức hiếp.

Diêu Trường Thanh nhíu mày, hắn chán ghét nhất loại ăn chơi trác táng ức hiếp thiếu nữ vô tội, hắn lạnh lùng nói: “Điều tra phạm vi trăm dặm, xem có manh mối gì không!”

“Dạ!” Đám quan sai lập tức rời đi, không dám ngẩng đầu liếc Lí Vị Ương lần nào. Tiểu thư quan to mức này thường ngày không dễ xuất đầu lộ diện, hiện tại bỗng dưng nhìn thấy hai người, đúng là bất ngờ.

Diêu Trường Thanh quay đầu nói: “Vị tiểu thư này, cô là —— “

Lí Vị Ương chậm rãi nói: “Ta là An Bình Huyện chủ, còn vị này là Ngũ muội của ta.”

Diêu Trường Thanh giật mình, cẩn thận nhìn Lí Thường Hỉ hơi không bình thường bên kia, nhất thời cảm thấy khó giải quyết. Một bên là Thừa tướng, một bên là Tưởng gia, đây là chuyện gì xảy ra? Không bao lâu đã thấy quan sai áp giải một người run rẩy bước vào, vừa gặp Diêu Trường Thanh, người này càng run rẩy như cái sàng, chưa kịp hỏi đã lao lên quỳ nói: “Là… là Tứ công tử bảo nô tài đánh xe đưa người tới đây…”

Lúc này Tưởng Nam mới biết mình trúng kế, ngay cả người bên mình cũng đã bị thu mua! Suy nghĩ kỹ lại, không có khả năng! Phu xe này là người của mình, lại nhìn kỹ, bỗng dưng kinh hãi hiểu ra, vừa rồi Lí Vị Ương mặc áo choàng, không ai thấy rõ bộ dáng của nàng ta, hơn nữa thân hình Lí Thường Hỉ rất giống, nhìn từ phía sau căn bản không thấy có gì khác nhau, như vậy, người khác sẽ cho rằng người đến đây chính là Lí Thường Hỉ! Phu xe này từ đầu tới cuối không nhìn thấy dung mạo Lí Vị Ương, xuất phát từ cẩn thận hắn cũng không nói cho phu xe biết đối phương là ai, bởi vậy tất nhiên sẽ sinh ra ảo giác thế này!

Lí Vị Ương khinh miệt nhìn phu xe quỳ trên mặt đất như bùn nhão, giọng nói lạnh lùng: “Diêu đại nhân đã nghe thấy chưa? Chúng ta cùng phu xe này đều có thể coi là nhân chứng! Nếu đại nhân thấy chưa đủ, bên ngoài còn có các hộ vệ của Lí gia ta, bọn họ theo ta đến đây, tận mắt nhìn thấy ta cùng Tam đệ bước vào, nếu không phải chúng ta đuổi tới đúng lúc, chỉ sợ muội muội của ta đã bị hạ độc thủ rồi!”

Toàn bộ kế hoạch thật ra rất đơn giản, Lí Vị Ương mặc áo choàng, làm cho người khác không thấy rõ dung mạo, còn Lí Mẫn Đức rời nhà sau nửa bước, dẫn theo Lí Thường Hỉ đi cùng, sau đó Lí Vị Ương cùng Lí Thường Hỉ đổi áo choàng, nhưng vậy hộ vệ Tưởng gia nhìn vào nghĩ rằng nàng cùng thiếu nữ lúc trước bước vào phòng là hai người khác nhau, mà trong mắt hộ vệ Lí gia, Tam tiểu thư và Tam thiếu gia cùng nhau bước vào phòng —— nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng yếu tố khớp thời gian lại không dễ dàng, nhất là tạo thành sự hỗn loạn trong thị giác của người khác, vấn đề này còn cần chút mánh lới.

Nàng vốn có thể dùng Lí Thường Hỉ thay thế mình ngay từ đầu, nhưng mà như vậy sẽ dễ bị phát hiện giữa đường.

Tưởng Nam lớn tiếng nói: “Diêu Trường Thanh, ngươi cân nhắc cho rõ ràng, ta bỗng dưng bắt một nha đầu điên đến làm gì!”

Lí Vị Ương lạnh lùng nói: “Ai nói Ngũ muội ta bị điên, hiện giờ muội ấy chỉ nhất thời bị doạ sợ mà thôi! Đợi muội ấy tỉnh táo lại, tất nhiên sẽ bước ra làm chứng!”

Diêu Trường Thanh không do dự nữa, quả quyết quát: “Còn ngây người ra cái gì?! Bại hoại như vậy đúng là làm xấu mặt Đại Lịch ta! Còn không mau trói lại đem đi trị tội!” Mọi người đồng thanh vâng lệnh, kéo Tưởng Nam cùng phu xe ra ngoài, Tưởng Nam liều mạng giãy dụa, nhưng không có ai hạ thủ lưu tình, thậm chí còn không người nào liếc mắt nhìn cái đầu đầy máu của hắn một lần. Đối đãi với tên ác ôn cưỡng ép nữ tử, có đánh thế nào cũng không đủ.

Lí Vị Ương bước ra khỏi phòng, hành lễ với Diêu Trường Thanh đang định đi đến đình viện với mọi người: “Diêu đại nhân, ta có chuyện muốn nhờ.”

Diêu Trường Thanh sửng sốt, dừng bước chân.

Lí Vị Ương nhẹ giọng nói: “Chuyện này liên quan đến thanh danh của Ngũ muội ta, không biết Diêu đại nhân có thể bí mật xử lý không?”

Diêu Trường Thanh gật đầu: “Tiểu thư yên tâm, thủ hạ của ta tuyệt đối không có người nào lắm miệng, chỉ có điều —— chuyện này hệ trọng, phải về bẩm báo bệ hạ mới xử lý được.” Tưởng Nam không thể so sánh với Tam phò mã ăn chơi trác táng, không cẩn thận sẽ làm triều dã rung chuyển, Diêu Trường Thanh không sợ hãi Tưởng gia, nhưng vì lê dân bá tánh, chuyện này phải cẩn trọng.

Lí Vị Ương đã sớm dự đoán được sẽ có cục diện này, đành nói: “Vậy phiền đại nhân rồi.”

Lí Vị Ương quay trở lại phòng, cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại ba người bọn họ. Lí Mẫn Đức nhìn thoáng qua Lí Thường Hỉ, lắc đầu: “Xem ra, bệnh của nàng ta còn chưa khỏi.”

Lí Vị Ương cười, lấy khăn tay ra, lau vết bẩn trên mặt Lí Thường Hỉ, khi lau đến bên miệng mới nhìn thấy dưới đôi môi tái nhợt có một dấu răng rướm máu thật sâu. Bờ môi Lí Vị Ương lộ ra vẻ tươi cười, dừng lại một chút, nhẹ giọng nói: “Ngũ muội, ta biết ở biệt trang bệnh tình của muội đã có chuyển biến tốt, ít nhất muội đã hiểu được chúng ta định làm gì, nhưng muội nguyện ý phối hợp, nói rõ muội nguyện ý cố gắng một lần vì tiền đồ của mình, có phải không? Chỉ cần muội làm theo kế hoạch của ta, ta sẽ thay muội tìm một mối nhân duyên tốt. Hoặc là, muội vẫn tiếp tục đối địch với ta, ý này ta cũng rất hoan nghênh.” Nàng không thèm để ý đến thanh danh Lí gia, cho nên Tưởng Nam nói chuyện nữ tử bình thường vì bảo vệ danh tiết mà hy sinh hạnh phúc cá nhân trước mặt Lí Vị Ương là hành động cực kỳ buồn cười, cáo trạng này nhất định phải làm, hơn nữa còn phải cáo trạng thật lớn, làm cho Tưởng Nam bỏ mạng mới thôi! Nhưng khổ chủ, tất nhiên phải đổi thành người khác!

Lí Thường Hỉ oán giận liếc mắt nhìn Lí Vị Ương, sau đó cắn răng, vẫn không chịu mở miệng.

Lí Vị Ương mỉm cười: “Ban đầu muội luôn đối địch với ta, nhưng hiện tại muội hẳn đã biết, ngoại trừ ta, không ai có thể giúp muội rời khỏi cái nơi quỷ quái kia, vậy nên nếu gặp bệ hạ, muội nên nói gì đây?”

Lí Thường Hỉ cúi đầu, nửa câu cũng không nói, Lí Mẫn Đức nhíu mày: “Thật ra, đổi thành người khác cũng không phải không được.”

Lí Thường Hỉ ngẩng đầu thật nhanh nhìn bọn họ chằm chằm, trong mắt lộ ra sự hung dữ tàn nhẫn. Lí Vị Ương mỉm cười: “Ngũ muội, chuyện này Tứ di nương đã sớm nói với muội, muội cũng tự mình nguyện ý đến, cần gì phải làm ra vẻ không cam lòng? Vừa rồi vị Kinh Triệu Doãn kia muội đã gặp qua, hẳn cũng rất vừa lòng. Chúng ta theo nhu cầu mà làm thôi, lời cần nói đã nói hết, tự muội suy nghĩ đi.”

Lí Thường Hỉ không nói gì, chỉ có điều sự căm hận trong mắt chậm rãi biến mất, trở nên bình tĩnh dị thường.

Lí Vị Ương đúng là đã từng hại nàng, nhưng nàng đã tĩnh tâm, chuyện này đối với nàng không có hại! Cuối cùng, nàng gật đầu.

Bên ngoài viện, Diêu Trường Thanh suy nghĩ vắt óc, cảm thấy chưa từng bị động như hôm nay, thở dài, “Bình thường thì chẳng sao, hôm nay gặp phải chuyện này, không ra kết quả, Tưởng gia cùng Lí gia ai cũng muốn ăn tươi nuốt sống ta, dù sao ta chỉ có một cái mạng không sợ gì hết, nhưng hai nhà này không dễ chọc, vạn nhất nháo loạn lên biến thành đại sự, quấy nhiễu dân chúng Kinh đô, còn trở thành trò cười cho thiên hạ…” Cuối cùng vẫn là sư gia quyết định, hắn nhẹ giọng nói: “Chuyện này xử lý không dễ, chi bằng đại nhân tiến cung xin thánh dụ đi.”

Cuối cùng Diêu Trường Thanh làm theo, lập tức dâng sớ cho Hoàng đế, Hoàng đế đọc xong giận tím mặt, bảo Tưởng Nam ở nhà đóng cửa suy nghĩ, sao lại gây ra chuyện này! Đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi! Lập tức triệu hết mọi người vào cùng hỏi cho rõ căn nguyên, Lí Vị Ương cũng đã dự đoán trước chuyện này, ngồi ngay tại phòng khách Kinh Triệu Doãn bố trí chờ Hoàng đế tuyên triệu, nhưng tranh trước Hoàng đế, nàng lại bị Hoàng hậu triệu vào cung…

—— Lời tác giả ——

Đọc chương này có lẽ mọi người có nhiều điều nghi vấn, tạm thời nói trước mấy điều:

Cưỡng ép bắt cóc nữ tử là tội chết, một khi để lộ ra ngoài sẽ không thể sắp xếp ổn thoả, rất nhiều tiểu thuyết ghi tình huống bởi vì thanh danh huỷ hoại đành phải gả cho đối phương thật ra là không hiện thực, bởi vì đối phương phải lấy cái chết để chuộc tội, trừ phi đương sự yên lặng nhẫn nhịn, đó lại là chuyện khác.

Bố cục của Lí Vị Ương không phải để giết Tưởng Nam, hắn chỉ là một con tôm nhỏ, chương sau sẽ giải thích cụ thể ——

PS: Hôm qua đã nói đến vấn đề nửa đêm máy tính thần bí khởi động lại, hôm nay biên tập viết: máy tính nào chẳng có nút khởi động lại, chẳng lẽ ngươi ép máy tắt bằng nút đó!

Vớ vẩn, ý của ta là —— lúc tắt máy chọn nhầm khởi động lại…

Bình luận