Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 57: Trí nhớ của Đằng Hải


Cô cho tới bây giờ không nghĩ tới từ này sẽ trong miệng anh nói ra, trong lúc nhất thời nhưng lại ngây ngẩn cả người.

Nhưng anh còn nói thêm:” Anh vừa rồi có chút vội vàng, có làm em đau không?”

Cầm thú! Nguyên lai anh vì cái này xin lỗi! Căn bản chính là chết cũng không hối cải!

Cô lạnh lùng nói:” Anh sẽ quan tâm cái này sao? Anh không phải là muốn làm tôi đau anh mới có thể vui vẻ sao?”

Anh không nói gì, đặt cô lên mặt đất, sửa sang lại một chút quần áo của mình.

Cô nghĩ anh kế tiếp muốn vỗ vỗ mông chạy lấy người, không nghĩ tới anh thế nhưng lại lấy giấy lau cho cô. Lau nước mắt trên mặt, lại lau tóc cùng mồ hôi trên người, cuối cùng giúp cô sửa sang lại quần áo cùng vài ngọn tóc tán loạn.

Động tác của anh bất khả tư nghị ôn nhu, cùng vừa mới vừa rồi khi dễ cô hung mãnh như hai người khác nhau.

Đầu ngón tay ôn nhu chạn nhẹ mi của cô, hai má, làm cho cô trong nháy mắt vẻ mặt hoảng hốt, quên mất người trước mặt này là ác ma.

Anh ngồi xổm xuống thân giúp cô mang giày , nắm lấy chân tuyết trắng trắng mịn của cô, bỗng nhiên thấp giọng nói:” Với ai chung một chỗ đều được, nhưng đừng ở với hắn.”

Cô sửng sốt một chút:” Anh nói cái gì?” Lập tức hiểu được anh ám chỉ Giang Trục Thủy.

” Tôi dựa vào cái gì nghe lời anh!”

Anh phảng phất như không nghe thấy, vừa phối hợp nói:” Kỳ thật anh đã sớm biết này cuộc hôn sự này, nhưng anh vẫn làm bộ như không biết, anh giấu diếm mọi người, đem cảm xúc chính mình che giấu cẩn thận. Chỉ khi ở trước mặt em, anh mới không khống chế được. Bởi vì em là người duy nhất hiểu anh, chỉ lúc ở trong than thể em, anh mới có thể hoàn toàn trầm tĩnh lại.”

San San nghe được liền ngây dại, cô biết anh là cao thủ nói dối, những lời này, trực giác nói cho cô biết, đây là lời nói thật lòng của anh.

Đúng vậy, tuy rằng cô hận anh, chán ghét anh, nhưng cô không thể không thừa nhận, cô đối với anh có cảm giác đặc biệt, giống như đã quen biết rất nhiều năm.

Ánh mắt của cô không tự chủ được dừng vết thương hình chữ thập trên mu bàn tay anh, thật lâu sau, cô rốt cục cũng hỏi vấn đề mà cô mong mỏi.

” Vết sẹo trên mu bàn tay anh , tại sao lại có?”

Trầm mặc, giống như trầm mặc chỉ xuất hiện trong giây lát, anh ngẩng đầu, đôi mắt lạnh như băng lại hơi hơi chớp động làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.

” Anh không cần nói , tôi không muốn biết!” Cô đẩy mạnh anh ra, mở cửa liền xông ra ngoài.

Cô không muốn nghe, bởi vì cô sợ kí ức mười trước lại xuất hiện.

Một đứa bé mười ba tuổi biến mất trong trận đại hỏa năm đó, một cậu bé bước vào Lâm gia, còn vết sẹo giống như đúc kia, hết thảy, đều phù hợp , nhưng cô vẫn làm như không thấy, bởi vì cô sợ hãi!

Nếu Luật Hạo Thiên chính là Đằng Hải, nếu Đằng Hải thật sự biến thành Luật Hạo Thiên, cô không thê chấp nhận chuyện như vậy! Cô hy vọng thiếu niên lãnh khốc thuần khiết kia, vĩnh viễn đều là bộ dáng năm đó, cậu không có đối với cô……

Ngực đột nhiên một trận đau, cô dựa vào gốc cây, khó chịu thở hổn hển. Vết thương của cô hình như lại tái phát……

Anh theo ra ngoài, nhìn thấy cô:” Là anh làm em bị thương?”

Cô cắn răng, ngẩng đầu căm tức nhìn anh:” Đúng vậy, chính là anh làm thương tôi! Anh tên hỗn đản này! Ác ma! Tôi vĩnh viễn đều không muốn gặp lại anh! Tôi hận anh!”

Nói xong quay đầu bước đi, anh bước theo sau, cô cả giận nói:” Anh đừng đi theo tôi! Tôi cảnh cáo anh, không nên gần tôi!”

Cho nên anh liền đứng lại, mâu sắc ảm đạm.

Cô trong lòng trào ra khoái cảm trả thù, xoay người, nghiêng ngả lảo đảo bước ra hoa viên……

Anh vẫn đứng nơi đó, hai tay nắm chặt thành quyền.

Nhìn vết sẹo trên mu bàn tay, trí nhớ mười năm trước, một lần nữa thống khổ hiện ra……

Đêm đó, trong cô nhi viện ánh lửa ngất trời.

” Không tốt, phòng tạm giam cháy!”

” San San còn ở bên trong!” Có người hô lớn.

Cơ hồ không do dự gì, Đằng Hải mười ba tuổi phi thân vọt vào biển lửa, đương nhiên cậu không thấy vài đứa nhỏ kia trên mặt cười lạnh.

Cậu bị chán ghét, bởi vì cậu luôn lạnh như vậy.

Cậu đối với ai cũng đều lạnh như băng, trừ bỏ San San, cô bé mặc áo vải bong trắng kia.

Cậu bảo hộ cô bé, không tiếc dùng sinh mệnh bảo hộ cô, bởi vì từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có cô cười với cậu.

Nhưng cậu vọt vào biển lửa lại như thế nào cũng tìm không thấy người, cậu bị khói đặc làm cho nghẹn không ngừng ho khan, lông mi, tóc, đều bị thiêu, nhưng cậu vẫn càng không ngừng hô tên của cô bé.

San San! San San!

Mùa hè mười ba tuổi năm ấy, tên này vĩnh viễn trở thành ác mộng của cậu.

Cậu không tìm được San San, lại ngã sụp xuống gạch ngói vụn.

Nhưng cậu không chết, có lẽ mệnh của cậu lớn, cho nên ông trời cũng không thu cậu. Cậu leo ra đống gạnh vụn, kỳ tích vẫn còn sống.

Sau này cậu biết, ngày đó San San căn bản không ở phòng tạm giam.

Cậu vụng trộm chạy về vài lần, nhìn đến cô bé mặc váy bông cũ kia, cô lẻ loi tìm kiếm than ảnh của cậu.

Nhưng cậu lại không bước ra gặp cô bé.

Cậu còn sống, lại từ nay về sau thay đổi tất cả. Cậu học cách cười với người khác, học cách nói dối, học hết thảy mọi việc để cậu có thể sinh tồn với cái thế giới này.

Đàn bà là họa thủy, cô cũng không ngoại lệ, cho nên lúc nhìn thấy cô, cậu bảo trì trầm mặc.

Tâm của cậu, không bao giờ sẽ vì đàn bà mà nhấc lên gợn sóng. Đằng Hải, quên nàng, quên nàng!

……

San San không biết chính mình đi như thế nào trở lại đại sảnh, cô cả người đau nhức, hai đùi mỗi bước đều đau, mà vết thương cũ tái phát làm cho than thể cô rất khó chịu.

Giang Trục Thủy liền đi tới đỡ lấy cô, nhìn đến cô bộ dáng này, không khỏi cau mày:” Không thoải mái sao? Đi thôi, anh đưa em đi bệnh viện.”

Cô lắc lắc đầu, cắn răng nói:” Không, anh không phải nói, còn muốn tôi giúp anh hỗ trợ sao?”

” Hỗ trợ là việc nhỏ, thân thể mới là đại sự, đừng cậy mạnh, đi thôi.”

Hắn một tay nắm tay cô, một tay ôm thắt lưng của cô, đang chuẩn bị đi, Lâm Tường đỡ cha đi tới.

” Lão gia, đại thiếu gia.” Giang Trục Thủy cung kính nói:” Xin hỏi có gì phân phó sao?”

San San thấy người quen, có chút khẩn trương cúi thấp đầu.

” Ha ha, nhìn cậu nói, ta nào dám phân phó Giang luật sư! Ta chỉ là lại đây hỏi một chút, cậu có thấy nha đầu Tư Tư kia không? Vừa rồi ta tuyên bố Hạo Thiên cùng Nghiêm gia bàn hôn sự, nó không biết chạy đi đâu.”

Giang Trục Thủy cười cười:” Tôi nghĩ Tư Tư nhất định là nghe được anh trai yêu nhất cưới vợ, cho nên nhất thời không tiếp nhận được?”

” Ai, đứa nhỏ này, rất tùy hứng, Trục Thủy cậu có rảnh giúp ta khuyên nó dùm.”

“Nếu co cơ hội tôi nhất định sẽ làm.”

” Ha ha, kia không nên làm đâu?” Lão gia tử cười nói:” Trục Thủy a, cậu hẳn là hiểu được ý tứ của ta, ta tin tưởng bằng bản lĩnh của cậu, thu phục nó là không phải việc khó.”

Giang Trục Thủy mỉm cười nói:” Thực thật có lỗi, lão gia, ngài giao chuyện tình cho tôi, tôi đều đã hết sức, nhưng cái này không được.”

Hắn nói xong nhìn San San:” Tôi đã có bạn gái, tôi không muốn làm người thay lòng đổi dạ.”

Lão gia tử sửng sốt, nhìn Tiết San San từ trên xuống dưới, Lâm Tường cũng theo anh smắt của cha nhìn cô, bỗng nhiên kinh hô:” A……”

” Làm sao vậy?” Lão gia tử hỏi.

” Ách…… Không có gì.” Hắn nhìn Tiết San San, trên mặt hiện ra thần sắc nghi hoặc.

Lão gia tử thở dài:” Cậu đã có người trong lòng, ta đây lão nhân cũng không ép buộc cậu, bất quá ta còn là mời cậu lo lắng cho nó, ta không nóng nảy, dù sao Tư Tư tuổi còn nhỏ.”

Lão gia tử dứt lời bước đi, Lâm Tường lại nhìn San San vài lần, mang theo nghi hoặc.

San San nhẹ nhàng thở ra, hỏi:” Giải quyết xong rồi chứ?”

” Ừ.” Hắn gật gật đầu, cười nói:” Em thấy thế nào so với anh còn khẩn trương hơn?”

” Nào có……”

” Lâm đại thiếu gia giống như quen biết em!”

“…… Anh ấy lúc tôi chật vật đã cứu tôi.”

……

Theo bệnh viện trở về, San San uống thuốc, hỗn loạn nằm ở trên giường ngủ.

Giang Trục Thủy ngồi ở đầu giường nhìn cô, nhìn người má tái nhợt ngủ say mà thản nhiên đỏ ửng. Hắn nghĩ rằng, có lẽ chỉ có lúc ngủ say, cô mới có biểu tình thả lỏng? Bình thường cô luôn nghiêm mặt, giống như tùy thời luôn đối mặt với kẻ thù.

Trên mặt không khỏi nở nụ cười, cũng bỗng nhiên cả kinh, chẳng lẽ hắn đối với cô đã không còn là đóng kịch sao? Nhớ tới ở bữa tiệc nhắn hôn cô……

Lắc lắc đầu, hắn chỉ là đáp A Vũ muốn chiếu cố cô, hắn chỉ là anh trai chiếu cố cô thôi……

Bình luận