Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 63: Giết chết cô!


Theo ánh mắt của hắn, cô nhìn thấy bản thân chưa kịp thu hồi hai tay, vẫn đang ái muội khoát lên vai Luật Hạo Thiên……

Cô đột nhiên cả kinh, buông tay ra:” Giang…… Tôi……”

” Thực xin lỗi, quấy rầy hai người.”

Giang Trục Thủy khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, xoay người ra ngoài.

San San cắn môi dưới, một loại bi ai tuyệt vọng nảy lên trong lòng.

Xong rồi, hắn nhất định khinh thường cô. Tình cảnh như vậy, mặc cho ai cũng đều phải hiểu lầm.

Hắn nhất định cảm thấy cô là nữ nhân hư hỏng, ở trong toilet nam vị hôn phi của người khác yêu thương vụng trộm, còn bên ngoài thì chán ghét, trong ngoài không đồng nhất, giống như kĩ nữ, là người thứ ba, phá hoại gia đinh người khác……

Hắn nhất định là nghĩ như vậy, nhất định là……

Nhìn cô ánh mắt ưu thương mất mát, Luật Hạo Thiên thế nhưng trong lòng lại hơi đau xót. Đáng giận, anh ghen tị sao? Loại tình cảm nhàm chán này làm sao có thể xuất hiện trên người anh?

Oán hận bản thân, khóe miệng ý cười tác ác nhếch lên, buồn bã nói:” Nha, bị phát hiện rồi! Làm sao bây giờ? Tiểu công chúa thuàn khiết của chúng ta cũng bị từ bỏ.”

Đôi mắt cô tràn đầy hận ý che một tầng hơi nước, thoạt nhìn quật cường lại điềm đạm đáng yêu.

” Luật Hạo Thiên, anh chính là cái đồ biến thái, cầm thú, không có nhân tính!”

” Phải không?.” Anh đáy mắt âm trầm một mảnh:” Em nói đúng, anh là người không có nhân tính, tin hay không hiện tại sẽ giết em!”

Giáo huấn mười năm trước anh không quên, những chuyện làm anh hỗn loạn, anh đều cước bộ mà đi, không thể dừng lại! Muốn thành công, lại không thể có này tình cảm nhàm chán này!

Vươn tay, anh siết cổ cô.

Cô hai mắt thê lương nhìn chằm chằm, ác ma này, anh thật sự muốn giết chết cô sao?

” Anh bóp chết tôi đi……”

Cô nhắm mắt lại, gian nan nói:” Trước khi chết, tôi muốn biết một việc.”

” Anh…… Rốt cuộc có phải là Đằng Hải hay không?”

Câu nói của cô, trầm mặc một lúc, tay siết chặt cổ cô dần dần buông lỏng ra……

Cô mở to mắt, trước mặt là vách tường tuyết trắng, ác ma đã không thấy đâu. Sờ sờ khóe mắt, có một giọt nước mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng ……

Cô không biết như thế nào trở lại, trên bàn cơm cũng không thấy Luật Hạo Thiên.

Nghiêm Thanh Du nói:” Hạo Thiên vừa mới gọi điện thoại nói có việc, nên đi trước.”

Giang Trục Thủy cũng đứng dậy nói:” Chúng ta cũng đi thôi!”

” Được rồi, tôi đây đi trước, San San có rảnh thì qua nhà tôi nhé!” Nghiêm Thanh Du cũng cười cáo từ, mở cửa xe màu đỏ của mình mà rời khỏi.

San San cảm thấy cô thật đáng thương, bị vị hôn phu cứ như vậy để ở nhà hàng mà đi, cô gái nào cũng cảm thấy không dễ chịu? Nhưng cô ấy vẫn mở miệng cười……

Giang Trục Thủy cũng đi lấy xe, San San do dự có nên lên xe của hắn, hắn mở cửa xe, nhìn cô một cái:” Thát thần gì vậy Không vào à?”

Hàm Nhã không chút khách khí mở của phía sau mà bước vào, San san cũng bước vào. Nhưng vẫn không dám ngẩng đầu nhìn mặt của hắn, cô không biết nên đối mặt hắn như thế nào đối.

” Hàm Nhã, nhà của cô ở đâu?”

” Anh muốn đưa tôi về sao? Không cần, tôi không muốn về nhà, anh đừng đem tôi bán cũng được, hay tôi theo anh qua đêm cũng được……”

” Địa chỉ nhà của cô, nói mau.” Giang Trục Thủy mặt âm trầm mệnh lệnh nói.

Hàm Nhã hoảng sợ, lắp bắp nói ra địa chỉ nhà mình

San San ở một bên nhìn, một câu cũng không dám nói. Xem ra hắn rất tức giận, cô có nên giải thích với hắn?

Ai, quên đi, cô có tư cách gì cùng hắn giải thích? Cô ngay cả quan hệ của mình và Luâtj Hạo Thiên cũng không giải thích nổi, không hiểu vì sao cô luôn rơi vào miệng của ác ma?

Cô thực hận chính mình, hận chính mình rất không chịu thua kém.

Giang Trục Thủy trước tiên đem cô về biệt thự, sau đó lại lái xe đưa Hàm Nhã về nhà.

San San xuống xe, nhìn bọn họ rời đi, nhìn hắn khi lái xe bộ dáng lạnh lùng, nhìn đến chiếc xe kia rời đi. Cô cảm thấy mình không xong rồi, cô không còn mặt mũi ở nơi này……

Sáng sớm tỉnh lại, cô bắt đầu thu thập hành lý của mình

Chợt nghe chuông cửa vang lên, cô chạy tới mở cửa. Giang Trục Thủy đứng ở cửa, thấy hành lý trong tay cô.

” Em phải đi?”

“…… Ừ.” Cô cúi đầu nói:” Trong khoảng thời gian này, cám ơn anh đã chiếu cô tôi, quấy rầy anh rồi……”

Cô cầm lấy hành lý đi ra ngoài, hắn liền ngăn lại.

” Em muốn đi đâu?” Trên mặt hắn nhìn không ra biểu tình gì, nhưng ánh mắt của hắn rất lạnh.

“…… Tôi có thể thuê phòng.”

” Em muốn đi tìm Luật Hạo Thiên?”

Trong lòng cô hồi hộp, nguyên lai trong mắt hắn, cô đã trở nên không chịu nổi như vậy! Trong một đêm, những ôn nhu kia đều biếm mất……

Cô cảm thấy tôn nghiêm của mình đã bị tổn thương, nhưng cô cũng không phẫn nộ. Nàng là người kiêu ngạo, nhưng những thứ đối tốt với cô, người đã cho cô ấp áp, cô cuối cùng không thể đối bọn họ có tình cảm.

Cắn môi, cô vòng qua hắn, tiếp tục hướng cửa đi. Bỗng nhiên hắn chạy đến, cầm lấy tay cô.

Cô trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn hắn. Trong mắt của hắn, băng hỏa đan xen, cắn răng, khẽ thở hõn hển……

Trong mắt kia có thần sắc phức tạp, giống như đang chịu sự thống khổ.

Thật lâu sau, hắn mới buông tay ra, lại nhìn cô, ánh mắt đã khôi phục như ngày thường bình tĩnh cùng sáng ngời.

” Ở lại đây đi, đây là nơi A Vũ cho em, không có ai có thể đuổi em đi.” Hắn than thở nói.

Cô sửng sốt, vội nói:” Không…… Không cần, lòng tốt của cậu ấy tôi xin nhận, tôi thật sự không quen ở nơi lớn như vậy……”

” Anh không cho phép đi.” Hắn dùng ngữ khí bình tĩnh cùng kiên định:” Anh đã đáp ứng A Vũ sẽ chieus cô em, anh sẽ làm được. Về chuyện của em, anh không nghĩ quản, cũng không có quyền quản.”

” Giang luật sư……” Trong lòng cô rất khổ sở, cảm thấy mất mát, hắn không bao giờ sẽ xem cô là bạn bè nữa.

Nhìn hai mắt cô sương mù, thật lâu sau, hắn thở dài:” Nói qua bao nhiêu lần, bảo anh Trục Thủy là được rồi, bằng không, cũng giống như A Vũ cùng nhau, gọi anh là anh trai.”

Cô ngơ ngác nhìn hắn, hắn đây là tha thứ cho cô sao? Hay là hắn không ngại ngày chuyện ngày hôm qua?

Hắn lại bình tĩnh mặt nói:” Tuy rằng anh không tư cách quản em, nhưng anh khuyên em, vẫn nên cách Luật Hạo Thiên một chút.”

Cô khẽ cắn môi, cố lấy dũng khí nói:” Kỳ thật tôi cùng anh ta cũng không phải……”

” Nga, đúng rồi, tối hôm qua anh thấy mẹ Hàm Nhã, cũng chính là mẹ nuôi của em, Lí Tú Phương.” Hắn bỗng nhiên cắt lời nói của cô, hơn nữa chuyển hướng đề tài:” Anh hướng bà ấy hỏi qua một số việc, tuy rằng không việc gì quan trọng, nhưng anh phát hiện một điểm đáng ngờ.”

” Điểm gì đáng ngờ?” San San tinh thần lập tức tỉnh lại hỏi.

Giang Trục Thủy trầm ngâm nói:” Căn cứ vào tin tức Lí Tú Phương cung cấp ngày đó, án phát ngày đó, cha nuôi em Tiết Đài Ân là buổi tối mười giờ nhận được một cú điện thoại, sau đó liền đi ra ngoài. Nửa đêm lúac mười hai giờ, phát hiện Tiết Đài Ân hôn mê ở trong xe, xe có dấu vết va chạm, Nghiêm Dĩ Chính chết trước xe, giám định vì tai nạn xe cộ mới chết, thời hian tử vong là mười một giờ.”

San San lắng nghe, hắn tiếp tục nói:” Nhưng ngày hôm qua anh hỏi, bà ấy nói lúc mười một giờ Tiết Đài Ân bước ra khỏi nhà, anh liên tục hỏi, bà ấy lại mơ hồ không rõ, có vẻ khẩn trương. Nếu cha nuôi của em thật sự mười một giờ ra khỏi nhà, như vậy ông ấy cũng không đủ chứng cứ để chứng minh.”

San San vui vẻ:” Chúng ta lại đến hỏi bà ấy đi!”

Hắn lắc đầu: ” Vô dụng, nếu bà ấy có thể làm chứng, năm đó sẽ không sẽ nói ra căn cứ chính xác như vậy. Trừ phi có người thứ hai chứng minh, nhưng anh hỏi qua em gái em, côaays nói ngày hôm đó gủ sớm, mà em ngày đó vừa vặn phát sốt nằm viện.”

” Đúng vậy, ngày đó em ở trong bệnh viện.” Cô ảm đạm nói:” Tối hôm đó cha vội tới đưa cơm, đến 7 giờ mới đi…… Không nghĩ tới ngày hôm sau ông ấy liền xảy ra chuyện……”

” Đừng đau lòng, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp khác.” Hắn nghĩ nói:” Anh cảm thấy Lí Tú Phương hiện tại cùng chồng rất đáng nghi, năm đó cha em vừa bị hình phạt, bọn họ liền cùng nhau, như thế khẩn cấp, tựa hồ sớm đã có tính toán……”

” Anh nói gì cố ý muốn hãm hại cha, chỉ vì muốn cùng nam nhân kia?”

” Rất có khả năng, nhưng hết thảy đều là suy đoán, chúng ta tiếp tục điều tra, nhất định sẽ có chứng cứ!”

San San nhìn mắt anh có chút mỏi mệt, cảm kích nói:” Cám ơn, cám ơn anh, anh trai.”

Hắn hơi sửng sốt, lập tức cười khổ, cô đã lựa chọn, không phải sao? Như vậy người anh này, tự nhiên thật gióng bộ dang anh trai……

” Tốt lắm, anh còn có một tin tức tốt muốn nói cho em.” Hắn cười nói:” Nghiêm tiểu thư buổi sáng hôm nay gọi cho anh, cô ấy nói gọi em không được, điện thaoij em mất sao?”

“…… Ừ, vâng.” Cô đỏ mặt nói:” Cô ấy tìm em có chuyện gì?”

” Cô ấy mời em, cùng cô ấy nghỉ phép ở Hawaii.”

Bình luận