Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 2010: Trước chiến tranh (4)


Edit: Sahara

"Chỉ cần các cường giả ở cảnh giới Thần Tôn truyền thực lực của mình cho ta, ta có thể dựa theo chỉ dẫn trong bí tịch nhanh chóng đột phá cảnh giới Thần Quân. Như vậy, trên Phong Vân Đại Lục này, sẽ không còn người nào là đối thủ của ta nữa."

Lãng Tân Nguyệt lớn tiếng nói với vẻ mặt ngưng trọng.

Thực tế, phương pháp Lãng Tân Nguyệt nói là có thật, chỉ có điều, nó cũng để lại di chứng.

Tuy ả có thể mượn thực lực đám người này để đột phá Thần Quân, nhưng vào đêm trăng tròn mỗi tháng, ả sẽ phải chịu đau đớn tột cùng.

Đây cũng là lý do vì sao Âu Lôi biết rõ phương pháp này nhưng lại chưa từng có ý sử dụng.

(*Âu Lôi là minh chủ liên minh hiện tại vừa chết.)

Nhưng, vì báo thù, ả không thể lo nghĩ nhiều như vậy.

Chỉ cần giết được Vân Nguyệt Thanh, cái giá gì cũng đều xứng đáng.

Đám đông bên dưới tiếp tục lặng ngắt như tờ.

Suy cho cùng, bản tính con người vốn là ích kỷ, vì để Lãng Tân Nguyệt đột phá mà phải hy sinh thực lực của mình, mấy ai có thể chấp nhận được chuyện này?

"Ta biết trong lòng mọi người khó xử, nhưng mọi người hãy nghĩ lại mà xem, sư phụ ta đối với mọi người không tệ, minh chủ đương nhiệm, cũng tức là đại sư huynh của ta, ngài cũng đối với mọi người rất tốt, chẳng lẽ mọi người không muốn báo thù cho ngài sao?"

"Mọi người yên tâm, mọi người đều là vì ta, vì liên minh Tự Do mà hy sinh thực lực của mình, Lãng Tân Nguyệt ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người."

"Sau này, bất luận mọi người gặp phải vấn đề gì, liên minh Tự Do cũng sẽ là người đầu tiên ra mặt cho mọi người. Bất cứ trận chiến nào cũng không cần mọi người tham dự. Ta cũng sẽ đảm bảo mọi người được một đời cơm no áo ấm."

"Đợi khi liên minh Tự Do trở thành bá chủ chân chính của Phong Vân Đại Lục, mọi người cũng không cần phải sợ hãi bất kỳ điều gì nữa!"

Tim tất cả mọi người đều run lên.

Đúng vậy, đợi liên minh Tự Do trở thành bá chủ Phong Vân Đại Lục, còn có ai dám làm gì bọn họ nữa?

"Lãng cô nương, hy vọng người nói được làm được, khi liên minh Tự Do thật sự đứng trên đỉnh cao rồi, người sẽ không vứt bỏ chúng ta. Nếu người có thể đảm bảo, ta bằng lòng hy sinh thực lực của mình."

"Được! Lãng Tân Nguyệt ta có thể thề với trời, chỉ cần mọi người tình nguyện hy sinh thực lực của mình, sau này, dù mọi người có làm ra chuyện gì xúc phạm đến ta, ta cũng sẽ không vứt bỏ mọi người."

Đáy mắt Lãng Tân Nguyệt chỉ có sự lạnh lùng.

Ả âm thầm bổ sung thêm một câu trong lòng: Điều kiện tiên quyết là, các người không phản bội ta!

Nếu không, ta cũng sẽ không tha cho các người!

Mọi người nghe Lãng Tân Nguyệt thề xong, thì cùng thở phào, sau đó từ từ đi về phía Lãng Tân Nguyệt.

"Đợi một chút!"

Khi vài vị Thần Tôn đã đi đến trước mặt Lãng Tân Nguyệt, Lãng Tân Nguyệt bỗng giơ tay ngăn bọn họ lại: "Ta vẫn còn một chuyện khác cần tuyên bố!"

"Là chuyện gì?"

Khi người kia vừa hỏi xong, Lãng Tân Nguyệt giơ cao tay ra hiệu, lệnh cho hai thị vệ giải Liên Nguyệt Sinh đến. Hai thị vệ lôi Liên Nguyệt Sinh đến, ném mạnh người xuống đất, rồi thối lui qua một bên.

Liên Nguyệt Sinh bị bịt miệng, không thể nói chuyện, chỉ có thể nhìn chằm chằm Lãng Tân Nguyệt bằng đôi mắt ngập tràn tức giận.

Lãng Tân Nguyệt thì không thèm nhìn đến Liên Nguyệt Sinh, ả cười lạnh, nói: "Ả tiện nhân này là đồng bọn của Vân Nguyệt Thanh, trong lúc ta chạy thoát đã bắt được ả!"

Số người đã từng gặp qua Kim Dương công chúa trong liên minh Tự Do không nhiều, nên không nhận ra Liên Nguyệt Sinh. Mà dù có nhận ra thì đã sao? Dù Liên Nguyệt Sinh là Kim Dương công chúa, nhưng chỉ cần ả nói Liên Nguyệt Sinh là đồng bọn của Vân Nguyệt Thanh, thì đám người trong liên minh cũng sẽ tin lời ả.

"Người dám hợp mưu với Vân Nguyệt Thanh, vậy thì không cần giữ lại!"

"Lãng cô nương, để ta giết tiện nhân này đi, khiến Vân Nguyệt Thanh kia phải hối hận!"

Đám đông kích động muốn tiến lên giết chết Liên Nguyệt Sinh, nhưng ngay thời khắc mấu chốt, Lãng Tân Nguyệt lại ngăn bọn họ lại lần nữa.

Bình luận