Thí Thiên Đao

Chương 1771: Kinh sợ thoái lui (1)


- Không thể cùng con ếch ngồi trong đáy giếng luận bàn về biển cả, không thể cùng côn trùng mùa hè bàn luận về băng tuyết.

Sở Mặc thản nhiên nói, sau đó trực tiếp mở nhẫn trữ vật ra.

Rầm rầm!

Tinh thạch như núi bị Sở Mặc đổ ra. Hơn nữa còn có một khối thịtLuân Hồi thú khoảng hơn trăm trượng lăn ra bên ngoài!

Thịt kia tươi ngon vô cùng, tuy nói thời gian trong nhẫn trữ vật gần như đọng lại, vô số năm cũng có thể giữ nguyên sự tươi ngon. Nhưng những người này vẫn là rất có nhãn lực, liếc một cái đã nhìn ra khối thịt kia đích thực là tươi ngon nhất! Trên mặt còn mang theo khí tức sinh mệnh vô biên của Luân Hồi thú!

Một luồng khí âm hàn cũng phát ra từ trên mặt khối thịt.

Tinh thạch đỉnh cấp chất cao như núi, cùng với thịt Luân Hồi thú ẩn chứa bí mật Luân Hồi, là mỹ thực tuyệt hảo trong mắt kẻ háu ăn đỉnhcấp.

Kể cả thanh Hàn Nguyệt đao hàn quang lạnh thấu xương kia nữa.

Tất cả đều treo lơ lửng trong hư không, thoạt nhìn lấy dễ như trở bàn tay.

Đối với bốn người này mà nói, ba thứ kia… đều có lực hấp dẫn chết người.

Nhưng lúc này, đừng nói Chí Tôn bộ dạng thiếu niên và Chí Tôn tướng mạo tuấn mỹ kia, cho dù là hai gã Chí Tôn đến từ La Thiên TiênVực cũng đều do dự.

- Khối thịt Luân Hồi thú này, thực sự là của Tử Đạo đưa cho ngươi chứ? Các ngươi quen biết nhau sao?

Nam tử mũi ưng lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

- Không quen.

Sở Mặc lắc đầu quầy quậy:

- Lần đầu tiên gặp.

- Sao có thể?

Nam tử mũi ưng lộ ra vẻ như thể ngươi đang gạt ta, cười lạnh nói:

- Ngươi tưởng ta ngốc sao? Trong lòng Sở Mặc thầm nói: Ngươi chính là tên ngốc! Ta lừa ngươi ngươi lại tưởng là thật, ta nói thật thì ngươi lại cảm thấy là ta lừa ngươi. Ngươi không ngốc thì ai ngốc?

Quả thực là quá ngu ngốc.

Ba người còn lại cũng cười lạnh.

Chí Tôn thiếu niên vẻ mặt trào phúng:

- Ngươi tưởng bọn ta là lũ ngốc sao? Tử Đạo chưa bao giờ chia sẻLuân Hồi thú cho bất cứ ai, nếu ngươi và hắn không quen biết, sao có thể chia cho ngươi một khối thịt Luân Hồi thú lớn như vậy?

Nam tử gầy gò cũng cười lạnh nói:

- Khối thịt Luân Hồi lớn như vậy, ít nhất cũng trị giá bằng một tỷ tinh thạch đỉnh cấp, ngươi thật sự tưởng người khác là kẻ ngu rồi sao?

Nam tử mũi ưng nghe xong, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Lâm Hắc, không ngờ người như ngươi chẳng những tìm đường chết bằng mọi cách, tâm địa cũng hiểm độc như vậy. Ngươi muốn châm ngòi mâu thuẫn giữa bọn ta và Tử Đạo, sau đó để Tử Đạo tới tiêu diệt bọn ta đúng không? Ngươi tưởng bọn ta sẽ để ngươi làm vậy sao? Nói xong, nam tử mũi ưng còn liếc nhìn trái phải, hiện tại y thực sự có chút hoài nghi, nếu bọn họ động thủ với Lâm Hắc, Tử Đạo có đột nhiên xuất hiện hay không.

Sở Mặc cười cười ra vẻ không có gì:

- Các ngươi quá đề cao bản thân ta rồi, dựa vào các ngươi, cũng có thể cùng Tử Đạo… khụ khụ, ta không quen biết y.

Kiểu chuyển ý này vô cùng gượng gạo, thậm chí có chút cố ý giả vờ gây hiềm nghi. Nhưng bốn người này lại đều nghe lọt.

Kỳ thực Sở Mặc cũng chẳng nói gì, phần lớn đều là bọn họ dựa vàokinh nghiệm của bản thân tưởng tượng ra!

Đến cuối cùng, bốn người nghi thần nghi quỷ, tự mình doạ mình.

Không thể không nói, lời nói dối cao minh nhất chính là kiểu này, tám phần thật, hai phần giả, hai phần giả cố tình thêm vào kia mới là đòn trí mạng nhất!

Vì vậy, Nam tử mũi ưng liếc nhìn Hàn Nguyệt đao trong hư không, tinh thạch đỉnh cấp chất cao như núi, còn có, một khối… thịt khiến cho bọnhọ thực sự kinh hồn bạt vía sinh ra thoái ý kia!

- Đi!

Nam tử mũi ưng hít sâu một hơi, sau đó cắn răng xoay người rời đi.

Cái tên Lâm Hắc này, thế lực sau lưng hắn thực sự quá lớn, bọn họ có lòng tin có thể đánh chết Chuẩn Chí Tôn này ngay tại chỗ. Thậm chí có thể bảo đảm phong ấn nơi này hoàn toàn, xoá đi toàn bộ dấu vết!

Thân là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, bọn họ vẫn là có sẵn loại năng lực này. Nhưng vấn đề là, lúc bọn họ rời khỏi sông Luân Hồi, cũng có không ít người nhìn thấy.

Lâm Hắc bên kia vừa mới đi, bọn họ bên này cũng rời đi theo. Trở về ngộ nhỡ Tử Đạo cùng với thế lực sau lưng Lâm Hắc muốn truy xét ra chuyện này, bốn người bọn họ chính là người đáng nghi nhất!

Còn có Hàn Nguyệt đao là chứng cứ xác thực như vậy, muốn chối cãi e rằng rất khó!

Vẻ mặt của mũi ưng và mấy Chí Tôn kia đều ủ rũ, buồn bực. Khó khăn lắm mới gặp một con dê đực, còn tưởng là hắn không có chỗ dựa dẫm gì đó, kết quả lại là một con cá sấu lớn.

Loại cảm giác này giống như là bị Luân Hồi thú hung dữ đánh trả vậy!

Cực kỳ khó chịu!

- Tên khốn kiếp này!

Nam tử gầy gò luôn ít nói, thân là Chí Tôn đã thành đạo, trên cơ bản tính cách có thể đạt đến trình độ vui buồn đều không biến sắc. Nhưng giờ phút này cũng không nhịn được mà kích động chửi thề, thực sự làquá mức buồn bực rồi.

Chí Tôn thiếu niên cũng ủ rủ, Chí Tôn tướng mạo xinh đẹp thì lại bày ra bộ dạng lưu luyến.

Một thanh Hàn Nguyệt đao, sau khi bán ở chợ đen, chí ít cũng đủ để bốn người bọn họ mỗi người được chia một khoản tài nguyên lớn! Càng chưa nói tới mấy chục tỷ viên tinh thạch đỉnh cấp, còn có khối thịt kia… nghĩ một chút đã cảm thấy đau lòng.

Càng tức giận đến mức đau gan! Gần như trong nháy mắt bốn gã Chí Tôn kia liền biến mất hoàn toàn trong hư không.

Sở Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thu hồi những thứ kia vào trong nhẫn trữ vật, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua hư không, không kìm nổi cười khổ nói:

- Không ngờ rằng có một ngày, ta lại mượn danh kẻ khác để hù doạ người.

Tuy rằng có chút buồn bực, nhưng quả là hữu hiệu. Bốn người kia, bị chính nhân vật mà bọn họ tưởng tượng ra, cùng với một Tử Đạo vô cùng xác thực doạ bỏ chạy rồi. Nếu không, Sở Mặc cũng chỉ có thể xuất ra phân thân, quyết một trận tử chiến với bốn người này mà thôi.

Kỳ thực Sở Mặc cũng có chỗ cố kỵ giống với sự kiêng dè của đối phương,. Nếu như bốn người này không có chút tiếng tăm nào thì thôi đi, nhưng nếu một người nào đó trong số bọn họ có thân phận địa vị khá tôn quý, vậy thì có thể có người tra ra mình rất nhanh.

- Haiz…

Sở Mặc không kìm được thở dài, hiện tại hắn đã hiểu kỳ thực bất kể là nơi nào, đều có những quy tắc không thể nhìn thấy được ràng buộc mỗi người. Muốn có được tự do thực sự… nói thì dễ làm mới khó!

Sau đó, Sở Mặc rời khỏi nơi này, bay về phía một toàn thành gần nhất trên bản đồ.

Bình luận