Thí Thiên Đao

Chương 2244: Con đường cuối cùng của cổ tộc (1)


Công khai kêu gọi đầu hàng Sở Mặc:

- Chúng ta chết, buông tha gia tộc của chúng ta! Sở Mặc vốn cũng không định đi tới cổ tộc Hồng thị trước, bất quá cổ tộc Hồng thị bên này, cư nhiên đối với hắn kêu gọi đầu hàng.

Cái loại thanh âm Đại Đạo này chỉ cần không phải điếc, liền đều có thể nghe.

Cho nên, Sở Mặc tới.

Bốn Thái thượng lão tổ của cổ tộc Hồng thị có thể nhìn ra Sở Mặc suy yếu, thật là rất hư nhược. Ở trong mắt bọn họ, một tu sĩ Tổ cảnh đỉnh phong bị trọng thương, quả thực quá rõ ràng rồi. Thậm chí không cần quá mức nghiêm túc đi quan sát.

Nhưng vậy thì thế nào?

Bọn họ đã gặp bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị. Bốn người bọn họ là Cổ Tổ mà Sở Mặc một đường đánh tới hôm nay, trực tiếp chết thảm tại chỗ! Đầu vỡ nát, thân thể vỡ nát, nguyên thần vỡ nát... Một thân đạo pháp, trực tiếp hoàn toàn biến mất!

Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà che chở Sở Mặc đã đến một loại trực tiếp từ đánh phía sau trở thành công khai!

Đây cũng không phải là cái gì thiên vị, cái này rõ ràng chính là một phe a!

Cho nên, dù cho biết rõ bây giờ Sở Mặc phi thường suy yếu, nhưng bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị này, ngay cả tâm tư đối Sở Mặc xuất thủ đều không sanh được. Sinh mạng cố nhiên đáng giá quyến luyến, nhưng tử vong, đối với bọn họ mà nói, cũng không có đáng sợ đến loại trình độ đó.

Cho nên, bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị, sau khi nhìn thấy Sở Mặc, tự mình đưa tới toàn bộ tài nguyên cùng tài phú của cổ tộc Hồng thị, thậm chí bao gồm tài sản riêng của bọn họ... Đồng thời đưa cho Sở Mặc.

Sau đó, một tên cầm đầu Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị nhìn Sở Mặc nói rằng:

- Năm xưa, bọn họ hẹn mấy người chúng ta hạ thủ với vương tộc Sở thị. Khi đó, Sở công tử ngươi... Đã luân hồi rồi. Không phải vì bảnthân thoát tội, nhưng lúc đó, thật sự chúng ta là do dự. Bất kể nói thế nào, vương tộc Sở thị ở trong lòng chúng ta cùng đám người kia, đều là một cái địa phương rất có cảm tình. Là tổ tiên của ngài tạo ra chúng ta. Cũng là y, đã giúp chúng ta có thành tựu của ngày hôm nay. Bất quá, chúng ta chung quy vẫn là bị lòng tham mê hoặc. Cuối cùng, vẫn là phạm vào sai lầm lớn không thể tha thứ. Thật ra ngày hôm nay, toàn bộ tài nguyên tích lũy của cổ tộc Hồng thị, cộng thêm những thứ trên người chúng ta, tối đa... Cũng chỉ bằng phân nửa tài nguyên mà năm đó chúng ta lấy từ vương tộc Sở thị. Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta nhận. Năm xưa trồng nhân gì, hôm nay nhận được quả báo, cũng coi như thiên đạo tuần hoàn. Sở Mặc trầm mặc, đối mặt tên Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị này tựa hồ đang nói lời sám hối, hắn cũng không muốn phát biểu bất kỳ ý kiến gì.

Vương tộc Sở thị năm xưa đã không còn, đã diệt vong. Trong chỗ u minh, để cho mình, làm cho Sở Sở, lại quay về tới cái chỗ này. Thù này là nhất định phải báo, cái này cùng cái gì lòng dạ cách cục, không có chút quan hệ nào.

Thù nhà hận nước, nếu như ngay cả cái này đều quên, cũng không xứng làm người. Bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị đến cũng thẳng thắn, cũng không có ở trước mặt Sở Mặc lôi lôi kéo kéo. Người này sau khi nói xong liền trực tiếp lựa chọn hóa đạo.

Bọn họ đã làm như vậy, tự nhiên không muốn để cho Sở Mặc chém đầu của bọn họ lấy về luyện hóa. Một đời anh danh, chỉ là bảo lưu một điểm tôn nghiêm cuối cùng mà thôi. Tin tưởng Sở Mặc cũng sẽ không ngăn cản.

Sở Mặc không có ngăn cản, mắt thấy bốn gã Cổ Tổ Thái thượng hóa đạo, cát bụi trở về cát bụi, đất về với đất. Một thân đạo hạnh của bọn họ, quy về trong trời đất. Cũng coi như đối với lãnh thổ của cổ tộc Hồngthị, làm ra cống hiến to lớn.

Tinh khí của nơi này, trong nháy mắt, đã nồng nặc đến mức độ không còn gì hơn. Mặc dù Sở Mặc không có cố ý đi hấp thu, cũng có đại lượng tinh khí, tự hành dũng mãnh vào đến trong thân thể của hắn.

Phía dưới trong cổ tộc Hồng thị, còn lại là một mảnh thê lương!

Mọi người, vào giờ khắc này, tất cả đều quỳ xuống, hầu như toàn bộ cũng không nhịn được chảy nước mắt.

Bọn họ đã biết, Cổ Tổ bỏ mình! Động tĩnh của Cổ tộc Nhạc thị cùng cổ tộc Hồng thị, cũng rất nhanh truyền khắp cả cái thông đạo thế giới.

Hầu như mọi người đều trầm mặc!

Lúc này đây, những cổ tộc còn lại, tất cả cũng đều lâm vào tình trạng vắng lặng một cách chết chóc.

Cổ tộc Dương thị, cổ tộc Vân thị, cổ tộc Sở thị... Ba cái cổ tộc này có mười một vị Cổ Tổ Thái thượng, chính ở chỗ này cùng đợi Sở Mặc, nhưng không nghĩ, Sở Mặc không có tới nơi đây của bọn họ, ngược lại đi bên kia. Mà bọn họ, cuối cùng nhận lại được một dạng tin tức. Bọn họ cũng trầm mặc, bởi vì bọn họ đã biết rồi bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị tao ngộ, đều chết hết!

Thân tử đạo tiêu!

Bị Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà trực tiếp đè chết rồi!

Điều này nói rõ cái gì, không cần bất luận kẻ nào giảng giải, trong lòng bọn họ cũng đều biết rõ.

Một gã Cổ Tổ của cổ tộc Sở thị vẻ mặt không cam lòng nói rằng:

- Tại sao vậy? Tại sao lại là kết quả như vậy? Năm đó chúng ta làm sai sao? Năm đó vì sao không ai ngăn cản? Tại sao tới hôm nay mới động thủ?

- Chúng ta cũng không có làm gì sai, vương tộc Sở thị... Vốn là bị hủy diệt, bọn họ không nên tồn tại ở thế gian.

Một cái Cổ Tổ của cổ tộc Dương thị cười khổ nói:

- Nhưng vấn đề là, Sở công tử... Cái này Sở công tử, thực sự rất khó nói, hắn rốt cuộc là một nhân vật ra sao, cư nhiên có thể khiến cho hai vị kia coi trọng như vậy.

- Ta nghe nói, ở cổ tộc Nhạc thị, hắn bị trọng thương. Điểm này, bên cổ tộc Hồng thị cũng có thể chứng thực. Nói khí tức trên người của Sở Mặc trở nên rất yếu ớt. Nhưng không ai dám xuất thủ.

Một cái Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Vân thị cười khổ nói:

- Một người như vậy, lại đem mười ba cổ tộc của chúng ta triệt để bức sụp đổ, nhất định chính là một cái chuyện cười lớn.

- Hắn bất quá là đao trong tay hai vị kia.

- Ta ngược lại thật ra không nghĩ như vậy.

Vị Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Vân thị nói rằng:

- Không biết, các ngươi hiểu bao nhiêu về chuyện xảy ra thế giới thông đạo?

Bình luận