Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2403: Lập kế hoạch


"Nếu như đã có thể khẳng định đối phương là Tiên nhân hạ thế thì tại sao hắn lại đến Linh giới. Phải biết rằng giới diện của chúng ta đã mất đi liên hệ với Tiên giới từ lâu, đối phương dùng thân thể Tiên nhân mạnh mẽ hàng lâm, không những phải chịu áp chế bởi lực pháp tắc của giới diện, mà cũng không biết hắn phải trả một cái giá lớn như thế nào mới làm được chuyện này. Còn nếu nói đối phương vì vô tình mà rơi xuống giới này, ta thật có vài phần khó tin." Lão giả hít sâu một hơi nói.

“Điều này thật không quá rõ ràng, đệ cũng không nhận được tin tức kiểu như vậy từ phía Hách Liên Thương Minh. Ngoại trừ những đạo hữu đã vẫn lạc và các sinh linh dị tộc bị huyết tế dưới tay hắn, dường như đến giờ vẫn chưa có người nào tiếp xúc được với đối phương, càng không nói đến chuyện dò xét mục đích hạ giới của hắn.” Hàn Lập lắc nhẹ đầu, nói.

“Nếu ta là chủ sự Thương Minh, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào đi tra rõ chuyện này." Mạc Giản Ly sờ sờ chòm râu, cười hắc hắc.

“Lời này của Mạc huynh rất có lý. Tốt, đệ sẽ ngay lập tức chuyển lời cho Minh Tôn đạo hữu, để xem lão có cách nào thực hiện việc này không. Chẳng qua, đệ nghĩ cơ hội cũng không quá lớn.” Hàn Lập gật đầu đưa ra ý kiến.

“Dù cơ hội có ít đi nữa thì cũng phải tranh thủ một chút. Chúng ta chỉ cần làm rõ mục đích đối phương hạ giới, ắt có nhiều khả năng nắm giữ được nhược điểm của đối phương, không cần biết là cùng đối phương tranh đấu hay đàm phán, đều có thể lợi dụng được.” Mạc Giản Ly thận trọng nói.

“Trừ chuyện này ra, Mạc huynh còn nghĩ đến đề nghị nào khác không?” Hàn Lập hỏi ngược lại lão giả một câu.

"Lão phu vừa rồi nghe Hàn lão đệ nói, ngươi có quen biết hai vị đạo hữu có thù hận với vị Chân tiên này, bọn họ cũng đã bị đối phương liên tục truy sát đến tận Lôi Minh đại lục, sau đó không rõ tung tích. Chuyện này có phải là thật hay không?” Mạc Giản Ly suy nghĩ một chút, lại hỏi.

“Đây là việc chính miệng Minh Tôn đạo hữu thông báo, nhiều khả năng là không sai. Mà hai người đệ quen biết này đều không phải Nhân tộc, một người là hảo hữu chí giao, người còn lại là địch hay bạn còn chưa rõ.” Hàn Lập khẽ cười một tiếng trả lời.

“Nếu như vậy, tốt nhất Hàn lão đệ hãy nghĩ biện pháp liên lạc với hai người này. Tuy rằng không biết tại sao họ lại kết thù hận với vị Chân tiên kia, nhưng nếu có thể nắm giữ hành tung của họ, tộc ta cũng có thể nắm được chút chủ động.” Mạc Giản Ly chậm rãi nói.

“Ý của Mạc huynh là, vào thời điểm tất yếu sẽ để bọn họ làm mồi nhử sao?” Hàn Lập nhướng mày.

“Nếu tên Chân tiên kia thật sự đuổi theo bọn họ đến Phong Nguyên đại lục, hai người kia còn có thể tránh đi đâu nữa. Cho dù là để bảo vệ tính mạng hay là dẫn dụ đối phương tới nơi nào khác, hai người họ sợ rằng không thể không làm mồi dụ. Minh Tôn đạo hữu bên Hách Liên Thương Minh chắc hẳn cũng có cách nghĩ như thế, cho nên mới báo rõ cho đệ chuyện này.” Mạc Giản Ly cười lạnh một tiếng nói.

“Mồi nhử...? Đúng rồi, hình như hai người đó tại Huyết Thiên đã từng làm qua một lần, không rõ có thể làm lại lần nữa không, chuyện này đến lúc đó cần phải thương lượng kỹ một chút. Chẳng qua nếu bọn họ thật sự cầu đến sự che chở của Nhân Yêu hai tộc thì vô luận về tình hay về lý, hai người đó cũng sẽ tự nguyện phối hợp hành động với chúng ta. Nhưng bây giờ muốn liên lạc với bọn họ lại không phải là chuyện dễ dàng, chờ sau khi đệ trở về sẽ lập tức phân phó môn hạ đi làm chuyện này.” Hàn Lập sau khi trầm ngâm một lúc lâu, mới gật gật đầu nói.

“Nếu hai vị đạo hữu này nguyện ý phối hợp hành động, đương nhiên sẽ là chuyện rất tốt. Còn chuyện tên Chân tiên kia có mắc bẫy hay không, Hàn lão đệ cũng không cần lo lắng. Đối phương dám làm ra sự việc lớn mật huyết tế hàng triệu sinh linh, với hành động không kiêng nể chuyện gì của hắn, ta có thể thấy, hắn căn bản không để Tu tiên giả hạ giới vào mắt, cho dù biết là bẫy đối phương cũng sẽ không thèm để ý mà đi vào. Hy vọng chuyến đi này của vị Chân tiên kia sẽ không cần tới Phong Nguyên đại lục, cho dù chúng ta liên thủ đánh thắng hắn thì nhiều khả năng cũng khiến cho cả đại lục bị một phen gió tanh mưa máu, các tộc không biết phải trả giá lớn đến mức nào. Đối phương dù sao cũng là một gã Chân tiên hàng thật giá thật!” Mạc Giản Ly cười khổ một tiếng nói.

“Với thần thông sâu không lường được của tên Chân tiên đó, mưu kế này thật sự không có nhiều chỗ dùng, hi vọng sẽ không đi đến kết cục kia.” Hàn Lập trầm mặc một lát rồi cũng than thở một tiếng đồng ý nói.

“Ừ, nói chung việc liên thủ của Hàn lão đệ là không có gì sai. Bằng không với thực lực của các tộc đều vô phương ứng phó nổi tên Chân tiên này. Đáng tiếc thực lực lão phu chỉ đứng trong hàng Đại thừa thông thường, không thể giúp đỡ gì nhiều. Nhưng mà đệ yên tâm, lần này trở về cứ an tâm tu luyện nâng cao thực lực, trong thời gian này, tất cả sự tình trong tộc đều giao cho lão phu làm đi. Ta sẽ tranh thủ thời gian, tập trung nhân khẩu ở các thành lớn, tạm thời sơ tán hơn nửa tộc nhân đến một số nơi hẻo lánh trốn đi. Như vậy, cho dù sự tình có thực sự ảnh hưởng đến Nhân tộc chúng ta thì cũng có thể giảm tổn thất đến mức thấp nhất. Ngoài ra, ta sẽ bố trí thêm một ít cấm chế lợi hại bổ sung vào đại trận của thành này, để phòng ngừa mọi sự bất ngờ.” Mạc Giản Ly trước là lộ ra vài phần hổ thẹn, sau lại nghiêm mặt nói.

“Lời nói của Mạc huynh rất đúng đắn, vậy cứ sắp xếp mọi chuyện theo như lời huynh đi. Đệ cũng không ở lại đây lâu, ngày mai sẽ trở về Thanh Nguyên Cung.” Hàn Lập trầm ngâm một thoáng rồi vui vẻ đồng ý.

Vì thế sau đó, hai người ở đại sảnh nói chuyện hơn nửa canh giờ, Mạc Giản Ly cuối cùng mới đứng dậy cáo từ.

Hàn Lập cùng Nam Cung Uyển đích thân tiễn vị Đại thừa Nhân tộc này đến boong thuyền, rồi lại thấy lão giả hóa thành một đạo cầu vồng trắng phá không bay về phía xa.

“Phu quân, sau khi trở về chàng lại muốn bế quan lần nữa sao?” Nam Cung Uyển đợi đến lúc đạo cầu vồng trắng biến mất vô tung vô ảnh phía chân trời, cuối cùng không nhịn được quay về phía Hàn Lập hỏi.

“Ta thật sự là có ý đó. Lần này xuất ngoại ta nhận được vài loại bí thuật huyền diệu, tuy rằng trong thời gian ngắn không thể hiểu hết toàn bộ, nhưng vẫn có thể lĩnh ngộ thêm phần nào, đến lúc đó không chừng lại có tác dụng lớn.” Hàn Lập một tay sờ cằm, trầm ngâm nói.

“Phu quân nghĩ thế là đúng rồi. Chỉ là thiếp không nghĩ tới, vừa mới trở về trong tộc thì toàn bộ Nhân tộc lại gặp phải đại kiếp nạn này, hạng người tu luyện như chúng ta muốn đi tiếp một bước cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.” Nam Cung Uyển lông mày ánh mắt khẽ chớp, khuôn mặt có vài phần phiền muộn.

“Uyển Nhi, nàng nghĩ quá nhiều rồi. Tu Tiên giả chúng ta tu luyện đã là một việc nghịch thiên rồi, cho dù gặp trắc trở cũng là việc bình thường, chỉ cần phá rào cản đi ra là được. Hắc hắc, đấu với người thì có gì thú vị chứ, đấu với Trời mới có ý nghĩa.” Hàn Lập nghe được lời này lại cười ha hả, tay áo rung lên rồi xoay người đi về phía khoang thuyền.

Nam Cung Uyển thấy bộ dáng Hàn Lập như vậy, đầu tiên là ngơ ngác, nhưng lập tức nghĩ tới điều gì, khóe miệng chậm rãi hiện lên vẻ tươi cười, cước bộ cũng nhẹ nhàng đi qua.

Ngày thứ hai, Mặc Linh Thánh Thuyền đang yên lặng trôi nổi trên bầu trời Thiên Uyên thành, bỗng phát ra một tiếng ầm vang, phá không bay đi.

Hai tháng sau, trước Thanh Nguyên Cung, Vô Nhai Hải, Nguyên Hợp Đảo, Mặc Linh Thánh Thuyền từ từ hạ xuống.

Trên quảng trường cực lớn phía dưới vang lên tiếng hô rung trời.

Hơn vạn tu sĩ Nhân Yêu hai tộc, tất cả đều đang bái lạy trên mặt đá xanh, cung nghênh vị tổ sư Hàn Lập trở về.

Thuyền lớn vụt qua đám người phía dưới, Hàn Lập cùng Nam Cung Uyển sóng vai đi xuống, đi phía sau là đám người Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi.

“Cung nghênh lão tổ trở về!”

Thanh âm của hơn vạn người ân cần thăm hỏi vang lên, vùng trời trên quảng trời nổ vang không ngừng, mỗi người đều mang vẻ mặt cung kính.

Hàn Lập gật gật đầu, không nói gì thêm đi nhanh tới cửa chính Thanh Nguyên Cung, thần sắc Nam Cung Uyển bên cạnh không xuất hiện dị sắc gì, nhưng trong lòng lại rất ngạc nhiên.

Lúc trước tuy nghe Hàn Lập nói rằng mình ở Nhân tộc đã thành lập một mảnh cơ nghiệp, nhưng không hề nghĩ đến quy mô khổng lồ cùng một lượng lớn môn nhân đệ tử như thế này.

Dù sao, nàng thấy phu quân mình mới tiến giai Đại Thừa không lâu, cho dù được tộc nhân ủng hộ, nhưng cũng chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Trước Thanh Nguyên Cung, đệ tử thân truyền Hải Đại Thiếu đang cung kính khoang tay đứng, thấy Hàn Lập đến gần, lập tức tiến lên một bước, khom người ân cần thăm hỏi:

“Đồ nhi bái kiến sư phụ, chúc mừng sư phụ trở về cung.”

“Ừ! Đây là sư nương Nam Cung Uyển của ngươi, tới ra mắt một chút đi.” Vẻ mặt Hàn Lập không hề biểu cảm, gật đầu một cái rồi dùng ngón tay chỉ sang thiếu nữ áo trắng bên cạnh nói.

“Nguyệt Thiên bái kiến sư nương, cuối cùng sư phụ cũng đón được sư nương trở về.” Hải Đại Thiếu đầu tiên là kinh ngạc, nhưng lập tức mừng rõ hướng về phía Nam Cung Uyển hành đại lễ gặp mặt.

“Đứng lên đi! Ngươi chính là Cổ Nguyệt Thiên, ta đã nghe sư phụ của người nói qua. Quả nhiên là có phần tuấn tú lịch sự.” Nam Cung Uyển dò xét Cổ Nguyệt Thiên từ cao xuống thấp vài lần, cười khẽ nói.

“Đa tạ sư nương tán thưởng!” Hải Đại Thiếu nghe vậy, vui mừng quá đỗi.

“Hừ, hắn chỉ là một cái túi da có phần đẹp mắt thôi, nếu có được ba phần chăm chỉ tu luyện của Khí Linh Tử thì tu vi cũng không thấp đến mức này.” Hàn Lập lại sầm nét mặt nói.

“Bình thường đệ tử đã tu luyện hết sức, nhưng làm sao có thể so cùng với đại sư huynh vốn điên cuồng luyện công chứ.” Hải Đại Thiếu vừa nghe thế, bộ dáng tươi cười nhanh chóng thu lại, nhưng vẫn thầm nói bằng một thanh âm không thể nghe thấy.

Nam Cung Uyển thấy cảnh này không nén nổi cười duyên một cái.

Hàn Lập tuy rằng cũng nghe thấy nhưng lại không để ý, chỉ trừng mắt nhìn một cái liền mang những người khác đi vào trong.

Lúc này trên quảng trường, môn nhân đệ tử mới lần lượt đứng dậy, chỉnh tề lạ thường rời khỏi quảng trường.

Nhưng với sự việc Thanh Nguyên Cung có thêm một nữ chủ nhân, bọn họ đương nhiên bàn luận rất rôm rả.

Lúc này, Hàn Lập ở trong đại điện Thanh Nguyên Cung ngồi trên vị trí chủ sự, sau khi an bài những tu sĩ ở Tiểu Linh Thiên mới nhàn nhạt hỏi Hải Đại Thiếu một câu:

“Ngân Nguyệt sư cô của ngươi tại sao lại không xuất hiện?”

“Bẩm sư tôn, Ngân Nguyệt sư cô từ khi sư tôn rời đi không lâu thì bắt đầu bế quan tu luyện, hiện tại đã tới thời điểm mấu chốt nên mới không thể lập tức xuất quan tới gặp sư phụ.” Hải Đại Thiếu ngó trộm Nam Cung Uyển đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Hàn Lập một cái, vẻ mặt có chút khác thường trả lời.

“À, Ngân Nguyệt muội muội đang còn bế quan sao! Thật là quá đáng tiếc! Ta vốn muốn gặp gỡ nàng ấy một phen, cùng bàn về một chút sự tình năm đó ở Nhân giới. Chẳng qua nếu muội muội vẫn ở trong cung thì chắc chắn sẽ có cơ hội gặp mặt, không cần nóng vội. Nguyệt Thiên, chờ Ngân Nguyệt sư cô ngươi xuất quan, ngươi lập tức thông báo cho ta một tiếng.” Nam Cung Uyển mỉm cười, phân phó nói.

“Vâng, sư nương. Đệ tử nhớ rồi!” Hải Đại Thiếu vụng trộm lè lưỡi, trên mặt lại nghiêm trang trả lời nhưng đôi mắt không ngừng xoay tròn, đã trực tiếp lộ tâm tư của hắn ra vài phần.

Hàn Lập gặp tình cảnh này, vừa bực mình vừa buồn cười, trợn mắt nhìn rồi khoát tay để hắn lui ra.

Bình luận