Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 78: Anh sẽ không vì em mà quay đầu


Xanh vàng rực rỡ, ca múa mừng cảnh thái bình, ôn hương nhuyễn ngọc, ngợp trong vàng son, nơi này, chính là tiên cảnh Dao Trì nổi tiếng.

Dao Trì tiên cảnh là một chỗ ăn chơi mang sắc thái thần bí, bởi vì không ai biết ông chủ nơi này là ai, nghe nói là một người Đức đầu tư, nhưng mọi người công ty cũng là một thương nhân Italy.

Mà người đó thần bí nhất, chính là chuyện đồn đãi ma quái.

Truyền thuyết, lúc mười hai giờ đêm ngồi ở thang máy này. Nếu như thang máy hạ xuống tầng một mà bạn không ra ngoài, như vậy thang máy sẽ mang bạn đến tầng hai dưới đất.

Trọng điểm là, chỗ này căn bản không có tầng hai dưới đất!

Truyền thuyết nói người nào được mang đến tầng hai dưới đất, không bao giờ bước ra nữa!

Đây chỉ là một truyền thuyết, mà loài người tựa hồ trời sinh chính là thích tìm kiếm cái lạ, càng thần bí càng kích thích lại tìm hiểu, bởi vậy, giải trí nơi này cũng càng ngày càng sôi động.

Kỳ thật, nơi này thật sự có tầng hai dưới đất! Nó không phải địa ngục, mà là một cung điện!

Người đàn ông cao lớn mặc bộ quần áo màu đen đang ngồi trên ghế, trên mặt mang mặt nạ hình còn bướm tinh xảo.

Trong tay của người đó cầm hai tờ giấy, mỉm cười nhìn, nụ cười dần dần tăng thêm, cuối cùng điên cuồng mà phá lên cười.

Một tên mang giày tây bước lên phía trước:” Lão đại, hai tên ngu ngốc kia đã an bài cho họ nhập cư trái phép ở nước ngoài, còn nữ nhân kia xử trí như thế nào?”

Anh hơi gật đầu:” Tôi đi xem cô ấy một chút.”

Đi vào một gian phòng tối tăm, Tiết San San im lặng nằm ở trên giường. Hai mắt nhắm nghiền, hô hấp vững vàng, bộ ngực hơi phập phồng.

Anh chậm rãi ở đầu giường ngồi xuống, lặng lẽ tháo xuống mặt nạ trên mặt.

Khuôn mặt thanh tú dưới ngọn đèn chiếu lên như một bức tranh, áo choàng màu đen cũng như quỷ mỵ.

Ai có thể nghĩ đến, phó tổng tài ưu tú của Lâm Thị – Luật Hạo Thiên, nhưng lại là chủ nhân của cung điện này?

Anh lẳng lặng nhìn người con gái trên giường mê man, tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, trong miệng nỉ non gọi tên của cô.

” Tiết San San, Tiết San San……”

” Em là người duy nhất phát hiện bí mật của anh, anh nên làm gì em bây giờ?”

Tay của anh phất qua mắt của cô, vì sao ánh mắt của em luôn trong suốt như vậy, làm cho anh không nhuộm nhan sắc nào?

Lướt qua cái mũi nổi trội của cô, môi mềm mại……

Môi của cô, luôn nhếch, quật cường như vậy…… Vì sao em luôn không chịu khuất phục anh, vì sao không thuận theo ở trong long anh, đem hết thảy đều giao cho anh?

Em không nhưng không chịu khuất phục, còn muốn thay đổi anh, có phải hay không?

Anh nắm cằm của cô, lông mi của cô hơi run rẩy, anh giống điện bị điện giật buông tay ra, nhưng cô chỉ là run run long mi, vẫn chưa tỉnh lại.

Anh bỗng nhiên cười khổ, anh đang sợ cái gì? Sợ cô tỉnh lại nhìn anh sao?

Không, trên đời này, đã không còn gì để anh phải sợ hãi.

Mười năm trước anh sẽ không cho mình dừng lại, mười năm sau cũng sẽ không cho mình mà quay về!

Đứng lên, thấp giọng phân phó hạ nhân:” Đem cô ấy đi, đặt ở trước cửa Lâm gia.”

————————————————

Lúc San san tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trước cửa Lâm gia, mơ mơ màng màng đứng lên.

Lúc này đã là nắng chiều rực rỡ, thủ vệ thấy cô:” San San tiểu thư, cô đến hồi nào vậy ?”

” A……” Cô nhớ tới tối hôm qua phát sinh chuyện, một trận mờ mịt.

Cô rõ ràng theo hai tên vệ sĩ đến một nơi hẻo lánh, như thế nào lập tức trở lại Lâm gia?

Nhớ rõ lúc ấy hình như có người gõ đầu cô, sau đó cô liền té xỉu, ai nha, chẳng lẽ gặp phải quỷ? Cô càng nghĩ càng sợ, vội hỏi thủ vệ kia:” Hai tên vệ sĩ của đại tiểu thư có trở về không?”

” Không có!”

” Không có?” Cô rốt cuộc đã đánh mất dấu! Ngày hôm qua hai tên vệ sĩ nửa đêm đến nơi vắng vẻ, rõ ràng là đang đợi người nào, cô thiếu một chút nữa là có thể tra được sự tình chân tướng, đáng tiếc!

Lúc này Lâm Tường lái xe đi ra, thấy cô, buông cửa kính xe xuống hỏi:” Cô sao lại ra ngoài sớm như vậy? Lúc ăn điểm tâm cũng không thấy cô, còn tưởng rằng cô luwoif biếng ngủ chứ!”

San San không rãnh cùng hắn nói chuyện tào lao, vội la lên:” Đại thiếu gia, đã xảy ra chuyện!”

Cô đem chuyện mình gặp tối qua nói lại một lần, sau đó nói:” Anh phải nhanh tìm thấy hai tên vệ sĩ đó!”

Lâm Tường nghe xong, tay sờ sờ cái trán của cô:” Cô bị sốt?”

San San tức giận lấy tay hắn ra:” Tôi không sốt, tôi rất thanh tỉnh!”

Hắn gật gật đầu:” Nga, tôi đã biết, nhất định là cô ban đêm mộng du, bơi tới bên này, lạnh, cho nên phát sốt!”

” Tôi nói tôi không bị sốt!” San San tức giận đến thẳng dậm chân.

” Trán cô rất nóng!”

” Đó là bị anh chọc giận! “

Hắn yên tĩnh trở lại, nhìn cô sắc mặt lo lắng, thế này mới nói:” Hai tên vệ sĩ kia thật sự có vấn đền?”

” Nói nhảm!”

” Tốt lắm, tôi sẽ phái người bắt hai tên đó trở lại!” Hắn nói xong cầm lấy điện thoại, bắt đầu sai người.

……

Giang Trục Thủy rất nhanh chạy tới biệt thự Lâm gia, thấy San San, Lâm Tường một trái một phải ngồi bên cạnh Lâm Tư Tư, hỏi:” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Tư Tư liền hướng hắn ánh mắt cầu xin giúp đỡ:” Anh Trục Thủy…… Bọn họ luôn hỏi tôi vấn đề kì quái, tôi căn bản không biếtanh bảo họ đừng ép buộc tôi được không?”

Giang Trục Thủy sửng sốt một chút, đi tới:” Tư Tư, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tôi cũng muốn hỏi cô!”

” Ghê tởm…… Các người một đám tất cả đều nhằm vào tôi, tôi cái gì cũng không biết, các người vì sao không tin tôi, đều chỉ tin tưởng Tiết San San !”

Bình luận