Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 114: Ninh Hân tức giận (1)


Editor: Kim Phượng

Cao Đồ trầm mặc, hắn biết nếu mình đáp ứng Tư Huyên chuyện này sẽ có ý nghĩa gì, nhưng mà giọng điệu đối phương cường ngạnh làm hắn không thể cự tuyệt, chỉ phải bất đắc dĩ đáp: “Xin Tư tiểu thư yên tâm, bất luận như thế nào ta cũng sẽ vì ngài tìm được người này.”

Nghe vậy, Tư Huyên vừa lòng đứng dậy, trong mắt chứa ý cười: “Cao Đồ, làm người nên thức thời như thế, chuyện này liền từ ngươi đi hoàn thành! Nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ này, đừng trách bổn tiểu thư vô tình!”

Dù cho dung nhan nữ tử cười khẽ, Cao Đồ vẫn cảm nhận được một trận lạnh lẽo thấu xương từ trong giọng nói của nàng ta. Hắn nhịn không được đánh cái rùng mình, tất cung tất kính nói: “Ta làm việc, Tư tiểu thư hoàn toàn không cần lo lắng, mặc dù hao phí binh lực của Long Nguyên Quốc, ta cũng sẽ vì ngài tìm được người nam nhân này.”

“Tốt, vậy bổn tiểu thư liền chờ tin tức tốt của ngươi.”

Ý cười trên mặt Tư Huyên càng sâu, mắt đen lại lần nữa liếc nhìn Cao Đồ, xoay người đi ra ngoài.

Ngóng nhìn phương hướng rời khỏi của Tư Huyên, nụ cười của Cao Đồ dần dần biến mất, trong con ngươi thâm thúy một mảnh lãnh trầm, hắn có chút không cam lòng nắm chặt nắm tay, hô hấp cũng không thông, còn âm thầm thề trong lòng: “Sớm muộn gì cũng có một ngày, trẫm sẽ lật đổ Linh môn, tuyệt không lại chịu bất luận kẻ nào kiềm chế!”

Tuy nói Cao Đồ thân là hoàng đế Long Nguyên Quốc nhưng cũng chỉ là con rối mà thôi, ở sau lưng hắn còn có thế lực cường đại như Linh môn! Mỗi tiếng nói cử động của hắn đều chịu sự giám sát của Linh môn, hơn nữa mỗi tháng còn phải hồi báo tình huống cho Linh môn.

Có thể nói, làm hoàng đế như hắn một chút cũng không hề sung sướng! Cho nên, hắn tâm cao khí ngạo sao tình nguyện vĩnh viễn khuất phục người khác? Chỉ cần cho hắn cơ hội, hắn nhất định sẽ lật đổ sự thống trị của Linh môn, hơn nữa còn đạp Linh môn này dưới lòng bàn chân!

Không có người nào có thể thống trị hắn!

……

Tửu lầu Phượng Vũ, trong ghế lô xa hoa, đôi tay Ninh Hân kéo quai hàm, mắt to sáng ngời nhìn về phía thiếu nữ tuyệt mỹ ngồi ở trước mặt, trong mắt nàng tràn đầy tò mò.

“Ngươi nhìn chằm chằm vào ta làm cái gì?” Vân Lạc Phong buông chiếc đũa trong tay xuống, nhướng mày quét về phía Ninh Hân trước mặt, hỏi.

Dung nhan thanh tú của Ninh Hân nở nụ cười: “Gia gia của ta bảo ta ở tại chỗ này cùng ngươi học tập, cho nên, ta đang quan sát ngươi.”

Nghe vậy, trong mắt Vân Lạc Phong hàm chứa ý cười tà mị, dùng miệng lưỡi hài hước hỏi: “Vậy ngươi học được cái gì rồi?”

Ninh Hân lắc lắc đầu: “Phong nhi, kỳ thật, ta đã sớm nghe nói qua Vân gia các ngươi, nghe nói, mười năm trước, Vân gia có một Vân Thanh Nhã thiên tư trác tuyệt, phong thái động lòng người, nhưng bởi vì hắn quá mức nổi bật, đắc tội thiếu gia của thế lực nào đó nên bị thế lực kia vây truy chặn đường, cuối cùng ngã xuống tại thế gian.”

Khi nói lời này, ánh mắt Ninh Hân loé sáng, thần thái càng thêm động lòng người, sùng bái nói: “Đáng tiếc, nếu ta có thể sinh ra sớm mười năm, nói không chừng còn có thể thấy phong tư của hắn, bởi vậy, ngày đó sau khi ta nghe nói ngươi là cháu gái phủ tướng quân, ta liền rất có hảo cảm đối với ngươi, chất nữ của hắn nhất định sẽ không thua kém hắn.”

Vân Lạc Phong kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ninh Hân, lúc nàng trông thấy vẻ mặt sáng ngời của thiếu nữ, trong lòng hơi hơi kinh ngạc.

Ninh Hân lại là người sùng bái nhị thúc sao? Nếu nàng biết nhị thúc còn sống, không biết sẽ có biểu tình gì……

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một trận âm thanh ầm ĩ, giọng nói ăn chơi trác táng kiêu ngạo, bá đạo vang lên: “Ta biết Vân Lạc Phong ở trong ghế lô này, hiện tại ta liền phải đi vào tìm nàng tính sổ!”

Bình luận