Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 2: Anh lầm rồi !


Tiết San San rất sợ hãi, ở trong chiếc bao tải đen thống khổ lại lo lắng kiếm biện pháp, suy nghĩ nửa ngày cô rốt cục hô:” Cái kia…… Các vị đại ca, cũng không thể được dừng lại làm cho tôi đi tiện một chút được không? Tôi nhịn không được a!”

Không có ai để ý cô.

Những người này, bọn họ đều là máy móc sao?

Sợ hãi, kinh hoảng, không biết qua bao lâu, xe rốt cục dừng lại.

Cô lại cảm giác được có cánh tay nâng cô lên, giống như vào thang máy, sau đó đi vào một chỗ, cô đã bị thả xuống dưới.

Sau đó một thanh âm nói:” Trước tiên đem cô ta tẩy rửa sạch sẽ.”

Tẩy rửa? Cô vừa kinh vừa sợ, đây là làm sao nha? Muốn nấu thịt sao?

Nghĩ đến đây, cô không khỏi cả người run lên.

Lúc này bao tải được mở ra, hai gã hắc y giao cô cho hai nữ hầu trước mặt, khom người nói:” Tiểu thư, thỉnh cô tắm rửa thay quần áo.” Hai người hầu nọ nói xong liền mở của phòng tắm.

” Các ngươi là ai?”

” Chúng tôi là người hầu của tiểu thư.”

” Tôi không có nha !” Cô nhíu mày nói:” Tôi nghèo như vậy, làm gì có người hầu!”

” Tiểu thư, mời ngươi mau tắm rửa thay quần áo đi, tiên sinh rất nhanh sẽ trở lại.”

Tiên sinh? Người nào là tiên sinh?

Cô cả kinh, chẳng lẽ chính là cái tên biến thái muốn đêm đầu tiên kia sao?

Không được! Cô phải chạy trốn thật nhanh !

Quay đầu liền hướng cửa chạy tới, đẩy cửa ra, hai gã hắc y đeo kính râmđứng song song trước cửa, cô sợ tới mức vội vàng rụt trở về, chạy đến cửa sổ trước mặt, nhìn xuống phía dưới, mẹ ta nha, cái này rốt cuộc là bao nhiêu tầng a!

Hai nữ hầu chạy lại kéo cô vào.

” Buông! Tôi thà chết cũng không cần ở với tên biến thái kia!” Cô hét lớn, liều mạng giãy dụa.

” Làm sao bây giờ?” Hai nữ hầu nghị sự.

” Đành phải đánh cho cô ta ngất.”

Vừa dứt lời, Tiết San San chỉ cảm thấy trên đầu đau xót, trước mắt biến thành màu đen, nháy mắt liền hôn mê.

Thời điểm tỉnh lại, bốn phía đều tối đen một mảnh, dưới thân thực nhuyễn, hình như là niệm giường.

Cô sờ soạng xuống dưới, muốn chạy thoát, bỗng nhiên một bàn tay vươn ra, che miệng của cô.

Kinh hô đều bị chặt trong lòng, hai tay liều mạng đánh về phía sau, cũng không biết có đánh trúng người nọ. Tay cô lập tức bị cầm chặt, sau đó người nọ ôm lấy cô ném vào trên giường.

Cô nhất thời bò lên, người nọ liền áp lên người cô.

Theo sát sau, môi lạnh như băng hướng cổ cô hôn tới. Kia, hình như có vô yên thảo ( cái này ta kô biết a), còn có thản nhiên mùi rượu vây quanh cô, không thể thoát đi……

Cô hoảng sợ giãy dụa, hô lớn:” Buông, ngươi này biến thái…… Tôi không phải Tiểu Phỉ, ngươi lầm rồi! Ngươi còn dám chạm vào tôi, tôi sẽ cáo ngươi tội cưỡng gian!”

Người nọ sửng sốt một chút, cúi đầu thanh âm mang theo mấy phần khàn khàn:” Cô là như thế nào đi vào nơi này?”

Thanh âm coi như mang theo chút gợi cảm, nói vào lỗ tai của cô. Cái loại mê hoặc ôn nhu này,cùng với hành động bạ người của hắn hoàn toàn trái ngược.

Cô cắn răng:” Chẳng phải bị thuộc hạ của ngươi bắt nhầm người sao?”

” Vậy thì sao?.” Hắn bình tĩnh nói, tay vẫn không an tĩnh tìm quần áo của cô, động tác như trước tàn bạo thô lỗ.

” Không cần…… Ngươi thật sự lầm!” Cô khóc không ra nước mắt, cắn chặt răng, mạnh dùng sức nhấc chân đá vào hắn.

Cú đá này cương mãnh vô cùng, chính là do cô nhiều năm luyện tập quyền đạo. Cũng không liêu hắn cư nhiên dễ dàng né tránh của đá của cô, hơn nữa còn chặt chẽ cầm chân của cô, đem cả người cô đều bao phủ, bị hắn không chế.

Cô vô cùng kinh ngạc, cô dùng hết toàn lực đá, hắn lại thoải mái giống như đang trêu đùa.

Cô ngẩn người, lúc đó tay của hắn đã muốn thoát hết quần áo của cô, hắn hưởng thụ thân thể tinh xảo đặc sắc ngọc thể của cô, khen:” Là cực phẩm.”

Cô khóc, ma trảo của hắn an ủi cô, làn da bắt đầu nóng lên, trong thân thể lại khô nóng, sóng ngầm mãnh liệt.

“Không cần…… Cầu ngươi buông tha tôi đi…… Tôi thật sự không phải…… Các ngươi thật sự lầm người a……”

Cô khóc, cô chỉ cầu ác ma trước mắt này buông tha cho cô, cho dù là quỳ trước mặt khẩn cầu hắn.

Nhưng là cô quên, ác ma là người không có nhân tính.

Nam nhân kia động tác chỉ hơi hơi đình trệ một phút, sau đó đẩy mạnh thắt lưng, đau nhức nháy mắt lan tràn đến toàn thân của cô.

Cô tuyệt vọng trợn to hai mắt, nhìn căn phòng tối đen, cô mơ hồ nhìn thấy đôi mắt lạnh như băng kia.

Không có một tia cảm tình, không có một tia dao động, bình tĩnh như sâu thẳm đàm thủy.

Hắn giống như một dã thú, ở trên người cô tung hoành ngang dọc, nhìn cô khóc đến ánh mắt sưng đỏ, vẻ mặt đầy nước mắt, nhưng đôi mắt thâm thúy kia vẫn lạnh như băng.

Cô lâm vào tuyệt vọng, đau đớn cùng bi thương vờn quanh. Cảm giác thân thể giống như bị sóng biển đánh sâu vào, càng không ngừng bị vọt tới bờ bên kia……

Tiết San San chịu không được, nhưng hiện tại cô đã không có gì chờ mong, cô thầm nghĩ mau chóng chấm dứt ác mộng này.

Cô cũng không phải loại người xem trọng trinh tiết như người khác, từ nhỏ đến lớn, trải qua cuộc sống tàn khốc này làm cho cô hiểu được, có thể sống mới là là quan trọng nhất, chỉ có cô sống sót, mới có thể bảo hộ người thân của cô!

Hô hấp của hắn bình thản, chỉ đến khi lên đến đỉnh, hắn mới hơi hơi thở dốc, cũng chỉ có ở phía sau, hắn mới thân thủ cởi bỏ áo đã ẩm ướt của mình.

Có lẽ dùng sức quá nhiều, một viên nút thắt bị rớt ra, dừng ở trên sàn, phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Hắn tựa hồ không có chú ý tới chi tiết này , bàn tay to giúp đỡ vòng eo mảnh khảnh của cô, tiếp tục tiến vào.

Trước mắt giống như có tia sáng chạy qua, cô cư nhiên bị tên ác ma này đưa lên điểm cao nhất, nước mắt khuất nhục chạy dài trên má, ngất đi, môi trắng bệch cố gắng nói ra hai chữ.

“…… Đằng Hải……”

Nam nhân thân hình hơi cứng lại, xoay người bật đèn trên giường……

Bình luận