Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 87: Nghiệt chủng là của ai


” Bác sĩ, Tư Tư tiểu thư cô ấy sao lại ngất xỉu?” San San hỏi.

” Tư Tư tiểu thư……” Bác sĩ vẻ mặt khó khắn nói:” Cô ấy mang thai.”

San san ngây người, làm sao có thể có chuyện như vậy?

” Nhưng lTư Tư cô ấy không có bạn trai……” Cô bỗng nhiên ngậm miệng, cô nhớ tới mình, cô cũng không có bạn trai, lúc đó cũng không hoài nghi cha đứa bé là ai?

Nhớ lại vừa rồi bộ dáng Lâm Tư Tư cực kỳ bi thương, cô không khỏi cả người rùng mình một cái. Chẳng lẽ…… Tư Tư mang thai…… Cũng là con của Luật Hạo Thiên?

Cô không dám nghĩ. Bởi vì này loại chuyện này rất có khả năng, Lâm Tư Tư thích Luật Hạo Thiên như vậy, chỉ cần vừa nhìn thấy anh, khuôn mặt kia liền cười giống như nở hoa, một thiên kim tiểu thư bộ dáng xinh đẹp như vậy, lại nhiệt tình yêu thương nhung nhớ như thế, nam nhân nào cũng không chịu được hấp dẫn như vậy?

Giang Trục Thủy nhíu mày, đối cái bác sĩ kia nói:” Chuyện này, phải giữ bí mật, không thể lộ ra ngoài, biết không?”

Bác sĩ kia vội vàng nói:” Vâng, Giang luật sư, chúng tôi hiểu được.”

Giang Trục Thủy gật đầu:” San San, anh đưa em và Tư Tư về nghỉ một chút, em xem em, cũng giằng co đến trưa, tiếp tục như vậy có lẽ sẽ không chịu được.”

” Nhưng……” San San muốn nói, cô đi rồi, ai sẽ chăm sóc cho Luật Hạo Thiên? Nhưng loại chuyện này như thế nào cũng không nói ra được.

Bỗng nhiên từ bên ngoài một người đàn ông trẻ tuổi hấp tấp chạy vào, đầu đầy mồ hôi thở hồng hộc nói:” Xin hỏi…… Luật thiếu gia ở phòng bệnh nào?”

San San sửng sốt, Giang Trục Thủy chỉ tay bên cạnh, người nọ nói cảm tạ liền đi vào.

” Hắn ta là thư kí của Luật hạo Thiên, trợ lý tư nhân.” Giang Trục Thuỷ giải thích nói:” Tốt lắm, hiện tại có người chiếu cố anh ta, anh đưa em trở về!”

San San bị anh kéo , từng bước vừa quay đầu lại rời khỏi bệnh viện.

Dọc theo đường đi lòng của cô bất an không yên, giống như bị treo giữa không trung, tùy thời đều có khả năng rớt xuống dưới.

Anh sống chết chưa biết, sống chết chưa biết, điều này làm cho cô sao có thể yên tâm? Nhưng hai ngày nay cô chưa ngủ, trong bụng cô còn có một sinh mệnh nhỏ, cô cho dù không để ý mình, cũng phải chiếu cố cho đứa nhỏ.

Nhưng thật sự ngủ không được, nằm ở trên giường lăn qua lăn lại, vừa mới đi vào giấc ngủ lại bị ác mộng làm tỉnh lại, dọa ra một thân mồ hôi lạnh.

Tư Tư hôn mê cũng đã tỉnh, phát hiện mình nằm ở trong nhà, vừa khóc lại nháo.

San San bị tiếng khóc của cô đánh thức, đi vào phòng của cô.

” Tư Tư, cô nghỉ ngơi cho tốt, không thể làm loạn nữa.”

” Tôi không làm loạn, tôi muốn đi chăm sóc cho anh Hạo Thiên!”

San San cắn môi :” Tư Tư, cô không biết mình đã mang thai sao?”

” Cô nói cái gì?” Tư Tư kinh ngạc nhìn cô, quát:” Cô nói cái gì?”

” Cô mang thai.” San San hết sức giữ cho mình bình tĩnh:” Cái này không phải tôi nói, là bác sĩ nói.”

Lâm Tư Tư lui mấy bước, ngây ngốc sửng sốt một lát, bỗng nhiên quát to một tiếng:” A……” Sau đó liền điên cuồng cầm lấy tóc mình.

San san che lỗ tai bước qua, ôm lấy cô dường như muốn nổi điên:” Tư Tư, cô bình tĩnh một chút!”

” Không cần! Tôi không cần…… Tôi không cần đứa nhỏ này……” Lâm Tư Tư một bên quát to, một bên dùng sức đánh bụng mình.

” Tư Tư…… Cô đừng như vậy……” San San kinh ngạc ôm lấy cô, ngăn lại cô không ngừng vung tay.

Không nghĩ tới Lâm Tư Tư biết chuyện mình mang thai lại phản ứng kịch liệt như vậy, cô cư nhiên không muốn đứa nhỏ này, chẳng lẽ đứa nhỏ này không phải của Luật Hạo Thiên?

Trong lòng hồ tư loạn nghĩ, miệng cũng không ngừng khuyên:” Tư Tư, mặc kệ như thế nào, cô không thể thương tổn mình, cô bình tĩnh một chút, chúng ta từ từ nghĩ biện pháp……”

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên một cái to thanh âm truyền đến:” Không cần!”

San San cả kinh ngẩng đầu, chỉ thấy lão gia tử mặt âm trầm đứng ở cửa, nổi giận đùng đùng nói:” Ta đã cấp cho nó bác sĩ tốt nhất, vài ngày nữa sẽ đem nghiệt chủng lấy ra!”

San San trong lòng chấn động:” Lão gia, ngài thật sự muốn đem đứa nhỏ trong bụng lấy ra?”

” Chẳng lẽ để cho nghiệt chủng này sinh ra sao?” Lão gia tử mặt lạnh lùng, đi đến trước mặt Lâm Tư Tư,” Nói, nghiệt chủng kia là của ai?”

Lâm Tư Tư sợ tới mức trốn ở phía sau San San, hoảng sợ nói:” Không phải…… Ai cũng không phải…… Cha đừng hỏi, van cầu cha không nên hỏi……”

San San ôm lấy cô, cầu xin nhìn lão gia tử:” Tư Tư tâm tình không ổn định, ngài không cần lại kích cô ấy.”

” Ta đây kích nó sao?” Lão gia tử tức đến râu mép cúng giơ lên:” Nếu nó không phải con gái ta, ta mới không thèm quan tâm tới nó! Cô chẳng lẽ để cho ta trơ mắt nhìn tên đó làm hại con gái ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”

” Nhưng hiện tại tiểu thư không thể chịu kích thích, lão gia, nếu chuyện đã xảy ra, chúng ta không bằng bàn bạc kỹ hơn đi!”

San San thành khẩn nói, một bên lấy tay nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Tư Tư:” Tư Tư, đừng sợ, có chuyện gì chậm rãi nói.”

Lão gia tử cũng dần dần tỉnh táo lại, thở dài:” Nghiệp chướng…… Thật sự là không cho làm cho ta bớt lo…… Được rồi San San, chuyện này giao cho cô, cô nghĩ biện pháp nhất định phải hỏi ra cho ta tên đó là ai!”

Nói xong hắn lắc lắc đầu, rồi đi ra ngoài.

San San ôm Lâm Tư Tư:” Tốt lắm, cha cô đi rồi, đừng sợ.”

Lâm Tư Tư trầm mặc một lát, bỗng nhiên khóc lớn lên, ôm cô,”…… Ô ô…… San San, tôi làm sao bây giờ? Tôi làm sao bây giờ?”

” Cô đừng vội, lão gia không phải đã nói sao? Qua vài ngày sẽ đem đứa nhỏ xóa sạch, không có việc gì.”

Lúc nói những lời này, San San kỳ thật rất đau lòng. Cô vẫn cảm thấy đứa nhỏ là vô tội, mặc kệ đứa nhỏ này là vì gì mà đến, nó được ai tạo ra, nhưng không có quyên được sinh tồn, thật sự rất đáng thương……

Bình luận