Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2420: Chân Tiên Chi Thân (hạ)


“Oanh” một tiếng!

Bên người Mã Lương đột nhiên nổi lên kim lam hai loại phù văn kì dị, theo sự biến đổi của thân hình của hắn mà tầng Kim Hà phóng lớn, đồng thời lúc này một tầng Lam Diễm từ bên trong kim quang hiện ra, lập tức Lam Diễm lại điểm chút kim quang lăng không hiện thế…

Một tầng Kim Hà, một tầng Lam Diễm, cả hai giao thoa trùng điệp, chỉ trong nháy mắt không biết trên người Mã Lương được trọng điệp bao nhiêu tầng.

Hắn chuyển đổi cực nhanh, cho dù bọn Ngân Cương Tử đứng cách đó không xa hơi thả thần thức ra một chút cũng có cảm giác đầu váng mắt hoa mất rồi.

Những cường giả Đại Thừa trong nội tâm cũng đều thất kinh biến sắc, không hẹn mà cùng đề cao tinh thần cảnh giác.

Lúc này, sắc mặt Minh Tôn cũng hơi đổi, trong mắt hiện lên một tia lãnh ý.

Đúng lúc này, Mã Lương cười to một tiếng, vòng sáng bảo vệ trên người bỗng nhiên hóa thành thực thể với màu hoàng kim rực rỡ, đột nhiên hắn bước tới phía trước một bước. ‘Vèo” một tiếng, thân hình hắn cuồng biến lên vô số lần thành một gã Kim Sắc cự nhân cao hơn ngàn trượng, đồng thời pháp quyết trong tay hơi điểm, bên ngoài da thịt hiện lên mọt cây Kim Sắc Linh Văn, một cỗ pháp tắc chi lực cũng theo đó mà chỉ trong một thoáng đã bao phủ toàn bộ bầu trời.

Lưỡng Nghi Vi Trần Trận lúc này bị lực lượng của cỗ Pháp Tắc Chi Lực trùng kích xuống, chỉ trong nháy mắt đã trở nên hỗn loạn cực kỳ, cơ hồ trong chốc lát đã bị suy yếu hơn phân nửa, chỉ có thể miễn cưỡng duy trì bộ dạng mà chưa bị tiêu tan.

“Linh Vực! Hắn vậy mà có thể ở hạ giới mà thi triển Linh Vực. Điều này không có khả năng! Dưới tác dụng của giao diện chi lực, hắn sao có thể làm ra loai sự tình này.” Ô Linh Phu Nhân nghẹn họng trân trối, trên mặt đầy vẻ khó tin.

Những kẻ khác trong bọn Ngân Cương Tử thân là cường giả Đại Thừa kỳ, tự nhiên cũng nhìn ra lai lịch thần thông của Mã Lương sau khi biến thân, sắc mặt cả bọn đều đại biến, thậm chí có vài phần sợ hãi rồi.

Lúc này, Mã Lương đã không còn phải chịu áp chế của giao diện chi lực, hắn đã khôi phục thực lực như lúc ban đầu, có thể thúc giục Linh Vực mà chỉ khi hắn còn toàn thịnh ở Tiên Giới mới có thể thi triển.

Những tu sĩ Đại Thừa kỳ ở đây có kẻ nào là không tâm cao khí ngạo, nhưng lúc này, khi phải đối mặt với một gã Chân Tiên mà thực thụ không phải chịu áp chế của giới diện chi lực thì tất cả đều tâm tàn ý lạnh, dù cho mọi người liên thủ cũng căn bản không có chút hi vọng thủ thắng.

“Hắc hắc, cái này sao có thể tính là Linh Vực, bất quá Linh Vực chính thức của bổn tiên lũ con sâu cái kiến các ngươi rất nhanh sẽ có thể thấy được, hiện tại nều còn chút thần thông nào thì mau thi triển ra, bằng không để khi bổn tiên ra tay trên đường tới suối vàng lại nói ta không cho các ngươi cơ hội.” Thân thể Kim Sắc cự nhân sáng chói, hai mắt của hắn một bên là kim mang chói mắt, một bên là Lam Diễm cuồn cuộn, phát ra tiếng nổ mạnh ầm ầm nổ, đột nhiên hắn đưa một ngón tay hướng lên bầu trời.

Tiếng nổ trầm đục vang lên, theo đó một cột sáng kim sắc từ chỗ đầu ngón tay phóng lên trời, dung không nhập vào chín từng mây không thấy bóng dáng.

Sau một khắc, toàn bộ hư không đột nhiên run lên, những quang điểm Kim Sắc kia đột nhiên hóa thành những vầng sáng Kim Sắc, từng đoàn từng đoàn bạo liệt mà ra, cơ hồ đem trọn hư không tất cả đều nhuộm thành một màu Kim Sắc.

Phía dưới đại địa đã từng hồi đất rung núi chuyển, nứt ra từng đạo từng đạo Kim Sắc, từng tòa núi lửa Kim Sắc theo đó nhanh chóng tuôn ra, một cổ dung nham Kim Sắc cũng từ đó mà đầm đìa phun ra..

Trong chốc lát, thế giới phảng phất đều biến thành một biển màu Kim Sắc.

Một màn khủng bố như vậy, khiến cho tâm tình bọn Ngân Cương Tử như rớt thẳng xuống vực sâu.

“Chư vị đạo hữu không cần sợ hãi, tuy không biết tại sao hắn còn có thể thi triển Linh Vực, nhưng tuyệt đối không thể duy trì quá lâu, nếu không lúc trước hắn đã trực tiếp thi triển rồi, sao phải dùng một ít Khôi Lỗi dây dưa cùng chúng ta.” Chứng kiến một màn như vậy, sắc mặt Minh Tôn đồng dạng cũng vô cùng khó coi, nhưng lập tức trấn tĩnh hét lớn một tiếng cảnh tỉnh chúng tu sĩ.

Bọn Ô Linh Phu Nhân nghe xong cũng hiểu được vài phần đạo lý, nhưng sau vài lần nhìn nhau, đồng dạng đều nhìn ra trong mắt đồng bạn một tia chần chừ.

Lúc này, ở phia đối diện, Kim Sắc cự nhân, lại vô cùng bình thản, hai mắt khép hờ đứng tại chỗ bất động, bộ dạng tựa hồ như đang điều tức pháp lực thể nội.

Lúc này, phạm vi Kim Sắc Linh Vực dùng mắt thường có thể thấy được rất nhanh hướng bốn phương tám hướng mà khuếch tán ra, bên tu sĩ Linh Giới vốn đang ở phụ cận không dám chậm trễ chút nào, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy ra bên ngoài, không dám để mình bị cuốn vào Linh Vực Kim Sắc.

Ngân Cương Tử một lần nữa đứng vững ở thân hình, sắc mặt âm trầm, con mắt vòng vo nhìn vài cái về sau, bỗng nhiên hướng tới Minh Tôn hỏi:

“Với thực lực của đối phương bây giờ, chỉ sợ không phải là thứ mà chúng ta có thể ngăn cản, chỉ cần hơi vô ý một chút thì khả năng vẫn lạc là rất cao. Minh huynh có phải hay không cũng nên vận dụng một ít thủ đoạn áp trục khác! Ngân mỗ cũng không tin đạo hữu chỉ chuẩn bị một đòn sát thủ duy nhất là Lưỡng Nghi Diệt Trần trận này.”

“Hừ, Ngân đạo hữu yên tâm, lúc này hắn đã dùng tới thần thông chân chính của tiên nhân, lão phu tự nhiên cũng sẽ không ngồi yên mà nhìn. Để đối phó Linh Vực, lão phu đúng là đã chuẩn bị xong hai phương pháp khắc chế, tuyệt sẽ không để cho mấy vị đạo hữu không công đi chịu chết.” Minh Tôn hừ một tiếng, không lưỡng lự trả lời.

Vừa dứt lời, hắn hít sâu một hơi, một tay bấm niệm pháp quyết, hai tay áo run lên, lập tức từng khỏa tinh cầu màu đen từ bên trong liên tiếp bay ra, từng đoàn từng đoàn chớp động không thôi, tại phụ cận bay múa bất định, phảng phất như những đóa cự hoa hắc sắc nở rộ.

“Phốc” một tiếng, những đóa hoa hắc sắc bỗng nhiên lóe lên, hình thành một tòa hắc sắc quang trận vô cùng lớn, điên cuồng khuếch trương ra bốn phía, đem bọn Ngân Cương Tử tất cả đều bao bọc vào phía trong, đồng thời cũng đem Kim Sắc Linh Vực ở phía đối diện đang không ngừng phát ra hào quang Kim Sắc ngạnh sanh chống đỡ, khiến nó không cách nào có thể khuếch tán sang phía này.

Đồng thời trong hắc sắc quang trận các loại phù văn màu đen tuôn ra không ngừng, mơ hồ truyền ra trận trận phạm âm, khiến cho tâm thần người nghe vô cùng thư thái, tâm hồn rơi vào trạng thái si mê quỷ dị.

“Cực Nhạc Phạm Hà giới! Đây không phải một bộ hộ pháp chí bảo Phật môn của Linh giới sao, vậy mà lại rơi vào tay đạo hữu.” Vị cung trang nữ tử vừa mừng vừa sợ nói.

“Hắc hắc, bảo vật này là bổn minh trong lúc vô tình lấy được, mặc dù không cách nào cùng đối phương Linh Vực đánh đồng, nhưng tạm thời bảo vệ mấy vị đạo hữu có lẽ không phải là vấn đề lớn. Nếu như vậy còn chưa đủ, ta còn có thủ đoạn khác để đối phó.” Minh Tôn cười hắc hắc một tiếng nói.

“Tốt, nếu đạo hữu đã có kế sách ứng đối, lão phu sẽ quyết theo ngươi liều một phen. Chỉ cần có thể chém giết tên tiên nhân này thì bốc lên một chút phong hiểm có được tính là gì”. Gã đại hán đầu trọc có nửa bên mặt rỗ bị hủy, sau một hồi cân nhắc, cũng quyết định nói, hắn chỉ còn một nửa gương mặt sau một hồi vặn vẹo trong lại càng phát ra vài phần dữ tợn.

“Ta cũng tiếp tục lưu lại, nhưng trước tiên phải nói nếu là trong chốc lát liên minh xuất hiện tình thế không tốt, thiếp thân cũng sẽ không ở tại chỗ này mà chịu chết oan uổng đâu đấy.” Ô Linh Phu Nhân lạnh lùng nói.

Bọn Ngân Cương Tử sau một hồi cân nhắc, mặc dù không có nói gì nữa, nhưng là rõ ràng đều đưa ra quyết sách trước tiên nên thăm dò uy lực LInh Vực của đối phương, sau đó mới đưa ra quyết định chính thức.

Minh Tôn tự nhiên là đem tâm tư của những cường giả Đại Thừa này toàn bộ nắm rõ trong lòng, nhưng cũng cười cười, không hề đả động tới, ngược lại miệng hơi động một chút hướng bọn hắn truyền âm tới một câu:

“Chư vị yên tâm, nếu ta thực sự không có đối sách đối phó tên tiên nhân này, lão phu cũng sẽ không để cho chư vị phải tiếp tục lưu lại đây mà chịu chết. Nhưng chư vị chớ quên sự tồn tại của Hiên Cửu Linh đạo hữu, chỉ cần chúng ta cấp cho Hiên huynh một cơ hội tốt thì việc đánh bại đối phương vẫn còn không ít hi vọng.”

Những cường giả Đại Thừa ở đây khi nghe nói như vậy, trong nội tâm đều khẽ động.

Dùng thực lực của Hiên Cửu Linh trước kia có thể chém giết qua chín đầu Chân Linh uy danh hiển hách, cộng thêm việc một mực ẩn thân bên cạnh mà giờ này bọn hắn vẫn hoàn toàn không phát hiện ra khiến cả bọn đều tăng thêm đôi phần tin tưởng...

Đúng lúc này, Kim Sắc cự nhân ở phía đối diện rốt cục một lần nữa mở ra hai mắt, pháp lực của hắn giờ phút này rốt cục cũng đã chuyển hóa thành Tiên Linh lực, có thể thi triển một ít bí thuật Tiên giới mà không hề phải lo lắng tới chuyện bị cắn trả về sau.

Đối diện những con sâu cái kiến này cho rằng hắn là muốn vận dụng Linh Vực để công kích đã là ngàn sai vạn sai lầm rồi.

Đối với một vị tiên nhân mà nói, linh vực của bản thân tuy có thể dùng làm một loại thủ đoạn công kích, nhưng công dụng lớn nhất của nó lại là thủ đoạn phụ trợ tu hành. Lúc này đây, hắn căn bản không hề có ý định dùng nó để trực tiếp công kích.

Mã Lương nghĩ tới đây, liếc mắt đánh giá hắc sắc quang trận phía trước, cười lạnh một tiếng, một tay lăng không đánh tới Huyết Hà dưới thân một trảo.

Tiếng nổ ầm ầm tiếng vang lên!

Hai bên Huyết Hà cuồn cuộn thu lại phía sau,hóa thành một chiếc tỉ ấn hình vuông cực lớn.

Mặt ngoài tỉ ấn huyết diễm không ngừng thiêu đốt, bốn phía mơ hồ có vô số đồ án người, trùng, thú… chồng chéo lên nhau. Phía trong tinh quang lưu chuyển, những đồ án này đều trông rất sống động chuyển động không thôi, phảng phất toàn bộ là vật sống, nhưng lại khiến cho người xem không khỏi sởn hết cả gai ốc.

Để có bảo vật này hắn phải thiên tân vạn khổ mới có được, không biết đã huyết tế bao nhiêu sinh linh cường đại mới cuối cùng mới có thể hoàn thành vạn linh huyết tỉ.

Hiện tại hắn đã có Tiên Linh lực, có thể đủ phát huy hơn phân nửa uy năng của bảo vật này, cho dù là như vậy thì dùng để đánh chết một gã Chân Tiên cùng giai bình thường cũng là việc vô cùng dễ dàng, còn dùng để đối phó những con sâu cái kiến trước mắt này thật đúng là có chút cảm giác giết gà mà dùng dao mổ trâu, hơn nữa việc phải tiêu hao chân nguyên chi lực cũng không phải là nhỏ, nhưng vì muốn lập tức chấm dứt trận chiến này, bất luận trước mắt dù là những con sâu cái kiến thì hắn cũng buộc phải dùng tới.

Mã Lương trong nội tâm nghĩ như vậy, Kim Sắc cự nhân quát khẽ một tiếng, đem hơn phân nửa Tiên Linh Lực trong thể nôi rót vào bên trong tỉ ấn, đồng thời hướng phía trước mà ném tới.

Một tiếng sét đánh!

Huyết sắc tỉ ấn lăng không một đường bay tới, thoáng một cái đã biến mất không thấy gì nữa

Sau một khắc, hắc sắc quang trận một hồi rung lên kịch liệt, sương mù màu máu cuồn cuộn ngưng tụ về sau, một quái vật khổng lồ đỏ tươi như máu cao tới vài trăm ngàn trượng từ trong hư không mà hiển hiện ra... Mặt ngoài huyết quang vạn trượng, các loại hư ảnh người trùng cá trùng nhao nhao biến ảo mà ra, còn phát ra thanh âm ô ô kỳ quái vang vọng trên toàn bộ bầu trời.

Huyết sắc cự ấn từ từ đập xuống, khiến phía dưới hư không bỗng nhiên run lên một cách khó hiểu.

Đối diện với nó là hắc sắc quang trân lúc này càng vặn vẹo, gào thét kịch liệt. “Phanh”, sau một hồi loạn hưởng bên trong tám mươi mốt khỏa hắc sắc tinh châu giống như pháo nổ, liên tiếp bạo liệt mà tan.

Toàn bộ hắc sắc quang trận sau một hồi gào thét đã bị lăng không mà diệt, khiến cho chúng tu sĩ ở phía trong vừa mới chuẩn bị công kích, tất cả đều trợn mắt há mồm.

“Đi “

Cũng không biết là ai hét to một tiếng, Ô Linh Phu Nhân mấy người thân hình khẽ động, thoáng một cái đã hóa thành mấy đạo độn quang nhanh chóng chạy đi, nhưng vừa mới chạy được vài chục trượng, trong không trung liền truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Bên trong phương viên trăm dặm toàn bộ hư không trong truyền tới một cỗ sức ép vô cùng lớn, không khí xung quanh như đông cứng lại, thoáng một lát toàn bộ so với thép tinh còn muốn cứng rắn hơn.

Mấy đạo độn quang bị cổ sức ép này đánh bật về phía sau, toàn bộ đều không thể tự chủ mà tán loạn ngã xuống, trên không trung một lần nữa biến thành Ô Linh Phu Nhân cùng vài tên Đại Thừa cường giả, nhưng sắc mặt của mỗi người đều tái nhợt, trên mặt cùng hiện ra khiếp sợ.

Bình luận