Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2434: Trở Lại Ma Nguyên


Đả Tự: Tudu - Truyện FULL

Bề mặt miếng lân phiến hiện lên một đoạn cổ văn màu bạc, chúng tự động sắp đặt trên không trung một chút rồi lập tức hợp lại với nhau tạo thành một đoạn văn tự ngắn.

“Hai năm sau! Chân Long đảo! Đại hội Quảng Linh Đạo Quả! Rốt cục thì cái hội này cũng được tổ chức rồi.” Hàn Lập nhìn đoạn văn tự phát ra từ miếng lân phiến này, trong mắt hắn hiện lên một chút dị sắc.

“Hắc hắc, lần tụ hội này có lẽ sẽ xuất hiện không ít các cường giả của giới diện khác, ta cũng nên đi xem một chuyến mở mang kiến thức một lần. Thêm nữa, Quảng Linh Đạo Quả kia ăn vào có thể tạm thời sở hữu Quảng Linh Đạo Thể, cũng có ích vô cùng đối với mấy loại thần thông ta đang tu luyện, nhất định phải nghĩ cách để chiếm được một quả. Hứa hẹn mà nha đầu Điền Phi Nhi kia lúc trước đã đáp ứng, cũng tới lúc dùng đến rồi. Thời gian hai năm, cũng đủ để đi tới Ma giới xem xét một lần. Nhưng trước đó cần phải nói cho Uyển Nhi một tiếng, nếu không lại để nàng phải lo lắng.” Hàn Lập trầm ngâm một lúc, rốt cục cũng đã có quyết định, thì thào tự nói.

Tiép theo, chỉ thấy tay Hàn Lập khẽ vẩy lên hư không, lân phiến màu bạc lập tức bị thu lại, tay kia vẫy một cái, trong tay bỗng xuất hiện thêm một tấm kính cổ màu xanh.

Chỉ thấy hắn ném tấm kính ra trước người, một ngón tay nhanh chóng huy động vài cái ở phía trước, lập tức một chuỗi văn tự màu trắng lóe lên rồi chui vào trong đó.

Sau đó Hàn Lập lặng yên đứng trước mũi tàu.

Chỉ một lát sau, trên bề mặt tấm kính cổ bỗng xuất hiện chấn động, từng dãy văn tự màu trắng giống lúc trước bắt đầu hiện ra.

Hàn Lập chỉ nhìn lướt qua, khóe miệng hắn nhếch lên mỉm cười.

Vị đạo lữ song tu của mình tuy chưa từng mở miệng khích lệ hắn bất cứ cái gì, nhưng trong tất cả những lời đối thoại của nàng luôn để lộ ra ý tứ nhắc nhở hắn chú ý cẩn thận.

Tay áo Hàn Lập run lên, ánh sáng màu xanh chợt lóe, tấm kính bỗng không thấy đâu nữa.

Tiếp theo, cự thuyền màu đen nổ vang một tiếng, Hàn Lập bỗng chốc bay nhanh về phía trước với tốc độ gấp mấy lần lúc nãy.

Hai tháng sau, nơi nào đó tại Ma giới, phóng mắt nhìn khắp nơi đều là một mảnh hoang vu mông lung, trên không trung đột nhiên lóe lên một đạo kiếm quang màu xanh sẫm rồi biến mất. Một khe hở không gian màu trắng hiện ra.

Trong khe hở chọt có một bóng người lóe lên!

Hàn Lập cầm trên tay một thanh mộc kiếm màu xanh sẫm từ đó chậm rãi đi ra.

Sau khi đảo mắt nhìn khắp nơi một lượt, Hàn Lập chợt khẽ chau mày.

Mới nhìn thì thấy nơi đây hoàn toàn lạ lẫm, hẳn là trước kia hắn chưa từng tới chỗ này.

Lần này Hàn Lập có thể thuận lợi tiến vào Ma giới, một phần là do hắn tìm được một tiết điểm giữa Nhân giới và Ma giới cực kì yếu kém.

Hai nữa là pháp lực của bản thân hắn cũng đủ mạnh để phát huy thanh Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm trong tay này.

Năm đó tuy Mạc Giản Ly cũng có thể nhờ vào tiết điểm yếu kém như vậy để lẻn vào Ma giới, nhưng tuyệt đối lão không thể nhẹ nhõm đơn giản như hắn lần này được, mà vẫn có khả năng gặp nguy hiểm vẫn lạc.

Thế nhưng lần này tới Ma giới chủ yếu là để tìm kiếm Bình Linh, hắn không thèm để ý xem bản thân mình ở chỗ nào trong Ma giới. Sau khi xác định được khu vực gần đó cũng không có bất kì tên Ma tộc nào thì Hàn Lập hít nhẹ một hơi, đột nhiên hắn há miệng phun ra một đoàn ánh sáng màu xanh.

Bên trong vòng sáng, rõ ràng là một cái bình nhỏ màu xanh cao vài thốn đang được bao bọc bên trong.

Miệng Hàn Lập phát ra một chữ “Trướng”, mười ngón tay giống như bánh xe điểm chỉ lên chiếc bình nhỏ.

Bình nhỏ màu xanh hơi mơ hồ một cái, sau đó đột nhiên biến lớn lên tại chỗ với tốc độ cực nhanh. Trong nháy mắt nó đã biến thành chiếc bình lớn hơn một trượng, trên bề mặt bên ngoài xuất hiện từng đạo Linh Văn màu xanh sẫm to chừng ngón tay, cực kì rõ ràng.

Lúc này, tay áo Hàn Lập run lên, hơn trăm cán trận kì bay ra, sau khi bắn ra bốn phương tám hướng chúng chợt nhao nhao biến mất không một tiếng động.

Hai tay Hàn Lập biến đổi pháp quyết.

Hư không bốn phía lập tức vang lên âm thanh “ông ông”, vô số phù văn đủ mọi loại màu sắc bỗng hiện lên. Chúng cũng nhanh chóng tạo thành một cái quang trận cực lớn cỡ gần một mẫu, vừa vặn bao vây chiếc bình lớn ở vị trí trung tâm.

Hàn Lập lại bắt đầu lẩm bẩm trong miệng, thân hình hắn hơi trầm xuống, nhưng vẫn bay đến chỗ chiếc bình lớn trên không trung. Thân thể Hàn Lập cũng mơ hồ một cái rồi bất chợt trực tiếp khoanh chân ngồi xuống.

Ở bên dưới nơi Hàn Lập đang thúc giục một loại bí thuật nào đó, chiếc bình lớn cùng với quang trận bên dưới lập tức liên kết lại với nhau thành một thể thống nhất, chợt sáng chợt tối. Một tiếng sét đánh giữa trời quang vang lên, một cột sáng màu xanh lá từ trong miệng bình đột nhiên bắn ra lao thẳng lên trời. Cột sáng vừa lóe lên đã biến mất trong chín tầng mây trên trời cao.

Cùng lúc đó, một cỗ chấn động quỷ dị hiện ra từ chiếc bình lớn, nó điên cuồng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Lúc này Hàn Lập từ từ nhắm hai mắt lại, ngoại trừ trong miệng hắn vẫn khẽ nhúc nhích phát ra âm thanh chú ngữ ra thì không còn thấy bất kì cử động nào khác nữa.

--------------------oOo--------------------

Bên trong một không gian thần bí nào đó ở Ma giới, ở ngọn nguồn một cái ao nước có một giọt dịch thủy màu bạc nhạt, đột nhiên mấy phiến đá bên dưới đó phát ra vòng ánh sáng bảo vệ. Một cái quang trận cực lớn xuất hiện như có như không.

Bên trong quang trận, sau khi mấy cái phù văn quay tròn tụ lại cùng một chỗ, bỗng một cái lỗ thủng đen sì chợt hiện ra.

Sau một khắc, ngay tại chỗ xuất hiện chấn động cũng có một cột sáng màu xanh sẫm bắn ra.

Sau một cái chớp động, cột sáng chẳng những xuyên thủng qua ao nước mà còn trực tiếp biến mất ở chỗ cao nhất trên không gian thần bí.

Thần sắc Hàn Lập khẽ động, mặt mũi hắn lập tức tràn đầy vẻ vui vừng mở hai mắt ra.

“Vậy mà thật sự có cảm ứng, Bình Linh thật sự ở trong Ma giới này! Xem ra hiện tại thật sự là thiên đại cơ duyên đã đến rồi.”

Sau khi Hàn Lập vừa thu lại pháp quyết, hắn đứng dậy cảm ứng phương hướng một chút, mặt mũi lúc này đã tràn đầy vẻ hưng phấn.

Thân hình Hàn Lập lắc lư tại chỗ một chút, hai tay nhanh chóng vung lên xung quanh, lúc này quang trận cực lớn phát ra một tiếng trầm đục sụp đổ rồi tiêu tán, một lần nữa chúng hóa thành hơn trăm cây trận kỳ bay trở về.

Chiếc bình lớn thì tự cuốn lấy vòng sáng bảo vệ, nó tự động thu nhỏ lại rồi trực tiếp hóa thành một quang cầu màu xanh sẫm bắn về nhập vào trong cơ thể Hàn Lập.

Hàn Lập đứng tại chỗ dậm chân một cái, ánh sáng màu xanh bên ngoài thân thể lóe lên, hắn hóa thành một đạo cầu vồng dài hơn mười trượng bắn đi. Chỉ sau hai cái nháy mắt, thân ảnh Hàn Lập đã biến mất ở phía cuối chân trời.

Từ lúc này trở đi, cứ cách mấy ngày Hàn Lập lại thi pháp một lần, ngày đêm không ngừng nghỉ cảm ứng phương hướng đuổi theo.

Trên đường đi, mặc dù hắn cũng đụng phải một ít Ma tộc, Ma thú và thành trì của Ma tộc, nhưng Hàn Lập không có ý tứ dừng lại chút nào, hắn trực tiếp thi triển độn thuật vượt qua trên không trung.

Với thần thông hiện nay của hắn, nếu toàn lực phi hành chỉ sợ toàn bộ Ma giới cũng không có mấy người có thể đuổi theo được.

Nếu là một vài tên Ma tộc bình thường có nghe thấy thì cũng chỉ nghe được vài tiếng xé gió “xuy xuy” mà thôi, căn bản là không thấy được thân ảnh trong độn quang của Hàn Lập. Bọn chúng chỉ có thể ở lại ở tại chỗ nghi thần nghi quỷ cả nửa ngày, không thấy có gì khác lạ mới dám tiếp tục lên đường.

Nửa năm sau, trên đỉnh một ngọn núi đen nhánh.Bạn đang đọc truyện được lấy tại

Hàn Lập đứng trên một cây đại thụ che trời, hai tay hắn để sau lưng, ngắm nhìn tầng sương mù đang bao phủ mặt biển đen ở xa xa. Trên mặt Hàn Lập hiện ra vẻ trầm ngâm.

“Ma Nguyên Hải, đúng là chỗ này rồi. Chẳng lẽ Bình Linh kia lại đang ẩn thân ở chỗ này sao? Được rồi, cho dù có là ở đâu đi chăng nữa thì có thể ngăn cản được ta đây nữa sao? Cùng lắm thì thử dùng man lực một chút trực tiếp phá vỡ rồi lại tiến vào bên trong một chuyến là được.”

Vẻ mặt Hàn Lập thay đổi vài lần, sau đó rốt cục hắn cũng đã hạ quyết tâm, một tay bắt đầu bấm niệm pháp quyết.

Trên không ngọn núi khổng lồ, lúc này xuất hiện một hồi chấn động rồi ở ngay chỗ đó bỗng lẳng lặng hiện ra một chiếc thuyền lớn đen kịt, đúng là Mặc Linh Thánh Thuyền.

Bởi vì phi hành bằng con thuyền này gây chú ý quá mức, cho nên lúc trước hắn một mực không dùng đến nó. Hiện tại đã đến Ma Nguyên Hải, chỗ này chẳng có bao nhiêu nơi có dấu vết người hoạt động thành ra Hàn Lập lại có thể lấy nó ra sử dụng một lát.

Cùng lúc đó, sau lưng Hàn Lập vang lên một tiếng nổ, sau một hồi mờ ảo thân hình Giải Đạo Nhân cũng thoáng hiện ra.

“Giải huynh, có lẽ ngươi còn rõ ràng tình hình Ma Nguyên Hải này hơn ta, lộ trình tiếp theo chắc phải làm phiền đạo hữu một chút rồi.”

“Ta sẽ cố hết sức.” Giải Đạo Nhân nhìn thoáng ra Ma Hải ở xa một chút rồi nhàn nhạt trả lời.

Hàn Lập mỉm cười, sau đó tay áo hắn run lên, một vòng bảo vệ màu xanh lá chợt xuất hiện bao phủ xung quanh.

Thân ảnh hai người lúc này lóe lên trong màn hào quang rồi không thấy đâu nữa.

Sau một khắc, ở lối vào của chiếc thuyền lớn ánh sáng màu xanh xao động, thân hình hai người mơ hồ một chút rồi lại hiện ra lần nữa.

Không cần Hàn Lập ra lệnh, một đám vệ sĩ Khôi Lỗi được bố trí trên thuyền lập tức di chuyển.

Bên ngoài chiếc thuyền đen hiện lên một màn sáng màu đen, sau đó vang lên một tiếng nổ, cả con thuyền đã lao đi vào trong biển rộng.

Vô số lôi điện điên cuồng oanh kích xuống nhưng màn sáng bên ngoài chiếc thuyền lớn màu đen vẫn vững vàng bất động, nhìn như nó không phải chịu bất cứ ảnh hưởng nào vậy. Sau một cái nháy mắt, chiếc thuyền đã nhập vào trong màn sương mù dần dần biến mất.

--------------------oOo--------------------

Hơn nửa tháng sau, chiếc thuyền lớn màu đen dừng lại không nhúc nhích phía trên bầu trời một hòn đảo lớn xanh biếc.

Ở phía trước cách đó không xa, quang trận lớn gần một mẫu cùng chiếc bình lớn lại xuất hiện, lại tiếp tục chớp động chợt sáng chợt tối cùng màn hào quang.

Hàn Lập đứng ở phía trước chiếc thuyền lớn, một tay hắn bấm niệm pháp quyết đang thúc giục bí thuật nào đó.

Hào quang lóe lên trên miệng chiếc bình lớn, một cột sáng thô to từ đó chợt bắn ra. Đúng thời điểm đó, ở chỗ sâu trong hòn đảo lớn đột nhiên truyền ra một âm thanh quát hỏi lạnh lùng: “Là ai, cũng dám xông vào Khổ Linh Đảo sao?”

Vừa dứt lời, ở vị trí trung tâm hòn đảo truyền ra một tiếng rống to, một con Giao Long ba đầu thân dài trăm trượng màu đen từ đó lao ra.

Ở cái đầu chính giữa của con Hắc Giao ba đầu có một gã hai mắt màu tím nhạt đang đứng đó, là một gã thanh niên áo đen trên mặt đằng đằng sát khí.

“Hàn Lập, là ngươi. Ngươi tiến vào Thánh Giới từ khi nào?” Thanh niên vừa nhìn rõ khuôn mặt Hàn Lập, lúc này trong nội tâm gã đang cảm thấy rùng mình hỏi một câu.

Người vừa tới vậy mà lại là một trong ba Thủy Tổ của Ma tộc, Nguyên Yểm.

“Sao vậy, chẳng lẽ tại hạ không thể tới đây sao, nhưng mà ta cũng đã tới đây rồi.” Hàn Lập cũng không có cảm giác ngoài ý muốn, pháp quyết trong tay không ngừng lại chút nào, miệng thì nhàn nhạt trả lời lại một câu.

“Hừ, Hàn đạo hữu không hảo hảo ở lại Nhân giới, lại đến Khổ Linh Đảo lần nữa làm gì? Ngươi bây giờ đã tiến vào cảnh giới Đại Thừa, Tẩy Linh Trì cũng chẳng còn chút tác dụng nào với ngươi nữa.” Nguyên Yểm nhìn Giải Đạo Nhân sau lưng Hàn Lập rồi lại nhìn thoáng qua quang trận dị thường dễ gây chú ý cùng chiếc bình lớn kia, gã âm trầm nói.

“Nguyên đạo hữu không cần đa tâm, ta không còn chút hứng thú nào với Tẩy Linh Trì nữa rồi, lần này tới đây chỉ là muốn tìm một đồ vật khác. Sau khi tìm được ta sẽ lập tức rời đi.” Thần sắc Hàn Lập không thay đổi trả lời.

“Tìm cái gì?”

“Cái này thì Nguyên huynh không nên hỏi nhiều.” Hàn Lập nhàn nhạt trả lời.

Vừa dứt lời! Ngón tay Hàn Lập bắn ra một đạo pháp quyết vào quang trận bên dưới, lúc này một cột sáng màu xanh sẫm từ trong miệng bình bắn ra ngoài bay thẳng lên trời cao.

Thấy vậy, sắc mặt Nguyên Yểm thay đổi, nhưng sau khi do dự một chút thì gã cũng không có đi lên ngăn cản, chỉ là sắc mặt bỗng âm trầm như nước.

Tuy sự việc Hàn Lập chém giết Tiên Nhân vẫn chưa lan truyền đến Ma giới, nhưng sự tình hắn cùng Bảo Hoa năm đó liên thủ diệt sát Minh Trùng Mẫu cũng đã làm cho gã sớm cực kì kiêng kị Hàn Lập rồi.

Cộng thêm việc ở nơi như Khổ Linh Đảo này vốn ma khí rất thưa thớt, có lực áp chế nhất định đối với Ma tộc, Nguyên Yểm lại càng không nguyện ý ở tại chỗ này tranh đấu cái gì với Hàn Lập.

Đương nhiên việc Giải Đạo Nhân đứng ở một bên nhìn chằm chằm cũng là một nguyên nhân khiến gã không dám có ý trở mặt với Hàn Lập.

Cho nên sau một hồi tự định giá, Nguyên Yểm dứt khoát đứng ở một bên lạnh lùng nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Hàn Lập ở bên dưới.

“Ồ, vị trí tọa độ quả nhiên là ở đây rồi.”

Hàn Lập chỉ nhắm mắt cảm ứng một chút lập tức hắn đã có kết quả, tay áo run lên vừa thu lại cái bình cùng trận kỳ xong lập tức hắn cùng Giải Đạo Nhân hóa thành hai đạo cầu vồng phá không bay đi.

Nguyên Yểm thấy vậy cũng không do dự chút nào liền bay theo sát nút.

Bình luận