Thí Thiên Đao

Chương 2673: Trần Phàm lựa chọn (1)


- Ha hả.

Trong ánh sáng, Sở Mặc cười:

- Nhân tộc chúng ta cũng không bao giờ làm loại chuyện đó.

- Ngươi...

Trưởng lão của Trần thị Thần tộc bị tức giận đến mức thiếu chút nữa mở miệng phun ra một búng máu. Trong lòng hắn thầm nói: có người nào không biết Nhân tộc các ngươi là thế nào? Chúng ta cũng là Nhân tộc... Chúng ta không biết mình sao? Không làm chuyện thất tín bội nghĩa sao? Vậy ngươi bây giờ đang làm chuyện gì vậy?

Mắt thấy hai người lại sắp sửa tranh cãi, lúc này, trưởng lão của Đỗ thị Thần tộc nói:

- Như vậy đi, chúng ta trực tiếp giao tài nguyên cho Trần Phàm và Lam Hiểu. Như vậy là được chứ?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta không tin được bọn họ. Bọn họ là người của các ngươi, không phải là người của ta!

- Bọn họ không phải đã bị ngươi nắm sống chết trong tay rồi sao?

Trưởng lão của Đỗ thị Thần tộc nói:

- Nếu như bọn họ làm trái ý của ngươi, ngươi giết bọn họ là được!

Trong lòng Lam Hiểu và Trần Phàm đều đang thầm mắng Trưởng lão của Đỗ thị Thần tộc này: Thế nào mà không giết ngươi?

Bất quá hai người bọn họ cũng không có nói ra ý kiến phản đối gì. Ngược lại bọn họ sinh ra một suy nghĩ càng lớn mật hơn. Nếu như phản bội, vậy còn không bằng càng triệt để hơn một chút.

Lúc này, Sở Mặc lại lắc đầu nói:

- Không được. Nhiều năm qua, hai tiểu gia hỏa kiachưa bao giờ chịu tiết lộ một chút tin tức gì của các ngươi cho ta. Ta không tin được bọn họ. Các ngươi giao tài nguyên ra, đặt ở trong hư không giữa chúng ta. Sau đó, ta sẽ thề. Như vậy cũng có thể chứ?

Tuy rằng đám người trưởng lão của Trần thị Thần tộc vẫn cảm thấy làm vậy có chút không đáng tin cậy. Nhưng bởi vì bọn họ vừa nhìn thấy được sự cường đại của Sở Mặc. Loại tự tin có thể nghiền ép Sở Mặc trước đó, lúc này đã hoàn toàn biến mất.

Chỉ có điều, loại hình thức lúc này mà nói, cũng là một loại biện pháp hay nhất. Bởi vì không quá tốt.

Bên kia trong lòng Trần Phàm và Lam Hiểu đều đặc biệt cảm động. Bọn họ biết, Sở Mặc làm vậy là kéo mọi thứ vào trên người mình.

Chỉ có điều, chủ nhân cũng không thể coi thường chúng ta như vậy!

Trần Phàm trực tiếp nói:

- Như vậy đi, đồ đặt ở chỗ của ta. Ta và Lam Hiểu lại đứng ở chính giữa.

Trong lòng Sở Mặc thầm thở dài. Trần Phàm gia hỏa này nhìn như kích động lỗ mãng. Thời điểm không biết hắn, gia hỏa kia cũng cao cao tại thượng. Nhưng sau khi thật sự quen thuộc, có khả năng sẽ phát hiện ra trong xương cốt của hắn, cũng là một người tràn ngập nhiệt huyết đồng thời chân thực nhiệt tình.

Hơn nữa, che giấu ở dưới vẻ bề ngoài kích động này là một trái tim bình tĩnh lại nhẵn nhụi, nhìn xa trông rộng.

Hắn không muốn để mình lo lắng cho hắn. Cứng rắn kéo mình vào kết quả như vậy, chính là muốn một mạch của hắn, những người bị hắn mang đi sẽ cả đời phải hoàn toàn cáo biệt Thần tộc!

Điều này rất đơn giản, hắn đang tỏ thái độ cho Sở Mặc biết, cho thấy tâm lòng của hắn!

Nếu không, trong một đám người thân hắn mang tới, ai biết có thể tồn tại tâm tư thuộc về Thần tộc hay không?

Lam Hiểu bình thường nhìn qua chính là một nữ tử không lo nghĩ. Nhưng vào thời khắc này, lại trở nên nhìn xa trông rộng một cách kỳ lạ. Vẻ mặt nàng lạnh lùng bình tĩnh gật đầu:

- Nói đúng. Ta và Trần Phàm cầm tài nguyên, đứng ở khu vực chính giữa.

Trong nháy mắt Lam Hiểu cũng liền hiểu được dụng ý của Trần Phàm!

Không thể không nói, loại lực lượng ái tình này quả thật rất vĩ đại.

Sau khi hiểu rõ tình cảm của Trần Phàm đối với nàng, toàn thân Lam Hiểu đều trở nên linh hoạt. Hơn nữa suy nghĩ mọi chuyện, cũng không còn đơn giản giống như trước nữa.

Bên này trưởng lão của Trần thị Thần tộc nhìn thấy loại tình huống như vậy, cuối cùng cũng yên lòng. Thậm chí hắn còn có một chút cảm động. Hắn nhìn Trần Phàm:

- Yên tâm đi, chúng ta sẽ không quên công lao của hai người các ngươi.

Trần Phàm gật đầu:

- Đây đều là những chuyện chúng ta nên làm.

Sau đó, bên này ba gã trưởng lão Trần thị Thần tộc, Lam thị Thần tộc và Đỗ thị Thần tộc lần lượt lấy ra bảy trăm vạn tinh thạch trước mặt của mọi người, cho mọi người kiểm nghiệm hàng. Sau đó bọn họ bỏ vào trong pháp khí trữ vật của Trần Phàm và Lam Hiểu.

Ở trong quá trình này, mí mắt trưởng lão ba Nhân tộc lớn của Thần tộc đều giật mạnh. Biểu tình trên mặt bọn họ đều vô cùng nhức nhối.

Sau đó, hai bên bắt đầu lui về phía sau.

Đúng lúc này, Trần Phàm lại nói vài lời cùng Lam Hiểu, thân hình trực tiếp hóa thành một đạo ánh sáng, trực tiếp bay về phía Sở Mặc!

Nếu thật sự muốn gia nhập đến bên trong trận doanh này, như vậy phải phản bội tới mức hoàn toàn triệt để!

Cho dù Sở Thiên Đế sử dụng thế thân búp bê, nhưng đối với danh dự của hắn mà nói, vẫn là một đả kích không nhỏ!

Ngay cả vạn vật sinh linh thế giới năm đại thiên này sùng bái đối với hắn đến mức tận cùng. Nhưng đối với sinh linh Thần tộc mà nói, Sở Thiên Đế lại là một người nói không giữ chữ tín. Trần Phàm không muốn để cho Sở Mặc gánh trên lưng những lời nguyền rủa. Hắn cũng chạy không được. Như vậy không bằng khiến cho tất cả danh xấu ở trên người mình là được!

Hơn nữa trước lúc này, Trần Phàm lấy danh nghĩa an toàn, chứa người nhà Lam Hiểu bên trong tiểu thế giới kia, cũng đặt ở trên người mình!

Hắn muốn vì mình và vì người mình yêu, đem tất cả để ở trên người của mình!

Hơn nữa, Lam Hiểu cũng không biết là, Trần Phàm diễn trò đặc biệt đủ!

Hắn thậm chí trực tiếp phong ấn tất cả người nhà của mình và người nhà của Lam Hiểu lại!

Về phần là phong ấn thế nào, cái này cũng không sao.

Đến lúc đó, cho dù tất cả người của ba đại gia tộc đều biết chuyện gì xảy ra, cũng không có cách nào thật sự đi chỉ trích Lam Hiểu và người nhà Lam Hiểu, cùng với người nhà của Trần Phàm hắn!

Bên kia trưởng lão của Trần thị Thần tộc nhìn Trần Phàm trong nháy mắt ra tay, hình như là phong ấn Lam Hiểu, sau đó bay về phía Sở Mặc. Trong giây lát hắn ý thức được có điểm không thích hợp. Hắn tức giận gào thét, trực tiếp ra tay về phía Trần Phàm!

Bên kia trưởng lão của Lam thị Thần tộc và trưởng lão Đỗ thị Thần tộc, còn có một đám nhân vật lớn của Thần tộc đều bối rối. Chỉ có điều tốc độ của bọn họ cũng không chậm, trực tiếp xông về phía Trần Phàm. Rất nhiều người không chút do dự lại ra tay!

- Nghịch tử, ngươi dám!

Trưởng lão của Trần thị Thần tộc thậm chí phát ra tiếng gầm đầy giận dữ.

Nhưng cảnh giới của Trần Phàm cũng cực cao!

Ở dưới loại tình huống hữu tâm tính kế vô tâm này, đám các thần của Thần tộc phía đằng sau kia căn bản là không kịp ngăn cản hắn nữa.

Bình luận