Thí Thiên Đao

Chương 2558: Sáng chói rực rỡ (2)


Sở Mặc ở trên thế giới bản thổ Bàn Cổ bắt đầu giảng kinh. Lần này, bởi vì nhằm vào tất cả sinh linh trên đại thế giới Bàn Cổ. Có quá nhiều sinh linh dũng mãnh tràn vào đến nơi đây.

Cho nên, đạo trường mở ra ở chỗ này quả thực vô cùng to lớn, lại giống như một mảnh hư không vũ trụ thật sự!

Vì số lượng mười ngàn vạn sinh linh Thiên Nhân tộc đã không ít. Nhưng so với sinh linh thế giới Bàn Cổ đi tới nơi này, bọn họ phát hiện... Mình cũng chẳng qua là muối bỏ biển mà thôi!

Không đáng kể chút nào!

Quả thực quá nhỏ bé!

Tối đa, chỉ có thể ở trong tinh không này, chiếm một góc nhỏ.

Hơn nữa, các sinh linh của đại thế giới Bàn Cổ, đều không cần bất kỳ chi phí nào, cũng có thể đi tới nơi này nghe giảng kinh. Điều này làm cho những Thiên Nhân của Thiên Nhân tộc đó, trong lòng rất hâm mộ. Nhưng bọn họ không có bất kỳ cảm giác bất công nào. Bởi vì bản thân điều này chính là chuyện đương nhiên!

Thậm chí trong lòng của bọn họ còn cảm giác rất kiêu ngạo. Bởi vì bọn họ có thể tự mình đi tới nơi này, có thể tận mắt thấy vị thần linh sống này!

Chỉ riêng điểm này, đã đáng giá.

Lần này, Sở Mặc giảng kinh sẽ không có cặn kẽ như khi nói ở tầng trời thứ ba mươi ba. Cũng không phải Sở Mặc tư tâm nặng tớimức nào, bao giờ cũng phải phân ra một trọng điểm.

Nhưng hắn giảng kinh cũng tương đối tinh diệu. Thông qua Sở Tuệ bố trí trước đó, lần này Sở Mặc giảng kinh, trực tiếp phát sóng trực tiếp đến từng ngóc ngách trên toàn bộ thế giới Bàn Cổ!

Bao gồm những giới lớn xa xôi này, cũng có thể thấy Sở Mặc giảng kinh trực tiếp.

Toàn bộ thế giới Bàn Cổ quả thực sôi trào!

Vô số người vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh Sở Mặc hoạt động. Nhất là những sinh linh Nhân tộc đó, gần như có hơn một nửa... đều đang quỳ nghe giảng kinh!

Lần này Sở Mặc giảng kinh, nói hết hai năm.

Khi hắn nói ra hai chữ kết thúc này, tất cả mọi người như mê như say, trên mặt tất cả đều lộ ra vẻ luyến tiếc không nỡ rời đi.

Ở trong quá trình hai năm qua, có rất nhiều người đều có thể trực tiếp đột phá. Nghe Sở Mặc giảng kinh, khiến cho bọn họ thu được giác ngộ cực lớn! Nhưng bọn họ đều mạnh mẽ áp chế xuống, không lựa chọn lập tức đột phá. Bởi vì bọn họ còn muốn nghe nhiều hơn!

Lần này sau khi giảng kinh chấm dứt, gần như hoàn toàn lật đổ tư tưởng của những Thiên Nhân vốn khinh thường đối với Nhân tộc. Từng cảm giác này cũng hoàn toàn biến mất ở trong lòng mười ngàn vạn Thiên Nhân ở đây. Tương lai mười ngàn vạn Thiên Nhân này sẽ gây ảnh hưởng cho càng nhiều Thiên Nhân khác!

Trước đó Sở Mặc cũng không nghĩ tới, hắn giảng kinh một lần, lại còn có thể có loại lợi ích này.

Lần này sau khi giảng kinh chấm dứt, Sở Mặc trở lại tầng trời thứ ba mươi ba, không tiếp tục đi quan tâm chuyện này nữa. Hắn lại chuẩn bị ra đi.

Trước trước sau sau, năm năm giảng kinh đối với bản thân Sở Mặc mà nói, cũng là một lần nâng cao cực lớn.

Đồng thời, mạng lưới của phù văn tính mạng, còn có các loại quan niệm của các thân nhân bên cạnh, cũng khiến cho thế giới trong lòng Sở Mặc bị trùng kích rất lớn. Hắn cũng lần đầu tiên cảm nhận được, hóa ra những người bên cạnh này, so với trong sự tưởng tượng của mình, còn muốn ưu tú hơn. Đồng thời hắn cũng hiểu rõ mình ngay cả khi đã thành thần, lại vẫn có rất nhiều chuyện cũng không am hiểu!

Những cảm ngộ đối với chiến lực của hắn, đối với cảnh giới của hắn, cũng không nâng cao đặc biệt lớn. Nhưng đối với tâm linh viên mãn của hắn, lại có tác dụng cực lớn không thể tưởng tượng nổi.

Sở Mặc thậm chí có thể cảm giác được, bản thân mình hôm nay, tuy rằng cảnh giới không tiếp tục nâng cao, chiến lực cũng không có biến hóa quá lớn. Nhưng toàn thân so với quá khứ... Lại có sự bất đồng rất lớn.

Đến ngày ra đi, lần đầu tiên Sở Mặc không ra đi với cảm giác lo lắng nữa.

Thoáng cái hắn hình như có lòng tin cực lớn đối với những thân nhân bên cạnh này! Tin tưởng mình không ở đây, bọn họ cũng có thể làm rất tốt, cũng có thể trấn áp những số mệnh của toàn bộ thế giới Bàn Cổ.

Sau đó, hắn từ trong mắt những thân nhân bên cạnh này cũng nhìn thấy một việc.

Hắn rất quan trọng!

Cũng không phải giống như Thần Toán lão nhân nói: Ngươi đối với toàn bộ thế giới Bàn Cổ mà nói, giống như một người dư thừa!

Không, ta cũng không phải là người dư thừa! Ta không chỉ rất quan trọng, hơn nữa còn vô cùng quan trọng!

Đây không phải là bản thân Sở Mặc không khiêm tốn, mà là một sự thực chân chính. Từ sau một lần hắn giảng kinh, đưa tới một sự chấn động đối với toàn bộ thế giới Bàn Cổ, hoàn toàn có thể cảm giác được tầm quan trọng của hắn.

Một người có thể dễ dàng khiến cho một đại thiên giới mênh mông, vô số sinh linh bị điên cuồng.

Ai dám nói người như vậy... Là không quan trọng chứ?

Lần này, đám người Ma Quân bọn họ vẫn muốn đi cùng Sở Mặc, nhưng lại bị Sở Mặc từ chối.

Lần trước Ma Quân bọn họ đi, coi như là đánh cho Vô Lượng Thiên trở tay không kịp. Hơn nữa Vô Lượng Thiên Chủ cũng không có tinh lực đi để ý tới chuyện bắt một đám Nhân tộc như vậy. Suy nghĩ một chút toàn bộ Vô Lượng Thiên có bao nhiêu tu sĩ Thiên Nhân cảnh giới Đại Tổ, là có thể hiểu rõ vì sao Vô Lượng Thiên Chủ không xem đám người Ma Quân bọn họ ra gì.

Một vạn tu sĩ Nhân tộc cảnh giới Đại Tổ tới, đối với toàn bộ Vô Lượng Thiên mà nói, quả nhiên hoàn toàn không gây ra chút sóng gió gì.

Kết quả, không nghĩ tới chính là một nhóm người nhỏ như vậy, trực tiếp cho Vô Lượng Thiên một đòn nặng nề. Thiếu chút nữa hoàn toàn khuất lật trời Vô Lượng Thiên!

Đến cuối cùng, cảm thấy không ổn, lúc này Vô Lượng Thiên Chủ mới phân ra một đạo pháp thân, muốn tiêu diệt tất cả đám người kia ở nơi đó. Nhưng không nghĩ tới chính là, vẫn để cho đám người Ma Quân bọn họ trốn thoát.

Tuy rằng trả giá cao rất lớn, nhưng đối với Vô Lượng Thiên Chủ mà nói, đây là một lần thất bại không hơn không kém!

Cho nên, trong lòng Vô Lượng Thiên Chủ nhất định là cực hận đám người Ma Quân bọn họ. Không chỉ hận cực, hơn nữa cũng sẽ phát sinh cảnh giác cực lớn!

Nếu như lần này, Ma Quân bọn họ lại một lần nữa tiến vào Vô Lượng Thiên, Sở Mặc gần như có thể bảo đảm, bản nhân Vô Lượng Thiên Chủ nhất định sẽ trực tiếp trấn giết đầu tiên.

Về điểm ấy, hắn tin tưởng trong lòng đám người Ma Quân bọn họ cũng hiểu rõ ràng. Nhưng bọn họ vẫn không sợ hãi.

- Sư phụ, không sợ hi sinh. Nhưng chúng ta lại không cần làm như vậy. Lần trước lão nhân gia ngài tự thân xuất mã. Lần này, đến phiên đồ đệ đi.

Bình luận