Sủng Ái Cả Đời

Chương 11


Edit + Beta : Anky

Buổi tối, Phó Tranh mang Chu Tương Tương ra ngoài ăn.

Phó Tranh mặc T-shirt màu trắng rộng rãi, quần màu đen, giày thể thao.

Hai tay lười biếng bỏ trong túi quần, nói: “Quảng trường Thời Đại có một quán ăn gia đình, tôm hùm chỗ đó ăn rất ngon.”

Chu Tương Tương rất ít khi ăn cơm ở bên ngoài, ngoan ngoãn gật đầu, thanh âm mềm mại nói: “Cậu nói ăn gì thì ăn cái đó.”

Thanh âm mềm mại ngọt ngào, Phó Tranh nghe được tâm liền ngứa.

Hắn đột nhiên dừng lại bước chân, nghiêng đầu nhìn Chu Tương Tương bên cạnh, khóe miệng treo một tia lưu manh vui vẻ, “Chu Tương Tương, cậu cũng quá ngoan ngoãn đó?”

Chu Tương Tương ngơ ngẩn nhìn hắn, “Sao… làm sao thế …”

Phó Tranh nhướng mày, ý cười nơi khóe miệng sâu hơn.

Đột nhiên, thân thể hắn nghiêng về phía trước, tiến đến trước mặt Chu Tương Tương.

Gương mặt anh tuấn phóng đại ngay trước mắt, Chu Tương Tương căng thẳng đến mặt cũng trắng bệch, hô hấp đình trệ. Nhìn vào trong mắt Phó Tranh, rõ ràng đang né tránh.

Hơi thở ấm nóng của Phó Tranh phả vào trên đôi gò má Chu Tương Tương, đôi mắt hấp dẫn người nhìn cô, cười khẽ, nói: “Chu Tương Tương, cậu ngoan ngoãn như thế, nếu tôi yêu cậu làm sao bây giờ?”

Trong lòng Chu Tương Tương đột nhiên nhảy dựng, sau đó cứng rắn lấy lại tinh thần, đẩy Phó Tranh ra, “Cậu… Cậu đừng nói nhảm! Tôi xem cậu là anh trai !”

Chu Tương Tương sợ đến nỗi không biết làm sao, thanh âm cũng có chút run rẩy.

Phó Tranh cười ha ha, “Ai da, Chu Tương Tương, tôi nói giỡn đó, cậu còn coi là thật à? Cậu có cần đáng yêu như thế không?”

Mặt Chu Tương Tương lúc hồng lúc trắng, xấu hổ đến mức muốn đào cái hố giấu mình lại.

Nhìn Phó Tranh cười đến nghiêng ngã trước sau, Chu Tương Tương cảm giác mình giống như bị người ta tát một cái, trên mặt nóng rát, rất nóng.

Cô vừa tức giận vừa lúng túng, hung hăng trừng mắt đầu sỏ gây nên, “Phó Tranh, người này sao lại đáng ghét như thế!”

Cô xấu hổ đến đỏ mặt, quay đầu bỏ chạy.

Phó Tranh chân dài, hai bước liền đuổi theo kịp Chu Tương Tương, cánh tay ôm lấy vai cô, “Đừng nóng giận, tôi chỉ đùa một chút mà thôi.”

Chu Tương Tương gắt gao cắn môi. Nói đùa cái quỷ gì, một chút cũng không buồn cười!

Bả vai Phó Tranh rất cao rất rộng, vóc dáng Chu Tương Tương chỉ tới vai hắn, bị Phó Tranh ôm lấy vai, cả người nhỏ như đứa bé, giống như dựa sát vào trong lòng hắn.

Chu Tương Tương có chút không được tự nhiên, muốn né tránh, cánh tay Phó Tranh ôm lấy vai cô đột nhiên hơi cong lại, thuận thế ôm cổ cô, giọng nói trầm thấp, “Tránh chỗ nào chứ, đến rồi.”

Chu Tương Tương ngẩng đầu, liền thấy trước mặt là một quán cơm gia đình, người đến người đi, kinh doanh rất tốt.

Phó Tranh ôm lấy Chu Tương Tương đi vào. Tư thế hai người rất thân mật, người khác không biết, còn tưởng rằng là người yêu.

Đi vào, liền có nhân viên phục vụ nhiệt tình chiêu đãi bọn họ.

Ánh mắt Phó Tranh quét một vòng trong quán, cúi đầu, môi tựa vào bên tai Chu Tương Tương, hỏi: “Muốn ngồi chỗ nào?”

Hô hấp ấm áp phả vào sau tai Chu Tương Tương, rất ngứa. Cô co vai lại theo bản năng, vô thức quay đầu đi, nhỏ giọng nói: “Muốn… Muốn ngồi chỗ gần cửa sổ.”

“Ok.” Phó Tranh đưa tay chỉ một nơi, “Chúng ta ngồi chỗ kia.”

Tiếp theo, liền ôm lấy Chu Tương Tương đi qua.

Chu Tương Tương rất không được tự nhiên, vẫn cứ muốn tránh. Cô luôn cảm thấy, hình như mọi người đều đang nhìn cô.

Cô chưa từng cùng nam sinh nào thân mật như vậy.

Nhưng mà, Phó Tranh lại hồn nhiên chưa phát giác ra, cánh tay dài ôm cô như cũ, hoàn toàn không có ý định buông ra.

Đợi đi đến chỗ ngồi, cuối cùng Phó Tranh mới buông Chu Tương Tương ra.

Chu Tương Tương vừa được tự do, lập tức chạy đến vị trí của mình ngồi xuống. Lúc này rốt cục mới cảm giác mình xem như đã sống lại, vừa rồi bị Phó Tranh ôm cổ, căng thẳng đến nỗi cũng không dám hô hấp.


Bình luận