Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 42: Hắn là ngoại lệ


San San tùy tay đánh lên ghita, bỗng nhiên cửa vừa mở ra, Lâm Tường bước vào, thở phì phì nói:” Ai cho phép cô chạm vào đàn ghita của tôi!”

Cô sợ tới mức tay run rẩy:” Thực xin lỗi……”

Hắn đi tới, ôm lấy đàn ghita, trên mặt dần dần hiện ra thần sắc đau thương đau thương.

” Cây đàn ghita này, là bà ấy để lại cho tôi.”

“Bà ấy?”

” Mẹ tôi.” Hắn thấp giọng nói, nhìn đàn ghita:” Bà ấy đã chết.”

” Thực xin lỗi……”

Cô dựa vào tường chậm rãi đứng lên, thực áy náy nhìn hắn.

“Làm sao sợ hãi như vậy? Tôi chưa nói với cô gì cả.” Hắn phiền chán cầm lấy tóc, nhíu mày nói:” Ai, tốt lắm tốt lắm, tôi sai rồi? Tôi không nên rống cô…… Thật sự là phiền toái……”

Cô sửng sốt, không khỏi mỉm cười. Tuy rằng hắn tính tình táo bạo, cũng không phải cái loại công tử nhà giàu tử vênh mặt hất hàm sai khiến xấu tính.

” Cười cái gì?” Hắn ninh mày nhìn, chỉ thấy cô mặc áo sơmi cùng quần bò của hắn

Tiết San San dáng người tinh tế nhỏ nhắn, áo sơmi của hắn mặc trên người cô có vẻ rộng, quần cũng vậy, rất là buồn cười.

Trên mặt của hắn xẹt qua một tia kinh diễm:” Cô mặc quần áo của nam nhân rất đẹp!”

Cô sửng sốt, cắn môi:” Cám ơn quần áo của anh, tôi…… Tôi phải đi.”

” Đi cái gì, bác sĩ đang đến đây, cô ngồi chờ chốc lát.”

Cô đành phải ngồi xuống, cô chỉ vào bức vẽ trên tường:” Tất cả đều do anh vẽ?”

” Đúng vậy.”

” Tôi không tin, nghe nói người vẽ cần phải kiên nhẫ, nhưng anh…… Thấy thế nào cũng không như là có kiên nhẫn nhân!”

Hắn khinh thường nói:”Cô thật sự là ngu ngốc! Nói cho cô biết, lúc một người đối với chính mình có hứng thú, sẽ trở nên rất kiên nhẫn.”

” Anh thích vẽ?”

” Bởi vì mẹ tôi thích.” Hắn cười nói:” Nếu không phải gả cho cha tôi, bà ấy đã trở thành một họa sĩ nổi tiếng.”

Thấy sắc mặt hắn ảm đạm, cô vội hỏi:” Vậy anh có thể kế thừa nguyện vọng của bà ấy!”

Hắn lắc đầu:” Cha muốn tôi kế thừa sản nghiệp của Lâm gia, tôi không thể vẽ…… Ai, làm con Lâm gia thật sự là rất thống khổ.”

“Anh không thích?”

Hắn cười khổ một chút:” Nếu mỗi ngày cho cô rất nhiều công việc, mà việc này cô lại hoàn toàn không am hiểu, cô sẽ thích sao?”

Cô nở nụ cười, bỗng nhiên thực đồng tình với thiếu gia chơi bời lêu lổng trong mắt mọi người này.

Không thể phủ nhận, hắn là một người luống cuống, người bôc đồng, nhưng hắn cũng là một người chân thật.

Người như thế, hắn thực dễ dàng khiến cho người khác hiểu được nội tâm của hắn. Chỉ cần cùng hắn tán gẫu vài câu, sẽ có loại cảm giác rất quen thuộc. Mà Luật Hạo Thiên lại tương phản, ban đầu gặp anh là người ôn nhu, nhưng khi ở chung càng lâu lại càng là nhìn không thấu anh.

“Cô cười cái gì?” Hắn không hờn giận nói.

” Không có gì.” Cô nghĩ nghĩ, hỏi:” Lâm Tư Tư là em gái hay chị của anh?”

” Đương nhiên là em gái! Tôi hơn nó hai tuổi!” Hắn tức giận nói:” Tôi nhìn vậy mà nhỏ hơn sao?”

” Ách…… Có chút.”

“Cô nói cái gì!” Hắn giận dữ dựng lên:” Cô xú nha đầu này, cô dám chê cười ta?”

Cô xì một tiếng bật cười, tác động trên người đau xót, một trận nhe răng.

“Cô là nữ nhân ngu ngốc!” Hắn cau mày, lại cười nhạo cô:” Cho cô cười, thế nào? Vui quá hóa buồn?”

Lúc này chuông cửa vang lên, hắn vui vẻ nói:” Nhất định là bác sĩ đến đây!”

Chạy vội đi mở cửa, một người đàn ông trung niên đeo kính đen đi vào.

” Lương bác sĩ, bạn của tôi bị thương, ông vào xem cho cô ấy.” Hắn nói xong dẫn người nam nhân kia dẫn tới trước mặt Tiết San San

San San nói:” Làm phiền ông.”

” Không khách khí.” Lương bác sĩ không nói nhiều, buông cái hòm thuốc xuống bắt đầu xem xét thương thế của cô.

” Có xuất huyết bên trong, nên nghỉ ngơi cho tốt, tôi cho cô đơn thuốc, đến tiệm thuốc là mua được. Mặt khác tôi lại cho cô một bộ thuốc Đông y, cô trên người bị thương rất nhiều, phải điều dưỡng một thời gian cho tốt.”

” Vâng, kia cám ơn ông.” Tiết San San cảm kích nói.

Tiễn Lương bác sĩ, Lâm Tường nói:” Đêm nay cô ở lại nơi này nghỉ ngơi đi, tôi đi mua thuốc cho cô.”

” Không cần, không cần phiền toái……”

” Tốt lắm, đừng dong dài, tôi rất nhanh trở về, cô cứ đợi ở đây!”

Hắn nói xong vội vàng đi ra ngoài, cô ngăn đều ngăn không được.

Cô thở dài, vốn tưởng rằng người Lâm gia không ai tốt, không nghĩ tới này Đại thiếu gia lại là ngoại lệ.

Bình luận