Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Ta

Chương 10: Thiên sứ hay là ác ma ?


Lúc San San tỉnh lại, phát hiện chính mình đang nằm trên một cái giường thật êm, xoay người, bước xuống giường.

Đây là nơi nào ?

Ách, đầu đau quá, cô nhớ rõ chính mình ở quán bar uống rượu, sau đó lớp trưởng đưa cô về lại trường, sau đó…… Sau đó chuyện gì cô cũng không nhớ rõ, uống say không còn biết gì, giống như đang nằm mơ vậy.

“Cô tỉnh rồi?” Một thanh âm sâu kín hỏi.

Cô hoảng sợ, giật mình đứng lên nhìn trái phải, chỉ thấy ánh đèn mờ, một than ảnh thon dài dựa vào cửa, đầu ngón tay đang kẹp thuốc lá…

” Luật tiên sinh?” Cô lắp bắp kinh hãi, hoàn toàn cao không rõsự việc hiện tại:” Tôi…… Tôi uống rượu…… Đây là làm sao?”

“Cô thật sự là uống rượu.” Anh lạnh lùng nói, đi đến trước mặt cô, xoay người nhìn vào cô:”Cô say không nhẹ đâu, bằng không sao lại cùng người con trai khác đến vùng hoang vu mà làm loại chuyện như vậy?”

Cô thân mình chấn động, trừng lớn hai mắt:”Anh…… Anh đang nói cái gì? Tôi mới không có……”

Đầu rất đau, tình cảnh tối hôm qua dần xuất hiện ở trong đầu, cô toát ra mồ hôi lạnh.

” Không có?” Anh nở nụ cười:” Cô thật đúng là nói dối ngay cả ánh mắt cũng vậy, có lẽ loại sự tình này đối với cô mà nói sớm đã thành thói quen, cho nên có nhớ hay không đều không sao cả, phải không?”

Cô vẻ mặt kinh ngạc, nhìn anh đưa đầu ngón tay lạnh lẽo xẹt qua gò má mình, thanh âm sâu kín phát ra: “Cô như vậy không rời được nam nhân.”

Chỉ thoáng một cái, giống như bị hất vào một vũng băng lạnh đến xương tủy, cô cắn răng,lấy sức đẩy anh ra.

” Đừng tưởng rằng anh có tiền là muốn làm gì thì làm! Có thể tùy ý vũ nhục người khác! Tôi tuy rằng nghèo, nhưng cũng có chí khí! Tôi đã nói rồi, nếuLuật tiên sinh đối tôi không hài lòng, cứ việc đuổi việc tôi!”

Anh bỗng nhiên cầm lấy cổ tay cô, làm cho cô bị thương, cô đau đến mức nước mắt chảy ròng.

“Cô nói chưa lưu loát đâu , chỉ biết đi tìm hoan mua vui, đây là chí khí của cô?” Anh rét lạnh tươi cười mang theo châm chọc:” Muốncho tôi hài lòng, cô có biết nên làm như thế nào không?”

” Buông…… Tôi mới không phải loại nữ nhân như anh nói……” Cô cắn răng, ủy khuất nước mắt cơ hồ sẽ chảy ra. Nhưng là, làm sao có thể khóc trước mặt người như nậy, Tiết San san là người kiên cường, cô không khóc, không khóc……

“Khóc đi.” Anh lạnh lùng nhìn cô:” Khóc đi, có lẽ sẽ làm tôi vừa lòng!”

” Tôi không làm!” Cô giận dữ:” Tôi sẽ từ chức! Mười vạn tôi cũng không cần! Vì chút tiền ấy bị loại người biến thái như anh đùa giỡn, tôi thà không cần còn hơn!”

“Thật sự không cần? Cô không phải thực cần tiền sao? Cô không phải nói muốndùng số tiền này để cứu người sao?” Ánh mắt lợi hại chăm chú nhìn vào cô.

Cô bỗng nhiên ngẩn ra, đúng vậy, cô làm sao có thể xúc động như vậy? Vì cha, chẳng lẽ một chút ủy khuất như vậy cũng không chịu được sao?

” Thực xin lỗi……” Cúi đầu, cô khuất nhục nói:” Tôi thu hồi lời nói vừa rồi.”

Anh xem kỹ cô:” Có đôi khi tôi thật sự không hiểu cô, rốt cuộc là hiền nữ hay là dâm phụ? Đàn ông xung quanh cô, cũng là bởi vì điều này mới bị cô mê hoặc?”

” Luật tiên sinh, thỉnh không cần nói câu này nữa!” Cô năn nỉ, cũng là ở cảnh cáo hắn.

Anh thế nhưng mỉm cười, không cho ý kiến.

” Tôi rất bội phục gan dạ của cô, hy vọng cô có thể bảo trì điều đó, ngủ đi, tôi đã thay cô ở cùng đại tiểu thư nủa ngày. Bây giờ còn thời gian, cô nghỉ ngơi đi, buổi chiều, cô liền chính thức làm việc, nhắc nhở cô một câu, cô không chỉlàm cho tôi vừa lòng, càng phải làm cho đại tiểu thư vừa lòng, chỉ có cô ấy vừa lòng,bát cơm của cô mới có thể giữ được.”

Anh nói xong xoay người đi ra ngoài, cô bỗng nhiên nhớ tới cái gì, hô to:” Chờ…… Chờ một chút!”

Thân hình anh dừng lại, cô do dự một chút, thấp giọng nói:” Là anh đã cứu tôi phải không?”

” Tôi chỉ là không muốn công viên của tôi làm ra cái loại đồi phong bại tục này.”

Cô cắn chặt răng:” Kia……Lúc anh cứu tôi, tôi……”

“Quần áo của cô đều hoàn hảo.” Anh nói xong, khóe miệng gợi lên một chút ôn hòa cười:”Cô khẩn trương việc này như vậy? Chẳng lẽ……cô vẫn là xử nữ?”

Cô cả người chấn động, hai tay theo bản năng ôm chặt đầu gối.

“Cô không tất yếu trả lời vấn đề này, cô còn là xử nữ hay không, tôi không có hứng thú biết.”

Anh nói xong biến mất ở cửa.

Trước mắt giống như lưu lại nụ cười ôn hòa của anh, anh rốt cuộc là thiên sứ hay là ác ma, vì sao lần lượt giúp cô? Lại lần lượt nhục nhã cô?

Bình luận