Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 2397: Họa Thủy Đông Di


Hai người này đúng là Lục Dực cùng Băng Phượn đang bị Chân tiên Mã Lương liên tục đuổi giết từ Huyết Thiên đại lục.

“Ngươi không nói ta cũng hiểu, rõ ràng là do chúng ta khi ở Huyết Thiên đã từng liên thủ với Huyết Đạo môn để mai phục hắn trong Thiên Địa đại trận, chuyện này quá đủ để hắn hận chúng ta thấu xương. Chẳng qua bây giờ nhắc lại chuyện này cũng đã muộn. Ngươi có cách nào có thể thoát khỏi sát tinh đang rượt bắt sau lưng không? Dựa vào tốc độ phi hành của hắn, chỉ cần không đến hai canh giờ là có thể đuổi theo đến tận đây.” Băng Phượng vẻ mặt lo lắng trả lời.

“Ta tuy còn có những biện pháp khác nhưng làm như vậy sẽ khiến bản thân tổn hao rất nhiều chân nguyên. Hắc hắc, xem ra bây giờ, ta với ngươi thật sự sẽ trở thành một đôi đồng mệnh uyên ương.” Lục Dực nhàn nhạt nói.

“Phì, ai lại muốn cùng ngươi đồng mệnh tương liên chứ. Mau ngồi xuống dưỡng sức đi, ta sẽ dùng bí thuật giúp ngươi gia tăng lại chân nguyên.” Băng Phượng cười khẽ cắt ngang một tiếng rồi nói ra quyết định.

“Với một chút thực lực đấy không đủ khả năng giúp được ta đâu.” Lục Dực nghe vậy hơi ngẩn ra rồi nói.

“Tuy tu vi của ta còn lâu nữa mới ngang ngửa với ngươi, nhưng dù sao thì bản thể của ta cũng là hậu duệ của Ngũ Thải Thiên Phượng, có được một số bí thuật thiên phú rất cao thâm, những thứ đó cho dù là ngươi cũng chưa chắc tưởng tượng được.” Vẻ mặt Băng Phượng hơi ngạo nghễ nói.

“Nếu đúng như ngươi nói, ta sống cũng coi như không uổng công.” Vẻ mặt Lục Dực hơi lay động, hít sâu một hơi nói.

Lục Dực cũng không dám trễ nải thời gian, chỉ thấy hắn khoanh chân ngồi xuống giữa hố to rồi không do dự nhắm hai mắt lại.

Băng Phượng khẽ thờ dài một hơi, thân hình lắc lư một chút rồi xuất hiện sau lưng Lục Dực lúc này đang khoanh chân ngồi xuống. Xong xuôi, Băng Phượng há miệng phun ra một đám sương mù lạnh buốt, bên trong có một viên châu năm màu lớn bằng ngón tay cái đang chuyển động không ngừng.

Băng Phượng khẽ quát một tiếng, một tay bấm niệm pháp quyết, sau lưng liền hiện ra một ảo ảnh Băng Phượng trong suốt.

Ảo ảnh Băng Phượng ngẩng đầu phát ra một tiếng trong trẻo, hai cánh run lên, từ trong cơ thể tuôn ra vô số tia sáng trong suốt, trong chớp mắt chui vào bên trong viên châu trước mắt.

Trong phút chốc, viên châu phát ra âm thanh vù vù, bên ngoài từng luồn khí chân nguyên nồng đậm đang hội tụ lại trước mặt rồi không ngừng chuyển động, cuối cùng hóa thành một thứ gần giống như chất lỏng đặc sánh.

Lúc này, Băng Phượng mới cắn răng, một ngón tay điểm nhẹ tới viên châu đang xoay tròn trước mặt.

“Vù”

Viên châu run lên rồi bỗng hóa thành thành vô hình khẽ chớp lên, chui vào sau lưng của Lục Dực.

Tiếp đó, Băng Phượng lẩm bẩm vài tiếng, mười ngón tay không ngừng xoay tròn niệm pháp quyết, toàn thân phát ra một quầng sáng trong suốt, khuôn mặt cũng dần dần chuyển thành màu trắng trong suốt, nếu người ngoài nhìn vào sẽ thấy khuôn mặt Băng Phượng lúc này rất yêu dị.

Cùng lúc đó, Lục Dực cảm thấy sau lưng như có một vật sống nhập vào thân thể mình, bên trong có vô số sợi ty thuần khiết mà lạnh buốt cuồn cuộn lan tràn đến nơi các kinh mạch bị hao tổn, tiếp theo chúng hóa thành vô số chân nguyên hội tụ tại đan điền.

Một tiểu nhân trong suốt vẻ đuối sức đang ngồi ngay ngắn trong đan điền vừa tiếp xúc với những lực chân nguyên này thì tinh thần phấn khởi hẳn lên, hoa chân múa tay sung sướng, vẻ mặt như lúc này không có gì sánh bằng.

“Đây là lực bổn nguyên, ngươi có thể đem bổn nguyên của chính mình trực tiếp truyền sang cho ta ư?” Lục Dực rốt cục không nhịn được liền mở hai mắt, vẻ mặt vừa mừng vừa sợ hỏi.

“Thật trùng hợp ngươi và ta đều là kỳ hàn thân thể, lại thêm bổn nguyên của thần thông tu luyện cũng tương tự một chút, nếu không cho dù ta có nguyện ý truyền sang cho ngươi thì cũng không có cách nào thực hiện được.” Băng Phượng vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Có bổn nguyên của ngươi truyền sang, trong khoảng thời gian ngắn ta có thể chuyển hóa thành lực chân nguyên. Một khi chân nguyên đầy đủ ta có thể thi triển bí thuật đem chúng ta rời khỏi nơi này, tu vi của ngươi lại không cao, chỉ sợ cách này cũng không thi triển được nhiều lần. Quan trọng nhất là chúng ta cần phải nghĩ kế sách thoát thân khác mới được.” Mắt Lục Dực léo lên tia sáng lạnh lẽo, lời nói có chút như đang cân nhắc.

“Sao, ngươi lại có kế sách mới ư?” Băng Phượng nghe vậy, vẻ mặt khẽ biến hỏi lại.

“Ta vốn đã có một kế sách “Họa thủy đông di”, chỉ là lúc trước bị tên điên kia truy lùng gấp quá, chưa có thời cơ thích hợp để áp dụng nó. Bây giờ, với lượng bổn nguyên lực ngươi truyền sang có thể giúp ta tranh thủ thêm một chút thời gian để thực hiện kế sách này rồi.” Lục Dực nói ra không chút giấu diếm.

“Nếu đã như vậy ngươi còn phân vân gì nữa, mau nhân cơ hội này luyện hóa chân nguyên lực rồi thực hiện kế sách mới này đi.” Lông mày Băng Phượng khẽ nhếch lên, vẻ mặt sốt ruột nói.

“Hắc hắc, chuyện này không cần đạo hữu nhắc nhở, đợi ta khôi phục lại một phần chân nguyên, chúng ta sẽ lập tức chạy đến thành trì gần nhất có truyền tống trận, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới khu vực quản lý của Giác Xi tộc. Ta nghe sơ qua Giác Xi tộc là siêu cấp thế lực đứng hàng thứ nhất thứ hai ở Lôi Minh đại lục, Đại thừa của bọn họ luôn ở trong tộc ít khi ra ngoài. Ta muốn để bọn chúng cuốn lấy tên Chân Tiên kia.” Lục Dực nói rất nhanh chóng.

.....

Một tháng sau, Cái Linh thành, một trong các thành lớn của Giác Xi tộc, đang bị một biển máu rộng mênh mông che lấp hoàn toàn.

Vô số tộc nhân Giác Xi ở trong biển máu đang dốc sức liều mạng kịch liệt nhưng căn bản như “châu chấu đá voi”, huyết nhục của họ nhanh chóng bị hòa tan thành chất lỏng rồi hợp với biển máu trở thành một thể.

Trên bầu trời máu phía trên, có một thanh niên gầy yếu, vẻ mặt lạnh lùng lơ lửng đừng trước biển máu.

Bên cạnh thanh niên có hơn trăm xác cao giai tu sĩ Giác Xi tộc trôi nổi ngổn ngang giữa bầu trời.

Trong đó có một thi thể nhìn qua thì có vẻ toàn vẹn, nhưng đỉnh đầu bị thứ gì đó đánh vỡ, bên trong trống rỗng.

Bỗng nhiên, từ phía chân trời, tiếng sét vang lên, từ hư không hiện ra một đám mây xanh, chuyển động cuồn cuộn rồi biến thành một biển sương mù nhắm hướng thanh niên bay nhanh tới.

Thanh niên gầy yếu vẻ mặt bình tĩnh, nghênh ngang quay đầu hướng tới biển sương mù nhìn sang.

Tiếng sét đánh vang lên.

Biển sương mù xanh đã xông tới gần biển máu, dừng lại rồi biến hóa thành một ma vật màu xanh cao khoảng nghìn trượng.

Trên đầu có một cái sừng, toàn thân được che lấp bởi hàng loạt ma nhãn màu lục, một tay nâng một kiện bảo tháp sáng chói mắt màu vàng.

“Ngươi là ai? Dám ở giữa thành Cái Linh huyết tế, ngươi không sợ bị tộc ta bắt lấy băm thây thành vạn đoạn, rút hồn luyện phách hay sao? Ngoài ra, trấn thủ của thành, Thiên Tượng đạo hữu đang ở đâu, sao hắn không ngăn cản mà lại để ngươi làm việc tày trời này?” Hơn một nhìn ma nhãn bên ngoài ma vật màu xanh cùng nhìn tới đối phương, từng tiếng gầm giận dữ phát ra.

“Thiên tượng đạo hữu? Ngươi nhắc tới gia hỏa này, lúc trước từng định tự bạo Nguyên Anh trước mặt ta sao?” Thanh niên nghe vậy chỉ vào thi thể bị đánh vỡ đầu, lạnh lùng hỏi.

“Không thể, Thiên Tượng đạo hữu pháp lực thông thiên, lại có đại trận của thành Cái Linh phụ trợ, sao lại có thể bị kết cục như vậy!” Toàn bộ con mắt bên ngoài ma tượng không ngừng chuyển động, từ bên trong truyền ra âm thanh đầy hoảng sợ.

“Ngươi không cần kinh ngạc, nếu không giao ra hai người ta cần, ngươi cũng sẽ nối gót Thiên tượng có một cái kết như nhau.” Thanh niên gầy yếu không thèm để ma tượng vào mắt, chậm rãi đưa ra ý muốn của mình.

“Là hai người nào?” Lúc này, ma tượng màu xanh vẻ mặt có phần kinh ngạc hỏi lại.

“Chỉ là hai tên tiểu bối, chắc ngươi có thể từng thấy qua?” Trong tay áo của thanh niên bay ra một bức tranh, đón gió rồi “phanh” một tiếng, từ từ mở ra.

Bên trong bức họa là một đôi nam nữ trông rất sống động, đúng là ngoại hình của Lục Dực và Băng Phượng.

Hai người bọn họ không phải là người Giác Xi tộc, lão phu sao có thể gặp mặt. Bọn họ cùng ngươi có quan hệ như thế nào, sao lại phải chạy đến tộc chúng ta hỏi thăm.” Các con mắt trên người ma tượng nhìn vào bức tranh, không biết nói sao đành trả lời như vậy.

“Câu trả lời thật không khiến ta hài lòng lắm. Còn quan hệ giữa chúng ta là vấn đề của ta, không phải chuyện của ngươi. Nếu không biết, ta cho ngươi thời hạn 3 ngày phải đem giao bọn chúng ra. Nếu không làm được, ta sẽ tiếp tục huyết tế toàn bộ Giác Xi tộc.” Thanh niên gầy yếu nghe xong cũng không tức giận, một tay điểm tới bức tranh cuốn vào trong tay áo rồi lập tức nói những lời đầy hăm dọa.

“Muốn huyết tế tộc ta, ha ha, thật buồn cười! Trong đời lão phu mới nghe thấy lần đầu tiên. Bổn tọa trực tiếp nói rõ cho ngươi biết, lão phu không biết hai người này, mà cho dù có biết cũng không bao giờ giao cho ngươi.” Ma tượng màu xanh nghe xong những con mắt ngoài thân bỗng đứng im, tức quá hóa giận cười nói.

“Rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt, vậy để lại mạng ngươi ở đây huyết tế luôn đi.” Thanh niên nghe vậy, cười nhạo báng nói.

Vừa dứt lời, không thấy thanh niên có động tác nào, biển máu bên dưới bỗng vang lên những tiếng nổ. Từ bên trong luyện hóa ra mười đạo tia máu đỏ thẫm bay thẳng đến phía ma tượng màu xanh.

Ma tượng tự nhiên không khoanh tay chờ chết liền hét lớn một tiếng, đem Bảo Tháp màu vàng trên tay ném tới hướng đối diện. Bảo Tháp trong nháy mắt đã to hơn ngàn vạn lần rồi hướng thẳng tới phía thanh niên đè xuống, cùng lúc đó, ngoài thân vô số ma nhãn lóe lên, một đoàn tia sáng màu xanh chớp lên bắn xuyên qua hơn mười Xích Luyện màu đỏ.

Nhất thời, biển máu trên trời bị vô số tia sáng xanh bao lấy, từng tiếng nổ vang lên rung trời.

Chỉ là trận đấu này nhìn rất sôi nổi nhưng lại chỉ duy trì được một lúc.

Sau một tiếng nổ kinh thiên động địa, toàn bộ sương mù màu xanh đều bị một lực vô hình nào đó làm chấn động rồi bị đánh tan, ma tượng bên trong bỗng dưng biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn lại vô số mảnh vụn tinh thạch màu xanh nhạt rải rác trên mặt đất.

Thanh niên gầy yếu đang cầm trong tay một quang cầu màu xanh nhạt, bên trong có một tiểu nhân mọc một sừng đang hết sức hoảng sợ, dốc toàn lực liều mạng nhưng không có cách nào thoát ra khỏi tầng hào quang nhàn nhạt.

Hai mắt thanh niên đánh giá tiểu nhân trong quang cầu, hắn bỗng nhe răng cười, ngón tay hướng vào phía trong cắm xuống, đặt chuẩn xác lên trên cái sừng của tiểu nhân.

Tiểu nhân hét thảm một tiếng rồi co giật liên tục một lúc, sau đó thân hình bên trong im bặt, không nhúc nhích chút nào nữa.

Sau thời gian cạn chén trà, thanh niên như phát hiện ra điều gì, rút tay ra khỏi quang cầu, suy nghĩ một chút rồi đem quang cầu hướng tới giữa biển máu ném tới. Bên ngoài quang cầu phát ra ánh sáng rồi hóa thành quang cầu màu vàng nhập vào bên trong biển máu.

Cùng lúc đó, âm thanh ông ông từ phía trong biển máu vang lên, dòng nước bị chấn động mãnh liệt rồi đem vô số chân tay cụt còn lẫn lại cuồn cuộn cuốn vào.

Ở bên ngoài không biết bao nhiêu vạn dặm cùng khi đó, có hai người, một nam một nữ trông giống như tộc nhân Giác xi bình thường, đang liều mạng hướng tới một tòa thành lớn khác của Giác xi tộc phi độn tới.

“Đúng là không nghĩ đến phương pháp này vừa đơn giản lại vừa rất hiệu quả. Tên điên này vừa đến thành Cái Linh không nói lời nào đã tiến thành huyết tế toàn bộ sinh linh bên trong, đến vị Đại thừa trấn thủ thành cũng bị diệt sát, cả Nguyên Anh cũng không thoát nổi.” Tên nữ tử Giác Xi tộc thở dài một tiếng rồi nói.

Bình luận