Nhục Bồ Đoàn

Vợ Con Lưu Lạc, Rõ Ràng Trả Nợ


Sự đắc ý của Bán Dạ Sinh đã kể hết đến tám chín phần, còn chuyện thất ý thì chưa được một hai phần. Nay hãy xét xem ân oán giang hồ, Sinh giải quyết cách nào.

Ðộc giả chắc còn nhớ vợ của Sinh, là Quý Hương đã cùng với a hoàn tên Như Ý đào tỵ theo Quyền Lão Thực. đến nơi nọ thì nghiệt chướng trong bụng nàng tuột mất. Phải chi trước đây nó tuột đi sớm hơn, thì đâu có lỡ dở đời nàng. Bây giờ làm gái có chồng, bỏ nhà theo trai, làm sao trở về. Có phải đây là mối oan nghiệt chồng nàng đã tạo, mà nàng gánh chịu không?

Lúc đầu Quyền Lão Thực đến cốt tầm cừu, chứ không vì ham dâm hiếu sắc, chừng đem nàng đi trốn mới nẩy sanh ý đem vợ kẻ thù bán vào nhà thổ. Chỉ vì nàng đang thai nghén, chưa biết sanh trai hay gái, nghĩ rằng nàng đang mang hạt máu mình, tình cốt nhục sẽ phải chào đời chốn nhơ, sau này không ra gì, nên còn do dự bất quyết.

Bây giờ nàng đã hư thai, vậy không chần chờ chi nữa. Ngay trong đêm, lão đưa cả hai chủ tớ lên kinh đô, tìm người đưa mối. Nhưng muốn bán người lương thiện làm điếm thì phải bày mưu lập kế, giả đò như có bà con ở đây, muốn tìm chỗ trú tạm, rồi đưa người đến xem mắt, nếu vừa ý thì gạt đến nơi ấy. Nơi kinh sư có một mụ tú bà rất nổi tiếng, tên Cố Tiên nương. Mụ thấy Quý Hương thì biết ngay là người ngọc, bèn mua ngay, theo y giá ra từ người đưa mối. Mụ cũng mua luôn Như Ý về hầu hạ cho nàng như xưa.

Quyền Lão Thực lúc chưa bán Quý Hương thì trong bụng chỉ nghĩ đến việc báo thù, nhưng khi bán xong thì dần dần thấy hối hận. Lão tự nghĩ: Trong kinh Phật có câu:

Dục trì tiền thế nhân, kim sinh thụ giả thị

Dục tri lai thế quả, kim sinh thụ giả thị

Có nghĩa:

Muốn biết kiếp trước mình đã gieo nhân gì

Hãy xem kiếp này mình đã nhận quả gì

Muốn biết kiếp sau mình sẽ nhận quả gì

Thì cứ xem kiếp này mình đang làm điều gì.

Kiếp này mình lơ là bất cẩn, đến nỗi vợ làm chuyện tồi bại, há không phải vì kiếp trước mình gian dâm với vợ người ta, nên kiếp này vợ mình bị người ta gian dâm hay sao. Nếu mình biết cam chịu để rửa sạch tiền oan nghiệp chướng kiếp trước thì hay biết bao, cớ sao lại đi gian dâm để trả oán. Nếu bảo là để báo thù, thôi thì cứ ngủ với vợ người ta vài đêm cũng đủ hả giận rồi, cớ sao lại đem bán vợ người ta vào nhà thổ, khiến cho vợ một người thành thiếp của muôn người, chẳng lẽ mình thù với chồng họ, người khác cũng có thù với chồng người ta sao. Bán một mình người ta làm đĩ, tội đủ nặng rồi, cớ sao lại bán luôn người hầu vô tội của người ta, chẳng lẽ người ta có chồng thù với mình, mà kẻ hầu của người ta cũng lại có chồng thù với mình sao."

Nghĩ đến đây, Quyền Lão Thực bất giác mặt mày ủ rủ, tự trách mình, nhưng chuyện đã lỡ dĩ rồi, chỉ muốn sám hối mà thôi. Lão bèn đem hết của cải bố thí cho người tàn tật, còn chính mình thì thí phát, vân du đây đó để tầm sư học đạo. Sau cùng lão đến Cao Thượng Sơn, gặp Cô Phong trưởng lão. Biết là vị Phật sống, lão bèn xin quy y, sau tu hành được mười năm thì thành đạo.

Còn tiểu thư Quý Hương và nũ tỳ Như Ý, khi đặt chân vào động của Tiên nương thì biết đây là nơi thờ thần Bạch mi, mình đã lầm mưu kẻ xấu, nhưng biết làm sao. Huống chi nghĩ thân mình thất tiết, còn coi đàn ông ra gì, bèn kể hết lai lịch cho Tiên Nương nghe, xong từ đó chính thức trở thành gái lầu xanh. Lại thay tên đổi họ để tiện hành nghề.

Khách đầu tiên đến, là một lão phú ông. Lão ngủ được một đêm, qua đêm sau đòi về, Cố Tiên nưong cầm giữ cách mấy cũng không được. Lúc sắp ra đi lão dặn Tiên Nương:

"Con bé dung mạo, phong tư đều được cả, có điều còn thiếu ba ngón tuyệt kỹ khó mà thưởng thức. Bà là một tướng giỏi, chẳng lẽ dưới trướng lại có một tên lính hèn như thế, hãy huấn luyện cho nó đi. Bây giờ ta cáo biệt, bao giờ con bé thuần thục, ta mới trở lại"

Cố Tiên nương vốn sở trường ba ngón tuyệt diệu, đàn bà con gái xưa nay không hề nghĩ tới. Vốn khi còn trẻ, tuy dung mạo không có gì hơn người, chữ nghĩa chả biết, nhưng mụ trong nghề tới ba chục năm, bướm ong dìu dặt, khách lui tới toàn bọn con ông cháu cha, kẻ tầm thường đâu dám bén mảng. Ðến năm năm mươi tuổi, mụ thành tú bà, vậy mà cũng còn khối tay cự phú tìm đến mụ hành lạc. Ngón nghề tuyệt diệu của mụ gồm có:

Thứ nhất là phủ âm tựu dương

Thứ hai là đĩnh âm tiếp dương

Thứ ba là xã âm gia dương

-Thế nào là phủ âm tựu dương?

Lúc hành lạc, người đàn ông cứ nằm ngửa ra, mụ sẽ trèo lên, cầm lấy dương vật nhét vô âm hộ, rồi hết nhổm lên lại ngồi xuống, khi đứng thời thôt xuống, khi ngồi thì ve vuốt. Những người đàn bà khác chỉ làm được như vậy vài ba lần là chân cẳng rụng rời, không thể chuyển động được nữa. còn mụ thì cặp đầu gối như đúc bằng đồng, mà càng hành dâm càng thêm khí lực. Mà mụ làm thế có phải chỉ vì khách thôi đâu, mụ còn làm vì khoái lạc cho chính mụ nữa.

-Thế nào là đĩnh âm tiếp dương?

Khi mụ nằm dưới, nhưng lúc giao hoan, lại không để đàn ông ra sức, mà lúc nào mụ cũng nãy người lên tiếp sức cho đàn ông. Người đàn ông ấn nhịp xuống thời mụ cũng ưỡn nhịp lên, cả hai cùng hoan hỉ, như con nít bắt bướm vậy. Làm như vậy, mụ đỡ cho người đàn ông phân nửa sức lực, mà phần mụ chỗ kín cũng được phân nửa sức công phá.

Mụ thường nói với mọi người:

"Chuyện khoái lạc trong thiên hạ, đâu phải chỉ có một người làm được. Âm phải hợp với dương, dương cũng phải hợp với âm, như nhế mới là âm dương giao hoán. Nếu người đàn bà cứ nằm trơ ra để mặc cho người đà ông một mình chọc vào, thì sao người ta khi nắn tượng mỹ nhân, giữa khoảng hai bên đùi không khoét một cái lỗ thật sâu, chỉ cần nhét dương vật vào rồi kéo ra thọt vào, há cần phải có đàn bà để giao hoan? Người biết đào tạo danh kỹ ở đời, ắt phải hiểu lẽ đó để vừa gây khoái cảm cho đệ tử của mình, vừa cho tân khách mới phải.

-Thế nào là xả âm trợ dương?

Phép này còn huyền diệu hơn nữa, vốn là người nữ khi thương yêu nam hết lòng mới chịu cho âm tinh xuất, chứ không để âm tinh tiết ra một cách vô ích, nên khi xuất muốn cho người yêu được bồi bổ ích lợi, phải biết kỹ thuật.

Phàm khi sắp sửa ra, người đàn bà phải làm cho quy đầu vào đúng vị trí nơi hoa tâm, dương vật tuyệt đối bất động, để cho cái lỗ nơi hoa tân ăn khớp với cái lỗ trên quy đầu, người nữ dùng kỹ thuật vặn người quanh eo cho âm tinh ứa ra, vô thẳng ống nơi dương vật. Dược như vậy, đàn ông già hóa trẻ, tinh thần phấn chấn, sảng khoái hơn bất kỳ thứ gì trên đời bồi bổ cho. Phải biết rằng trên đời không có gì quý hơn âm tinh. Nhân sâm, phụ tử đã không công hiệu bằng, mà ngay cả thuốc trường sinh bất tử cũng thua xa.

Mụ đã học được phép này từ năm tuổi mới mười sáu, nhiều khách làng chơi đã được hưởng phép này mà tinh thần sảng khoái, sắc diện tốt tươi. Vì coi là mụ học được tiên thuật, nên gôi mụ Cố Tiên nương.

Phép hấp tinh này thật ra cũng dễ, chỉ cần sao cho đặt đúng hai cái lỗ ăn khớp với nhau, thế mà chỉ có mụ biết làm đúng mà thôi. Do đó mới gọi là tuyệt kỹ.

Người khách đầu tiên đến với Quý Hương, vốn là khách mộ tiếng mà đến, không mộ tiếng nàng, mà mộ tiếng Cố Tiên nương là người có tài chăn gối. Người ấy cứ đinh ninh rằng các ả trong động chắc được mụ huấn luyện ắt thuộc hết bí quyết cả. Khách mập mạp, leo lên mình Quý Hương thọt được bốn năm chục cái là đã hào hển, đành phải leo xuống và bắt Quý Hương ở trên chủ động. Nàng chưa làm xong nổi mươi lần lên xuống là chân cẳng đã muốn rụng rời. Khách phải ôm hạ thân nàng mà nhấc lên kéo xuống, đúng ra nàng chỉ có đẹp mà khách mập kia mới thật có miếng. Vì nàng không biết gì về các ngón tuyệt kỹ trong nghề, nên lão khách chỉ hành lạc qua loa cho xong rồi về. Như ta đã biết, trước khi cáo biệt, lão ta còn ân cần nhắc mụ chủ phải truyền nghề cho nàng.

Lúc đầu nghe giảng lý thuyết, nàng không nghe hiểu, làm mãi không xong thành thử bị đòn vọt. Sau rồi mụ bắt nàng phải dự khán cách mụ giao hoan với khách để thấy tận mắt. Vì sợ bị đòn, nàng không chểnh mảng nữa, chú tâm luyện tập nên chỉ một hai tháng là đã ràng rẽ cả ba ngón tuyệt kỹ. Từ đó kỹ thuật đã không nhường chủ chút nào, lại thêm tư dung, văn nghĩa làm danh tiếng trên mụ hồi xưa thiệt xa.

Thế là dập dìu bướm lượn ong bay, tiếng tăm nàng lừng lẫy chốn king sư, vương tôn tới lui tấp nập. Trong số có hai quan viên trẻ ái mộ vô cùng, tính hào phóng, ngủ với nàng một đêm mà dám chi hai chục lượng vàng, càng ngày nàng càng được mụ tú cưng chiều.

Hai quan viên ấy là ai?

chính là chồng của Thụy Châu, Thụy Ngọc. Người tên là Ngọa Vân sinh, người tên là Ỳ Vân sinh. Họ đến kinh sư tòng học, nhân nghe tiếng Quý Hương nên tìm đến thưởng thức tài nghệ nàng. Hai anh em nói gạt nhau lén đi ngủ với nàng. Chỗ riêng tư cả hai đều khen nàng là con người văn học lễ nghĩa văn nhã trong chốn lầu xanh, nhưng Quý Hương lúc ấy nào màng gì huyết thống tôn ti, nếu có tiền nàng vẫn hành lạc được cả với khách ba đời cùng tộc cũng chả sao. Sau này, say mê hết sức, chả cần giấu nhau, hai anh em xuất cạn tiền, đem Quý Hương về nhà trọ cho thầy cùng hưởng. Thế là cả ba anh em thầy trò, cùng có dịp hưởng thụ Quý Hương, chăm chỉ học hỏi thú nguyệt hoa ngay trong thư phòng. Vô tình cả ba đã trả thù riêng với Bán Dạ Sinh một lượt.

Ở kinh đô được nmột năm, họ bỗng thấy nhớ nhà. Thế là sau khi xin phép quan trên, họ cùng từ biệt Quý Hương để trở về cố quận. Về đến nhà khi các phu nhân trẻ tò mò hỏi về cảng ăn chơi nơi đế đô, cả ba đều khoe rằng đã được tiểu nữ thần Bạch Mi cho thuốc cải lão hoàn đồng ra sao, nhất là họ không quên tán dương ba phương pháp tuyệt kỹ chốn phòng trung, nhưng không biết cách huấn luyện cho vợ nhà được.

Sáng hôm sau khi gặp nhau, ba chị em thuật lại cho nhai nghe những gì chồng mìng đã khoe, hóa ra các đấng lang quân một lòng khoe chuyện cùng từ một người danh kỹ mà thôi. Thụy Châu, Thụy Ngọc bực mình nói:

"Làm sao tin được có người đàn bà giỏi quá sức như vậy. Nói thế chả hóa ra bọn ta vô dụng, ngu ngốc hết sao? Họ chắc đặt điều khích mình cho tức thế thôi."

Hương Vân nói:

"Việc này ta hảy tạm gác lại. Người mà bấy lâu nay ba chị em mình chia nhau cùng ngủ vốn biết rộng hiểu nhiều. Nếu quả có hạng kỹ nữ như thế, chắc chàng biết rành hơn ai hết. Ðợi khi nào chàng đến, mình đem chuyện này ra hỏi lại. Nếu quả có thế thật mình bảo chính chàng tới tận nơi, học xong tuyệt kỹ ấy, về truyền cho chị em ta, tha hồ cùng nhau khoái lạc."

Thụy Châu, Thụy Ngọc đều khen phải.

Một hôm vào tiết Thanh minh, ba ông chồng đều đi tảo mộ qua ngàu hôm sau mới về.

Thừa dịp này, ba cô sai a hoàn mời Bán Dạ Sinh lén qua nhà. Lúc gặp chàng cả ba bèn đem thắc mắc ra hỏi.

Bán Dạ Sinh nói:

"Trên đời này có nhiều chuyện kỳ kỳ quái quái mình chưa từng nghe nói đến bao giờ, chẳng hạn như chuyện người kỹ nữ này. Nếu ả ở chốn kinh sư, thì thế nào kia anh cũng phải gặp phân tài cao thấp. còn ba chú đàn ông như thế này thì àm sao lường nổi bản lãnh người ta?"

Bàn tán một hồi, bốn người cùng lên giường hành lạc.

Sáng sớm hôm sau, Bán Dạ Sinh ra về, trong bụng nghẫm nghĩ:

"Chồng họ cùng về nói như vậy, chắc là chuyện này phải có. Ở đời có bậc dị nhân như vậy, chẳng lẽ mình không đến một lần cho biết. Người đẹp mình đã từng trải qua rất nhiều, đây là lúc lo bồi dưỡng. Ả danh kỹ kia hẳn có nhiều thuật diệu kỳ, mình chỉ cần ngủ một đêm là sẽ học được nghệ thuật, nhất là phép hấp âm tinh. Có được phép này thì tha hồ sung sướng suốt đời. Việc hay đến thế, sao mình không đi cho sớm?"

Chủ ý đã định, Sinh dự tính về quê thăm vợ, rồi sau đó tiến kinh để tìm ả danh kỹ kia.

Bình luận