Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 66: Hải đảo mê tình(Tam)


Ác ma này, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?

Cô vặn vẹo thân hình, tưởng thoát khỏi khống chế của anh, lại nghe thấy thanh âm trầm tháp của anh:” Đừng nhúc nhích, em bị thương tôi cũng không chịu trách nhiệm.”

Cô không dám cử động, trơ mắt nhìn anh nắm dao gọt hoa quả, nhẹ nhàng cắt áo cúc áo của cô, một viên đứt ra.

Cổ áo nhất thời lộ ra nội y màu đen cùng da thịt trắng nõn, sâu thẳm mê người……

Anh tạm dừng, thưởng thức một chút, sau đó tiếp tục xuống phía dưới, dao phong chậm rãi lại chuyển qua cúc áo tiếp theo, cô cả kinh nói:” Anh muốn làm gì? Mau dừng tay!”

” Giả bộ làm thánh nữ, thân thể em có phần nào tôi chưa thấy qua?” Anh nói xong không chút do dự lại cắt cúc áo thứ hai.

Cô cắn môi, nhìn bàn tay tà ác kia dùng dao gọt hoa quả, đem cúc áo cô cắt từng nút từng nút, thân thể cùng nội y màu đen ôm vòng một đầy đặn, vòng eo mảnh khảnh…… thân thể này, làm cho anh trầm luân.

Sống dao nhẹ nhàng lướt qua bụng cô làm cô run nhè nhẹ, rồi vung mạnh lên, cô sợ tới mức thân thể căng thẳng. Ngay sau đó, anh cắt cạp váy của cô.

Váy hoa hóa thành từng mảnh từng mảnh giống như hồ điệp bay múa, bay xuống biển.

Không được, cô không muốn quần áo bị lột bỏ rồi chuyện gì sẽ xảy ra, việc này khó có thể tưởng tượng được.

Cô không thể ngồi chờ chết, vì thế cắn chặt răng, nhấc mạnh chân, đá hướng bộ vị của anh.

Anh nghiêng người tránh, cô thoát khỏi kiềm chế lấy hết sức nhảy xuống biển.

Dưới biển, nước biển rất tĩnh lặng, nhưng cũng có thể cảm giác được sóng ngầm, vừa tiếp xúc với sóng biển, cô liền bị uống mấy ngụm nước.

Cô bơi rất kém, chỉ biết đơn giản khua loạn xạ, nhưng cô nghe nói nước biển sức nổi rất lớn, cho nên mới dám yên tâm mà nhảy xuống.

Nhưng nhảy xuống cô mới phát hiện không phải, thời điểm này cô phải áp chế đi sự sợ hãi, hơn nữa cô phát hiện chính mình giữa đại dương mênh mông căn bản không rõ phương hướng.

Đáng giận! Bờ rốt cuộc ở đâu?

Cô đành phải liều mạng, nhận thức một phương hướng liều mạng tiến về phía trước, trong lòng nghĩ, lúc này đây, không bao giờ như vậy … nữa yếu đuối bị anh khi dễ.

Không biết qua bao lâu, cô cảm giác được không còn là chính mình, tay chân cũng không còn khí lực. Bốn phía đều là nước biển mặn mặn, đè ép cô, giống như đang cắn nuốt.

Cô dần dần về phía trầm xuống, cảm giác được thần chết đang đến gần cảm thấy sợ hãi……

Bỗng nhiên một bàn tay bắt được chân của cô, theo sau nâng thân thể của cô lên, ôm lấy cô, lấy tốc độ kinh người đến du thuyền.

Rất nhanh, Hạo Thiên mang theo cô lên du thuyền, đỡ cô lên boong tàu.

Cô ho khan vài cái, phun ra mấy ngụm nước, thần trí có chút thật khó chịu.

Mở mắt ra nhìn anh cả người ướt đẫm, quần áo ướt sũng dán trên người, dáng người hoàn mỹ làm cho người ta phun máu.

Ngày thường mặc bộ đồ tây giày da anh có vẻ thực gầy gò, không nghĩ tới anh không gầy, cơ bắp từng khối từng khối góc cạnh rõ ràng.

Trên người trên mặt đều là nước biển, tóc dán trên trán, giờ khắc này, anh tuấn mỹ cùng lãnh khốc giống như biển lớn bình thường cuồng dã, xơ xác tiêu điều!

Tuy rằng đối với anh hận thấu xương, nhưng không thể không thừa nhận, cô quả thật bị anh làm cho thần trí điên đảo.

Hạo Thiên không cởi bỏ y phục ẩm ướt, cứ như vậy chậm rãi đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống.

” Về sau xem em còn dám chạy trốn không.” Anh nói xong, mất đi tính nhẫn nại bình thường, cầm lấy dao gọt hoa quả cắt đứt áo ngực và quần lót của cô.

Thân thể thiếu nữ như son như ngọc mềm mại hoàn toàn lộ ra, hai đỉnh điểm khéo léo linh lung rơi run rẩy, giữa hai chân như đang trỗ mã, nhưng gọt nước như viên ngọc trân châu vây quanh thân thể xinh đẹp, làm cho cô giờ khắc này như một bức tranh.

Anh vươn tay ướt chạm vào cơ thể mềm mại của cô, cô không có sức giãy dụa, thậm chí ngay cả vặn vẹo một chút khí lực đều không có. Chỉ có thể như vậy để tay anh dò xét, tùy ý cặp mắt anh ta tà ác nhìn ngắm thân thể cô.

” Ân……”

Khó nhịn rên rỉ rốt cuộc ức chế không được tràn ra, cô đỏ bừng mặt, hận chính mình làm sao có thể để ác ma vuốt ve lại phát ra loại thanh âm hưởng thụ này?

Chẳng lẽ cô thật sự bị anh ta bắt làm tù binh? Thân thể đầu hàng, cho nên tâm linh cũng khuất phục cho anh ta?

Vì sao, cô làm sao có thể hạ lưu như vậy, một lần lại một lần bị anh giữ lấy, lại không biết phản kháng, lúc này đây cư nhiên cam tâm tình nguyện bị anh đùa bỡn! Thật sự đáng xấu hổ! Nhưng, cô thật sự vô lực đi khống chế loại cảm giác này……

Cô nhắm hai mắt lại, nước mắt chậm rãi chảy qua hai má.

Anh cúi đầu, hôn lên mặt của cô mặn mặn nước mắt cùng nước biển, ôn nhu nói:” Vì sao khóc? Là không muốn làm nữ nhân của tôi sao?”

Cô nhắm chặt hai mắt không trả lời.

Anh tiếp tục ôn nhu nói: ” Đừng vọng tưởng, Giang Trục Thủy căn bản bảo hộ không được em. Một ngày nào đó, anh sẽ làm cho hắn biến mất khỏi thế giới này.”

Ngữ khí của anh là như vậy, lời nói ôn nhu, nhưng ý thật là tàn nhẫn.

” Không cần!” Cô cả kinh mở mắt ra:”Anh là ác ma, anh ấy với anh không cừu không oán, vì sao muốn nhằm vào anh ấy?”

” Không cừu không oán?” Anh nở nụ cười,” Em đến văn phòng của anh ta xem, máy tính của anh ta chứa đựng bao nhiêu tư liệu của anh!”

” Sao lại thế?”

“Em không hiểu, thế giới hắc ám này, chỉ là dựa vào cố gắng không có khả năng thành công, phải xem còn có đủ ngoan độc……”

Đôi mắt của anh tối đen lại, nắm đùi thon dài của cô, kéo về bên hông mình, sau đó, kéo khóa quần ra……

Cô cảm thụ được anh thong thả mà mềm nhẹ đánh sâu vào, lúc này đây, anh thật sự ôn nhu, sự ôn nhu này, làm cho cô có một loại cảm giác kỳ quái, khoái cảm dần dần kéo lên cao.

Anh vùi đầu ở gần cổ cô, hôn cô khéo léo thì thầm tai cô nói:” Anh nghĩ sẽ giết em, nhưng anh luyến tiếc, cho nên, theo anh cùng ở một chỗ, chỉ có anh có thể bảo hộ em. Của anh hết thảy đều có thể chia sẻ với em, cũng chỉ có thể với chia sẻ em.”

Cô ngây ngẩn cả người, suy nghĩ bỗng dưng trở lại mười năm trước, thiếu niên áo trắng ôm cô ôn nhu nói, về sau anh đều đã bảo vệ em, tuyệt không để cho người khác khi dễ em!

Trong nháy mắt, Hạo Thiên trước mặt cô mơ hồ biến thành thiếu niên kia, cô run run vươn tay, xoa hai má anh lạnh như băng:” Đằng Hải……”

Động tác của anh dừng lại, thật lâu sau, anh cắn răng, lại lâm vào mãnh công.

Anh không muốn cô nhắc tới tên này, bởi vì anh rốt cuộc không còn là Đằng Hải.

Này, vì sao qua lâu như vậy, vẫn là không thể quên đi cái tên kia?

” Đằng Hải, anh chính là Đằng Hải đúng hay không?” Cô khóc hỏi.

Anh ôm chặt cô:” Không được gọi, tên người kia.”

” Vì sao? Vì sao anh không chịu thừa nhận?” Cô hiện tại rốt cục hiểu được, anh chính là Đằng Hải, cho nên cô mới có thể như vậy hận anh, lại nhịn không được, đối anh có một loại khát vọng kỳ quái.

Chính là cô vẫn không thể tin được, như vậy ác ma chính là Đằng Hải của cô.

Anh cắn răng, ánh mắt âm ngoan nhìn cô:” Bởi vì Đằng Hải là tên ngu ngốc, cho nên mới bị lừa, cho nên mới bị thương tổn, nhưng Luật Hạo Thiên sẽ không, bởi vì Luật Hạo Thiên không có nhân tính!”

” Không! Không phải…… Anh ấy không phải ngu ngốc, tôi không cho phép anh vũ nhục anh ấy…… Đằng hải, anh trở về được không? Trở lại bên em được không? Tiết San San cần anh bảo vệ……”

Cô chậm rãi ôm lấy anh, nhưng quần áo anh ướt sũng dán thân thể của cô làm cho cô rất khó chịu. Vì thế cô sờ soạng tìm được của nút thắt, muốn cởi bỏ.

Anh lại giữ tay cô nói:” Không nên nhìn.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh, vì sao không thể nhìn?

Vì sao anh luôn không chịu cởi quần áo? Chẳng sợ cả người ướt đẫm như vậy khó chịu cũng không chịu bỏ đi quần áo? Trên người anh có cái gì không thể nhìn co cái gì bí mật sao?

Mười năm này rốt cục đã xảy ra cái gì? Vì sao anh trở thành quái dị như vậy? Trong lòng anh đang cất giấu bí mật gì? Vì sao không chịu nói cho cô biết?

” Đằng Hải……”

” Đừng kêu tên người kia nữa, anh ta căn bản không bảo vệ được cô, có thể bảo vệ em, chỉ có tôi, Luật Hạo Thiên!”

Đúng vậy, chỉ có anh, anh muốn trong lòng cô chỉ có anh, anh muốn cô hoàn toàn thuộc về anh!

” Tiết San San, em là của anh, đời này, em mơ tưởng rời đi khỏi anh.”

Trên biển bỗng nhiên nổi gió, gió cuốn sóng to, rít gào, quay cuồng……

Bình luận