Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 83: Thư phòng bí mật


Thật lâu sau, San San cầm lấy tờ giáy xét nghiệm, cúi đầu đi ra cửa bệnh viện.

“Cô đã mang thai được một tháng.”

Lời nói của bác sĩ như ma chú quanh quẩn trong đầu cô, đuổi cũng không đi, thoát cũng không xong.

Cô mang thai, được một tháng.

Là trong lúc đó sao? Làm sao có thể? Con của bọn, dĩ nhiên là ngay lúc ấy mà ra…… Cô cảm thấy một trận bi ai, đây là không phải biểu thị bệnh trạng tình yêu của cô và anh sao?

Ban đêm, cô trằn trọc khó ngủ, tay sờ bụng bằng phẳng, có thể nào nghĩ, nơi này sẽ có một thai nhi lớn một tháng?

Nên làm cái gì bây giờ? Đứa nhỏ đã tồn trọng bụng cô được một tháng, cô phải bỏ nó?

Nhưng……nó cũng là một phần trong cơ thể cô, cô không đành lòng, thật sự không đành lòng. Từ nhỏ cô vẫn không lý giải được vì sao cha mẹ lại bỏ cô.

Cho nên, cô vốn là cô nhi, không thể chịu đựng được chuyện vứt bỏ này, cho dù đứa nhỏ còn chưa thành hình.

Nhưng, thật sự đem nó sinh ra, sẽ trở thành một đứa trẻ không có cha. Người kia…… Bọn họ căn bản không thể ở chung với nhau, anh hiện nay ngay cả liếc mắt cô một cái cũng không.

Hơn nữa cô vừa mới vừa mới bắt đầu một tình yêu mới, cứ như vậy chấm dứt sao?

Bỗng nhiên cảm thấy chính mình không xong, lại mang con của người đàn ông cùng một người đàn ông khác nói chuyện yêu đương.

Nếu Giang Trục Thủy biết…… Không, không thể để anh ấy biết, nếu anh biết nhất đinh sẽ xem thường, bọn họ ngay cả bạn bè cùng không được!

Cô đem thân thể chui vào trong chăn, giống một người bị thương, tương lai, là một mảnh hắc ám……

Một đêm không ngủ, buổi sáng lại nhận được điện thoại của Nghiêm Thanh Du.

“San San, tôi bị bệnh, rất khó chịu, cô có thể đến giúp tôi được không?”

” Được, tôi sẽ qua.”

Đang tốt đẹp tự dưng lại bị bệnh? Mặc dù hoài nghi, nhưng cô vẫn rất nhanh chạy tới Nghiêm gia.

Quản gia rất khách khí đưa cô đến phòng, Thanh Du vừa nhìn thấy cô, liền chạy lại nắm lấy tay cô:” San San, cô rốt cục cũng đến.”

San San sửng sốt, chỉ thấy khuôn mặt Thanh Du đầy nước mắt, khuôn mặt tiều tụy, vội hỏi:” Thanh Du, cô làm sao vậy?”

Thanh Du lắc đầu nói:” San San, làm sao bây giờ? Hạo Thiên anh ấy không để ý tới tôi, trước kia anh ấy tới đây, đều tìm tôi trò chuyện, nhưng ngày hôm qua anh ấy đến nhà chúng tôi, cũng không nhìn lấy tôi.”

“Vì cái này, cô liền giả vờ bệnh gọi tôi đến đây?” San San trong lòng buồn bực, cô hiện tại đang gặp chuyện phiền toái, làm gì có thời gian quản chuyện này!

” Xin lỗi, San san, tôi không phải cố ý muốn gạt cô, tôi là nghĩ…… Nếu anh ấy nhìn cô, có thể sẽ khá hơn trước, cũng sẽ không lãnh đạm với tôi như vậy.”

San San trong lòng cười lạnh, cô sai lầm rồi, anh ta nhìn thấy cô cũng lãnh đạm như vậy.

” Tôi phải đi.” San San xoay người.

Nghiêm Thanh Du chạy theo.

” Cô theo tôi làm cái gì?”

Thanh Du cắn môi:” Cô đi đâu vậy, tôi liền đi theo cô đến chỗ đó.”

San San bất đắc dĩ tiếp tục đi, đi vào một cái căn phòng màu vàng thủy tinh, không khỏi tò mò hỏi:” Nơi này là chỗ nào?”

” Là phòng của anh trai tôi trước kia. “

” Thật xa xỉ.”

” Hiện nay cha tôi cũng hay vào đấy, bởi vì bên trong đấy có rất nhiều tư liệu công ty trước kia. “

” Nga…… Ách?” San San bỗng nhiên mắt sáng lên,” Cô nói, anh trai cô đem tư liệu về nhà?”

” Đúng vậy, anh ấy rất thích làm việc ở nhà. Ngay khi anh ấy một ngày trước gặp chuyện không may, còn ở nơi này làm việc!”

” Tôi có thể…… vào xem được không?”

Thanh Du biến sắc:” Cha tôi không cho người khác đi vào.”

” Như vậy à……” San San nghĩ nói:” Không có sao, tôi đi.”

Nghiêm Thanh Du liền ngăn cô:” Đừng……”

Mâu thuẫn thật lâu, cô cắn răng nói:” Cô muốn vào thì vào đi, không nên ở quá lâu, tôi ở bên ngoài canh chừng cho cô.”

” Được!” San San hưng phấn không thôi, đẩy cửa đi vào.

Nếu có thể tìm được một chút tự liệu của Nghiêm Dĩ chính, có lẽ rất có ích cho vụ án của cha cô.

Đi vào một gian phòng rất lớn, nhìn trên giá sách đầy sách cùng hồ sơ đầy tro bụi, Nghiêm Dĩ Chính này thoạt nhìn là người rất hiếu học cũng là người cẩn thận! Theo những thứ hồ sơ viết chữ Nhật kia có thể nhìn ra được.

Cô càng thêm hưng phấn, có thể hay không từ trong phòng này tìm ra một chút dấu vết gì?

Kéo ngăn tủ dưới bàn, góc tường, phía dưới ghế dựa đều tìm xem……

Di? Vật này thật đáng nghi. Cô phát hiện dưới chân bàn có một tờ giấy trắng bạc.

Trước tiên lấy ra xem! Nghĩ xong, cô liền bắt đầu dùng sức rút tờ giấy kia.

Ách…… Thật chặt……

Dùng sức, lại dùng lực…… Cô ra sức rút ra ngoài, chợt nghe thanh âm ở cửa nói:” Hạo Thiên, chúng ta tiến vào nói đi.”

Sau đó là thanh âm quen thuộc kia:” Nghiêm tiên sinh trước hết mời.”

San San nhất thời sợ tới mức cả người không thể nhúc nhích, ẩn thân ở dưới bàn, nghĩ rằng, anh sao lại đến đây?

Tiếng bước chân của hai người dần dần bước đến gần, tim của cô như muốn nhảy ra.

Không cần, trăm ngàn lần đừng lại đây……

Một đôi chân đi đến sau lưng cái bàn, một bàn tay khoát lên trên lưng ghế, sờ bụi trên mặt, thản nhiên nói:” Nghiêm tiên sinh, người hầu nhà ông thật lười biếng nha!”

” Ha ha, không trách bọn họ, là ta không cho phép bất luận kẻ nào vào.”

” Nga? Chẳng lẽ trong phòng này có bí mật gì sao Nghiêm tiên sinh?”

Bình luận