Thí Thiên Đao

Chương 2489: Đánh đòn cảnh cáo (1)


Một câu nói này, hoàn toàn dẫn lửa cả người của đám tu sĩ, ngay cả các tu sĩ Tử Kim giới và Vô Lượng giới, mỗi một người đều nhịn không được kích động, thầm nghĩ: Nếu như chủ tướng của mình cũng có tính cách như vậy, thật là tốt biết bao?

Nhất là đám tu sĩ Tử Kim giới, chủ tướng của bọn họ bây giờ tung tích không rõ, sinh tử chưa biết.

Thậm chí cũng có khả năng rất lớn đã từ bỏ bọn họ, bỏ trốn biệt tích rồi! Một khi nghĩ tới khả năng này, trong lòng nhóm thiên nhân tu sĩ Tử Kim giới lại có muôn nỗi phiền muộn.

Rốt cục, một gã tu sĩ Tử Kim giới lớn tiếng nói:

- Nguyện ý nghe theo Thẩm Khê chủ tướng chỉ huy!

- Nguyện ý nghe theo Thẩm Khê chủ tướng chỉ huy!

Phần lớn tu sĩ Tử Kim giới tỏ thái độ, kéo theo đám tu sĩ Tiêu Dao giới và Nam Vô giới kia.

Trong lúc nhất thời tiếng hò hét rung trời! Chỉ còn lại đám tu sĩ Vô Lượng giới kia muốn kêu lại sợ Lam! uang lão tổ không cao hứng. Cho nên trên mặt đều hết sức khó xử.

Vào lúc này, Lam Quang lão tổ vô cùng thông minh nói:

- Thẩm Khê đạo hữu năng lực chỉ huy hơn người, ta thấy không bằng, dứt khoát để Thẩm Khê đạo hữu làm tổng chỉ huy quân đoàn chúng ta được rồi. Ta làm Phó tổng chỉ huy!

Thẩm Khê hướng về phía Lam Quang lão tổ mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu:

- Tốt, sau này, còn phải dựa vào đạo hữu! Lam quang lão tổ vỗ ngực một cái:

- Không dám!

Đến tận đây, quân liên minh thiên nhân này rốt cục chân chính liên kết thành một khối.

Sở Mặc ở phía trên yên lặng nhìn, thu hết vào mắt, trong ánh mắt của hắn rốt cục lộ ra vẻ ngưng trọng.

Hắn biết, đám thần tiên này, trải qua nhiều thất bại như vậy, rốt cục cũng học được thông minh, cũng càng thêm thành thục. Đến bây giờ, bọn họ đã có thể được gọi là đối thủ! Sở Mặc hít sâu một hơi, hắn biết, pháp trận tòa thứ ba, dưới tình huống bình thường sợ rằng, đã không còn hiệu quả rồi.

Bởi vì một khi đám thiên nhân tu sĩ này chân chính đoàn kết lại, bện thành một sợi dây thừng, thì không giống như con ruồi không đầu một dạng đi loạn, như vậy, cái pháp trận thứ ba này nhất định sẽ bị bọn họ nhận thấy được vấn đề.

- Phải như thế nào mới có thể đem bọn họ vây khốn đây?

Sở Mặc khẽ nhíu mày, sau đó đứng ở nơi ấy trầm tư một chút, lập tức, trên mặt của hắn lộ ra một nụ cười thản nhiên. Trong nụ cười kia mang theo vẻ băng lãnh vô tận.

Theo thời gian trôi qua, nhóm thần tiên bị vây ở trong pháp trận thứ hai này, rốt cục nghênh đón ánh sáng ban mai.

Pháp trận thứ hai rốt cục vỡ nát.

Lúc này không có một ai xông ra ngoài. Bọn họ chỉ là lẳng lặng cùng ngồi chỗ này đợi pháp trận triệt để tan vỡ. Sau đó, mọi người chia ra đứng ở nơi đó.

Bây giờ, còn dư lại hai đại chủ tướng, hai trăm hai mươi danh phócùng 15, 100 danh thiên nhân tu sĩ.

Bọn họ không hề phân chia lẫn nhau, trực tiếp làm rối loạn nguyên bản trận hình hình thành một trận đội mới.

Tinh khí thần trên người cổ lính mới này còn hơn quân đoàn do bốn chục ngàn thần tiên Đại Tổ tu sĩ tạo thành trước kia!

Trên người của bọn họ đều thiêu đốt chiến ý điên cuồng, khi pháp trận thứ hai hoàn toàn nghiền nát, thân hình của bọn hắn rốt cục hiển lộ ra. Không có ai hoan hô, không có ai rống giận. Có... Chỉ là trầm mặc vô tận!

Như là một tòa núi lửa gần bộc phát.

Loại trầm mặc này mới là đáng sợ nhất.

Hai người Lam Quang lão tổ cùng Thẩm Khê đứng ở hàng trước nhất đội ngũ. Bọn họ mâu quang lạnh như băng nhìn về phía thế giới Bàn Cổ kia.

Ở trước mắt của bọn họ, đồng dạng có một đạo thân ảnh. Vóc người cao to, tướng mạo anh tuấn đến hoàn mỹ không một tì vết, đầu tóc bạc trắng tung bay trên vai.

- Sở Mặc!

Từ trong hàm răng Lam Quang lão tổ nặn ra hai chữ này, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc vô cùng rét lạnh, tràn đầy hận ý!

- Ừ, đã lâu không gặp.

Sở Mặc vẻ mặt ung dung, cười híp mắt nhìn Lam Quang lão tổ.

Đại lượng tu sĩ đứng ở phía sau hắn có chừng hơn ngàn người! Trong hơn một nghìn danh tu sĩ này, có rất nhiều, đều là người quen của quân đoàn thần tiên bên này.

Nhất là thiên nhân tu sĩ Tiêu Dao giới này lại càng là quen thuộc với bọn họ. Bởi vì ngay từ đầu, ở ngay vách tường phía ngoài, chính là đoàn người này ép sát trận doanh bọn họ, đem bọn họ giết chết không nể mặt.

- Muốn quyết chiến sao?

Trong lòng rất nhiều thiên nhân đều sinh ra một ý nghĩ như vậy.

Đồng thời, nhiệt huyết trên người bọn họ, cũng bắt đầu sôi sục! Nhận hết giày vò, nhận hết khuất nhục, bây giờ... Rốt cuộc phải mặt đối mặt một cuộc chiến sinh tử rồi!

Bọn họ đã chờ cái này, không biết chờ đợi bao lâu. Đã sớm mong mỏi có thể cùng đám tu sĩ nhân loại kia đánh một trận.

Hết thảy tinh lực lúc trước, quả thực quá khuất nhục rồi.

Ngay cả một góc áo của đối phương cũng không có đụng tới, liền đã bị người ta chém giết hơn phân nửa đồng đội.

Nghĩ đến đây, cỗ lửa giận trọng ngực tất cả thiên nhân tu sĩ, trở nêncàng thêm mãnh liệt hơn.

Bất quá, bọn họ vẫn như cũ đang đợi chủ tướng ra lệnh. Lúc này đây, không có mệnh lệnh chủ tướng, bọn họ sẽ không có ai ra tay.

Thẩm Khê lạnh lùng nhìn Sở Mặc, ánh mắt của hắn phi thường thâm thúy, tràn ngập dò xét.

Lam Quang lão tổ cắn răng nói:

- Rốt cục cam lòng mang theo đội quân đáng thương của ngươi, đi ra đánh một trận rồi sao? Ngươi cuối cùng cũng hết bày trò rồi sao?

- Không phải, ngươi hiểu lầm. Dưới chân ta đây vẫn là một tòa pháp trận

Trên mặt của Sở Mặc mang theo nụ cười nhẹ nhàng, lại vẻ mặt thành thật nói rằng:

- Các ngươi dám qua đây sao?

- Ha ha ha ha, còn muốn lừa gạt chúng ta!

Lam Quang lão tổ nhịn không được ngửa mặt lên trời cười ha hả:

- Sở Mặc, ngươi thân là tân chúa trời, có phải liền cho rằng, thế gian này, trừ nhân loại bọn ngươi ra, những sinh linh còn lại đều là người ngu? Còn có một tòa pháp trận? Ngươi tại sao không chết?

- Ta là nghiêm túc, không tin, gọi đại sư pháp trận các ngươi sang đây nhìn thử!

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Lam Quang lão tổ còn muốn nói điều gì, Thẩm Khê ở một bên ngăn hắn, trầm giọng nói rằng:

- Đừng bị mắc lừa, cứ nhìn một chút!

Nói xong, Thẩm Khê trực tiếp phái ra hơn mười đại sư pháp trận đi đến chỗ Sở Mặc kiểm tra.

Loại Đại thiên pháp trận này đẳng cấp cao vô cùng, ngẫm lại sốlượng tài nguyên bị tiêu hao khi bố trí một tòa pháp trận như vậy liền hiểu nó không có dễ dàng bị phát hiện như vậy. Trừ phi là tự mình bước vào trong trận, sau đó tiến hành các loại thăm dò, cũng chỉ có như vậy, mới có thể miễn cưỡng tìm ra một ít manh mối, dấu vết.

Bình luận