The Dark Duet Series

Quyển 1 - Chương 5-2


Hắn xoay người lại, tựa lên quầy bếp, mép quầy ấn vào xương sống hắn. Một tay siết lấy mép quầy, một tay cầm chai bia đang nhanh chóng nguội đi khi những lằn nước đổ dài xuống cánh tay hắn. Hắn uống ừng ực. Có rất nhiều thứ đặt lên vai cô gái, và kế nữa, là hắn. Bên cạnh tư thù cá nhân, hắn không thể khiến Rafiq thất vọng. Vladek Rostrovich phải chết. Ở khía cạnh này, Rafiq và hắn chưa bao giờ bất đồng ý kiến. Về vấn đề thực hiện mỗi bước đi thì lại hoàn toàn khác. Hắn nốc một ngụm đầy, quấy đảo thứ chất lỏng kia trong miệng trước khi nuốt xuống và cảm nhận nó lấp đầy mình.

Hủy hoại cuộc sống của kẻ khác chính là việc hắn làm rất giỏi, dĩ nhiên, nhiệm vụ này cũng đâu khác gì. Hay là có? Hắn uống cạn chai bia, thưởng thức thì ít nhưng vẫn muốn nhiều hơn nữa. Hắn quay lại súc sạch miệng, quan sát nước tuôn ra ào ạt.

Cô gái thực sự khiếp sợ hắn, điều đó thì hắn chắc chắn. Phải sử dụng việc đó làm lợi thế. Dưới sự dạy dỗ của hắn, cô ta sẽ trở thành bất kì thứ gì cần thiết để có thể sống sót. Cô ta sẽ chấp nhận đầu hàng và cố gắng thích nghi với mọi chuyện. Cô ta sẽ tìm thấy cái tốt trong sự tồi tệ, chừng nào việc này còn kéo dài. Cô ta sẽ chống cự lại hắn, chắc chắn là vậy, nhưng hắn sẽ thuyết phục được cô ta.

Uống hết chai bia chẳng giúp ích được gì cho hắn cả, cảm giác bồn chồn vẫn còn đó. Hắn bước đến tủ lạnh lần nữa, mở nó ra để lấy thêm một chai. Lặp lại hành động đó. Thêm một cái nhấp môi, thêm một ngụm, cơn khát chỉ tăng lên.

Những ý nghĩ mới khiến hắn phân tâm. Hắn sẽ làm gì với cô gái khi tất cả chuyện này kết thúc? Đứng bất động, hắn lắng nghe ngôi nhà, lắng nghe dấu hiệu từ cô gái nhưng chẳng có gì cả, không hề có âm thanh la hét từ phía sau cánh cửa khóa kín. Không có tiếng rên rỉ tuyệt vọng, chỉ có cô gái, dùng thời gian để vạch kế hoạch. Hắn bước đến chỗ chiếc bàn và khẽ kéo ghế ra. Tu một hơi dài bia nữa, ánh mắt hắn lướt quanh phòng. Hắn ngồi xuống. Phải làm gì với một cô gái không bao giờ tin tưởng mình đây? Caleb lại uống, sau đó đặt chai xuống bàn và rúc người sâu hơn vào chỗ ngồi, đầu ngửa ra sau, hít thở bằng mũi, hai mắt nhắm lại.

Caleb chẳng biết gì về việc chăm sóc phụ nữ dài hạn cả. Hắn từng nghe nói rất nhiều về tình yêu trong suốt mười hai năm qua, nhưng lại chưa từng cảm thấy thứ mà người ta kể. Hắn lơ đãng lướt đầu ngón tay lên xuống cổ chai bia. Người duy nhất mà hắn cảm thấy có chút ưa thích là Rafiq, nhưng hắn ngờ thứ đó có thể gọi là tình yêu. Caleb hiểu Rafiq, hiểu được cơn giận và nhu cầu được báo thù của ông. Hắn tin tưởng Rafiq bằng cả mạng sống của mình. Nếu không được người đàn ông đó ban cho mục đích, Caleb hẳn đã lạc lối, và vì thế hắn rất tôn trọng ông. Liệu thấu hiểu, tin tưởng và tôn trọng có được xem là tình yêu không? Caleb không biết nữa. Rafiq đã dạy hắn đọc và viết, dạy hắn nói năm thứ tiếng, dạy hắn cách quyến rũ một người phụ nữ, dạy hắn giấu mình mà không cần lẩn trốn, và dạy cả giết chóc, nhưng chưa bao giờ dạy hắn cách yêu.

Caleb lại tựa ra sau, uống bia rồi đặt chai ở một vị trí khác. Hắn nhìn vào vòng nước trên bề mặt được đánh vẹc-ni trơn láng của chiếc bàn. Nghiêng người tới trước, hắn kéo bàn tay kia qua vòng nước, tạo thành hai vệt dài trong suốt. Chúng di chuyển trơn mượt và riêng biệt dọc theo mặt bàn trước khi hòa vào nhau ở nơi những ngón tay chụm lại.

Vài năm trước, Rafiq đã gặp gỡ một phụ nữ. Hiện tại, người phụ nữ ấy là vợ ông và đã sinh cho ông hai đứa con trai. Caleb chưa từng gặp họ, cũng như sẽ không gặp họ, hắn không hi vọng điều đó. Hắn hiểu rất rõ vai trò của mình với Rafiq. Dù có được sự tôn trọng lớn lao và sức ảnh hưởng của một người được Rafiq nuôi lớn, Caleb vẫn không phải là người thân. Với hắn đó không hề là một sự nhầm lẫn, những giới hạn đã được vạch rõ và duy trì từ buổi đầu. Hắn là gì, là một đồng sự ngang hàng trong phi vụ giải quyết thù cũ. Thật tiện khi hắn chẳng biết gì về cuộc sống kia của Rafiq, về gia đình. Thậm chí hắn còn không nhớ được gia đình mình kia mà.

Có rất nhiều điều Caleb không thể nhớ: ngày sinh của hắn, tuổi của hắn, tên của hắn từng là gì. Không nhớ ra được cũng không phiền lắm, dù đôi khi hắn ước mình biết được nơi chốn đã lớn lên để có thể tránh nó. Chi tiết nhỏ xíu này có khả năng khiến hắn phát cáu mỗi khi bị buộc phải đặt chân lên đất Mỹ vì lý do này hay lý do khác. Nhỡ đâu hắn có một người mẹ nghĩ hắn đã chết thì sao? Đó chính là nỗi khiếp đảm bí mật của hắn, khi phải tìm hiểu về một bà mẹ sẽ vô cùng vui mừng trước hình ảnh con mình. Bởi dù đứa con trai bị đánh cắp của bà ta có là ai đi nữa, thì cậu ta gần như chắc chắn đã chết rồi, và Caleb muốn cậu ta giữ nguyên hiện trạng như thế.

Chai bia, bằng cách nào đó lại cạn sạch, nằm trên tay hắn, vẫn còn hơi lạnh. Hắn đứng dậy khẽ khàng y như lúc ngồi xuống, và âm thầm di chuyển vào trong bếp. Súc sạch chai, hắn lắng nghe tiếng nước chảy òng ọc xuống rãnh thoát nước. Tiếp đó, hắn lấy một chiếc khăn mềm và lau đi bất kì vết tích nào của mình. Quên lãng không phải điều Caleb không thích, mà chính là tưởng nhớ.

Hắn cần đi tắm và thêm nhiều bia nữa. Hắn nhớ bia mỗi khi đến thời điểm phải trở về Pakistan khô hạn, chán chường, nó chính là phương thuốc hữu hiệu cho quá trình lãng quên. Hi vọng quán rượu ở cái thị trấn khỉ gió này vẫn còn mở cửa.

Khi đã vào phòng, Caleb cởi hết quần áo và bước vào nhà tắm để tắm rửa. Chỉnh lại nhiệt độ của nước, hắn để cho căn phòng tràn ngập hơi nước trước khi bước vào và ngửa mặt dưới vòi hoa sen. Nước bao phủ cơ thể trần trụi của hắn, có hơi bỏng rát, nhưng Caleb chào đón sự đau đớn không đáng kể đó. Hắn sẽ không bao giờ thừa nhận, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn đều cần cảm thấy đau đớn thì mới có thể bộc phát nó ra.

Một lần nữa, Caleb lại mường tượng đến cô gái, mặt úp xuống đệm, những lằn roi chằng chịt ở phía sau trải dài từ vai đến cổ chân. Cái cách mà hình ảnh đặc biệt kia ảnh hưởng lên hắn thật hư hỏng. Nó khiến hắn bị khuấy động hơn là chán ghét. Thật mỉa mai làm sao.

Không thể chống lại được nữa, Caleb liền nghĩ về quá khứ và về Rafiq.

Bình luận